— TRƠ MẶT ĂN CƯỚP QUYỀN TỰ DO ỨNG CỬ CỦA DÂN HỒNG KÔNG NAY TẬP CẬN BÌNH LẠI LO RA NHƯ GÀ MẮC ÐẺ VÌ 1.3 TỶ DÂN TRUNG QUỐC ÐÒI TỰ DO ÐỂ HÍT * * TẬP CẬN BÌNH BỐC PHÉT NÓI DỐC CHỨ TRUNG CỌNG CHƯA BAO GIỜ CÓ PHÁP QUYỀN MÀ CHỈ CÓ ÐẢNG QUYỀN BA XÀM BA LÁP * * TRUNG QUỐC CÓ MỘT MAO TRẠCH ÐÔNG HUNG HẢN BAO NHIÊU THÌ HÔM NAY MỘT BAN LẢNH ÐẠO SINH VIÊN OCCUPY CENTRAL TẠI HỒNG KÔNG TUYỆT VỜI BẤY NHIÊU * * HỘI ÐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER – THỦ PHỦ LITTLE SAGON HOA KỲ ỦNG HỘ DỰ LUẬT TRỪNG PHẠT QUAN CHỨC CỌNG SẢN VIỆT NAM VI PHẠM NHÂN QUYỀN * * TIẾP THEO DIỂN TIẾN CUỘC CÁCH MẠNG QUYỀN CON NGƯỜI TẠI VIỆT NAM NĂM 2013 DƯỚI DẠNG XÃ HỘI DÂN SỰ ÐỨNG DẬY * * NGHỊ QUYẾT TRỪNG PHẠT QUAN CHỨC VIỆT NAM VI PHẠM QUYỀN CON NGƯỜI * * HIẾN PHÁP VIỆT NAM NĂM 2013 LÀ VĂN BẢN VI PHẠM QUYỀN CON NGƯỜI TRẦM TRỌNG * * 90 TRIỆU DÂN VIỆT ÐỒNG Ý GỈAI PHÁP NẾU VIỆT NAM CỌNG SẢN KHÔNG THAY ÐỔI VỀ QUYỀN SỐNG CON NGƯỜI THÌ HOA KỲ CÓ THỂ ỦNG HỘ GIẢI PHÁP VIỆT NAM CỌNG HÒA TUYỆT VỜI TRỞ LẠI LẢNH ÐẠO VIỆT NAM ÐỂ ỔN ÐỊNH THẾ CÂN BẰNG ÐÔNG NAM Á * * CHỈ RIÊNG VỀ ÐẤT ÐAI ÐỊA ỐC TÀI LIỆU CHO THẤY NGUYỄN TẤN DỦNG VÀ 175 UỶ VIÊN TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM ÐÃ THAM Ô 27 BILLIONS OF DOLLARS GỌI LÀ ” 27 NGÀN TRIỆU ÐÔ LA TIỀN BÔI TRƠN “


 

*

 

Sinh viên biểu tình ở Hồng Kông không lùi bước

Tuesday, December 02, 2014 6:23:44 PM

 

HONG KONG (Reuters)Giới lãnh đạo nhóm tranh đấu bất tuân dân sự Occupy Central ở Hồng Kông hôm Thứ Ba đã lên tiếng kêu gọi người biểu tình đòi dân chủ nơi đây hãy rút khỏi trung tâm thành phố để tránh bạo động, chỉ ít giờ sau khi một lãnh tụ phía sinh viên kêu gọi người ủng hộ hãy chấn chỉnh hàng ngũ để tiếp tục tranh đấu.

 

 

IMG_7124

Nhiều con đường khu trung tâm Hồng Kông vẫn đang bị sinh viên biểu tình chiếm đóng. (Hình: Getty Images)

Người biểu tình trên đường phố Hồng Kông, tuy thống nhất với nhau về đòi hỏi phải có dân chủ thực sự tại đặc khu do Trung Quốc cai trị này, đã không đồng ý được với nhau về chiến thuật kể từ khi có các cuộc xuống đường biểu tình hồi cuối Tháng Chín và phong trào này không có được thành phần lãnh đạo rõ ràng.

Hôm Thứ Hai, hàng ngàn người tranh đấu đã buộc tòa nhà hành chánh Hồng Kông phải tạm thời đóng cửa sau khi đụng độ với cảnh sát và không chịu rút đi.

Ông Benny Tai, một giáo sư luật tại đại học University of Hong Kong, hôm Thứ Ba kêu gọi người biểu tình hãy về nhà, nói rằng tình hình hiện nay trở nên nguy hiểm.

“Loại chính quyền sử dụng tới dùi cui để duy trì quyền lực của họ là một chính quyền không còn có thể phân biệt phải trái nữa,” theo lời ông Tai, một trong ba nhân vật lãnh đạo của nhóm Occupy Central, cho hay trong cuộc họp báo.

“Vì sự an toàn của người tranh đấu và vì những gì chúng ta đặt ra từ đầu là yêu thương và hòa bình, chúng tôi chuẩn bị chịu thua, cả ba người chúng tôi kêu gọi các sinh viên hãy rút lui, đặt gốc rễ sâu rộng trong cộng đồng và chuyển hóa mở rộng theo tinh thần của phong trào dù (umbrella movement).”

Phong trào tranh đấu ở Hồng Kông được gọi là phong trào dù sau khi người biểu tình dùng các cây dù mong manh làm khiên chống lại hơi cay của cảnh sát.

Cả ba nhà lãnh đạo Occupy Central cho hay họ sẽ ra trình diện cảnh sát ngày Thứ Tư về vai trò của họ trong các cuộc biểu tình, bị chính quyền coi là bất hợp pháp.

Ít giờ trước đó, lãnh tụ sinh viên Joshua Wong, người hôm Thứ Hai loan báo sẽ tuyệt thực để đòi cải cách bầu cử, kêu gọi người tranh đấu hãy tập trung trở lại tại trung tâm thành phố. Anh cũng kêu gọi chính quyền Hồng Kông hãy tái tục thương thảo với sinh viên.

Nhiều sinh viên và thành phần lãnh đạo trẻ cho hay họ sẽ không lùi bước, thề sẽ tiếp tục tranh đấu để đòi dân chủ hoàn toàn tại trung tâm tài chánh thế giới này. (V.Giang)

 

 

*

 

Phong trào dân chủ thua tại Hồng Kông nhưng sẽ thắng tại Hoa lục

Tú Anh

 

IMG_7125

Người biểu tình của phong trào ‘Hoa Dù’ đòi dân chủ ở Hồng Kông đánh dấu 1 tháng đấu tranh. Ảnh 28/10/ 2014,REUTERS/Damir Sagolj

Một cựu Tổng thống Pháp trở lại sân khấu chính trị, một cựu Thủ tướng Ba Lan lên làm Chủ tịch Hội Đồng Châu Âu, Đức Giáo Hoàng tông du Thổ Nhĩ Kỳ là ba đề tài chiếm các trang chính của báo chí Pháp. Tuy nhiên, phản ứng của dân Hồng Kông và Đài Loan chống lại bàn tay Trung Quốc được phân tích cặn kẽ.

Liệu phe dân chủ đã thua trận chiến Hồng Kông ?

Đây là tựa đề dưới dạng câu hỏi của một bài phân tích trên trang quốc tế của Le Figaro. Tác giả bài báo, Patrick Saint-Paul, thông tín viên từ Bắc Kinh đặt thêm một loạt câu hỏi : Phải chăng ván cờ đường phố đã kết thúc? Tại sao dân Hồng Kông bị chia rẽ ? Cuộc chiến chưa đánh đã thua trước hay không ? Chiến lược của Bắc Kinh như thế nào ? Và câu hỏi cuối cùng là “về lâu về dài, dân chủ có thắng điểm hay không ?”

Các chuyên gia mà phóng viên Pháp đặt câu hỏi đều nghĩ rằng ” phong trào cách mạng Hoa Dù ” trong giai đoạn một đã héo úa. Sau 60 ngày huy động lực lượng dân chủ, cuộc đấu sức có vẻ nghiêng về phía Bắc Kinh. Tuy nhiên, làn sóng bất bình này là một ” lời cảnh cáo ” đối với chế độ Trung Quốc.

Nếu đa số người dân Hồng Kông muốn chấm dứt chiến thuật biểu tình phong tỏa sinh hoạt kinh tế thì không một ai, kể cả Bắc Kinh, dự đoán được là phong trào sinh viên học sinh có thể cầm cự lâu dài như thế.

Nếu chính quyền Trung Quốc có nhiều công cụ gài đặt tại Hồng Kông để gây chia rẽ giữa dân và phong trào dân chủ, giữa thế hệ già và thế hệ trẻ thì ngay trong nội bộ phong trào cũng có những bất đồng do một bên là sinh viên học sinh ” bồng bột “ muốn đánh đến cùng, và một bên là giới giáo chức trầm tĩnh hơn, muốn thay đổi chiến thuật, tái chinh phục lòng tin của dân chúng, trước khi tìm ra một biện pháp đấu tranh mới mà mục tiêu sau cùng là buộc Bắc Kinh tôn trọng tinh thần tự quyết.

Phe thân Trung Quốc chống phong trào dân chủ lý luận là Anh Quốc trong suốt thời gian kiểm soát Hồng Kông đã không cho nhượng địa này dân chủ, trong khi Bắc Kinh còn chấp nhận hình thức ” một quốc gia hai chế độ “ và bầu cử. Nhưng theo Le Figaro, từ thập niên 1950, Chu Ân Lai đã đe dọa Luân Đôn là mọi động thái dân chủ hóa Hồng Kông sẽ bị Trung Quốc xem là hành động gây hấn và Bắc Kinh ngầm cảnh báo là sẽ động binh can thiệp. Theo tuyên bố của Toàn quyền cuối cùng Chris Patten thì Trung Quốc lo sợ dân chủ sẽ phát triển mạnh tại Hồng Kông một cách không thể tránh được và một ngày kia, Hồng Kông sẽ độc lập như Singapore.

Do vậy, chiến lược đối phó của Bắc Kinh là sử dụng các công cụ cài đặt tại Hồng Kông để đánh phá phong trào dân chủ. Thành phần tranh đấu ý thức hệ sẽ trả giá rất đắt : Bị cấm sang Hoa lục, không tìm được việc làm ở các công ty bị Bắc Kinh lũng đoạn mà thành phần này khá đông.

Tuy nhiên, nếu cho đến nay, sinh viên Hồng Kông chưa thành công buộc Bắc Kinh nhượng bộ thì về lâu về dài, cuộc chiến này sẽ mang lại hoa trái rất nhiều. Chuyên gia Pháp François Godment nhấn mạnh : Muốn lãnh đạo Hồng Kông được bầu theo kiểu dân chủ Tây phương ngược lại quan điểm của Hoa lục là chuyện ngây thơ. Tuy nhiên, một chuyên gia khác ở Hồng Kông là Jean-Pierre Cabestan nhắc, tuy đây là một cuộc chiến không tương xứng này, nhưng cuối cùng Trung Quốc phải nhượng bộ như đã nhiều lần trong quá khứ 2003, 2010 và 2012. Trung Quốc ngày nay không thể hành xử như Trung quốc 1989 đàn áp Thiên An Môn. Tập Cận Bình biết rằng có những giới hạn không thể vượt qua, không thể muốn làm gì thì làm.

Tuổi trẻ Hồng Kông thành công đặt nền móng cho tương lai

Thông tín viên Le Figaro ở Bắc Kinh kết luận : Tuổi trẻ Hồng Kông đã thành công đặt nền móng cho tương lai chính trị và trở thành tác nhân không thể thiếu. Phong trào cách mạng Hoa Dù làm Trung Quốc phải thận trọng hơn trong cách quản trị Hồng Kông và tạo điều kiện cho thành phần xã hội trung lưu và bình dân thêm can đảm, không còn khuất phục trước một bộ sậu chính trị chỉ biết tuân theo lệnh của Bắc Kinh.

Nhận định về tương lai Hồng Kông của Le Figaro, do một sự tình cờ của thời cuộc, được củng cố thêm qua cuộc bầu cử địa phương tại Đài Loan mà phe chính quyền Quốc Dân đảng thân Trung Quốc bị cử tri trừng phạt nặng nề : Thua đậm tại 5 trên 6 thành phố lớn, làm toàn bộ nội các Đài Loan từ chức.

“Tại Đài Loan, chính sách tiến lại gần Bắc Kinh bị lá phiếu trừng phạt“, tựa của Le Figaro. “Trừng phạt bằng lá phiếu tại Đài Loan, người dân lo ngại chính sách cải thiện quan hệ với Bắc Kinh“, tựa của Les Echos. Theo Le Figaro, chính sách thân thiện với Bắc Kinh của Tổng thống Mã Anh Cửu có thể phải ngưng lại sau khi Quốc Dân đảng cầm quyền bị đại bại. Cung cách cư xử của Hoa lục đối với phong trào dân chủ tại Hồng Kông càng làm cho dân Đài Loan nghi ngờ dã tâm của Bắc Kinh : Lời hứa ” một quốc gia hai chế độ ” mà Trung Quốc cam kết với Đài Loan chỉ là hứa hão. Người dân Đài Loan rất hãnh diện về nền dân chủ của mình và không bao giờ để Trung Quốc nuốt chửng. Phát ngôn viên Quốc Dân đảng phải nhìn nhận là chính sách thân thiện với Hoa lục không được hậu thuẫn của dân chúng.

Nhật báo kinh tế Les Echos qua thông tín viên Gabriel Grésillon từ Bắc Kinh cũng cùng phân tích : Bầu cử địa phương tại Đài Loan, nhưng tác động đến tình hình quốc tế. Tuổi trẻ Đài Loan xem các thỏa thuận tự do hóa thương mại và dịch vụ với Hoa lục là vô trách nhiệm và nguy hiểm cho quốc gia.

Khi trừng phạt Quốc Dân đảng, cử tri Đài Loan khẳng định mối lo âu mất chủ quyền do chính sách của Mã Anh Cửu : Giảm xung khắc với Bắc Kinh song song với tăng cường quan hệ kinh tế.

Một công dân Ba lan lên làm Chủ tịch Hội Đồng Châu Âu

Nhân vật lên thay Herman Van Rompuy, chính trị gia Bỉ vào chức vụ tương đương với ” Tổng thống Liên bang ” là cựu Thủ tướng Ba Lan Donald Tusk. Le Figaro nhận định : ” Một khuôn mặt Đông Âu đứng đầu Liên Hiệp Châu Âu“. Đại diện cho cánh hữu Ba Lan, không tự ti mặc cảm, xuất thân từ phong trào Đoàn Kết, Donald Tusk trở thành nhân vật quan trọng trong bộ ba lãnh đạo tại Bruxelles : Chủ tịch Ủy Ban Châu Âu Jean Claude Juncker, người Luxembourg và Bộ trưởng Ngoại giao Federica Mogherini, người Ý.

Sự kiện Donald Tusk nắm vai trò then chốt này còn phản ảnh thế đang lên của các nước Đông Âu chỉ mới 25 năm sau ngày thoát khỏi chế độ cộng sản. Đây cũng là thời điểm mà Châu Âu đang ấn định lại mối quan hệ với nước Nga phiền toái. Hồ sơ đầu tiên của Chủ tịch Hội Đồng Châu Âu là Ukraina.

Theo Le Figaro, đặc tính của Donald Tusk là nói thẳng những gì ông suy nghĩ.

Nhật báo Les Echos nhân dịp này phân tích trên một trang báo những chìa khóa thành công của Ba Lan. Nếu Ba lan ước mơ trở thành Silicon Valley ở Châu Âu thì hãy còn xa lắm nhưng trong bối cảnh Châu Âu đang tiến hành chương trình tái công nghiệp hóa thì Ba Lan bỏ rơi các thành viên khác một đoạn đường dài. Từ 2004, Ba Lan thi hành chính sách kinh tế không phạm một sai lầm nào, đưa đất nước tăng trưởng đều đặn với tỷ lệ trên 4% mỗi năm.

Về cá nhân tân Chủ tịch Hội Đồng Châu Âu, Le Figaro và La Croix đều nhắc đến một chi tiết có thật. Cách nay ba tháng, phóng viên quốc tế than phiền nhà chính trị Ba Lan vừa được bổ nhiệm đứng đầu Hội Đồng Châu Âu mà nói tiếng Anh bết quá. Ông chỉ cười nhận khuyết điểm và hứa chắc : Ba tháng nữa các bạn sẽ thấy.

Đúng vậy, tân Chủ tịch Hội đồng Châu Âu giờ đây nói tiếng Anh lưu loát. Ở tuổi 57, ông đã sang đảo Malta học tiếng Anh bồi dưỡng cấp tốc trong ba tháng liền. Chỉ riêng điểm cố gắng, hiếu học này, cũng đủ chinh phục cảm tình báo chí quốc tế.

Khiêm tốn vì nhu cầu hòa bình

Đức Giáo Hoàng Phanxicô cúi đầu trước Thượng phụ Chính thống giáo Thổ Nhĩ Kỳ Barthelomeo đệ nhất để nhận phép lành là bức ảnh trên tranh nhất của nhật báo Công giáo La Croix. Cử chỉ khiêm tốn này đi đôi với lời kêu gọi của vị lãnh đạo Giáo Hội La Mã : Đoàn kết những người theo đạo Thiên Chúa và đối thoại với tín đồ đạo Hồi. Tinh thần đoàn kết này, được nhật báo La Croix đưa làm tựa lớn như một lời giải thích : Mang lại hòa bình cho nhân loại. Trên trang hai của Le Monde, nhật báo độc lập nhấn mạnh đến lời kêu gọi : Đoàn kết giữa những người có tín ngưỡng đối diện với đe dọa của Nhà nước Hồi giáo, tổ chức cực đoan nhân danh tôn giáo dùng bạo lực sát hại con người.

Le Figaro trong trang xã hội dành một bài phóng sự dài ở một trung tâm bí mật ngoại ô Paris nơi các chuyên gia tâm lý tìm cách giúp những thanh niên bị tuyên truyền theo Hồi giáo cực đoan quay về đời sống bình thường.

Một cách cụ thể hơn nữa, những thành viên thánh chiến ở Irak, Syria muốn quay về Pháp sẽ được luật sư trợ giúp. Theo các nhân chứng, tất cả mọi thanh niên này đều ý thức càng ở lâu trong hàng ngũ Nhà nước Hồi giáo thì càng lãnh hậu quả nghiêm trọng : Không chết trận thì cũng bị chặt đầu nếu ý định hồi hương bị lộ.

Còn theo Le Monde, thì sau những khó khăn ban đầu, tình báo Tây phương đã có những phương tiện điện tử tinh vi để định vị nơi đóng quân của Nhà nước Hồi giáo và gọi máy bay oanh kích.

Để tránh thiệt hại, biện pháp đầu tiên là bộ chỉ huy của phe thánh chiến ra lệnh cho các thành viên không nên qua internet để khoe khoang thành tích.

Pháp: Sarkozy quay lại làm Chủ tịch UMP

Ngay trang đầu, nhật báo cánh tả Libération chơi chữ : “Hypoprésident” để bình luận sự kiện cựu Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy đắc cử Chủ tịch đảng UMP, bàn đạp để tranh lại chiếc ghế Tổng thống. Với 64,5% phiếu ủng hộ , cựu Tổng thống đã mất đi hình ảnh của hyperprésident, siêu Tổng thống của thời quá khứ, và từ nay phải để ý đến đối thủ Bruno Lemaire, tuy là chính khách trẻ và chưa thành danh, đã chiếm được gần 30%. Nhật báo Công giáo La Croix cũng cùng âm điệu : Thành công của Bruno Lemaire làm Nicolas Sarkozy không thể ca khúc khải hoàn.

Cũng cùng nhận định này, nhật báo độc lập Le Monde mô tả con đường dẫn đến 2017 còn rất dài. Muốn trở lại điện Elysée, giai đoạn đầu tiên là phải chấn chỉnh đảng UMP, chữ tắt của Liên hiệp Đa số ủng hộ Tổng thống, được thành lập từ thời Tổng thống Jacques Chirac mà nay bộ phận cánh trung đã tách ta.

Tuy thân với phe hữu, nhật báo Le Figaro cũng phải chạy tựa nhấn mạnh đến những ” thách thức ” đang chờ Nicolas Sarkozy mà những đối thủ nặng ký trong đảng có cùng tham vọng đang giăng bẫy phục kích, từ cựu Thủ tướng Alain Juppé, người có triển vọng nhất theo các kết quả thăm dò ý kiến hiện nay, đến một cựu Thủ tướng khác là François Fillon, một bạn đồng hành suốt nhiệm kỳ 2007-2012 nhưng bây giờ trở thành đối thủ.

Nhật báo kinh tế Les Echos phản ảnh quan điểm của giới doanh nghiệp cũng cùng nhận định : Sarkozy nắm UMP mà không vinh quang báo hiệu những ngày sắp tới đầy khó khăn.

 

 

*

 

 

 

 

 

 

 

IMG_6948

 

 

QUỐC HỘI TRUNG QUỐC LÀ MỘT TRÒ HỀ TRONG THỜI ÐẠI DÂN CHỦ TOÀN CẦU HÓA HÔM NAY VÌ QUỐC HỘI ẤY CHỈ LÀM MỘT NHIỆM VỤ DUY NHẤT LÀ THÔNG QUA CÁC NGHỊ QUYẾT CỦA ÐẢNG CỌNG SẢN TRUNG QUỐC CHỨ KHÔNG ÐẠI DIỆN GÌ CHO 1.3 TỶ DÂN CỦA HỌ.

VỚI CÁC QUỐC GIA VĂN MINH VÀ KHÔNG CHẬM TIẾN NHƯ TRUNG QUỐC THÌ KHI ÐỒNG BÀO BIỂU TÌNH PHẢN ỨNG NHƯ TRƯỜNG HỢP HỒNG KÔNG THÌ QUỐC HỘI ÐÁP ÚNG GIÚP ÐỞ NGUYỆN VỌNG CỦA DÂN NGAY LẬP TỨC.

TRUNG QUỐC CẦN PHẢI HỌC HỎI NHIỀU ÐỂ TIẾN BỘ THEO TIẾN TRÌNH CỦA NHÂN LOẠI HÔM NAY.

 

Sỉ phu Việt Nam

 

*

Trung Quốc cam kết tạo ‘xã hội pháp quyền’

IMG_6951

Hội nghị Trung ương IV vừa kết thúc ở Bắc Kinh đã ra thông cáo tập trung vào vấn đề “pháp trị”, truyền thông TQ nói

Truyền thông Trung Quốc hoan nghênh việc Đảng Cộng sản trong hội nghị trung ương vào tuần này đã cam kết tạo dựng một xã hội pháp quyền.

Tại phiên họp Hội nghị Trung ương Đảng thường niên, vừa kết thúc hôm thứ Năm, các lãnh đạo Đảng hứa hẹn “cải tổ mạnh mẽ hệ thống tư pháp trong lúc giương cao vai trò hiến pháp trong hệ thống pháp luật của đất nước”, Tân Hoa Xã tường thuật.

Kỳ họp cũng đưa ra “thông cáo được trau chuốt ngôn từ cẩn thận”, trong đó nói việc cải tổ pháp luật sẽ nhằm “trao cho các thẩm phán thêm sự độc lập và hạn chế ảnh hưởng của các quan chức địa phương đối với tòa án và các vụ xét xử”.

Mã Hoài Đức, Phó Chủ tịch Đại học Khoa học Chính trị và Pháp luật Trung Quốc, nói với Tân Hoa Xã đây là lần đầu tiên Đảng ra một văn bản “cấm rõ ràng việc các quan chức xen vào các vụ xét xử và dứt khoát bắt những người vi phạm phải chịu trách nhiệm”.

Trong một bài báo khác, Tân Hoa Xã mô tả kỳ họp này như một “sự kiện quan trọng” và nêu bật vai trò của Đảng trong việc thiết lập quy định pháp luật.

“Người dân sẽ làm chủ chính mình và cuộc sống ở đất nước này sẽ chỉ duy nhất dựa trên luật pháp khi chúng ta có sự lãnh đạo của Đảng trong việc thực thi đầy đủ việc quản trị theo luật pháp,” bài báo viết.

Nhân dân Nhật báo đưa tin ở vị trí trang trọng về kỳ họp và đăng một số bài báo ca ngợi bản thông cáo là “đầy tính kích thích, cổ vũ và đầy ngạc nhiên”.

Một bình luận trên tờ báo nói nguyên tắc pháp quyền nay đang trở thành “giá trị đất nước”.

‘Phản kháng từ nội bộ’

Việc không hành động về vụ Chu Vĩnh Khang cho thấy có sự chia rẽ trong Đảng

Trung Hoa Nhật báo bản tiếng Anh nói quyết định của kỳ đại hội “đưa ra các quyết sách lớn của đất nước dựa trên pháp luật” sẽ “trao quyền đầy đủ cho hệ thống tư pháp” và xây dựng “một cơ chế quyền lực khung”.

“Các công dân có nhận thức rõ rệt về quy tắc pháp quyền sẽ hành động nhằm ngăn cản tình trạng tham nhũng trong Đảng và chính phủ. Mà một Đảng trong sạch thì sẽ bảo vệ được tốt hơn các quyền của công dân và sẽ giúp đất nước thịnh vượng hơn,” Trung Hoa Nhật báo kết luận.

Kỳ họp của Đảng Cộng sản Trung Quốc ủng hộ các quyết định trước đó về việc khai trừ Đảng đối với sáu cựu quan chức, trong đó có ba ủy viên Trung ương, đang bị điều tra về tội ăn hối lộ.

Tuy nhiên, một số tường thuật khác để ý thấy hội nghị đã không thảo luận về số phận của cựu lãnh đạo an ninh, ông Chu Vĩnh Khang. Ông Chu hiện đang bị điều tra về tội tham nhũng.

Các nhà phân tích nói trên báo South China Morning Post phát hành tại Hong Kong rằng “việc không hành động về vụ Chu Vĩnh Khang cho thấy có sự chia rẽ trong Đảng.”

Lau Yui-siu, một nhà bình luận chính trị từ Hong Kong, cho rằng việc cải tổ của Chủ tịch Tập Cận Bình đang phải đương đầu với “sự phản kháng mạnh mẽ” trong nội bộ Đảng.

*

 IMG_6847

‘Bộ não’ điều khiển biểu tình ở Hồng Kông, qua lời người trong cuộc

Tuesday, October 07, 2014 6:25:41 PM

Hà Giang/Người Việt

WESTMINSTER, Calif (NV) –  Cho đến giờ, chưa ai biết kết quả cuộc biểu tình đòi phổ thông đầu phiếu cho người dân Hồng Kông vào năm 2017 tới đây có đưa đến kết quả mong muốn không, nhưng cách hành xử của các sinh viên biểu tình trong vòng mười ngày qua đã để lại trong lòng mọi người những ấn tượng rất đẹp.

Nhiều hình ảnh tiêu biểu cho cuộc biểu tình được cho là “tuyệt vời” của các em, được giới truyền thông cả chuyên nghiệp lẫn tự do đưa lên làm tràn ngập các trang mạng xã hội, gồm: cảnh các sinh viên học sinh ngồi ở ngoài đường giúp nhau làm bài tập, dùng bình điện dự trữ charge phones và tablets cho người tham dự, làm thông dịch cho giới truyền thông, phát thức ăn nước uống cho nhau, và thức đến khuya để đi nhặt từng cọng rác nơi giới biểu tình  “chiếm đóng.” Thậm chí trong lúc trời đổ mưa tầm tã, sinh viên biểu tình còn cầm dù che cho người cảnh sát đứng đối diện, qua hàng rào cản.

IMG_6849Một sinh viên biểu tình cố thủ tại khu vực Mong Kok, đợi chờ kết quả cuộc thảo luận giữa sinh viên và chính phủ vào ngày thứ Sáu, 10 tháng Mười, 2014. (Hình: XauMe Olleros/Getty Images)

Nhưng chen lẫn giữa những lời khen, những cái lắc đầu khâm phục, là câu hỏi ai cũng phải đặt ra là làm sao sinh viên Hồng Kông lại nhất loạt có cách cư xử lịch sự, đầy tình người như vậy, và làm thế nào mà những nhà lãnh đạo trẻ như Joshua Wong, 17 tuổi, và Alex Chao, 24 tuổi, có thể nhịp nhàng điều động đoàn biểu tình, có lúc lên đến hàng trăm ngàn người như thế, mà không để cho sự đáng tiếc nào xẩy ra?

* Bất Tuân Dân Sự, qua lời người trong cuộc

Phần nào giải đáp thắc mắc này, một số báo chí, như tờ South China Morning Post, trang báo mạng Asia News, đề cập đến một tài liệu có tên “Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự” (Manual of Disobedience) được viết bằng hai thứ tiếng Anh và Trung Hoa, do tổ chức Occupy Central soạn, và phân phối vài ngày trước khi chiến dịch biểu tình được phát động.

Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự dài 8 trang, là một tài liệu hướng dẫn người tham dự từng bước phải làm gì trước và trong khi biểu tình, phải làm gì khi đối diện với cảnh sát và khi bị bắt, nhưng quan trọng hơn, là để họ thấu hiểu triết lý và chiến lược chính yếu của cuộc đấu tranh bất bạo động, mà họ tự nguyện tham dự.

IMG_6851“Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự” (Manual of Disobedience) do tổ chức Occupy Central soạn, và phân phối vài ngày trước khi chiến dịch biểu tình được phát động. (Hình: Người Việt)

Tình cờ, qua một trang mạng xã hội, phóng viên nhật báo Người Việt liên lạc được với cô Hellen Phạm, một thành viên của Occupy Central, và được cô kể lại những yếu tố đã giúp cho sinh viên Hồng Kông thực hiện được cuộc biểu tình quy mô mà hết sức ôn hòa, trật tự và ngăn nắp vừa qua.

Hellen Phạm (tên đã được đổi theo yêu cầu), năm nay 22 tuổi, cho biết cô sinh ra và lớn lên ở Hồng Kông, có cha mẹ từ Việt Nam đến đây tị nạn vào giữa thập niên 1980s, cho biết bạn trai của cô là một thành viên của tổ chức Occupy Central with Love and Peace.

“Em muốn đi theo anh ấy (bạn trai) tham dự biểu tình, phần vì ủng hộ dân chủ, phần cũng vì tò mò muốn coi họ làm việc ra sao, sau khi thấy họ có cuộc biểu tình vĩ đại với hơn 500,000 người tham dự vào ngày 1 tháng Bảy vừa qua.” Hellen tâm sự.

Hellen cho biết những điều thấy được khiến cô vỡ lẽ ra bạn trai mình và bạn bè của anh không chỉ là những người trẻ có lý tưởng, mà “là những người hiểu rất rõ bí quyết của đấu tranh bất bạo động.”

Nói về vai trò quan trọng của “Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự,” Hellen kể: “Khi em nói với bạn là muốn tham gia phòng trào, anh ấy đưa cho em tập cẩm nang, bảo về đọc kỹ đi trước khi quyết định dấn thân, vì phải hiểu là khi chấp nhận dấn thân thì có thể bị nguy hiểm đến bản thân, và bị dính dáng tới pháp luật.”

“Càng đọc em càng thấy mê Occupy Central.” Hellen nói.

Có nhiều thứ để mê, Hellen dẫn chứng, chẳng hạn như trong phần triết lý, cẩm nang viết:

“Dùng bạo lực để chống bạo lực không chỉ làm tăng thêm sự sợ hãi, mà cho nhà cầm quyền có lý do để đàn áp, và củng cố địa vị của kẻ độc tài. Bất tuân dân sự là phương pháp dùng thương yêu để thắng hận thù. Người tham gia sẽ phải đối mặt với đau khổ bằng một thái độ cao quý, để thu phục lương tâm của kẻ đàn áp, và giảm thiểu sự thù hận do hành vi tàn bạo gây ra. Quan trọng hơn cả, bất bạo động sẽ thu hút được sự cảm thương của những người bàng quan (công luận), và làm nổi bật sự thiếu chính nghĩa của việc đàn áp có hệ thống của người (chính quyền) sử dụng bạo lực. Sự hy sinh của người đấu tranh là cách hay nhất để làm công chúng thức tỉnh.”

Và: “Chúng ta đấu tranh để chống lại một hệ thống bất công, chứ không chống lại cá nhân. Chúng ta không tiêu diệt hay làm bẽ mặt các nhân viên công lực, thay vào đó, chúng ta phải chiếm được lòng tôn trọng và sự cảm thông của họ. Chúng ta không chỉ cần phải tránh dùng bạo lực để đối đầu, mà còn cần phải tránh để cho lòng thù hận có thể nẩy mầm trong trái tim.”

Hellen cho biết là một sinh viên luật, cô không chỉ “mê” triết lý của phong trào, mà còn  để ý đến cách tổ chức Occupy Central.

Cô kể tiếp: ‘Khi em nói là đã hiểu và chấp nhận sự nguy hiểm thì anh ấy bảo em lên trang mạng của Occupy Central để download một đơn có tên là “Letter of Intent” để điền vào.”

‘Letter of Intent’ là một đơn rất ngắn, đòi hỏi người muốn tham gia phải cam kết ba điều: a) đồng ý rằng việc phổ thông đầu phiếu là có lợi cho Hồng Kông, b) thủ tục phổ thông đầu phiếu bầu cử phải được đa số người dân Hồng Kông có ý kiến và đồng ý, và c) hoàn toàn tuân theo quy tắc đấu tranh bất bạo động mà phong trào đề ra.

Cũng qua Letter of Intent, người làm đơn có thể chọn một trong ba cách tham gia:

  1. Hỗ trợ vòng ngoài cho những người đi biểu tình, như phân phối thức ăn, làm những việc hậu cần, nhưng không biểu tình, hoặc 2. Tham dự biểu tình, nhưng không tự nguyện bị bắt, và không khức từ quyền có luật sư bào chữa nếu bị bắt, hoặc 3. Tham dự biểu tình, và tự nguyện bị bắt, và khước từ quyền có luật sư bào chữa.

Thật ra thì Occupy Central không phải là phong trào duy nhất có cuốn cẩm nang bất tuân dân sự. Cái hay của phong trào, theo Hellen, nằm ở chỗ ban lãnh đạo rất biết cách “dưỡng quân” và “điều quân.”

Cả đối với những đơn mà người tham dự chọn đi biểu tình, ban tổ chức cũng xét kỹ xem họ có từng bị bắt vì một trong bốn tội như làm tắc nghẽn nơi công cộng, tụ họp không có giấy phép, tụ họp bất hợp pháp, hay gây rối nơi công cộng chưa, vì thường thì vi phạm những tội này lần đầu chỉ bị nộp phạt rồi được thả về, chứ không bị đi vào hồ sơ. Nhưng nếu tái phạm thì có thể sẽ bị tù, vì thế những ai đã từng bị cảnh cáo (vì những tội này) thường được giao trách nhiệm “tình nguyện viên” chuyên lo thực phẩm, dán bích chương, hay làm vệ sinh, v.v… thay vì biểu tình.

“Làm như thế để giảm thiểu tối đa sự nguy hại cho thành viên!” Hellen giải thích.

Hay hơn thế nữa, vẫn theo lời Hellen, người tham gia được khuyến khích sinh hoạt trong những nhóm nhỏ, và rủ thêm từ một đến hai người bạn khác vào phong trào, rồi khi cần biểu tình thì không rủ nhau đi hết, mà cần phải thay phiên nhau biểu tình để phong trào có thể kéo dài.

Trả lời câu hỏi làm sao phong trào có thể điều động được những người bất chợt đến tham gia biểu tình, Hellen nói “thường thì ở mỗi địa điểm, nhờ sinh hoạt với nhau trong nhóm nhỏ, đều có người nhận diện người mới và phát cẩm nang tại chỗ.”

Một đoạn trong cẩm nang đưa ra những lời khuyên chi tiết như trước khi tham dự biểu tình thì viết sẵn một text message trong phôn, ghi rõ tên tuổi địa chỉ, và khi bị bắt thì gửi ngay cho Occupy Central để họ cử luật sư giúp đỡ. Hay khi sắp bị cảnh sát giải tán thì nắm tay nhau nằm hàng loạt xuống đường để bày tỏ sự phản đối, và làm cho việc bắt bớ khó hơn, nhưng nếu có bị còng tay thì “nhũn người ra” để làm giảm thiểu sự đau đớn. Một đoạn viết: “Trước khi bắt, cảnh sát đầu tiên sẽ hỏi người đó có tự nguyện lên xe cảnh sát không. Nếu người biểu tình tự nguyện, cảnh sát sẽ không dùng vũ lực; nếu người biểu tình không tự nguyện lên xe, cảnh sát sẽ bắt bằng một nhóm bốn người nắm lấy 2 chân và 2 tay người biểu tình bỏ lên xe.”

Đoạn khác giải thích về luật tạm giam, cho biết trước những gì sẽ xẩy ra khi bị đưa về bót, và dặn dò người tham dự nên nói gì và không nên nói gì khi bị đưa về bót cảnh sát.

Ngoài cuốn Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự, cuộc biểu tình của sinh viên Hồng Kông vừa qua xem ra còn được sự hỗ trợ tối đa của những người lớn có địa vị trong xã hội.

Chẳng hạn, Hellen cho biết, nhóm lãnh đạo của phong trào được các vị trong giới lập pháp danh cho một số phòng ngay tại tòa nhà của Hội Đồng Lập Pháp (Legislative Council, gọi tắt là Legco), nơi ba nhóm chính của phong trào liên đới với nhau một cách chặt chẽ.

Nhóm Hong Kong Federation of Students, do Alex Chao, 24 tuổi lãnh đạo, chuyên lo việc giao tiếp với chính quyền, và theo tin của tờ South China Morning Post, hiện đang chuẩn bị để hội đàm vào thứ Sáu tuần này.

Nhóm Scholarism, do sinh viên Joshua Wong 17 tuổi lãnh đạo, giữ nhiệm vụ huy động đám đông với một đội ngũ giỏi về các phương tiện truyền thông xã hội, làm việc gần như 24 giờ một ngày. Nhóm Scholarism cũng có trách nhiệm liên lạc và kêu gọi sự hỗ trợ của các nhóm lợi ích khác, như cựu sinh viên, để “củng cố hàng ngũ.”

Trên nguyên tắc, nhóm Occupy Central, mà thành viên đa số là những người lớn, do ông Benny Tai, giáo sư luật tại University of Hong Kong lãnh đạo, tuy là một tổ chức hỗ trợ, và theo lời một phát ngôn viên của tổ chức, thì “phong trào đòi dân chủ khởi đầu từ các sinh viên,” nhưng cuốn Cẩm Nang Bất Bạo Động, và cách làm việc của họ, cho thấy vai trò của Occupy Central không nhỏ. Liên lạc tác giả: Hagiang@nguoi-viet.com

 

 

*

 IMG_6847

 

Maria J. Stephan – Những người biểu tình Hồng Kông cần phải làm gì để có thể giành chiến thắng

 

Maria J. Stephan | Foreign Policy Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ

Theo FB Lê Quốc Tuấn

Các chứng liệu đáng giá của hơn một thế kỷ cho thấy cuộc cách mạng “Dù” cần đến giới kinh doanh, sự hóm hỉnh và nhiều kiên nhẫn.

“Đừng nghĩ rằng sự việc này sẽ sớm kết thúc. Về cơ bản đây là cuộc chiến của sự kiên nhẫn và là bài kiểm tra sức chịu đựng của chúng ta”, Joshua Wong 17 tuổi, nhà lãnh đạo sinh viên biểu tình ủng hộ dân chủ tại Hồng Kông, đã tweet hôm thứ Năm. Trong vài tuần qua, những người biểu tình đã thực hiện một màn trình diễn tuyệt vời về đối kháng dân sự, có tổ chức, kỷ luật: hàng chục ngàn nhà hoạt động tiếp tục tụ tập trên đường phố trung tâm thành phố, đòi hỏi Trưởng đặc khu Hong Kong Leung Chun-ying phải từ chức và đe dọa chiếm các tòa nhà chính phủ. Occupy Central, một liên minh của sinh viên cùng các nhóm đối lập khác đã kêu gọi đình công hàng loạt, trong khi nhấn mạnh rằng họ sẽ không lùi bước cho đến khi mục tiêu cuối cùng của mình được thực hiện. Tuy nhiên, khí thế ấy đã chậm lại, câu hỏi còn lại là: từ đây, chuyện gì sẽ đến?

Bắc Kinh được trông đợi sẽ phát động (và sẽ chiến thắng) một cuộc chiến tranh tiêu hao lực lượng chống lại cuộc nổi dậy dân sự này. Thách thức chính hiện nay cho phong trào dân chủ Hồng Kông là vẫn duy trì áp lực trong khi phải chịu đựng được sức ép không thể tránh khỏi, đồng thời phải tìm cách làm xói mòn các trụ cột ủng hộ được Bắc Kinh ở Hong Kong. Nó phải tìm được sự cân bằng giữa sự đổ vỡ và sự xây dựng, làm việc với cả bên trong và bên ngoài của các tổ chức chính trị, pháp lý truyền thống, và phải chuẩn bị cho một cuộc đấu tranh sẽ kéo dài nhiều năm.

Tuy nhiên, khi phải đối diện với người khổng lồ Goliath ghê gớm như nhà nước Trung Quốc, những người đối lập lịch sự, hiểu biết của Hồng Kông có thực sự hy vọng đãt được bất cứ thành công nào không? Erica Chenoweth, tác giả đồng biên tập cuốn “Why Civil Resistance Works” và tôi đã nhận thấy rằng các chiến dịch bất bạo động tương tự từ khắp nơi trên thế giới, thách thức các chế độ đương nhiệm từ 1900-2006 đã thành công được khoảng 53 phần trăm. Trong thời gian đó, các chiến dịch có tính bất bạo động nhiều khả năng thành công hơn so với những chiến dịch có vũ trang và nền dân chủ đã được gây dựng thành công trong vòng một thập kỷ sau đó – ngay cả khi các chiến dịch bất bạo động ban đầu bị thất bại. Điều này chứng tỏ tầm quan trọng của việc tạo dựng và duy trì không gian dân sự, yếu tố quan yếu để mang lại nền dân chủ.

Trong trường hợp của các sinh viên học sinh Hồng Kông, chiến thắng có nghĩa là đạt được cuộc phổ thông đầu phiếu và quản trị dân chủ thực sự ở Hồng Kông. Ngay cả khi tiếp tục duy trì áp lực buộc Trưởng đặc khu HK từ chức, phong trào vẫn không đạt được mục tiêu cuối cùng của một chính thể tự quản tự do để lựa chọn các nhà lãnh đạo cho mình. Nghiên cứu cho thấy các chiến dịch bất bạo động trung bình phải mất gần ba năm theo đuổi tiến trình của mình (so với các chiến dịch vũ trang vốn trung bình cần đến chín năm). Do đó, xác định của chúng tôi đề cập đến một tầm nhìn lâu dài: Đây không phải là cuộc đấu tranh để giành được (hoặc thất bại) trong một ngày cuối tuần. Wong, đã tuyên bố rằng cải cách bầu cử là “cuộc chiến đấu của cả thế hệ.”

Phong trào đạt được một tiến triển ấn tượng. Các nhà dân chủ Hồng Kông đã thể hiện sự sáng tạo và năng lực tổ chức vượt trội. Mặc dù Hồng Kông nổi tiếng với tinh thần phản kháng, mức độ tham gia và tự tổ chức trong “Phong trào Dù” là chưa từng có. Nhiều tháng hành động, nghiên cứu và tổ chức đã mở đường cho cuộc biểu tình lớn vào ngày Quốc khánh. Các hoạt động táo bạo của giới trẻ, theo sau là những đáp trả bị phản tác dụng của cảnh sát đã gây ra số lượng người biểu tình tăng vọt.

Với một loạt các nhà báo địa phương và quốc tế có mặt trong bối cảnh, với tự do truy cập internet (tối thiểu là ở trong Hồng Kông) và việc sử dụng ứng dụng tin nhắn “Firechat” tài tình trong nội bộ, phong trào ủng hộ dân chủ đã giành được một số điểm thắng lợi quan trọng. Phong trào đã duy trì được kỷ luật bất bạo động chặt chẽ nhất – khiến hành vi chống bạo động của cảnh sát và tuyên bố của Bắc Kinh rằng những người biểu tình là bọn côn đồ đều trở thành thái quá, vô giá trị.

Tuy nhiên, vẫn còn nhiều điều hơn nữa mà phong trào có thể áp dụng bài học từ chiến lược của những chiến dịch từng thành công với tỷ lệ áp đảo tương tự.

Kích thước và tính đa dạng của sự tham gia trong các phong trào đối kháng dân sự có liên quan chặt chẽ đến sự thành công, và phong trào Hồng Kông cần phải phát triển lớn hơn nữa. Các cuộc biểu tình tại Hồng Kông có đặc trưng của hàng chục ngàn – thậm chí hàng trăm ngàn – người tham gia, từ nam, nữ, trẻ, già, Kitô giáo, Đạo giáo, Phật giáo, công nhân và chuyên viên. Nhưng việc những người biểu tình này là ai cũng quan trọng như việc có bao nhiêu người tham dự, và ngay bây giờ, phong trào dân chủ cần thu hút sự hỗ trợ của các trụ cột quan trọng trong cộng đồng doanh nghiệp vốn đang lưng chừng hoặc đang hỗ trợ Bắc Kinh. Khi các công dân Philippines thách thức nhóm “tư bản bè phái” của chế độ Ferdinand Marcos, họ đã hành động với sự giúp đỡ của cộng đồng doanh nghiệp mạnh mẽ từ khu tài chính Makati, cũng như các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Ukraine từng đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì phong trào Maidan. Một cuộc tẩy chay của người tiêu dùng nhắm vào các doanh nghiệp có quan hệ chặt chẽ nhất với Bắc Kinh, kết hợp với việc tạo ra một “danh sách” các doanh nghiệp ủng hộ dân chủ tại Hồng Kông, là một trong những cách để tạo ra đòn bẩy về kinh tế.

Làm được như vậy cũng sẽ cung cấp cho phong trào nhiều chiến thuật đa dạng hơn: một yếu tố quan trọng cho sự thành công của cuộc bất tuân dân sự. Đổi mới chiến thuật giúp các phong trào đầy sinh lực, sôi nổi khiến đối thủ của mình bất ngờ và tạo được áp lực tối đa. Cho đến nay, phong trào dân chủ Hồng Kông đa phần dựa vào phương pháp tập trung như tọa kháng và các cuộc biểu tình đường phố. Đây là những phương pháp khó duy trì và, đặc biệt khi số tham dự giảm xuống sẽ dễ dàng bị nhắm mục tiêu đàn áp. Một trong những sai lầm chiến thuật mà sinh viên Trung Quốc thực hiện trong năm 1989, như một số nhà phân tích gợi ý, là đã chiếm Quảng trường Thiên An Môn quá lâu.

Các thay đổi chiến thuật có giá trị thực tiễn cao. Giới thợ mỏ đồng ở Chile, những người đóng vai trò quan trọng trong phong trào ủng hộ dân chủ lật đổ Augusto Pinochet biết khi nào cần tránh đối đầu trực tiếp với lực lượng an ninh. Thay vì tổ chức những cuộc tấn công vũ bão, giới thợ mỏ và các nhà lãnh đạo dân chủ khác đã kêu gọi người dân Chile bước chậm rãi trên đường phố để hiển thị sự chối từ chế độ Pinochet, trong khi khua chiêng trống vào một thời khắc định trước để tạo nên một dàn hợp xướng thách thức. Các nhà hoạt động chống tham nhũng Thổ Nhĩ Kỳ đã tổ chức để một phần dân số đáng kể cùng tắt ánh đèn của mình một phút mỗi đêm như một phần của một chiến dịch thành công nhằm soi chiếu ánh sáng vào nạn tham nhũng trong năm 1997. Các chiến thuật này mang tính biểu tượng giúp duy trì sự thống nhất và đoàn kết trong khi cũng giúp chuẩn bị cho các hành động có thể phức tạp (và nguy hiểm) hơn.

Cuối cùng, các phong trào dân chủ cần phải tạo ra các rạn nứt trong giới tinh hoa chính trị kinh tế của Hồng Kông để đạt được mục tiêu của mình. Ví dụ như, các cuộc tẩy chay của người tiêu dùng vào doanh nghiệp phân biệt chủng tộc ở Nam Phi buộc các chủ doanh nghiệp da trắng phải gây áp lực để chính phủ đàm phán với Đại hội Dân tộc Phi (ANC). Các tụ điểm khôi hài, trào phúng thông minh trên đường phố chế giễu những thành viên tham nhũng nhất của cộng đồng chính phủ và doanh nghiệp là một loại nỗ lực có phương pháp và thành công như đã được sử dụng bởi các nhóm ủng hộ dân chủ tại Serbia (chống lại Slobodan Milosevic) và Ukraine (chống lại Viktor Yanukovych). Tổ chức các giải thưởng cho người tố cáo và các nhà kinh doanh, lãnh đạo công nhân ủng hộ dân chủ là một phương pháp khác giúp khích lệ sự thay đổi lòng trung thành trong những trụ cột chống đỡ cho quyền lực của Bắc Kinh ở Hong Kong.

Tất cả điều này phải được tiến hành trong khi vẫn giữ phong trào tồn tại. Các cuộc đấu tranh phổ biến nhất sẽ là việc đoàn kết chung quanh các mục tiêu, nhà lãnh đạo và chiến thuật – đặc biệt với một đối thủ tài tình kết hợp giữa lôi kéo và đàn áp. Có nhiều khả năng sẽ đến một thời điểm mà phong trào dân chủ Hồng Kông sẽ phải chọn để chấp nhận một nhượng bộ thay vì thắng lợi hoàn toàn và điều ấy sẽ hữu ích khi tất cả các thành phần quan trọng của phe đối lập có tiếng nói trong các quyết định. Khi phong trào Đoàn Kết Ba Lan, dẫn đầu là Lech Walesa, trở nên mạnh mẽ đến mức họ buộc đối thủ phải đàm phán theo cách của mình, các cuộc đàm phán thực sự với thành viên chế độ Cộng sản được phát qua loa phóng thanh để người dân Ba Lan bình thường biết được những gì đang xảy ra. Hãy tưởng tượng một chiến lược truyền thông như thế này sẽ xảy ở Hồng Kông.

Phong trào Đoàn Kết Ba Lan cũng là một bài học vì mức độ quản trị và tự tổ chức xảy ra ngoài tầm kiểm soát của chính phủ cộng sản. Albania ở Kosovo cũng tương tự, họ tạo ra được một quốc hội song song và các tổ chức quản lý khác như một cách để mặc nhiên phá vỡ Belgrade trước khi lãnh thổ này giành được độc lập. Phong trào dân chủ Hồng Kông đã thành công trong việc tổ chức được một cuộc trưng cầu trên trực tuyến – dù không chính thức – về hệ thống chính trị trong tương lai. Và tính xã hội dân sự của họ rõ ràng được tổ chức tốt. Một số kết hợp làm việc bên trong và bên ngoài các tổ chức chính trị và pháp lý chính thức, thông qua các cấu trúc và tổ chức song song, là một chiến lược đã có từ thời Gandhi.

Phong trào dân chủ Hồng Kông đã không thiếu các tài năng, các nhà tư tưởng chiến lược. Phong trào đã chứng minh sự trưởng thành và tài trí. Nhưng nó phải đối mặt với một đối thủ kiên quyết và có nguồn lực tốt. Vẫn còn chờ thời gian để nhìn xem đến khi nào và bằng cách nào phong trào đề kháng dân sự của Hồng Kông sẽ khôn ngoan hơn đối thủ độc tài của mình và giữ cho ngọn lửa dân chủ được cháy mãi. Nhưng nếu những người che dù vẫn ở đó trong lâu dài, cơ hội chiến thắng của họ có thể là nhiều hơn ta tưởng.

Nguồn: How HK protesters can win, Foreign Policy

Admin gửi hôm Thứ Ba, 07/10/2014

IMG_6847

*

TOPICS :

HỘI ÐỒNG THÀNH PHỐ WESTMINSTER – THỦ PHỦ LITTLE SAGON HOA KỲ ỦNG HỘ DỰ LUẬT TRỪNG PHẠT QUAN CHỨC CỌNG SẢN VIỆT NAM VI PHẠM NHÂN QUYỀN

CÁC CHÍNH TRỊ GIA HOA KỲ TRƯỚC SAU CÔNG NHẬN VIỆT NAM CỌNG HÒA PHẢI CÓ VỊ TRÍ LẢNH ÐẠO CHÍNH TRỊ TẠI VIỆT NAM ÐỂ RA LỆNH BẮT CÁC TÀU ÐÁNH CÁ LẬU TRUNG QUỐC VÀ ỔN ÐỊNH BIỂN ÐÔNG NAM Á CHÂU

 TÌNH HÌNH HIỆN NAY LÀ CƠ HỘI BẰNG VÀNG ÐỂ CÁC NHÀ CHIẾN LƯỢC HOA KỲ VẬN DỤNG ÐƯA NƯỚC VIỆT NAM VÀO THẾ DÂN CHỦ ÐA ÐẢNG ÐỂ NGĂN CHẬN LÀN SÓNG TRUNG CỌNG TRÀN XUỐNG PHÍA NAM NHẰM ỔN ÐỊNH ÐƯỜNG HÀNG HẢI RỘNG LỚN BIỂN ÐÔNG NAM Á CHÂU

CÁC CUỘC VẬN ÐỘNG CHÍNH TRỊ VỀ ỨNG CỬ VÀ BẦU CỬ TỰ DO ÐA ÐẢNG CHO VIỆT NAM

 QUỐC HỘI CỌNG SẢN VIỆT NAM VÀ QUỐC HỘI CỌNG SẢN TRUNG QUỐC LÀ LOẠI QUỐC HỘI ÐỐN MẠT ? BẮT BỚ TÙ ÐÀY NGƯỜI KHÁC ÐẢNG CHÍNH TRỊ VÀ CHỈ ÐƯA NGƯỜI CÙNG MỘT ÐẢNG PHE  TA RA ỨNG CỬ RỒI BẮT BUỘC DÂN PHẢI BẦU LÀ BẦU CÁI QUÁI GÌ ?

LẢNH TỤ SINH VIÊN SAIGON KÊU GỌI THANH NIÊN VAI KỀ VAI CHỐNG GIẶC TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC BIỂN ÐẢO VIỆT NAM

Si phu Viet Nam

*IMG_6847

Hội Đồng Thành Phố Westminster ủng hộ Dự Luật HR4254

Wednesday, August 27, 2014 9:48:39 PM

Đồng ý đóng một bên đường Bolsa để dựng tượng Đức Thánh Trần

Linh Nguyễn/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV)Toàn thể năm thành viên Hội Ðồng Thành Phố Westminster vừa bỏ phiếu thông qua một nghị quyết ủng hộ Dự Luật Chế Tài Giới Chức CSVN Vi Phạm Nhân Quyền, HR4254, do Dân Biểu Ed Royce giới thiệu, qua yêu cầu của Giám Sát Viên Orange County Janet Nguyễn, đồng thời đồng ý đóng một bên đường Bolsa trong ngày Thứ Bảy, 13 Tháng Chín, để cộng đồng làm lễ dựng tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo trong khu Hà Nội Plaza, trong phiên họp thường kỳ tối Thứ Tư, 27 Tháng Tám.

IMG_6391Giám Sát Viên Janet Nguyễn phát biểu kêu gọi thông qua nghị quyết ủng hộ HR4254. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ðề nghị thông qua nghị quyết ủng hộ HR4254 do Phó Thị Trưởng Margie Rice đưa ra và được Nghị Viên Sergio Contreras ủng hộ, và tỉ lệ bỏ phiếu là 5-0.

Chuyện đóng đường Bolsa do Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California đưa ra, được Nghị Viên Sergio Contreras đề nghị và được Thị Trưởng Tạ Ðức Trí ủng hộ, với tỉ lệ bỏ phiếu 5-0.

Phát biểu trước Hội Ðồng Thành Phố, Giám Sát Viên Janet Nguyễn kêu gọi các vị dân cử ủng hộ HR4254, và nói về những công việc bà thực hiện trong việc giới thiệu dự luật này.

Theo Giám Sát Viên Janet Nguyễn, HR4254 là kết quả của một ý tưởng mà bà đề nghị với Dân Biểu Ed Royce hồi năm 2013, bao gồm nhiều tài liệu có đầy đủ chi tiết về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

IMG_6392Blogger Phạm Ðoan Trang phát biểu ủng hộ HR4254. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Vi phạm tự do ngôn luận và tự do tôn giáo tại Việt Nam ngày càng gia tăng. Nhằm thay đổi tình trạng này, văn phòng của tôi đã thu thập thông tin về các vụ vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, để có bằng chứng xác đáng, làm nền tảng cho một dự luật, có thể thay đổi tình trạng nhân quyền tại Việt Nam,” Giám Sát Viên Janet Nguyễn nói.

Theo vị dân cử gốc Việt cao cấp nhất tại California, sau đó, bà đã đến Washington, DC, gặp nhân viên của Thượng Nghị Sĩ Barbara Boxer và Dân Biểu Ed Royce, đưa ra đề nghị năm 2013, liệt kê cụ thể những trường hợp vi phạm nhân quyền, đề nghị không cấp chiếu khán nhập cảnh cho những người vi phạm nhân quyền vào Mỹ và sử dụng hệ thống tài chánh tại Hoa Kỳ. Cuối cùng, Dân Biểu Ed Royce đồng ý bảo trợ dự luật.

“Kể từ khi được giới thiệu ra Quốc Hội, HR4254 thu hút chú ý của công luận rất lớn, làm cho mọi người ý thức hơn và tạo ra một số cố gắng đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam,” Giám Sát Viên Janet Nguyễn nói.

Kế đến, Blogger Phạm Ðoan Trang, một người từ trong nước ra, phát biểu ủng hộ HR4254.

“Ngày hôm qua, chính quyền CSVN vừa bỏ tù ba người, trong đó có chị Bùi Thị Minh Hằng, bị 3 năm, chỉ vì chị dám lên tiếng chống Trung Quốc. Trong thời gian qua, CSVN bắt bớ hàng trăm người, trong đó có nhiều blogger, chỉ vì họ dám có tiếng nói khác với chính quyền,” Blogger Phạm Ðoan Trang nói tiếp. “Tôi kêu gọi quý vị ủng hộ HR4254 để cho nhà cầm quyền Việt Nam thấy rằng chúng ta không chấp nhận tình trạng đàn áp nhân quyền hiện nay.”

IMG_6393Ðồng hương Việt Nam vui mừng sau khi Hội Ðồng Thành Phố Westminster bỏ phiếu 5-0, ủng hộ HR4254. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Trong lúc phát biểu, blogger này đưa ra một số hình ảnh các phiên tòa ở Việt Nam xử các nhà bất đồng chính kiến. Sau đó, cô giao những tấm ảnh này cho Hội Ðồng Thành Phố.

Kế đến, có 18 người lên phát biểu ủng hộ HR4254 và yêu cầu Hội Ðồng Thành Phố thông qua nghị quyết ủng hộ dự luật này, bao gồm Nghị Viên Garden Grove Chris Phan, Luật Sư Andrew Ðỗ (chánh văn phòng Giám Sát Viên Janet Nguyễn), cựu Ðại Tá Lê Khắc Lý (chủ tịch lâm thời Cộng Ðồng Việt Nam Nam California), Mục Sư David Huỳnh, Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa (chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California), Bác Sĩ Võ Ðình Hữu (chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ), ông Phát Bùi (ứng cử viên Hội Ðồng Thành Phố Garden Grove), và một số người khác.

Trước đó, ông Jose Solorio, chủ tịch Hội Ðồng Giáo Dục Học Khu Ðại Học Rancho Santiago, có phát biểu cho rằng HR4254 có nguồn gốc từ một dự luật khác từng được giới thiệu ở Quốc Hội trước đây, và “chưa đủ mạnh.”

Ông nói: “Nội dung của HR4254 có nguồn gốc của HR6433 và bây giờ Dân Biểu Ed Royce lại giới thiệu qua số HR4254. Dự luật này yếu hơn HR6433 vì nó không đề cập đến một số vấn đề như quyền của người lao động, danh sách tù nhân lương tâm, buôn người, truyền thông bị kiểm soát, tự do tôn giáo, và tài sản của người dân bị tịch thu.”

Phó Thị Trưởng Margie Rice nói: “Nếu ông đưa những vấn đề này ra trước Hội Ðồng Thành Phố, chúng tôi sẵn sàng ủng hộ.”

Ông Phạm Kim Long, cựu ủy viên Hội Ðồng Giáo Dục Orange County, cho rằng hiện có một dự luật tương tự do Thượng Nghị Sĩ John Cornyn (Cộng Hòa-Texas) đưa ra ở Thượng Viện và vẫn đang chờ, nên HR4254 có thể làm vị dân cử bên Texas buồn lòng.

IMG_6394Hội Ðồng Liên Tôn kêu gọi đóng một bên đường Bolsa để dựng tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Nếu thật sự ủng hộ nhân quyền tại Việt Nam, chúng ta không nên đưa dự luật này ra, vì như vậy sẽ làm Thượng Nghị Sĩ John Cornyn không mạnh dạn thúc đẩy thông qua dự luật do ông bảo trợ nữa,” ông Long nói tiếp.

“Chúng ta ở đây không phải là Texas,” bà Margie Rice nói với ông Long.

Bà nói tiếp: “Tôi hoàn toàn ủng hộ bất cứ nghị quyết nào ủng hộ nhân quyền. Ðiều tôi bực mình ở đây là có người nói thiếu điều này điều kia. Hãy đem đến đây, chúng tôi sẽ ủng hộ. Ðừng chỉ trích người khác khi mình không đem đến. Tôi nghĩ Dân Biểu Ed Royce đã làm điều đúng, khi giới thiệu HR4254.”

Theo tiến trình lập pháp tại Quốc Hội Hoa Kỳ, Thượng Viện và Hạ Viện hoàn toàn độc lập với nhau, và mỗi thành viên của viện này có quyền đưa ra bất cứ dự luật nào, cho dù có cùng hoặc khác ngôn ngữ với dự luật được giới thiệu ở viện kia, bất kể vào thời điểm nào trong hai năm Quốc Hội làm việc.

Mục 5.1, Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California đề nghị đóng 3 làn đường, từ Magnolia đến Weststate, bên phía dựng tượng, trên đường Bolsa, từ 8 giờ sáng đến 1 giờ trưa, Thứ Bảy, 13 Tháng Chín, để dựng tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo được toàn bộ Hội Ðồng Thành Phố đồng ý.

Trước cuộc bỏ phiếu, một số thành viên Hội Ðồng Liên Tôn, Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, và một số cả nhân đều lên phát biểu ủng hộ.

Luật Sư Nghĩa cũng cho Hội Ðồng Thành Phố biết đã phối hợp với sở cảnh sát và nhân viên thành phố, đạt đủ yêu cầu, trong đó có cả việc mua bảo hiểm cho buổi lễ.

Theo dự trù, tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo sẽ được dựng trong khu Hà Nội Plaza, tay chỉ về hướng Bắc, phía sau có một phòng làm đền thờ vị thánh của dân tộc.

–- Liên lạc tác giả: LinhNguyen@nguoi-viet.com

*

 IMG_6847

TẠI VIỆT NAM CÔNG TY NÀO MUỐN MỞ SÒNG BÀI BẠC TỶ ÐÔ LA CHỈ CẦN CHUNG ÐỦ SỐ TIỀN THAM Ô BẠC TỶ ÐÔ LA CHO QUAN CHỨC CHÓP BU ÐẢNG CỌNG SẢN LÀ OK NGAY. ÐẢNG CỌNG SẢN CÓ ÐỚP HÍT LÀ XONG VÀ KHÔNG CẦN HỎI Ý DÂN VIỆT

 

NGUYỄN PHÚ TRỌNG, NGUYỄN TẤN DỦNG, TRƯƠNG TẤN SANG, NGUYỄN SINH HÙNG SẲN SÀNG BÁN TỪNG PHẦN NƯỚC VIỆT NAM CHO NGOẠI BANG LẤY TIỀN BỎ TÚI RIÊNG PHE NHÓM

 

KHI BỌN ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM BA LÁP, CHĂN TRÂU CHĂN BÒ, ÐÁ CÁ LĂN DƯA, TIẾN SỈ BẬY BẠ, VIẾT CHỮ CHƯA THẲNG HÀNG MÀ LẢNH ÐẠO XÃ HỘI VIỆT NAM THÌ SỰ THẾ XẢY RA NHƯ THẾ NÀY ÐÂY.

 

Si phu Viet Nam

 

Người Việt dưới chế độ Cộng Sản tha hóa, do đâu?

Tuesday, October 07, 2014

TỔNG HỢP (NV)Nhiều người đặt câu hỏi: Tại sao người Việt sống dưới chế độ Cộng Sản mà họ cho là “tiên tiến nhất loài người” lại man rợ như vậy?

Giết người, cướp của, lừa đảo,… thứ nào cũng có và cứ liên tục diễn ra hàng giờ, hàng ngày gây ra bao nỗi kinh hoàng trong cuộc sống dân lành. Tình trạng khó hiểu đến mức những con người trầm tĩnh, thận trọng và kiên nhẫn nhất cũng phải lên tiếng.

IMG_6852Bao tải đựng thi thể bà Hạnh đã bị cắt rời, được phát hiện vào sáng sớm ngày 1 tháng 10. (Hình: báo Người Lao Ðộng)

Tại bàn tròn “Sống tử tế” do Tuần Việt Nam tổ chức ngày 17 tháng 9, nhà văn Nguyễn Quang Thiều, phó chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam đã đặt câu hỏi: “Chúng ta sống trong một xã hội với hệ thống luật pháp đầy đủ, các hệ thống giám sát khá chặt chẽ, đa dạng và điều kiện kinh tế cũng khá tốt, thế nhưng tại sao sự tử tế đang rời bỏ chúng ta?”

Rồi ông tự trả lời, rất ngắn nhưng đầy hàm ý: “Có vấn đề nghiêm trọng của văn hóa đang bị phá vỡ.”

Trong lúc vụ án giết chết và chặt xác “em dâu người tình” ở quận 1, Sài Gòn vào ngày 1 tháng 10 chưa lắng xuống thì 4 ngày sau tại quận Bình Tân của thành phố này lại tiếp tục phát hiện một vụ phi tang thi thể.

Câu hỏi này không mới nếu xét về tính chất tàn bạo của những vụ giết người đã xảy ra ở nhiều địa phương tại Việt Nam trước đó.

Nhưng khi những cái chết mang dấu ấn của kiểu giết tróc thời trung cổ lặp đi, lặp lại ngay tại một thành phố lớn nhất Việt Nam, vào thời đại công nghệ thông tin vốn làm thay đổi bộ mặt thế giới, trong đó có khía cạnh văn minh, thì vấn đề trở nên hết sức nghiêm trọng, buộc bất cứ ai quan tâm đến sự lành mạnh xã hội phải tìm câu trả lời.

Suy thoái đạo đức là thực trạng, là câu trả lời chung không thể chối cãi. Vì sao suy thoái?

Có rất nhiều ý kiến để lý giải, chúng khác nhau theo từng bối cảnh và vụ việc. Song, phần lớn đều tập trung vào những nguyên nhân được cho là chuẩn xác: do giáo dục của gia đình và nhà trường, do pháp luật không nghiêm, do tham nhũng và tiêu cực xã hội, do phim ảnh bạo lực, do mặt trái của kinh tế thị trường, do bản tính ích kỷ của con người, do lối sống thích hưởng thụ, do người lớn thiếu gương mẫu…

Giáo Sư Hoàng Tụy, chuyên gia giáo dục của Việt Nam mới đây đã thốt lên: “Thật đau xót khi nghĩ tới một xã hội cách đây chưa lâu từng được ca ngợi nghèo nhưng vẫn giữ được phẩm cách, nay đầy rẫy những cảnh xa xỉ lố lăng, gian dối, xảo trá, không chút tự trọng.”

Những điều dị hợm mà Giáo Sư Hoàng Tụy dẫn ra mang tính khái quát, nhưng đều bộc lộ những góc cạnh khác nhau của một sự thật là tình hình suy thoái đạo đức nghiêm trọng đang diễn ra trong xã hội dưới sự cầm quyển của đảng Cộng Sản.

Những điều “xa xỉ lố lăng” đó có thể không trực tiếp dẫn đến những vụ giết người chặt xác nhưng sẽ từng ngày, từng giờ làm hư hỏng con người, kéo con người đến chỗ suy đồi, bệnh hoạn.

Theo ông, điều khiến người ta trăn trở không chỉ nằm ở số lượng tội phạm đang tăng lên mà ở cách thức người ta hành sử với nhau: người ta có thể giết cha, giết mẹ, giết vợ, giết chồng; có thể tàn nhẫn với con cái, hủy hoại thanh danh bạn bè.

Có thể có nhiều giải thích về sự suy thoái đạo đức, nhưng nguyên nhân bao trùm nhất là giáo dục, theo nghĩa rộng của từ này. Những tính chất tiêu cực mà Giáo Sư Hoàng Tụy nói đến chính là khuôn mặt tha hóa, đáng sợ của những con người không được giáo huấn đầy đủ dưới chế độ CSVN. (Tr.N)

*

IMG_6238

*

MỘT SỐ VIỆC CẦN LÀM ÐẺ ỔN ÐỊNH CON ÐƯỜNG HÀNG HẢI Á CHÂU NGANG QUA VÙNG BIỂN VÀ THỀM LỤC ÐỊA VIỆT NAM

IMG_6165

Chuyên gia Trần Cư

*
1/  Bắt giữ các tàu đánh cá Trung quốc vi phạm lảnh thổ thềm lục địa Việt nam

Về vấn đề này thì Việt nam nên học gương của các nước lân bang như Nhật, Ðại hàn, Philippines. Nhà cầm quyền Việt nam nên bớt tham ô tiền của dân Việt, mà nên đem mấy chục tỷ đô la tiền ăn cướp của dân ấy đi mua một trăm chiếc tàu tuần duyên để tuần tra dọc theo vùng biển thềm lục địa của Việt nam dài 3200 km. Bắt giữ tất cả tàu đánh cá Trung quốc xâm phạm thềm lục địa Việt nam mà không xin phép giống như các nước lân bang đang làm để bảo vệ lảnh thổ chủ quyền của một quốc gia tự trọng.

2/  Tìm hiểu khả năng những người lảnh đạo đảng cọng sản đang cầm quyền tại Việt nam hiện nay là ai ?

Những người lảnh đạo cọng sản Việt nam hiện nay hầu hết xuất thân từ loại đâm thuê chém mướng đá cá lăn dưa chăn trâu chăn bò hay loại khủng bố như :

– Nguyễn Minh Triết nhờ ám sát một chuyên gia lổi lạc của thế giới về công pháp quốc tế là Giáo sư tiến sỉ Nguyễn văn Bông, Viện trưởng Học Viện quốc gia hành chánh Việt nam cọng hòa, mà sau này Ông Triết được chế độ cọng sản Hà nội đưa lên làm Chủ tịch nước Việt nam.

– Nguyễn Tấn Dủng từ y tá làng không học hành gì mấy chử . Dủng nhờ khủng bố dân Việt sau 1975 và trở thành thiếu tá cảnh sát . Rồi Dủng sau đó có công vây bắt khủng bố Giảng viên Ðại học Pháp Trần Văn Bá đem ra bắn thời gian sau 1975 mà được chế độ Hà Nội tin cậy cho làm tới chức Thủ tướng nước Việt nam. Trần Văn Bá một anh hùng lổi lạc của Việt nam và cũng là Chủ tịch Sinh viên Việt nam tại Pháp trước 1975.

Thế giới hôm nay ngán ngẩm thành tích của loại khủng bố Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dủng và hầu hết những tay ma cô cọng sản Việt nam do Trung quốc đào tạo, nay đã trở thành lảnh đạo chóp bu tại Việt nam.
Từ bốn thâp niên nay do sự lảnh đạo i tờ rít của những người cọng sản Việt nam biết một mà không biết hai này và vì họ thường mặc cảm ngu dốt nên họ luôn lếu láo là có bằng tiến sỉ dỏm.

Do quen trò ma nớp và do không được học hành tử tế nên hầu hết những người lảnh đạo cọng sản Việt nam thường không có đầu óc thoáng, không biết yêu đời yêu người, mà họ luôn yêu cái túi tiền riêng của họ và gia đình họ. Họ coi cái túi của họ quan trọng hơn chuyện xã hội, chuyện nước mất nước còn trong cộng đồng với nhau.

Bọn chúng ngày nay lại còn dở thêm trò ma cô thời phong kiến là tổ chức giữ ghế cha truyền con nối thay nhau hút máu dân.

3/  Tại sao nhà cầm quyền cọng sản Việt nam không chịu bắt tàu đánh cá Trung quốc xâm phạm lảnh thổ Việt nam ?


Cái tội nghiệp của đảng cọng sản Việt nam là không dựa vào dân Việt để tồn tại giữ ghế mà lại đi dựa vào đảng cọng sản Trung quốc để tồn tại giữ ghế.

Ðảng cầm quyền cọng sản Việt nam luôn coi đảng cọng sản Trung quốc là thầy là bạn và coi 85 triệu đồng bào Việt nam là thù sợ bị lật đổ.

Số là thang 9 năm 1990 sau khi Liên xô và các nước cọng sản đông Âu bị đồng bào đứng dậy giật sập thì đảng cọng sản Việt nam run rẩy lo sợ cùng chung số phận bọt bèo. Vì vậy chóp bu cùng bầu bề thê tử cọng sản Việt nam lúc đó là Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh chạy qua Trung quốc xin ký hiệp ước đầu hàng để xin Trung quốc bảo hộ và xin làm tay sai nô lệ cho Trung quốc miển sao xin đảng cọng sản Trung quốc che chở khi hữu sự bị nhân dân Việt nam đứng dậy lật đổ.

Qua hiệp ước nô lệ tại Thành Ðô năm 1990 này thì đảng cọng sản Việt nam đồng ý để đảng cọng sản Trung quốc chỉ huy các ngành an ninh, công an, tòa án và luôn cả ngành ngoại giao Việt nam.

Kể từ đó trên các diển đàn ngoại giao và các nghị quyết quốc tế khi Trung quốc vote sao thì Việt nam phải vote đúng như vậy không dám sai chậy vì sợ ăn đòn.

Cũng kể từ đó các tù nhân chính trị Việt nam và các nhà dân chủ Việt nam bị an ninh bắt tù đày vì chống Trung quốc thì Trung quốc không cho phép Việt nam phóng thích những người chống Trung quốc như phóng thích những loại tù chính trị khác. Trường hợp Ðiếu Cày, Phạm Viết Ðào là những ví dụ rất rỏ.

Do tình hình như nói trên nên đảng cọng sản đang cầm quyền tại Việt nam không bao giờ được phép đụng đến lông chân của các tàu đánh cá Trung quốc vì công an Trung quốc buộc cảnh sát biển Việt nam làm như thế.

4/  Trung quốc còn tiếp tục thao túng đảng cọng sản Việt nam như thế cho đến bao giờ ?


Người Trung quốc xưa nay nổi tiếng xảo trá lương lẹo với nhiều kế sách vừa đánh vừa đàm , vừa nâng vừa đạp, vừa dọa nạt vừa bênh vực, miển sao đi đến kết quả là Trung quốc chiếm toàn bộ nước Việt nam và chiếm toàn bộ vùng biển rộng lớn bao la ở đông nam Á châu với vô số hải thuỷ sản dầu khí ngút ngàn sầm uất chưa khai thác.

Trung quốc có thể triệt bất cứ lúc nào nếu nhóm chóp bu cọng sản Việt nam không nghe lời Trung quốc sai khiến.
Về phần chóp bu đảng cọng sản Việt nam thì hiện rất lo sợ 85 triệu dân Việt đứng dậy trả thù, máu đổi máu, xương đổi xương. Nhóm chóp bu đảng cọng sản Việt nam hiện đã tham ô ăn cướp và làm chủ tài sản nhiều chục tỷ đô la dưới dạng 110 đại gia đỏ là bà con thân nhân của chúng đứng tên.

Bọn chóp bu cọng sản Việt Nam nếu rời chức vụ là bị đồng bào Việt nam tịch thu tài sản ngay.Trung quốc biết rỏ điều này nên luôn luôn hù dọa bắt bí nhóm chóp bu cọng sản Việt nam.

Trong tình hình Việt nam gay cấn như trên thì ai cũng tiên đoán được là nhóm chóp bu cọng sản Việt nam thà bán nước cho Trung quốc hay thà bị đồng bào tức giận đứng dậy lật đổ giết chết, chứ không thể rời chức vụ đang beo bở để tổ chức bầu cử tự do đa đảng vì dân vì nước được.

5/  Ðối với Hoa Kỳ và thế giới muốn ổn định con đường hàng hải Á châu xuyên qua biển Việt nam thì buộc lòng Hoa Kỳ phải đưa ra kỷ luật sắt buộc xứ Việt nam nhỏ bé độc tài cọng sản phải tuân thủ quyền sống con người và phải tổ chức bầu cử tự do dân chủ đa đảng theo tinh thần giải quyết hòa bình bởi hiệp ước Paris năm 1973 đã ký kết với Hoa Kỳ . Nếu chóp bu cọng sản Việt nam không tuân lịnh sẽ bị trừng phạt thích đáng.

Khi có chế độ dân chủ đa đảng tự do được dân bầu lên cầm quyền tại Việt nam thì vấn đề an toàn đường hàng hải xuyên qua biển Việt nam coi như giải quyết xong.

Vì chế đô tự do dân chủ ấy tại Việt nam sẽ rất mạnh và là chế độ thực sự của dân Việt do dân Việt và vì dân Việt mà ngăn chận và bắt tất cả tàu cá Trung quốc đánh bắt bất hợp pháp ở biển Việt nam vi phạm thềm lục địa Việt nam. Và nhờ đó đường hàng hải quốc tế sẽ được yên bình và Trung quốc không dám bén mảng ăn hiếp và làm loạn như hiện nay.

Chế đô mạnh ấy không nhất thiết phaỉ hoàn toàn là các đảng phái chính trị Việt nam cọng hòa mà có thể là chế độ liên hiệp gồm nhân tài của Việt nam cọng hòa và nhân tài của cọng sản Việt nam cấp tiến.

Chắc chắn những chính trị gia Hoa Kỳ nhìn xa và thấy phương pháp trình bày trên là bền vửng nhất cho ổn định chung của Á châu và thế giới.

Ðáng ra Trung quốc không dám làm loạn như hiện nay nhưng vì Trung quốc thấy bắt nạt đàn em cọng sản nhỏ bé Việt nam dể dàng qúa, nên Trung quốc làm tới cướp được chừng nào hay chừng ấy.

*

IMG_5661

*

Tại Sao Tham Gia “Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ”?

*


25/07/201400:05:00
• Tuyết Mai
Tại sao tham gia “Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do và dân Chủ”?

Tuyết Mai
Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng và Cựu Dân Biểu Cao Quang Ánh vừa mới thành lập tổ chức “Liên Minh Cho Một VN Tự Do và Dân Chủ”, được giới thiệu vào lúc 7 giờ chiều ngày 15/7/2014 tại Nhà hàng Harvest Moon ở Falls Church, VA.

TS Nguyễn đình Thắng giới thiệu sơ qua về “ Liên Minh Cho Một Việt NamTự Do và Dân Chủ”. Chúng ta là những con dân Việt Nam lưu lạc khắp nơi trên thế giới, có một vũ khí, một sức mạnh tiềm tàng mà từ 39 năm qua, chúng ta người Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới chưa sử dụng đúng mức sức mạnh tiềm tàng này. Đó là quyền công dân của các quốc gia dân chủ như Hoa Kỳ, Úc Châu, Canada, Đức, Anh, Pháp…Cương vị của của người Mỹ gốc Việt là làm chủ một phần của Hoa Kỳ, làm chủ một phần chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam. Đó là lý do “Liên Minh Cho Một VN Tự Do Và Dân Chủ” ra đời, để phát động một phong trào, nơi nào có người Việt tự do, nơi đó có những cuộc vận động với các vị dân cử ở các quốc gia dân chủ trên thế giới. Phong trào này sẽ phát triển mạnh, không riêng gì ở Hoa Kỳ mà sẽ lan rộng nhiều nơi trên thế giới.

Liên Minh sẽ không đạt được kết quả tốt đẹp, nếu không có sự tham gia của các tổ chức ở các quốc gia khác nhau. TS Thắng rất mong có nhiều người tham gia vào Liên Minh này bằng cách lập ra những liên minh ở địa phương, rồi kết hợp với nhau, để thực hiện giấc mơ của chúng ta là khôi phục lại đất nước, khôi phục lại tinh thần Bách Việt ngày xưa.

“ Liên Minh Cho Một VN Tự Do và Dân Chủ” đã tổ chức ngày Tổng Vận Động ở QH HK và biểu tình trong công viên gần Quốc Hội vào ngày 16/7/2014.

Có khoảng bốn trăm đồng hương từ Canada, Nhật và 22 tiểu bang của HK về tham dự. Buổi sáng có buổi họp khoáng đại, với sự tham dự và phát biểu của nhiều vị dân cử như Dân biểu Gerald Connolly, DB Frank Wolf, DB Christopher Smith, DB Zoe Lofgren..…, đại diện các phái đoàn VN từ xa về và quý vị đại diện tôn giáo được mời phát biểu. Cùng lúc đó hằng trăm đồng hương chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm năm, mười người đến vận động trực tiếp, trình bày nguyện vọng của mình với các vị dân biểu, Thượng nghị sĩ của tiểu bang mình.

Phái đoàn Virginia do Cô Minh Thu hướng dẫn, đã đến gặp TNS Tim Kaine và TNS Mark Warner. Cả hai thượng nghị sĩ đã lắng nghe nguyện vọng của người Mỹ gốc Việt vùng Virginia, về nhân quyền ở VN, về Dự luật Nhân Quyền cho Việt Nam đã đựơc thông qua Hạ viện hai lần mà không được đem ra biểu quyết ở Thượng Viện, về giàn khoan 981 của Trung Cộng trong lãnh hải VN… Cả hai Thượng nghị sĩ đã hứa sẽ quan tâm đến những vấn đề này và đề nghị chúng ta nên đi bầu để có tiếng nói trong Quốc Hội HK.

Sáng ngày 15/7, Ông Nguyễn văn Tạo, đại diện cho Phật Giáo Hòa Hảo Ban Trị Sự Trung Ương Hải Ngoại, đến từ Arizona cùng phái đoàn khoảng ba mươi người đến gặp hai Thượng nghị sĩ của Arizona là John McCaine và Jeff Flake. Ông Tạo cho biết, cuộc hội thảo diễn ra rất tốt đẹp. Phái đoàn Arizona đã yêu cầu và hai Thượng Nghị sĩ của Arizona hứa sẽ tiếp tay về Dự luật Nhân Quyền cho Việt Nam được đưa ra Thượng viện biểu quyết, và hai ông cũng hứa sẽ can thiệp để giàn khoan 981 của TC rút khỏi lãnh hải VN (Giàn khoan 981 của TC đã rút khỏi lãnh hải VN). Về nhân quyền hai ông cũng hứa sẽ cố gắng đòi hỏi VC phải tuân theo luật lệ trong Hiến Chương của Liên Hiệp Quốc, nếu không VN sẽ không được tham gia Trans Pacific Partnership (TPP).

Cùng lúc đó, nhiều nhóm nhỏ khác đi gặp các vị dân cử của tiểu bang họ.

Chị Trịnh Hân, trưởng phái đoàn Toronto, Canada gồm 42 người và một phái đoàn từ Montreal, Canada cũng với trên bốn mười người , đã không quản ngại đường xa về đây tranh đấu cho Việt Nam. Chị Hân có ý kiến chúng ta nên ủng hộ, tham gia “Liên Minh cho một VN Tự do và Dân chủ”, để thực thi quyền làm chủ một phần đất nước HK, bằng cách đi thẳng vào Quốc Hội, tiếp xúc trực tiếp các vị dân biểu, thượng nghị sĩ HK, trình bày nguyện vọng của chúng ta.

Chị Trịnh Hân tin tưởng, Tiến sĩ Thắng và Cựu DBCao Quang Ánh đã nghiên cứu và có những chương trình hợp lý, chính đáng, để trình lên Quốc Hội và Chính phủ Hoa Kỳ. Theo chị, ngoài những cuộc hội thảo, biểu tình, những buổi văn nghệ rầm rộ…chúng ta cũng cần biết cách vận động, đi tới những cơ quan có quyền lực, những nơi có thể can thiệp giúp đỡ chúng ta một cách hữu hiệu.

Ông Phạm hữu Liêm đã lái xe một mình 15 giờ từ Arkansas đến Washington, D.C. để tham dự cuộc Tổmg vận động cho Việt Nam. Ông Phạm hữu Quang từ Oklahoma và nhiều đại diện các phái đoàn từ nhiều tiểu bang ở xa về tham dự cuộc Tổng Vận Động đều có ý kiến giống nhau. Theo họ, có một số tổ chức, có những việc làm rất hay rất tốt, nhưng chưa đạt được kết quả. Sau khi gặp TS Thắng, với những sách lược mà TS Thắng đưa ra thì nhiều vị đại diện thấy đây là một phương thức đấu tranh có thể đạt được thành công . Qua hai ba năm cùng sinh hoạt với TS Thắng, nhiều người thấy kết quả tốt đẹp, thí dụ như Ông Cù Huy Hà Vũ, Đỗ thị Minh Hạnh và Nguyễn Tiến Trung đã được trả tự do.

Cùng với sự vận động trực tiếp của nhiều người, Thượng viện HK đã ra Nghị quyết 412 yêu cầu Trung Cộng rút giàn khoan ra khỏi lãnh hải VN. Dân biểu Randy Forbes (VA) cũng hứa trong ngày tổng vận động (15/7) sẽ đề nghị đưa ra một nghị quyết tương tự như ở Thoụng Viện. Đó là kết quả của sự vận động trực tiếp với Quốc Hội HK. Chúng ta phải làm việc đúng cách, đúng lúc và đúng chỗ thì mới đạt được thành công. Đó là đường hướng TS Thắng đã đưa ra.

Ông Quang nói ông mong chúng ta học được sách lược của người Do Thái. Họ được sự ủng hộ mạnh của Hành Pháp và Lập Pháp HK. Theo ông thì TS Thắng đã đi đúng đường, không những chúng ta tạo được ảnh hưởng ở Quốc Hội mà cả Hành Pháp. Những năm tháng trước các anh em đã về đây cùng vận động tự do, dân chủ cho Việt Nam ở Quốc Hội và Hành Pháp. Lần này các vị đại diện ở xa về vì giàn khoan của Trung Cộng trong lãnh hải VN. Điều này đã nói 1ên ý đồ Trung Cộng muốn thôn tính Việt Nam. Nếu chúng ta muốn còn nhìn thấy đất nước Việt Nam tồn tại ở Đông Nam Á thì đây là cơ hội phải hành động. Nếu chúng ta không làm gì trong lúc này, thì chẳng bao giờ chúng ta có thể làm được điều gì. Cơ duyên đã đến mà chúng ta không nắm bắt, thì chúng ta sẽ hối hận nhiều và bản đồ VN sẽ không còn trên thế giới Tự do nữa.

Ông Quang và nhiều người rất cảm kích trước sự tham gia đông đảo của hằng trăm anh chị em đã không quản ngại đường xá xa xôi, từ Canada về đây. Ông Quang tin tưởng, với hào khí đấu tranh đó, một ngày không xa, chúng ta sẽ thấy cờ vàng ba sọc đỏ trở về trên quê hương Việt Nam.

Ông Sinh Cẩm Minh, Chủ tịch CĐ Tennesse hướng dẫn phái đoàn 13 người, gồm có ba thế hệ, người già nhất 84 tuổi (nguời Mỹ), người trẻ nhất 11 tuổi. Ông nói việc đấu tranh đòi hỏi tất cả mọi thành phần dân tộc, già trẻ, gái trai…đều có trách nhiệm. Tất cả phải nhập cuộc, mọi người trong phái đoàn rất vui vẻ nhập cuộc.

*

IMG_5661

*
Khi người Việt thiện cảm với Mỹ hơn với Trung Quốc

*


Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2014-07-23

Cái bắt tay thân thiện (?) của Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh (phải) tiếp đón Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Nhà khách Chính phủ, Hà Nội, ngày 18/6/2014.
AFP

Kết quả mới công bố ngày 14/7 từ Trung tâm nghiên cứu Pew tại Washington, DC cho thấy đa số người Việt Nam xem Trung Quốc là mối đe dọa số một và muốn Hoa Kỳ trở thành đồng minh chủ chốt. Điều này cho thấy quan điểm của người Việt Nam đã thay đổi rất nhiều thời gian gần đây, ghi nhận ý kiến của một số người dân sinh sống trong nước, Vũ Hoàng có trình bày sau đây.
Không thiện cảm với Trung Quốc đã ăn vào máu?

Khảo sát 1.000 người có độ tuổi trên 18 từ ngày 18/4 đến 8/5, kết quả từ Trung tâm Pew cho thấy tại Việt Nam chỉ có 16% người được hỏi là có thiện cảm với Trung Quốc nhưng tỉ lệ này với Hoa Kỳ lên đến 76%. Trong khi đó, được hỏi nước nào là mối đe dọa lớn nhất thì đến 74% người Việt chọn đó là Trung Quốc, đồng thời, với tỉ lệ 30% Mỹ trở thành quốc gia có điểm cao nhất cho câu hỏi ai là đồng minh chủ chốt của Việt Nam.

Mặc dù kết quả là thế, nhưng dường như sự thiếu thiện cảm của người VN với Trung Quốc đã “ăn vào máu,” bởi lịch sử 1.000 năm Bắc thuộc, với nhiều cuộc chiến kéo dài qua báo thế hệ, từ triều đại phong kiến cho đến hiện đại, từ đất liền đến biển đảo ngoài khơi, khiến người Việt Nam luôn nhìn nhận Trung Quốc là kẻ thù thâm độc. Sự thiếu thiện cảm “ăn vào máu” ấy được anh Phạm Hưng hiện đang sinh sống ở Hà Nội chia sẻ với chúng tôi:

Đây không phải là vấn đề cá nhân mang tính chất chủng tộc nhưng không hiểu sao có khái niệm là người Việt Nam, nếu đã là người Việt Nam thực sự thì không bao giờ có thiện cảm với người Trung Quốc cả, ở đây, nếu nói là người TQ thì hơi quá, nhưng với tư tưởng của người Tàu

anh Phạm Hưng
Ở đây tôi không có sự phân biệt vùng đất mới là Mỹ hay người Tàu như các cụ ngày xưa thường nói là Tàu lùn…đây không phải là vấn đề cá nhân mang tính chất chủng tộc nhưng không hiểu sao có khái niệm là người Việt Nam, nếu đã là người Việt Nam thực sự thì không bao giờ có thiện cảm với người Trung Quốc cả, ở đây, nếu nói là người TQ thì hơi quá, nhưng với tư tưởng của người Tàu. Có một cái gì đó vì VN quá gần Trung Quốc rồi, rất nhiều những ảnh hưởng, tức là ngay trong bản thân phong tục tập quán, chữ viết, rồi lời nói…có gì đó hao hao của văn hóa người Trung Quốc. Cho nên, nếu đã là người Việt Nam thực sự thì vẫn có một đánh giá là không thích Trung Quốc, chứ không phải là mang Trung Quốc ra để so sánh với Mỹ.

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton được hút đám đông khi ông đi trên đường phố tại Hà Nội ngày 6 tháng 12 năm 2006.

Sự “gần giống” giữa người TQ và người VN như lời anh Hưng phân tích có thể được nhìn nhận như sự tương đồng căn bản của 2 quốc gia trong cấu trúc và tổ chức hệ thống chính trị xã hội, cũng như đường lối, mô hình phát triển kinh tế. Sự “gần giống” ấy có thể được hiểu như một “đồng minh ý thức hệ” đã được xây dựng giữa 2 đất nước cộng sản kéo dài nhiều thập kỷ qua. Bởi có nhiều điểm tương đồng, nên những “tẩy” của Trung Quốc được người Việt Nam hiểu rõ hơn ai cả, bạn Trần Linh sinh sống ở Sài Gòn gọi cách sống của một bộ phận người Trung Quốc mà bạn chứng kiến là “sống bẩn,” khiến người khác dễ mất lòng tin… bạn nói:

Cách sống của một vài người dân ở TQ cũng không gây được thiện cảm đối với mình, họ sống “bẩn” ý “bẩn” ở đây là họ sống không đẹp, người khác nhìn vào cảm thấy mất lòng tin, đại khái là người TQ không biết giúp đỡ, chia sẻ hoặc thấy đó rồi bỏ đó, quá sức bàng quan với những việc xung quanh.

Nếu quí vị có lần đọc qua tác phẩm từng gây chấn động “Người Trung Quốc Xấu Xí” của Bá Dương thì ông kết luận một trong những tính xấu người dân của chính nước ông là “người TQ thích nói khoác, nói suông, nói dối, nói láo, nói những lời độc địa” và “người TQ không quen nhận lỗi và có thể đưa ra hàng vạn lý do để che dấu cái sai trái của mình.” Cũng có lẽ vì thế mà với một bộ máy tuyên truyền khổng lồ, mà không ít lần truyền thông nhà nước TQ phổ biến những điều hoàn toàn sai lệch về biên giới, lãnh thổ, lãnh hải… với Việt Nam và người Việt Nam dù có thế nào đi chăng nữa cũng vẫn dễ dàng nhận ra những thâm ý mà Trung Quốc đã và đang áp dụng, khi lấn chiếm biển đảo Việt Nam, vì lẽ đó không khó để hiểu vì sao người Việt Nam ngày càng thiếu thiện cảm với TQ.

Ngay trong nội tại cuộc sống hàng ngày, từ những đồ dùng hàng ngày, những sản phẩm cụ thể, càng ngày người TQ càng tạo ra tư tưởng cảm nhận không tốt dành cho người VN. Không hiểu sao những cách sống của người TQ luôn tạo ra những điều không thoải mái cho người VN
Ngay trong nội tại cuộc sống hàng ngày, từ những đồ dùng hàng ngày, những sản phẩm cụ thể, càng ngày người TQ càng tạo ra tư tưởng cảm nhận không tốt dành cho người VN. Không hiểu sao những cách sống của người TQ luôn tạo ra những điều không thoải mái cho người VN.

Thậm chí người Trung Quốc còn đặt nhiều tên đường VN bằng tiếng Hoa. Ảnh: đường Dong Fang, được tập đoàn điện khí Dong Fang Trung Quốc, trúng thầu xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng, đặt tên.

Cảm tình với người Mỹ

Thế nhưng ở chiều ngược lại, quốc gia mà Việt Nam vốn có cuộc chiến kéo dài trong suốt thập kỷ 60, 70 là Hoa Kỳ thì giờ đây đang được đánh giá ở mức cao nhất trong câu trả lời “đồng minh tin cậy” của Việt Nam. Bởi với một Trung Quốc trỗi dậy thì chỉ có Hoa Kỳ mới đủ sức mạnh để kiềm chế sự hung hăng của quốc gia cộng sản độc tài này. Sức mạnh ấy của Mỹ không chỉ được thể hiện ở phương diện quân sự, vũ khí mà nó còn được thể hiện qua sức mạnh một nền kinh tế đứng đầu thế giới, khoa học kỹ thuật tiến bộ và cả sức mạnh đến từ văn hóa và con người. Cảm nhận về thiện chí của người Việt đối với Hoa Kỳ được anh Minh Tuân hiện đang sinh sống ở Hà Nội chia sẻ với chúng tôi:

Quan điểm của tôi về văn hóa, phong cách sống hay trình độ công nghệ và các mặt khác của Hoa Kỳ với TQ thì tôi thấy có những điểm khác nhau và tôi thấy có những điều người Việt Nam hâm mộ, thí dụ: người Mỹ có tính cách thẳng thắn, tất cả những thiết bị máy móc công nghệ của Mỹ đều tốt, nhất là những thiết bị điện tử thì người VN rất ưa chuộng như: Iphone, máy tính… thích dùng hơn hàng của Trung Quốc. Còn về văn hóa, tất nhiên nước Mỹ có những bản sắc riêng của họ nhưng dù sao mang tính hiện đại và mang tính phổ thông thì người VN rất là hâm mộ và tiếp thu được tính văn minh của bên Hoa Kỳ.

Những mặt thiện chí đối với Hoa Kỳ còn được thể hiện khá rõ qua chính những đặc tính của một đất nước dân chủ, tự do, nhân quyền khi người Việt trong nước đánh giá và tương phản với những gì đang diễn ra ở Hoa Lục. Bạn Trần Linh tiếp lời:

Đối với bản thân mình, mình thấy người Mỹ, nước Mỹ người dân ở đó có nhân quyền và sống thoải mái, tự do, theo ý muốn của người ta mà không bị quản lý quá sát bởi chính phủ. Mình thích Mỹ hơn bởi tính cởi mở, phóng khoáng của người Mỹ, món ăn của người Mỹ, nói chung chung thì view (quang cảnh) ở Mỹ cũng gọn gàng sạch sẽ hơn so với người TQ. Còn với Trung Quốc, chính phủ Trung Quốc muốn quản lý tất cả mọi thứ từ việc lớn đến việc nhỏ, mọi thứ trong đời sống của người dân. Điều này làm cho người ta cảm thấy bức bối, khó chịu và chính sách này có vẻ không hợp lý và không gây được thiện cảm với người khác.

Người Mỹ có tính cách thẳng thắn, tất cả những thiết bị máy móc công nghệ của Mỹ đều tốt, nhất là những thiết bị điện tử thì người VN rất ưa chuộng…thích dùng hơn hàng của Trung Quốc. Còn về văn hóa, tất nhiên nước Mỹ có những bản sắc riêng của họ nhưng dù sao mang tính hiện đại và mang tính phổ thông thì người VN rất là hâm mộ

anh Minh Tuân
Trong khi đó, anh Phạm Hưng lại chỉ ra những ưu việt của một xã hội Mỹ cởi mở, hiện đại, văn minh, đây chính là những điểm khiến cá nhân anh cũng như bạn bè mà anh có dịp trò chuyện đều đồng tình:

Tôi đánh giá người TQ vẫn là một dân tộc lớn, có những thành tựu nhất định trong kinh tế, xã hội và kể cả ảnh hưởng lên thế giới, nhưng với người Việt Nam, nhưng quan điểm của tôi không phải là mình thích hay không thích mà mình cần lựa chọn cho một chính thể hay xã hội dân chủ, công bằng và văn minh, hiện tại, theo tôi nước Mỹ thực sự tạo ra nền dân chủ đó. Người Việt Nam cụ thể là tầng lớp lãnh đạo hiện tại cũng nên có một suy nghĩ như thế để tạo ra cho người dân những tư duy và cuộc sống thực sự. Ở đây, tôi nghĩ rằng, nếu người TQ cũng tạo ra cho đất nước chúng tôi những dân chủ, văn minh thì chúng tôi vẫn ủng hộ. Nhưng tôi cho rằng, chính thể TQ hiện tại họ không tạo ra được điều ấy, vì cũng là một nước như VN thôi, nền dân chủ và quyền con người vẫn còn tương đối kém so với thế giới.

Có thể những con số biết nói từ điều tra của Trung tâm Pew chưa hoàn toàn phản ánh hết bản chất đa diện và phức tạp trong mối quan hệ chằng chịt cũng như ảnh hưởng của cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đến Việt Nam, nhưng ít nhất qua đó, nó cũng phác họa về thực trạng và đưa ra những đánh giá sơ khởi về góc nhìn mà người Việt cảm nhận với 2 cường quốc thế giới trên cả mặt tiêu cực và tích cực.

*

IMG_5661

*

Ông Phạm Quang Nghị thăm Mỹ

*
Cập nhật: 05:06 GMT – thứ năm, 24 tháng 7, 2014

Ông Phạm Quang Nghị đã gặp một số nhân vật trong chính giới Hoa Kỳ như Thượng nghị sỹ John McCain
Tin cho hay ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị đang có chuyến thăm tới Hoa Kỳ bắt đầu từ 21/7.
Ông Nghị bắt đầu chuyến thăm từ thủ đô Washington DC, nơi ông có các cuộc làm việc với Cố vấn cao cấp của Ngoại trưởng John Kerry, Thomas Shannon; Phó Cố vấn an ninh quốc gia phụ trách đối ngoại Tony Blinken; Chủ tịch thường trực Thượng viện Patrick Leahy và Thượng nghị sỹ John McCain.

Ông không gặp được bản thân ngoại trưởng Mỹ, thay vào đó Thứ trưởng Ngoại giao Wendy Sherman đã tới chào và chuyển tới ông lời thăm hỏi của ông Kerry.
Thông tấn xã Việt Nam cho hay trong các cuộc tiếp xúc, Bí thư Hà Nội đã “thông tin về tình hình Việt Nam, chính sách đối ngoại… của Việt Nam; khẳng định Đảng và Nhà nước Việt Nam coi trọng và không ngừng thúc đẩy quan hệ hợp tác với Mỹ trong khuôn khổ Đối tác toàn diện”.
Ông cũng hoan nghênh các nỗ lực “tìm hiểu, nghiên cứu khả năng trao đổi giữa Đảng Cộng sản Việt Nam với các đảng tham chính ở Mỹ trong thời gian tới”.

Hai bên còn đề cập tới tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
Về mặt chính thức, trong cương vị Ủy viên Bộ Chính trị và Bí thư Thành ủy, ông Phạm Quang Nghị là đại diện cao cấp của Đảng Cộng sản và không tham gia các thương lượng trực tiếp về chính sách.
Do vậy, chuyến đi Hoa Kỳ của ông được giới chuyên gia nhận định dường như là một cuộc “ra mắt” chính giới Mỹ của nhân vật có thể sẽ còn lên cao sau Đại hội Đảng XII sang năm.
Sau Washington DC, ngày 23/7 ông Nghị đã đi New York và sau đó ông sẽ thăm Chicago.
Tăng quan hệ với Washington

Chuyến đi của ông Phạm Quang Nghị cũng được xem như chỉ dấu của tiến trình xích lại gần Hoa Kỳ của Hà Nội.
Mới 10 tháng trước, ông Nghị còn đi thăm Bắc Kinh, nơi ông ca ngợi quan hệ truyền thống của Việt Nam với Trung Quốc.
Tuy nhiên kể từ đó, các hoạt động mạnh mẽ và đơn phương của Trung Quốc tại Biển Đông, tiêu biểu là sự kiện giàn khoan 981, đã đẩy Việt Nam lại gần quốc gia cựu thù cách một vòng trái đất.
Ông Carlyle Thayer, chuyên gia về Việt Nam tại Canberra, Úc châu, nói với BBC rằng chuyến đi của ông Nghị sẽ cho thấy Washington sẵn sàng tới đâu trong việc hỗ trợ Hà Nội, đặc biệt trong lĩnh vực chủ quyền lãnh thổ.

Nó cũng hé mở rằng trong nội bộ ban lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam đã có xu hướng muốn tách khỏi ảnh hưởng Trung Quốc và xích lại với Mỹ, tuy chưa rõ xu thế này mạnh mẽ đến đâu.
Một số chuyên gia, như Edmund Malesky, từ Đại học Duke ở bang North Carolina, Mỹ, cho rằng mong muốn hợp tác với Mỹ đang khá mạnh.
Ông Malesky tuần trước được báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng dẫn lời nói: “Nhóm những nhà hoạch định chính sách muốn thúc đẩy quan hệ với phương Tây hiện đang ở thế mạnh”.

Tuy nhiên, Giáo sư Thayer cảnh báo rằng việc Trung Quốc di rời giàn khoan 981 có thể đã làm những người chủ trương thân phương Tây bị động và kế hoạch kiện Bắc Kinh ra tòa trọng tài quốc tế mà phe này ủng hộ có thể bị dừng.
Ngay cả nỗ lực mang vấn đề quan hệ với Trung Quốc ra hội nghị thượng đỉnh Asean tháng tới tại Miến Điện nay cũng có thể bị ảnh hưởng, theo ông Thayer, vì việc rời giàn khoan đã giảm ý nghĩa của công tác này.

*

IMG_5661

*

CÁC CHIẾN LƯỢC GIA VỀ CỌNG SẢN Ở LITTLE SAIGON CALIFORNIA CHO RẰNG : ” CỌNG SẢN VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC CHỈ CÓ SỤP ÐỔ VÀ THÁO CHẠY CHỨ KHÔNG THỂ SỮA ÐỔI NỮA VỜI ”

CỌNG SẢN VIỆT NAM NHẤT ÐỊNH PHẢI SỤP ÐỔ VÀ NHÓM CHÓP BU CỌNG SẢN VIỆT NAM PHẢI MANG CHỦ THUYẾT HÔI HÁM PHẢN DÂN HẠI NƯỚC CHẠY THEO GIẶC VỀ TRUNG QUỐC

VIỆT NAM TÌNH THẾ BẮT BUỘC CẦN KHẨN CẤP CHIA ÐÔI KHỐI DẦU HỎA CHO HAI PHE CỌNG SẢN VÀ KHÔNG CỌNG SẢN

CHÚNG TÔI TẬP THỂ NGƯỜI MỶ GỐC VIỆT CẦN CHIA MỘT NỮA DẦU HỎA Ở BIỂN NAM VIỆT NAM ÐỂ TRẢ NỢ HOA KỲ MÀ CHÚNG TÔI ÐÃ VAY TIỀN THUẾ CỦA DÂN HOA KỲ HÀNG TRĂM TỶ ÐÔ LA TIỀN MUA VỦ KHÍ ÐỂ BẢO VỆ TỰ DO TRONG THỜI CHIẾN TRANH VIỆT NAM

YÊU CẦU MỘT NỮA DẦU HỎA CỌNG SẢN BÁN NƯỚC THEO TRUNG QUỐC VÀ MỘT NỮA DẦU HOẢ QUỐC GIA MUỐN GIỮ NƯỚC THEO HOA KỲ

KÝ KẾT HIỆP ƯỚC BÁN NƯỚC THÀNH ÐÔ, LẢNH ÐẠO CỌNG SẢN VIỆT NAM XEM GIẶC XÂM LƯỢC TRUNG QUỐC LÀ BẠN VÀ DÂN TỘC VIỆT NAM LÀ THÙ

NGUYỄN PHÚ TRỌNG LÀ MỘT TÊN TAY SAI ÐỐN MẠT CHO GIẶC TÀU VÀ CHÍNH HẮN ÐÃ ÐƯA VIỆT NAM ÐẾN THỜI KỲ Ô NHỤC ÐỒI BẠI HÈN MẠC NHẤT TRONG LỊCH SỬ 4000 NGÀN NĂM CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

NGƯỜI DÂN VIỆT NAM ÐANG CHỜ ÐỢI MỘT CUỘC TRỪNG TRỊ NGUYỄN PHÚ TRỌNG VỀ TỘI BÁN NƯỚC – TỔNG BÍ THƯ CỌNG SẢN VIỆT NAM NGUYỄN PHÚ TRỌNG LÀ TÊN TỘI PHẠM NGUY HIỂM ÐÁNG TỘI CHẾT VÌ HẮN ÐÃ LÉN LÚT DÂNG NƯỚC VIỆT NAM CHO GIẶC TÀU QUA VIỆC HẮN BỊ PHANH PHUI LÀ ÐÃ KÝ TUYÊN BỐ CHUNG 8 ÐIỂM VỚI CHỦ TỊCH TRUNG QUỐC LÀ HỒ CẨM ÐÀO VÀO NGÀY 15 THÁNG 10 NĂM 2011

NHẰM CHO PHÉP TRUNG QUỐC CÔNG KHAI VÀO VIỆT NAM CHỈ HUY CÁC NGÀNH AN NINH CÔNG AN VÀ TÒA ÁN VIỆT NAM. VÌ VẬY TRONG 3 NĂM VỪA QUA ÐÃ XẨY RA NHỮNG CẢNH TRỚ TRÊU VÔ LÝ LÀ NGÀNH AN NINH CÔNG AN VÀ TÒA ÁN VIẸT NAM LẠI KHÔNG LO CHỐNG GIẶC TÀU XÂM LƯỢC MÀ LO TÌM CÁCH TRẤN ÁP TÙ ÐÀY TIÊU DIỆT NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM YÊU NƯỚC CHỐNG GIẶC TÀU BẢO VỆ TỔ QUỐC VIỆT NAM.

SỰ KIỆN TRÊN ÐÃ DẪN ÐẾN HỆ LỤY LÀ TRUNG QUỐC CÔNG KHAI NGANG NGƯỢC MANG GIÀN KHOAN CỦA HỌ VÀO XÂM LĂNG VIỆT NAM HƠN THÁNG QUA

MUỐN GIA NHẬP T. P. P. VIÊT NAM PHẢI CÓ CÔNG ÐOÀN ÐỘC LẬP VÀ MUỐN THÀNH LẬP “ CÔNG ÐOÀN ÐỘC LẬP “ VIỆT NAM PHẢI TỔ CHỨC BẦU QUỐC HỘI LẬP HIẾN ÐA ÐẢNG ÐỂ LẬP “ HIẾN PHÁP “ MỚI

TRONG ÐÓ QUY ÐỊNH RỎ RÀNG THEO LUẬT PHÁP ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM NGANG HÀNG VỚI CÁC ÐẢNG CHÍNH TRỊ KHÁC VÀ ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ ÐẠI DIỆN CỦA GIAI CẤP CÔNG NHÂN ÐỂ TỰ Ý LẢNH ÐẠO ÐẤT NƯỚC NHƯ ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP HIỆN NAY

KHI CÓ HIẾN PHÁP MỚI VĂN MINH DÂN CHỦ RỒI THÌ VIỆT NAM THEO ÐÓ MÀ THỰC HIỆN TRONG ÐÓ CÓ QUYỀN THÀNH LẬP CÔNG ÐOÀN ÐỘC LẬP ÐỂ BẢO VỆ ÐỜI SỐNG CÔNG NHÂN

CHÚNG TÔI CÔNG DÂN HOA KỲ GỐC VIỆT KÊU GỌI CHÍNH PHỦ VÀ QUỐC HỘI HOA KỲ TRỪNG PHẠT CÁC VIÊN CHỨC CHÓP BU ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM GỒM : NGUYỄN PHÚ TRỌNG, TRƯƠNG TẤN SANG, NGUYỄN SINH HÙNG, TRẦN ÐẠI QUANG, ÐINH THẾ HUYNH, TÔ HUY RỨA, LÊ THANH HẢI, PHẠM QUANG NGHỊ, PHÙNG QUANG THANH, NGUYỄN CHÍ VỊNH, NGUYỄN THẾ THẢO, HOÀNG KÔNG TƯ, V. V. HỌ LÀ NHỮNG NGƯỜI ÐÀN ÁP TRẦM TRỌNG QUYỀN CON NGƯỜI VÀ LÀ TAY SAI NÒNG CỐT CHO TRUNG QUỐC ÐÃ VÀ ÐANG ÐI ÐÊM VỚI TRUNG QUỐC NHẰM GÂY BẠO LOẠN BIỂN ÐÔNG VÀ BẠO LOẠN TẠI ÐƯỜNG HÀNG HẢI Á CHÂU

*

1218IMG_7995

Chuyên gia Trần Cư
Nhóm Sỉ Phu Việt Nam
https://siphuvietnam.wordpress.com

*

Thượng viện Mỹ yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan

*
Cập nhật: 14:19 GMT – thứ sáu, 11 tháng 7, 2014

IMG_6111

Tàu Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục va chạm hàng ngày tại vùng biển đặt giàn khoan
Thượng viện Mỹ hôm 10/7 thông qua nghị quyết lên án việc sử dụng các hành vi khiêu khích và gây hấn để thay đổi hiện trạng, gây mất ổn định trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.
Nghị quyết có đoạn yêu cầu Bắc Kinh rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vị trí hiện tại, đảm bảo nguyên trạng trước thời điểm tháng 5/2014.

Sự kiện này được đánh giá là thuận lợi ngoại giao cho Việt Nam, nhưng chưa rõ Trung Quốc sẽ phản ứng thế nào.
Văn bản có số hiệu Bấm S.Res.412 này cũng kêu gọi Trung Quốc dừng việc thực thi Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ) trên vùng biển Hoa Đông.
Nghị quyết trên được bảo trợ bởi Thượng nghị sĩ Robert Menendez từ New Jersey, đưa ra bởi Ủy ban Đối ngoại của Thượng viện Mỹ.
Nghị quyết tái khẳng định “sự ủng hộ của chính phủ Hoa Kỳ cho tự do hàng hải và việc khai thác sử dụng biển và không phận ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, cũng như việc sử dụng các giải pháp ngoại giao để xử l‎ý tranh chấp lãnh thổ và hải phận.”
‘Hoan nghênh’

“Việt Nam hoan nghênh việc Nghị quyết 412 của Thượng viện Hoa Kỳ yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương-981 và các lực lượng hộ tống khỏi vị trí hiện tại”

IMG_6113

Lê Hải Bình, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN
S.Res.412 cũng nhắc lại chính sách của Mỹ trong đó bao gồm việc ủng hộ đồng minh và đối tác ở khu vực, phản đối tuyên bố chủ quyền ảnh hưởng đến quyền sử dụng hợp pháp và tự do hàng hàng hải, và đảm bảo sự tiếp tục hiện diện của Mỹ tại châu Á-Thái Bình Dương.

Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình được TTXVN dẫn lời nói “Việt Nam hoan nghênh việc Nghị quyết 412 của Thượng viện Hoa Kỳ yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương-981 và các lực lượng hộ tống khỏi vị trí hiện tại, không có các hoạt động trái với Quy tắc quốc tế về phòng ngừa đâm va trên biển (COLREGs);lên án các hành động cưỡng bức, đe dọa hoặc sử dụng vũ lực, thay đổi hiện trạng hay gây bất ổn ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương.”
Trước đó gần một tháng trước, Quốc hội Việt Nam đã không ra nghị quyết riêng về Biển Đông.

Trong phiên họp Quốc hội hôm 23/6, đại biểu Trương Trọng Nghĩa được báo trong nước dẫn lời nói “nếu Quốc hội lần này không có tuyên bố hay nghị quyết chính thức gì về Biển Đông thì tôi tin rằng nhân dân ta sẽ rất thất vọng, thậm chí hoang mang”.

Nhưng trả lời báo chí bên lề phiên họp ngày 23/6, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu nói sẽ không có nghị quyết riêng về Biển Đông vì “ngay từ đầu kỳ họp Quốc hội đã bàn bạc rất kỹ về tình hình Biển Đông và sau đó có thông báo tuyên bố rõ lập trường chính nghĩa của Việt Nam và nói rõ quan điểm xử lý vấn đề Biển Đông”.

*

Dân biểu Mỹ lại chỉ trích nhân quyền Việt Nam
Cập nhật: 08:10 GMT – thứ năm, 10 tháng 7, 2014

IMG_6114

Buổi điều trần diễn ra hôm thứ Tư 9/7
Việt Nam lại bị chỉ trích tại buổi điều trần về nhân quyền ở Đông Nam Á hôm 9/7 tại Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ.

Các nguồn tin cho hay ba vị dân biểu là Ed Royce, Chủ tịch ủy ban và chủ toạ của buổi điều trần, Elliot Engel và Christopher Smith đều đã có các phát biểu nhắm vào tình trạng nhân quyền ở Việt Nam mà họ cho là “tồi tệ”.
Ông Royce được dẫn lời nói rằng có nhiều bằng chứng cho thấy “tình hình đang trở nên tồi tệ hơn” ở Việt Nam, nơi chính quyền tiếp tục đàn áp những người chỉ trích chế độ.
Vị dân biểu này cho rằng chính phủ Việt Nam trấn áp gần như mọi ý kiến bất đồng, và hành động này ông đã trực tiếp chứng kiến trong những chuyến đi Việt Nam của mình.
Ông Ed Royce, dân biểu đảng Cộng Hòa, tiểu bang California, nói Việt Nam và Hoa Kỳ đã có 18 cuộc gặp trong khuôn khổ Đối thoại Nhân quyền song phương nhưng “không có tiến bộ”.
Ông kêu gọi Việt Nam chấm dứt ngay việc vi phạm nhân quyền và trả tự do lập tức cho các tù chính trị.
Dự luật nhân quyền Việt Nam

IMG_6115

Dân biểu Ed Royce là người đứng đầu Ủy ban Đối ngoại Hạ viện
Hồi tháng Ba, dân biểu Royce cũng là người đã đệ trình dự luật Chế tài Nhân quyền Việt Nam ra Quốc hội Hoa Kỳ.
Dự luật 4254 bao gồm các chế tài đối với quan chức chính phủ Việt Nam, bị cho là có trách nhiệm trong các vụ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Theo đó, các cá nhân trong danh sách vi phạm sẽ không được cấp thị thực nhập cảnh vào Hoa Kỳ và không được phép làm ăn với các công ty Mỹ.
Việt Nam luôn bác bỏ các cáo buộc về nhân quyền và gọi các dự luật tương tự, vốn chưa bao giờ qua được lưỡng viện, là “sai trái”.
Trên trang mạng của tổ chức Cứu trợ Thuyền nhân BPSOS, mà đại diện là ông Nguyễn Đình Thắng đã tham dự buổi điều trần hôm 9/7 với tư cách nhân chứng, ông cho biết đã có động thái vận động từ phía chính phủ Việt Nam.
Trang Mạch sống cho hay: “Ở phần kết thúc buổi điều trần, dân biểu Christopher Smith nêu vấn đề chính quyền Việt Nam đã bỏ ra 180 nghìn Mỹ kim để thuê hãng chuyên vận động hành lang Podesta Group vận động chống lại đạo luật nhân quyền cho Việt Nam”.
Ông Thắng nói cộng đồng người Việt chống cộng ở Mỹ sẽ có hành động “vận động chính phủ Hoa Kỳ nhập cuộc bảo vệ an ninh và hòa bình ở Biển Đông cũng như đòi hỏi Việt Nam cải thiện nhân quyền”.
Người đứng đầu BPSOS kêu gọi Quốc hội Hoa Kỳ nắm bắt cơ hội khi căng thẳng xung quanh giàn khoan 981 đang thu hẹp các chọn lựa của Việt Nam.
“Việt Nam không còn nhiều chọn lựa lúc này… Họ chỉ còn có thể ngả theo Tây Phương mà dẫn đầu là Hoa Kỳ. Họ đang cầu cạnh Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương, tức TPP, hơn lúc nào hết.”
Theo ông Hoa Kỳ cần gây áp lực mạnh hơn để Việt Nam tôn trọng nhân quyền, trước mắt phải đưa Việt Nam vào loại danh sách các quốc gia gây quan ngại về tự do tôn giáo (CPC).

*

IMG_5661

*


TÌNH HÌNH HIỆN NAY LÀ CƠ HỘI BẰNG VÀNG ÐỂ CÁC NHÀ CHIẾN LƯỢC HOA KỲ VẬN DỤNG ÐƯA NƯỚC VIỆT NAM VÀO THẾ DÂN CHỦ ÐA ÐẢNG ÐỂ NGĂN CHẬN LÀN SÓNG TRUNG CỌNG TRÀN XUỐNG PHÍA NAM NHẰM ỔN ÐỊNH ÐƯỜNG HÀNG HẢI RỘNG LỚN BIỂN ÐÔNG NAM Á CHÂU

1218IMG_7995

Chuyên gia Trần Cư
Nhóm Sỉ Phu Việt Nam
https://siphuvietnam.wordpress.com

*

*

CÁC CUỘC VẬN ÐỘNG CHÍNH TRỊ VỀ ỨNG CỬ VÀ BẦU CỬ TỰ DO ÐA ÐẢNG CHO VIỆT NAM

*

IMG_2679

CÙ HUY HÀ VỦ LÀ MỘT NHÀ LẢNH ÐẠO SÁNG NGỜI CHO VIỆT NAM TRONG NHỮNG NGÀY SẮP TỚI. ÔNG LÀ NGƯỜI VỪA CÓ TÂM VỪA CÓ TẦM VÀ DÙ Ở TRONG LÒNG CỌNG SẢN KHẮC NGHIỆT NHƯNG ÔNG LÀ NGƯỜI ÐÔI KHÁNG CHẾ ÐỘ ÐỘC ÁC ÐỘC ÐẢNG MẠNH MẺ NHẤT MÀ TRƯOC ÔNG CHƯA AI LÀM ÐƯỢC NHƯ THẾ

LỊCH SỬ TÁI DIỂN VÀ NGƯỜI TA TIN VẤN ÐỀ VIỆT NAM CŨNG TỪ HẢI NGOẠI. NGÀY XƯA HÔ CHÍ MINH ÐI TÌM SỨC MẠNH HAỈ NGOẠI ÐÊ CAI TRỊ VIỆT NAM VÀ NGÀY NAY LỊCH SỬ VIỆT NAM CŨNG ÐANG LẶP LẠI

SỰ CÔ VÂN ÐÓNG GÓP KINH NGHIỆM VỀ SINH HOẠT NGHỊ TRƯỜNG DÂN CHỦ CỦA CÁC CỰU DÂN BIỂU HOA KỲ NHƯ TRẦN THÁI VĂN, CAO QUANG ÁNH . . . CŨNG LÀ NHỮNG VIÊN NGỌC QÚY CHO NỀN DÂN CHỦ VIÊT NAM NAY MAI

NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM ÐÃ TỪNG CÓ TIẾNG NÓI QUYỀN LỰC TẠI HOA KỲ Ở CÁC NĂM TRƯỚC ÐÂY NHƯ SAU :

*

Dân biểu Cao Quang Ánh
-Thành viên Ủy ban Nội an Hạ viện Hoa Kỳ
-Làm việc rất sát với Tổng Thống Hoa Kỳ Obama

Dân biểu Trần Thái Văn
-Phó chủ tịch Ủy ban Tư pháp Hạ viện California
-Phó thủ lảnh đảng Cọng hòa Hạ viện California
-Phó chủ tịch danh dự Ủy ban toàn quốc soạn thảo Cương lỉnh cuả đảng Cọng hòa Hoa Kỳ
-Chủ tịch Ủy ban thương mại quốc tế Hạ viện California
-Chủ tịch Ủy ban vận động tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ John McCain tại California

Người ta tin các vị kinh nghiệm trên có thể giúp nền dân chủ cho Việt nam nay mai

*

*

CUỘC VẬN ÐỘNG MẠNH MẺ HIÊN NAY TẠI HẢI NGOẠI VỀ THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ DÂN CHỦ ÐA ÐẢNG CHO VIỆT NAM

*

Tiến Sỉ Cù Huy Hà Vũ: Dân chủ hóa Việt Nam và lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ ở biển Đông

*

IMG_6133

Phát biểu của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ ngày 16 tháng 7 năm 2014 tại Quốc Hội Hoa Kỳ.

Kính thưa Quý Vị Hạ Nghị sĩ và Thượng nghị sĩ,

Tôi, Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, với tư cách là tù nhân chính trị của chính quyền cộng sản Việt Nam, xin gửi tới Quý Vị lời chào trân trọng nhất và sau đây xin trình bày một cách vắn tắt về mối quan hệ hữu cơ giữa dân chủ hóa chế độ chính trị ở Việt Nam và bảo đảm lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ ở biển Đông.

Chủ nghĩa cộng sản là chống lại con người mà chế độ cộng sản ở Việt Nam là một bằng chứng sống động. Cụ thể là dưới chế độ độc tài của Đảng cộng sản Việt Nam, hầu hết các quyền con người cơ bản dẫu được ghi trong Hiến pháp Việt Nam và trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam là thành viên đều bị đàn áp một cách tàn bạo. Thực vậy, trong khi các văn bản pháp lý này thừa nhận quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, quyền tiếp cận thông tin, quyền hội họp, quyền lập hội bao gồm quyền lập công đoàn, quyền biểu tình, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo… thì chính quyền Việt Nam lại đặt ra các điều luật hình sự để bỏ tù những người thực hiện các quyền này. Đó là Điều 88 –Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Điều 258 – Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức công dân và Điều 79 – Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Ước tính hiện nay có 2/3 trong số khoảng 400 tù nhân chính trị hay tù nhân lương tâm bị kết án theo 3 điều luật hình sự này.

Đương nhiên để chấm dứt các hành vi chống lại con người này của chính quyền cộng sản Việt Nam và dân chủ hóa chế độ thì người dân Việt Nam phải đấu tranh trước tiên, tất nhiên một cách hòa bình. Thực tế cho thấy khoảng 5 năm trở lại đây cuộc đấu tranh của người dân Việt Nam ngày càng trở nên rất quyết liệt. Thế nhưng chính quyền cộng sản Việt Nam không những không giảm mà còn gia tăng với mức độ khủng khiếp các hành vi đàn áp nhân quyền. Nói cách khác, chính quyền cộng sản Việt Nam không hề sợ người dân trong nước đấu tranh ôn hòa, thậm chí còn lấy việc đàn áp tàn bạo những người dân không một tấc sắt trong tay này để thể hiện quyền lực độc đoán của họ là “bất khả xâm phạm”!?. Do đó, sức ép của quốc tế nói chung, của chính quyền Hoa Kỳ nói riêng, đối với chính quyền cộng sản Việt Nam là vô cùng cần thiết để chính quyền này chấm dứt đàn áp chính những người dân của họ và hơn thế nữa, đi vào con đường dân chủ hóa. Chính vì lẽ đó, tôi chỉ có thể hoan nghênh nhiệt liệt Dự luật nhân quyền Việt Nam được Hạ Viện Hoa Kỳ nhiều lần soạn thảo và thông qua đồng thời tôi cũng lấy làm tiếc là Thượng Viện Hoa Kỳ vẫn chưa thông qua Dự Luật này.

Kính thưa Quý Vị,

Lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ ở biển Đông là quá rõ ràng: đó là đảm bảo tự do hàng hải ở vùng biển này. Muốn thế thì Hoa Kỳ không thể không ngăn chặn Trung Quốc bành trướng lãnh thổ ở đây bằng vũ lực vì hành động chiến tranh này của Trung Quốc chắc chắn sẽ hủy diệt tự do hàng hải, thậm chí hàng không trong khu vực. Chính trên tinh thần đó mà ngày 10/7 vừa qua Thượng Viện Hoa Kỳ đã nhất trí thông qua Nghị Quyết 412 yêu cầu Trung Quốc bảo đảm nguyên trạng ở biển Đông bằng cách ngay lập tức rút giàn khoan dầu HD-981 cùng với lực lượng hải quân đi kèm ra khỏi vùng biển này. Lẽ dĩ nhiên hành động này của Mỹ hoàn toàn có lợi cho Việt Nam vì dàn khoan dầu đó được Trung Quốc đặt trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Thế nhưng tất cả chúng ta đều thấy rằng chỉ bằng những tuyên bố thì Hoa Kỳ không thể nào dẹp được tham vọng ngày càng nguy hiểm của Trung Quốc nhằm vào chủ quyền và lãnh thổ của Việt Nam ở biển Đông, nhất là trong bối cảnh Trung Quốc đã đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Điều này có nghĩa sử dụng vũ lực phải là lựa chọn đối với Hoa Kỳ để ngăn chặn thành công xâm lược của Trung Quốc nhằm vào chủ quyền và lãnh thổ của Việt Nam ở biển Đông.

Mặc dầu vậy, rõ ràng là Hoa Kỳ không thể sử dụng vũ lực để bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ của Việt Nam nếu không có một hiệp ước liên minh quân sự giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Thế nhưng một lần nữa tất cả chúng ta thấy rằng lý tưởng tự do và dân chủ của Hoa Kỳ không cho phép Hoa Kỳ liên minh quân sự với một chế độ độc tài cộng sản đồng nhất với tội ác chống lại con người như đang tồn tại ở Việt Nam. Nói cách khác, Hoa Kỳ chỉ có thể liên minh quân sự với Việt Nam sau khi chính thể cộng sản Việt Nam được giải thể.

Về phía Đảng cộng sản Việt Nam, đảng này luôn đặt lợi ích của bản thân lên trên lợi ích của quốc gia, dân tộc Việt Nam và vì vậy sẽ không có chuyện đảng này tự nguyện giải thể chế độ độc tài của mình. Vì vậy việc Trung Quốc thôn tính toàn bộ chủ quyền và lãnh thổ của Việt Nam chí ít trên biển Đông chỉ còn là vấn đề thời gian và khi điều này xảy ra nó đương nhiên xâm phạm nghiêm trọng lợi ích chiến lược của Hoa Kỳ như trên đã nói. Do đó giúp chuyển Việt Nam từ chế độ độc tài cộng sản sang chế độ dân chủ – đa đảng là một nhu cầu, và hơn thế nữa, là một nghĩa vụ cấp thiết đối với Mỹ.

Vì những lý lẽ đã rõ, tôi khẩn thiết kêu gọi:

1- Hạ Viện Hoa Kỳ tiếp tục soạn thảo và thông qua Dự luật nhân quyền Việt Nam trong đó kiên quyết yêu cầu chính quyền cộng sản Việt Nam trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị – tù nhân lương tâm đồng thời hủy bỏ các điều 79, 88 và 258 Bộ Luật hình sự Việt Nam.

2- Thượng Viện Hoa Kỳ khẩn trương thông qua Dự Luật nhân quyền Việt Nam sau khi Dự Luật này được Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua.

3- Lưỡng Viện Hoa Kỳ không thông qua việc chấp nhận Việt Nam tham gia Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) cho đến khi nào chính quyền cộng sản Việt Nam chấm dứt hoàn toàn xâm phạm nhân quyền và thiết lập lộ trình dân chủ hóa chế độ.

Xin chân thành cảm ơn Quý Vị,

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ

16/7/2014, Washington D.C – Hoa Kỳ

danlambaovn.blogspot.com

*

IMG_5661

*

VẬN ÐỘNG MẠNH MẺ NỀN CHÍNH TRỊ ÐA ÐẢNG TẠI VIỆT NAM
*

Việt Nam cần thay đổi thể chế để bảo vệ đất nước

*

Ngày 01/7/2014 vừa qua chính phủ Nhật bản đã có một quyết định quan trọng là thay đổi học thuyết quốc phòng từ chỗ chỉ được quyền phòng vệ cá thể như quy định của Hiến pháp Nhật từ sau đệ nhị Thế chiến đến nay sang quyền được Phòng vệ tập thể mở đường cho Nhật bản tham chiến cùng các nước đồng minh trong tình huống chiến tranh, mục đích tối hậu là để đối phó với một Trung cộng đang trở nên tự tin quá mức..

Sự phát triển như vũ bão của Trung cộng về kinh tế và quân sự cộng với tham vọng bá quyền cố hữu của đất nước khổng lồ này đặt Mỹ, Nhật, Úc và các nước trong khu vực đông Á vào tình thế bị đe dọa trước mắt và lâu dài buộc các nhà hoạch định chính sách của những quốc gia này phải có một tầm nhìn thực tế hơn về tính mong manh của hòa bình và ổn định trên thế giới và chiến lược chuyển trục của Hoa kỳ đang thực hiện là một đáp ứng theo chiều hướng đó.

Sự đồng hành của Mỹ và Nhật như báo trước một sự thay đổi về cấu trúc an ninh khu vực sẽ xãy ra trong thời gian sắp tới và Việt nam của chúng ta sẽ có vị trí nào trong cấu trúc đó là một câu hỏi lớn đối với nhân dân VN và những người quan tâm đến thời cuộc trong đó có những nhà đấu tranh cho dân chủ đang rất lo lắng cho vận mệnh quốc gia.

Trong thời chiến tranh lạnh hai khối Tự do và Cộng sản đối đầu, Việt nam Cộng hòa (bất đắc dĩ) trở thành tiền đồn của khối Tự do ngăn chận sự bành trướng về hướng nam của khối Cộng sản.

Thời điểm này Mỹ lo ngại Trung cộng sẽ xua 500 triệu nông dân Trung quốc tràn ngập Đông nam Á như lời đe dọa của Mao Trạch Đông với Học thuyết chiến tranh “cài răng lược” để vô hiệu hóa ưu thế về hỏa lực của Mỹ như ý đồ của đảng CS Trung hoa. Vậy là Mỹ đã lập phòng tuyến để “be bờ”, VN trở thành chiến trường cho tranh chấp của hai khối.
Ngày hôm nay lịch sử đang lập lại, TC đang trên đà phát triển vũ bão với nền kinh tế đứng thứ hai thế giới, với dự trữ ngoại tệ trên 3ooo tỷ Mỹ kim, với công nghệ quốc phòng tiên tiến đang thu hẹp rất nhanh khoảng cách với các nước Phương Tây tạo ra một hiểm họa chưa từng có đối với Nhật bản, Việt nam và các nước khác trong khu vực và trong tương lai không xa là hiểm họa của chính Úc và Mỹ…

Thời chiến tranh lạnh VNCH là một quốc gia Dân chủ nên việc hội nhập vào một liên minh phòng thủ chung không có trở ngại gì, và việc gia nhập Liên minh phòng thủ với các nước trong khối Tự do cũng giúp VNCH bảo vệ được đất nước, bảo vệ được nền tự do trong một giai đoạn chiến tranh máu lửa.

Thời thế hiện nay đã khác xưa rất nhiều về cả hình thái chiến tranh lẫn vũ khí và quy mô cuộc chiến cùng ảnh hưởng của nó lên tương lai khu vực và cả nhân loại.

Nếu như trước đây VNCH có thể tự vệ được trong điều kiện đồng minh Hoa Kỳ viện trợ đầy đủ như Nga- Tàu đã viện trợ cho CS Bắc Việt , nhưng ngày hôm nay với sức mạnh khủng khiếp của quân đội và vũ khí TC khiến cho Nhật bản là một quốc gia công nghiệp giàu có hàng đầu thế giới cũng phải dựa vào chiếc ô an ninh của Mỹ và phương thức phòng vệ tập thể thì VN chúng ta không có lý do gì để đứng ngoài một liên minh quân sự của khối Dân chủ do Mỹ lãnh đạo.
Việc tham gia liên minh phòng thủ trước mắt đáp ứng nhu cầu bức thiết của chúng ta là bảo vệ quốc gia và sau đó là góp phần vào việc phòng thủ chung để ngăn ngừa chiến tranh nhưng trong mối tương quan này chúng ta cần Mỹ và các nước dân chủ hơn Mỹ và các nước dân chủ cần chúng ta..

Người Mỹ đang thiết lập một vành đai an ninh bao quanh TC từ bắc xuống nam, bắt đầu từ Hàn quốc qua Nhật bản đến Philippines , xuống Mã lai, Nam Dương và Singapore, nhưng cho đến nay vẫn chưa thấy dấu hiệu rõ ràng rằng người Mỹ muốn cộng sản VN đóng một vai trò gì và như thế nào trong cái vành đai an ninh đó và CSVN cũng không hề có chỉ dấu nào là muốn tham gia vào một liên minh phòng thủ chung để được bảo vệ . Việc này sẽ đẩy đất nước vào thế đơn độc đối đầu với TC, nếu TC đơn phương hành động trong lúc này khi VN chưa được ai bảo vệ như Ukraina đã tạo điều kiện cho Nga xâm chiếm Crimea.

Nhận thức được nguy cơ từ Trung cộng Philippines đã nhanh chóng có những hành động cụ thể như cho phép quân đội Mỹ có mặt gần như thường trực tại Phi với một loạt căn cứ quân sự hùng hậu , trong khi đó VN bị TC đe dọa nặng nề hơn mà vẫn tiếp tục chủ trương “không liên kết” thì quả là khó hiểu…!

Để giải thích cho việc VN vẫn đang còn đứng ngoài một liên minh phòng thủ khu vực có hai khả năng:

-Thứ nhất VN vẫn là một chế độ CS độc tài không chia xẻ cùng một giá trị với Hoa kỳ và đồng minh dẫn đến sự nghi ngờ , hơn nữa trong tương quan với TC và Hoa kỳ thì CSVN gần gủi hơn với TC về ý thức hệ và mục tiêu chiến lược, mối quan hệ Trung –Việt vẫn còn ẩn chứa nhiều nghi vấn vì những thỏa thuận ở Thành Đô mà cho đến nay chưa được giải mật.. Ngày nào VN chưa thay đổi thể chế , thay đổi học thuyết quốc phòng, đoạn tuyệt với quá khứ CS thì việc gia nhập liên minh với Mỹ là không thể thực hiện được vì có thể chính phủ Mỹ vì lợi ích thực dụng họ đồng ý vô điều kiện để CSVN tham gia liên minh, nhưng với Quốc hội Mỹ điều này khó chấp nhận được.

-Thứ hai có thể Hoa kỳ không cần thiết có thêm VN trong vành đai an ninh đã được thiết lập vì vị trí trọng yếu của Philippines đã thay thế một cách hoàn hảo cho VN trong sự bố phòng chiến lược ?..

Nếu đúng như vậy thì rất nguy hiểm cho dân tộc VN vì có thể Mỹ và đồng minh không cần VN trong vành đai an ninh của mình nhưng TC thì rất cần vị trí chiến lược của VN trong chiến tranh “chống tiếp cận”, vì hệ thống cảng biển VN từ Đà nẵng, Dung Quất đến Cam Ranh , Vân Phong và Vũng Tàu sẽ tạo ưu thế quân sự cho Tc nếu họ kiểm soát được những vùng đất hiểm yếu này để triển khai khí tài quân sự mở rộng không gian chiến tranh làm phân tán hỏa lực của Mỹ và đồng minh. Như vậy VN vừa mất chủ quyền vừa mất an ninh…

Xét theo lập luận này thì việc Mỹ và đồng minh mở cửa cho VN tham gia khối quân sự sẽ vô hiệu hóa hình thái “chiến tranh chống tiếp cận” của TC và ưu thế chiến lược sẽ nghiên về phía Mỹ. Riêng với Nhật bản việc VN tham gia liên minh sẽ rất có lợi cho họ vì sẽ phân tán hỏa lực của TC một khi chiến tranh nổ ra, “chia lửa” cho Nhật bản và làm cho TC bị bao vây ở nhiều mặt giúp cho việc phòng thủ và tấn công của liên minh thuận lợi hơn rất nhiều.

Nhìn nhận trong góc độ này thì vị trí chiến lược của VN là cực kỳ quan trọng mà cả Mỹ – Nhật và Trung cộng không thể bỏ qua.

Hiện tại chúng ta chưa thể xác quyết được điều gì, chúng ta chỉ hy vọng rằng người Mỹ sẽ hành động có trách nhiệm với nhân dân VN. Hy vọng người Mỹ và Nhật hiểu cho rằng chỉ có một chính phủ dân chủ do nhân dân chọn lựa qua cuộc bầu cử tự do mới đủ tính chính danh để đàm phán với họ về việc VN gia nhập khối phòng thủ chung, mọi thỏa hiệp của CSVN với các nước kể cả Hoa kỳ sẽ không có giá trị và nó sẽ bị hủy bỏ một khi CS sụp đổ, mà CS sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Mỹ và Nhật nên đồng hành với nhân dân VN chứ không nên đồng hành cùng CSVN, vì CSVN chỉ là một giai đoạn trong lịch sử dân tộc VN…

Về phía VN, chúng ta không có lý do hay lợi ích gì khi can dự vào tranh chấp quyền lực của các siêu cường, chỉ vì ngày hôm nay chủ quyền quốc gia và sinh mệnh dân tộc Việt bị đe dọa cho nên chúng ta mới chấp nhận rủi ro tham gia vào một liên minh phòng thủ . Trên đời này mọi sự cao quý đều có giá của nó, việc bảo vệ tổ quốc đương nhiên phải trả bằng máu của chính dân tộc mình.. để tồn tại chúng ta phải chiến đấu và hy sinh không có sự chọn lựa nào khác.
Nhưng sự chiến đấu và hy sinh này của dân tộc Việt phải được bảo đảm bằng cái giá của tự do cho cả dân tộc, chúng ta không chiến đấu để duy trì chế độ độc tài, một chế độ đã làm ung thối đất nước, đặt đất nước vào tình thế hiểm nghèo vì một “mối tình hữu nghị viễn vông” như chính ông Thủ tướng CS Nguyễn tấn Dũng đã nhìn nhận.

Thêm một lần nữa khẳng định: để bảo vệ sự trường tồn của dân tộc và quốc gia, mở ra lộ trình canh tân đất nước, VN phải thay đổi thể chế từ độc tài sang dân chủ , chỉ có như vậy mới đoạn tuyệt được ý thức hệ CS nguyên nhân của mọi sai lầm và bi kịch, mới thay đổi được học thuyết quốc phòng tự cô lập, chủ động tham gia liên minh phòng thủ khu vực do Mỹ lãnh đạo .

Đây cũng chính là cơ may cuối cùng để gìn giữ hòa bình, nhưng phải là một nền hòa bình trong sự tôn trọng tự do và phẩm giá dân tộc, hòa bình trong thế mạnh.

09/7/2014
© Huỳnh Ngọc Tuấn
© Đàn Chim Việt

*

IMG_5661

*

VẬN ÐỘNG MẠNH MẺ TẠI HẢI NGOẠI
*

Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người; Hơn 200 Đoàn Thể Cùng Gửi Thư Chung Đến Tổng Thống Obama

09/07/201417:05:00
Share on facebook
Thông Cáo Báo Chí:
Ngày 8 tháng 7, 2014
Liên lạc: sbtn@sbtn.tv

Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người
Đoàn Kết Người Việt Yêu Nước Khắp Nơi
Hơn 200 đoàn thể cùng gửi thư chung đến Tổng Thống Obama

Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam
Công Giáo:
Linh Mục Đinh Hữu Thoại
Linh Mục Phan Văn Lợi
Linh Mục Lê Ngọc Thanh
Phật Giáo:
Hòa Thượng Thích Không Tánh
Thượng Tọa Thích Viên Hỷ
Cao Đài Giáo:
Chánh Trị Sự Hứa Phi
Chánh Trị Sự Nguyễn Kim Lan
Chánh Trị Sự Nguyễn Bạch Phụng
Phật Giáo Hòa Hảo:
Cụ Lê Quang Liêm
Ông Phan Tấn Hòa
Ông Tống Văn Chính
Ông Hà Văn Duy Hồ
Tin Lành:
Mục Sư Nguyễn Hoàng Hoa
Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
Mục Sư Nguyễn Mạnh Hùng
Mục Sư Lê Quang Du
Cùng hơn 200 hội đoàn Ban Tổ Chức của Ngày Hát Cho Biển Đông & Quyền Con Người
• Ban Trị Sự Cao Đài
• Ban Trị Sự Phật Giáo Hoà Hảo Richmond, Virginia
• Ban Tù Ca Xuân Điềm
• Báo Điện Tử Vietinfo
• Báo Điện Tử Việt Vùng Vịnh
• Báo Văn Nghệ Tiền Phong Washington DC
• Bên Em Đang Có Ta Foundation
• Biệt Đoàn Văn Nghệ Lam Sơn Bắc Cali
• Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt San Diego
• Câu Lạc Bộ Văn Hóa & Truyền Thông Quận Cam
• Câu Lạc Bộ Văn Học & Nghệ Thuật Hoa Thịnh Đốn / Nhà Việt Nam
• Chùa Kỳ Viên Davenport, Iowa
• Cộng Đồng Người Việt Louisville, Kentucky
• Cộng Đồng Người Việt Pomona Valley
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Arizona
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc California
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Buffalo
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Central Virginia
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Charlotte & Vùng Phụ Cận
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Illinois
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam New Jersey
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia New York
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Pennsylvania
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Philadelphia & Vùng Phụ Cận
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia South Carolina
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tampa Bay
• Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Washington
• Cộng Đồng Người Việt Vùng Greater Vancouver, Canada
• Cộng Đồng Việt Nam Nam Cali
• Cộng Đồng Việt Nam Raleigh
• Cộng Đồng Việt Nam San Diego
• Cộng Đồng Việt Nam Tự Do Hawaii
• Cộng Đồng Việt Nam Washington DC, Maryland, & Virginia
• Đại Học Nhân Quyền Việt Nam
• Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi
• Đài Radio Chân Trời Mới
• Đài Radio Người Việt Wichita
• Đài Radio Tiếng Nuớc Tôi Houston .
• Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Hoa Kỳ: San Diego, San Jose, Sacramento, Atlanta, Austin,
Kansas City, Boston, Phoenix
• Đài Radio Tiếng Nước Tôi tại Úc: Adelaide, Melbourne, Brisbane, Sydney
• Đài Radio Tiếng Nước Tôi Vancouver
• Đài Truyền Hình BYN
• Đài Truyền Hình SBTN
• Đài Truyền Hình SET
• Đại Việt Cách Mạng Đảng
• Đảng Dân Chủ Nhân Dân
• Đảng Tân Đại Việt
• Đảng Việt Tân
• Diễn Đàn Giáo Dân
• Diễn Đàn Hội Luận Phỏng Vấn Hiện Tình VN
• Đoàn Du Tăng Thế Giới
• Đoàn Nữ Quân Nhân Quân Lực VNCH Hải Ngoại
• Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu Toronto
• Gia Đình Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Bắc California
• Gia Đình Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Louisiana
• Gia Đình Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Vùng Hoa Thịnh Đốn & Phụ Cận
• Gia Đình cựu Quân Cán Chinh Việt Nam Cộng Hòa tại Georgia
• Gia Đình Mũ Đỏ Bắc Cali Và Vùng Phụ Cận
• Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo – Hội Đồng Trị Sự Trung Ương
• Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khuất Sĩ VN
• Hạ Uy Di Thời Báo Honolulu
• Hiệp Hội Đoàn Kết Công – Nông Việt Nam
• Hiệp Hội Người Mỹ Gốc Việt Quận Hạt Marine
• Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Học Sinh Di Cư 54
• Hội Ái Hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị Pennsylvania
• Hội Ái Hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Vùng Đông Vịnh
• Hội Ái Hửu Cựu Tù Nhân Chính Trị Louisville, Kentucky
• Hội Ái Hữu Gia Đình Người Việt Cao Niên Hawaii
• Hội Ái Hữu Hải Quân VNCH Ontario
• Hội Ái Hữu Không Quân Miền Trung California
• Hội Ái Hữu Lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia Bắc Cali
• Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam
• Hội Anh Em Dân Chủ Việt Nam
• Hội Bảo Vệ Quyền Tự Do Tôn Giáo Việt Nam
• Hội Cao Niên Diên Hồng Oakland
• Hội Cựu Khoá Sinh Trường Hạ Sĩ Quan QLVNCH Bắc California
• Hội Cựu Quân Nhân & Chiến Sĩ Quốc Gia Wichita
• Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Ontario
• Hội Cựu Sinh Viên Quốc Gia Hành Chánh Nam California
• Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Bắc California
• Hội Cựu Sinh Viên Võ Bị Quốc Gia Bắc Cali
• Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Võ Bị Đà Lạt Hoa Thịnh Đốn
• Hội Cựu Thiếu Sinh Quân Bắc Cali
• Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Arizona
• Hội Đền Hùng San Diego
• Hội Địa Phương Quân – Nghĩa Quân Bắc Cali
• Hội Đoàn Truyền Thông & Nghệ Thuật – VietMedia Đan Mạch
• Hội Đồng Hương Thừa Thìên Huế Philadelphia-NewJersey-Delaware
• Hội Đồng Hương Trị Thiên Arizona
• Hội Đồng Phát Triển Văn Hoá – Xã Hội Champa
• Hội Giáo Chức Việt Mỹ Tây Nam Hoa Kỳ
• Hội HO San Francisco
• Hội Hải Quân Bạch Đằng Bắc Cali
• Hội Hỗ Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH
• Hội Hùng Vương Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
• Hội Kỵ Binh Thiết Giáp Bắc Cali
• Hội Lực Lượng Đặc Biệt Bắc Cali
• Hội Ngư Nghiệp Buras, Louisiana
• Hội Người Việt Cao Niên Vùng Hoa Thịnh Đốn
• Hội Người Việt Cao Niên Vùng Vịnh Cựu Kim Sơn
• Hội Người Việt Tự Do Đan Mạch
• Hội Người Việt Tự Do Vùng Quad Cities Illinois-Iowa
• Hội Nha Kỷ Thuật Bắc Cali
• Hội Nữ Quân Nhân San Jose
• Hội Phan Rang Hải Ngoại
• Hội Pháo Binh Quân Lực VNCH Houston
• Hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England
• Hội Phụ Nữ Vì Nhân Quyền
• Hội Phụ Nữ Việt Mỹ Thiện Nguyện Bắc California
• Hội Phụ Nữ Việt Nam Colorado
• Hội Phụ Nữ Việt Nam Hải Ngoại Bắc California
• Hội Phụ Nữ Việt Nam Oakland
• Hội Phụ Nữ Việt Nam Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
• Hội Quân Cảnh Bắc Cali
• Hội Thân Hữu Lực Lượng Đặc Biệt Bắc Cali
• Hội Thân Hữu Quảng Đà Miền Đông Bắc Hoa Kỳ
• Hội Thân Hữu Quốc Gia Quảng Ngãi
• Hội Thanh Thiếu Niên Việt Nam Paris
• Hội Thủy Quân Lục Chiến Bắc Cali
• Hội Thơ Ảnh Hoa Thịnh Đốn
• Hội Tương Trợ Thương Phế Binh VNCH Bắc Cali
• Human Rights For Vietnam PAC
• Không Quân Khoá 73A Phi Hành Bắc Cali
• Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Hawaii
• Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Houston
• Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Louisiana
• Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc California
• Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam Cali
• Liên Hội Cựu Quân Nhân VNCH Bắc Cali
• Liên Hội Người Việt Canada
• Liên Minh Dân Chủ Việt Nam
• Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Thuần Túy
• Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai
• Little Saigon San Diego Foundation
• Lực Lượng Đặc Biệt/QLVNCH Charlotte, North Carolina
• Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc
• Lực Lượng Sỹ Quan Thủ Đức Bắc California
• Lực Lượng Trừ Bị Thiện Nguyện USA/VSC Charlotte, North Carolina
• Mặt Trận Dân Tộc Cứu Quốc
• Nationwide Viet Radio
• Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Hoa Kỳ
• Nguyệt San Ngày Mói Illinois
• Nhóm Lời Thề
• Nhóm Người Việt Quốc Gia Ottawa
• Nhóm Tinh Thần Việt Dzũng Charlotte
• Nhóm Trẻ Sóng Việt Sydney
• Nhóm Văn Nghệ Đấu Tranh Colorado
• Nhóm Ý Thức San Jose
• Nhóm Yểm Trợ Dân Chủ Oregon
• No-U Sài Gòn
• Phật Giáo Dấn Thân Úc châu
• Phòng Thương Mại Việt Nam San Diego
• Phong Trào Con Đường Việt Nam
• Phong Trào Giáo Dân VN Pennsylvania
• Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam
• Sinh Viên Cờ Vàng
• Thành Đảng Bộ Việt Nam Quốc Dân Đảng Washington DC & Vùng Phụ Cận
• Thanh Niên Sinh Viên Cờ Vàng Bắc Cali
• Thánh Thất Cao Đài New Orleans
• Tổ Chức Hưng Việt
• Tổ Chức Kết Nghĩa Dân Chủ Dallas
• Tổ Chức Phong Trào Thanh Niên Dân Chủ
• Tổ Chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ
• Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia
• Tổng Hội Không Lực
• Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Liên Bang Úc Châu
• Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Miền Nam Cali
• Trung Tâm Cộng Đồng Việt Nam Mississauga
• Trung Tâm Điều Hợp Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Vùng Đông Nam Hoa Kỳ
• Trung Tâm Huấn Luyện Vovinam Việt Võ Đạo Toronto
• Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Pháp Vân Canada
• Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Tăng Già Thế Giới
• Truyền Thông Chúa Cứu Thế Việt Nam
• Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ San Jose
• Ùy Ban Bảo Toàn Đất Tổ Tây Bắc Hoa Kỳ
• Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali
• Ùy Ban Cờ Vàng Oakland
• Ủy Ban Quốc Tế Vận Nhân Quyền & Tự Do Tôn Giáo Cho VN
• Ủy Ban Vận Động Bảo Toàn Đất Tổ Houston
• Ủy Ban Yểm Trợ Dân Chủ & Nhân Quyền Việt Nam Illinois
• Ủy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Dân Chủ Quốc Nội Sacramento
• Ùy Ban Yểm Trợ Đấu Tranh Tự Do Dân Chủ Quốc Nội Florida
• Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam Aarhus, Đan Mạch
• Ủy Ban Yểm Trợ Quốc Nội Houston
• Ùy Ban Yểm Trợ Quốc Nội San Jose
• Viện Chủ Chùa Điều Ngự
• Viện Chủ Chùa Pháp Vân
• Viện Hành Đạo GHPGTGKS
• Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng
• Viet Toon
• Vietnamese American Association of Michigan
• Vietnamese American Roundtable
• VOICE
• VOICE Canada
• Voice of Vietnamese Americans

*

IMG_5661

*

Ông Phạm Bình Minh sẽ ‘được’ đi Mỹ?

*


Thursday, July 17, 2014 7:25:28 PM

Phạm Chí Dũng/Người Việt

Con mã sang song

Giữa Tháng Bảy và chực chờ vào thời tiết “cô hồn” trong năm 2014, không khí chính trị đối ngoại ở Việt Nam lại bất chợt nóng lên. Trong các quán cà phê và cả nơi công sở, không chỉ giới dân chủ và bất đồng chính kiến sôi nổi định liệu về những động thái “viếng thăm” Hà Nội mới nhất của người Mỹ, mà cả giới công chức nhà nước cũng có vẻ thoát dần khỏi nỗi vô cảm thường trú trước một sự kiện hết sức đặc biệt: Trung Quốc rút giàn khoan HD 981 trước thời hạn 15 Tháng Tám, 2014.

Tháng Bảy cũng là dấu ấn không kém ấn tượng cho một cuộc vận động nhân quyền Việt Nam được tổ chức bởi cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ. Hai trăm nghị sĩ đảng Dân Chủ cùng với ba chục nghị sĩ đảng Cộng Hòa đang làm nên một bản phối màu khá tương hợp để lần đầu tiên bắt buộc Nhà nước Việt Nam phải nhận thức rõ ý nghĩa thực sự của định chế công đoàn độc lập là như thế nào.

Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry (trái) và Phó Thủ Tướng kiêm Ngoại Trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh trong cuộc gặp khi ông Kerry có chuyến thăm đến Hà Nội hôm 16 tháng 12, 2013. (Hình: Getty Images)
Tất cả đều minh họa cho một bức tranh cờ thế: dường như vào đúng lúc này, Washington đã quyết định đưa con mã sang sông.

Người Mỹ cũng cần “thoát Trung”

Chưa hề có tiền lệ, Thượng Viện Hoa Kỳ đã biểu quyết với độ “nhất trí” lên đến 100% để cho ra đời bản nghị quyết số 412 về Biển Ðông với lời kêu gọi Trung Quốc “trở về nguyên trạng trước thời điểm Tháng Năm, 2014.” Tiếp theo cuộc viếng thăm Hà Nội vào Tháng Tư 2014 của Chủ Tịch Thượng Viện Mỹ Patrick Leahy, cùng tiếp nối cuộc xâm lăng thăm dò và chào thầu dầu khí của Bắc Kinh ngay trên vùng lãnh hải Việt Nam, gần như một xác quyết đã được quyết tâm cao nơi chính giới Hoa Kỳ: người Mỹ không thể để mặc Trung Hoa muốn làm gì thì làm.

Sẽ ảnh hưởng xấu đến toàn cục an ninh khu vực Ðông Nam Á mà nạn nhân sẽ là Nhật Bản, Philippines, Hàn Quốc, Malaysia và có thể kéo xuống cả Châu Úc ở Nam Thái Bình Dương.

Sẽ chẳng tốt lành gì cho sự nghiệp bảo đảm an ninh và an toàn hàng hải của nước Mỹ ở Biển Ðông và cả chiến lược tiếp dẫn kênh đào Kra đến năm 2020 và những năm sau đó. Và cuối cùng, chiến lược “xoay trục” về Châu Á-Thái Bình Dương của Hoa Kỳ có nguy cơ bị phá sản, hoặc cũng gần như thế, bởi kẻ phá bĩnh có tên Trung Nam Hải.
Tốc độ ngạo mạn của Trung Quốc đã trở nên quá lố và luôn vượt quá mặt bằng khiêm tốn cần phải có của một nền kinh tế tuy đứng thứ hai thế giới nhưng luôn bị ví là “nước giàu dân nghèo.”

Hơn một năm trị vì giành đoạt ưu thế một cách đáng ngạc nhiên của Tập Cận Bình có lẽ đã khiến cho ông không còn đủ sáng suốt để nhận ra một thực tế là uy quyền của đảng cộng sản Trung Quốc chỉ có giá trị trong lòng Nội Hán.
Nếu nước cờ “thoát Trung” của người Mỹ nhận được hình ảnh đồng thuận của phần lớn quốc gia có mặt trong Liên Hiệp Quốc, thì thế chiếu Hà Nội của Bắc Kinh đã trở nên bế tắc nhất thời. Không ngờ đến phản ứng của người dân Việt Nam qua nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc, cũng chẳng thể tiên đoán được hệ quả cộng đồng quốc tế sẽ liệt Trung Hoa vào danh sách “khủng bố tương lai,” Bắc Kinh lại một lần nữa vướng vào sai lầm đủ trầm trọng mà có thể đe dọa đến vận mệnh chính thể của họ trong tương lai không xa.

Bình Minh sẽ ‘được’ đi Mỹ?

Nhưng đối với Việt Nam, dù tạm thoát khỏi cái bóng của gã hàng xóm xấu tính, vẫn chưa có gì chắc chắn là giới quan chức Hà thành bớt lãnh đạm đối với quyền lợi đất nước và đồng bào của họ. Thậm chí gần đây, lối nói tuyên giáo “Mọi việc dễ cho đảng và nhà nước lo” đã bất ngờ chuyển sang khẩu vị dân gian “Mọi việc đã có đảng và nhà nước… khác lo.”

“Ðảng và nhà nước khác” nào? Một sự thật trào phúng đến cay đắng là trong khi Quốc Hội Việt Nam – “cơ quan quyền lực cao nhất và đại diện cho tiếng nói của cử tri Việt Nam,” đã không thốt nên lời về một bản nghị quyết Biển Ðông sau kỳ họp giữa năm 2014, toàn thể con dân nước Việt lại ngơ ngác khi chứng nhận đảng Dân Chủ và nhà nước Hoa Kỳ mới trở thành chứng nhân lịch sử để đẩy lui gã khổng lồ Trung Hoa khỏi dải biển chữ S.

Một sự thật chua chát không kém cũng vừa xảy ra khi có đến 13 ngư dân hai vùng Quảng Bình và Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc bắt giữ trái phép, nhưng tất cả các cơ quan cầm quyền ở Việt Nam đều như ém nhẹm thông tin này, cho đến khi báo chí bột phát tiết lộ.

Nếu Quốc Hội Việt Nam đã hoàn toàn á khẩu về Biển Ðông, cũng không một cơ quan chính quyền nào dám công khai hé môi đòi Trung Quốc thả người, toàn thể ca từ “động viên ngư dân bám biển” của Bộ Chính Trị Việt Nam trước đó đã như biến thành “sự tráo trở của phương pháp” – như tựa đề một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng ở Mỹ La tinh.
Cho đến giờ này, không ít người tự hỏi nếu không có sự can thiệp lộ liễu của người Mỹ, sự thể trong chính giới và xã hội Việt Nam sẽ ra sao? Câu trả lời gần như đoan chắc: sẽ không một tiếng nói vì dân nào được gióng lên trong khu vườn đầy âm khí nhược tiểu.

Chỉ đến giữa Tháng Bảy 2014, khi Evan Medeiros, cố vấn đặc biệt của Tổng Thống Obama, xuất hiện tại Hà Nội với vài ý tưởng về “quan hệ quốc phòng,” không khí chính giới nơi đây mới như hồi tỉnh phần nào. Ðã quá thất vọng vì đương kim tổng bí thư còn bị Bắc Kinh từ chối “đàm phán,” càng ủ ê nỗi tuyệt vọng từ một lòng vị tha nào đó của “Bạn vàng,” chất giọng của giới lãnh đạo Việt Nam đã dần thay đổi từ “kiên định giữ hòa khí” đến “chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

Còn bây giờ, Phạm Bình Minh có thể “được” đi Mỹ. Viên ngoại trưởng khá yếm thế này của chính phủ Việt Nam đã không thể thực hiện chuyến đi Washington vào Tháng Sáu 2014 theo lời mời của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry, dù nghe nói “hành lý đã chuẩn bị xong xuôi.”

Cũng đã đến lúc không cánh cửa nào khác có thể mở ra cho chính giới Hà Nội nếu họ cứ mãi mộng du với vũ điệu “đu dây.”

*

IMG_5661

*

Trừng Phạt Nhân Quyền Viet Nam

*
26/03/201400:00:00

Tác giả :Vi Anh

Theo dõi thời cuộc Mỹ đối với Viet Nam Cộng sản, nét nổi bật là Quốc Hội đặc biệt là Hạ Viện Mỹ thiết tha và nhập cuộc vào vấn đề Nhân Quyền Viet Nam nhiều hơn là Hành pháp tiêu biểu là Bộ Ngoại Giao Mỹ.

Hạ Viện Mỹ qua ba pháp nhiệm ba lần thông qua dự luật nhân quyền Viet Nam với đa số áp đảo, nhưng bị TNS Kerry lúc bấy giờ làm Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Thượng Viện ngâm tôm, nên chưa lần nào ra được khoáng đại Thượng Viện. Mỗi lần Hạ Viện thông qua một dự luật Nhân Quyền VN, là mỗi lần Hạ Viện có những lời lẽ và biện pháp cứng rắn hơn đối với chế độ và những giới chức xâm phạm nhân quyền.

Nặng nhứt so với ba kỳ trước là Dự Luật Chế Tài Nhân Quyền Việt Nam, số hiệu H.R. 4254, mới vừa được quí vị dân biểu lưỡng đảng đồng tác giả với Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ viện là Dân biểu Ed Royce (Cộng Hoà), đơn vị ở Nam Cali gần Little Saigon.

Ngày 14.03.2014 đài phát thanh VOA, tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ, dẩn dụ thông cáo của Dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ, cho biết Dự luật này nói thẳng và rõ danh xưng là “Luật Chế Tài Nhân Quyền Việt Nam”.

Đối tượng trừng phạt là những giới chức của nhà cầm quyền Viet Nam Cong San “đồng lõa trong những vụ vi phạm nhân quyền nhắm vào người dân Việt Nam”, như những viên chức chính phủ, công an, và những người khác vi phạm nhân quyền đối với những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa.

Biện pháp trừng phạt bao gồm những hạn chế du hành và trừng phạt về tài chính. VOA minh hoạ, “Cụ thể, những cá nhân có tên trong danh sách sẽ không được nhập cảnh hay quá cảnh ở Hoa Kỳ, không được cấp bất kỳ quy chế di trú hợp pháp nào, và cũng không được phép nộp đơn hay thỉnh nguyện liên quan đến những việc này.

Về mặt tài chính, những cá nhân này sẽ bị phong tỏa tài sản, bị hạn chế hoặc bị cấm giao dịch tài chính và đưa tài sản vào hay ra khỏi Hoa Kỳ.” Trong thông cáo của DB Dân biểu Ed Royce, Chủ Tich Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện minh thị nhận định giữa lúc chính quyền Việt Nam đang tăng cường đàn áp tiếng nói bất đồng và chính quyền Tổng thống Obama im lặng trước những vi phạm nhân quyền, dự luật này “cho người dân yêu tự do của Việt Nam biết rằng Quốc hội Mỹ đứng về phía họ.”

Dự luật này “làm mạnh thêm tiếng nói của những người dũng cảm lên tiếng chống lại nhà cầm quyền Cộng sản ở Việt Nam.” Được biết Dân biểu Ed Royce là một trong những nhà lập pháp liên bang Mỹ dấn thân, nhập cuộc, vận động kiên quyết cho nhân quyền Việt Nam, liên tục nhiều pháp nhiệm.

Ông là một Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại của Hạ Viện nhiều năm. Ông là tác giả của dự luật H. Res.128 kêu gọi Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt Nam vào lại danh sách CPC, những quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo. Ông cũng là người đồng bảo trợ chính cho Dự luật Nhân quyền Việt Nam được Hạ viện bỏ phiếu thông qua hồi năm 2013 nhưng bị chặn ở Thượng viện.

Với số dân biểu lưỡng đảng đồng tác giả và với thế của Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện ủng hộ dự luật và với tiền lệ pháp nhiệm nào của Hạ Viện cũng thông qua một dự luật Nhân Quyền Viet Nam,với thời gian pháp nhiệm này còn 9 tháng, hy vọng Hạ Viện nhiệm kỳ này có thể thông qua, hy vọng này rất lớn.

Nhưng cái ải Thượng Viện cũng còn khó qua, dù TNS Kerry Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại đã qua Hành Pháp làm Ngoại Trưởng. Ở Thượng Viện đa số thuộc Đảng Dân Chủ mà lập trường của đảng Dân Chủ không thiết tha nhiều với Nhân Quyền Viet Nam, tiêu biểu là sư im lặng và bất động của TT Obama trước những vi phạm nhân quyền ngày càng tăng về số vụ và mức trầm trọng.

Nhưng nội cái việc dự luật được dân biểu hai đảng ủng hộ làm tác giả và đồng đệ nạp cho Hạ Viện, có số hiệu hẵn hòi, với những trừng phạt cụ thể đụng vào quyền lợi riêng tư của những giới chức VNCS khi vi phạm nhân quyền- nội cái viếc ấy là một lời cảnh cáo đối với những tội đồ nhân quyền VN đang có quyền thế trong chế độ Cong San Viet Nam.

Hầu như người Mỹ, người Việt nào cũng biết, cũng không còn lạ gì, thực tế và thực sự không ít những cán bộ đảng viên chuyển tiền từ Việt Nam sang Hoa Kỳ để mua bất động sản, đầu tư vào các cơ sở thương mại dưới tên vợ con, thân nhân, thân hữu.

Không có gì khó khi có luật để công lực Mỹ chứng minh là tài sản ấy thực sự là của ai, có dính líu đến tội trạng nhân quyền VN hay không, để phong toả chiếu theo luật Chế Tài Nhân Quyền Việt Nam H.R. 4254. Và chắc chắn không ít người Việt hay người Mỹ gốc Việt giúp cho công lực Mỹ chỉ mặt, đặt tên những tội dồ của nhân quyền Viet Nam giáu dút tài sản bất chánh ơ Mỹ.

Tin cho biết nhiều tổ chức, đoàn thể, nhiều những dân cử Mỹ gốc Việt ở các tiểu bang và dặc biệt ở Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt tỵ nạn Cong San dang mở chiến dịch vận dộng quí vi dân biểu, nghị sĩ liên bang ủng hộ dư luật này.

Dư luật này được đệ nạp cho Hạ Viện Mỹ thật đúng thời cơ, vào mùa Quốc Hận của người Việt Quốc gia, trong đó hơn phân nửa định cư ơ Mỹ, phải gạt nước mắt bỏ nước ra đi tỵ nạn Cong San sau ngày 30- 4- 1975, bắt đầu cho một ‘cuộc chiến khác’, là đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền Viet Nam. Một mẫu số chung chánh trị người Việt hải ngoại cảm thấy thuộc về nhau trong một thực thể mới Việt Nam Hải Ngoại như Pháp Quốc Hải Ngoại thời Đức Quốc Xả tạm chiếm nước Pháp./. (Vi Anh)

*

IMG_5661

*

Quan chức JTC bị buộc tội hối lộ Việt Nam

*
Cập nhật: 11:28 GMT – thứ sáu, 11 tháng 7, 2014

IMG_6116

Công ty Tư vấn Giao thông Nhật Bản (JTC) cùng hai cựu lãnh đạo và một người còn đương nhiệm của công ty, bị buộc tội hối lộ các quan chức Việt Nam trong một dự án đường sắt theo truyền thông Nhật.
Văn phòng Công tố Tokyo buộc tội ông Tamio Kakinuma, 65 tuổi, cựu chủ tịch công ty; ông Tatsuro Wada, 66 tuổi, cựu giám đốc điều hành; và Koji Ikeda, 58 tuổi, hiện đang là thành viên hội đồng quản trị – vi phạm Luật Phòng chống Cạnh tranh bất bình đẳng của Nhật, theo Bấm Asahi Shimbun đưa tin hôm 11/07.
Thông báo của văn phòng Công tố và dựa trên các nguồn tin khác của Asahi Shimbun, ông Wada và ông Ikeda đã trả tổng cộng 69.9 triệu Yên (tương đương 690.360 USD) cho các quan chức ngành đường sắt Việt Nam trong giai đoạn từ 2009 tới tháng Hai 2014.
Ông Kakinuma bị cáo buộc đã phê duyệt 6 triệu Yên trong tổng số tiền nói trên.
Gói hợp đồng tư vấn mà JTC từng giành được bao gồm dự án xây dựng đường tàu ở Hà Nội do quỹ ODA hỗ trợ vốn.
“Lại quả”
Một lãnh đạo của JTC từng khai với cơ quan công tố Tokyo rằng đã hối lộ một quan chức Việt Nam 66 triệu Yên (tương đương 16 tỷ đồng) để giành dự án có sử dụng vốn ODA trị giá 4,2 tỷ Yên ở Việt Nam.
Theo tin đưa trên Bấm Japan Times hôm 11/07, JTC đã đưa tiền lại quả lên tới khoảng 168 triệu Yen (tương đương 1.58 triệu USD) ở Việt Nam, Indonesia và Uzbekistan.
Hồi tháng Sáu, Nhật Bản đã tạm ngừng viện trợ ODA sau nghi án hối lộ với quan chức đường sắt Việt Nam được phanh phui vào tháng Ba.
Hai quốc gia cũng đã có cuộc ‘họp kín chống tham nhũng’ hôm 24/06 nhằm tránh sự việc tương tự xảy ra ở Việt nam sau này.
Sáu quan chức của công ty Đường sắt Việt Nam cũng đã bị khởi tố, tạm giam để điều tra, bao gồm Phó Tổng giám đốc Trần Quốc Đông, hai Phó giám đốc Ban Quản lý các Dự án Đường sắt Phạm Quang Duy và Phạm Hải Bằng, Trưởng phòng dự án 3 Nguyễn Nam Thái, Giám đốc Ban quản lý dự án đường sắt (thuộc bộ Giao thông) Trần Văn Lục, cùng với Nguyễn Văn Hiếu, Giám đốc Ban quản lý dự án đường sắt (thuộc Công ty Đường sắt).
Các cán bộ cấp cao này bị cáo buộc các tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Tuy vậy, hiện chưa ai bị cáo buộc tội “nhận hối lộ”.
Luật phòng chống cạnh tranh bất bình đẳng của Nhật được đưa ra năm 1993 có quy định cấm đưa tiền hoặc các loại lợi ích khác cho công chức ở nước ngoài, với mức phạt tù có thể lên tới 5 năm và phí phạt khoảng 5 triệu Yên, cũng theo Japan Times.

GIẶC TRUNG CỌNG VÀ CẢ GIẶC VIỆT CỌNG ÐỀU MẤT ĂN KHÓ NGỦ VÌ CÓ SỰ LIÊN KẾT TRONG NGOÀI GIỮA NGƯỜI VIỆT TỰ DO HẢI NGOẠI VÀ THÀNH PHẦN CỌNG SẢN CẤP TIẾN TRONG NƯỚC ÐỨNG LÊN CHỐNG ÐẢNG CỌNG BÁN NƯỚC HẠI DÂN

*

CỌNG SẢN NGUYỄN PHÚ TRỌNG THEO TRUNG QUỐC BÁN NƯỚC ÐỂ GIỮ GHẾ VÀ CỌNG SẢN HUỲNH TẤN MẨM THEO MỶ ÐỂ GIỬ NƯỚC. AI THẮNG AI ?

*

IMG_5979

Chuyên gia Trần Cư
Little Saigon / Nam California

*

*

Tổng bí thư đảng cọng sản Việt nam Nguyễn Phú Trọng cả đời ngập lặn trong u mê cọng sản

*

IMG_6110

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng

Tại sao nói Nguyễn Phú Trọng ngụp lặn triền miên trong vũng lầy u mê cọng sản ? Nhân loại đã chứng minh là chủ nghĩa cọng sản của Mac chỉ đáng gía ba cọc ba đồng và đã áp dụng từ thời xa xưa khi đời sống con người còn sơ khai, khi xã hội chưa có luật lệ bảo vệ an sinh cho con người đầy đủ và khi ấy người ta còn tạm chấp nhận chủ nghĩa không ra hồn sặc mùi phản động ấy.

Ngày nay nhân loại văn minh, quyền sống tự do con người được xã hội coi trọng. Xã hội văn minh từ cơ khí hóa đã tiến lên tự động hóa. Ðâu đâu xí nghiêp hảng xưởng cơ quan, con người đều được luật pháp bảo vệ. Công nhân được quyền thành lập công đoàn độc lâp bảo vệ quyền lợi người lao động khi gặp cảnh bất công bất đồng nào giữa chủ và thợ.

Vì vậy chủ nghĩa Mac ngày nay đã trở thành méo mó lạc lỏng sai lầm lạc hậu nhiều thứ và chỉ còn là cái xác ma vô dụng mà bọn chóp bu cọng sản tại các nước cọng sản tào lao còn sót lại trên hành tinh này như Trung quốc, Việt nam đang tìm mọi cách bám víu níu kéo để kéo dài thời gian độc quyền thụ hưởng đặc quyền đặc lơi được chừng nào hay chừng đó.

Các nước cọng sản cấp tiến trên thế giới đã khôn ngoan đứng lên và mạnh dạn vứt bỏ chôn cất cái thây ma chủ nghĩa cọng sản hôi hám ấy vào thùng rác lịch sử từ lâu rồi.

Riêng tại cái nôi phát sinh chủ nghĩa cọng sản thế giới là Liên xô, Lenin đã vận dụng chủ nghĩa Mac ấy vào xã hội Liên xô trong một thời gian dài rất sớm của thế kỷ trước đã gây ra biết bao trầm luân đau khổ cho con người và rốt cuộc nhân dân Liên xô cũng phải đứng lên đem liệng nó vào thùng rác từ năm 1986.

Tại sao chủ nghĩa cọng sản hôi hám sai lầm độc hại mà Nguyễn Phú Trọng còn ôm ấp

Không chỉ riêng Nguyễn Phú Trọng ở Việt nam mà cả Tập Cận Bình ở Trung quốc cũng vẫn còn ôm ấp cái chủ nghĩa lổi thời hôi hám ấy để ngửi, để còn có chức có quyền, còn kéo dài thời gian tham ô độc đảng, để được tự tung tự tác thụ hưởng cho đầy túi tham.

Tại các nước cọng sản giống nhau ở chổ là tay nào lên lảnh đạo cũng khai có bằng tiến sỉ để nổ vang như pháo nhưng nào ai ngờ là loại tiến sỉ ma cô. Có bằng nhưng không biết suy luận và không có lổ mủi để ngửi mùi thơm tự do của nhân loại mà chỉ có lổ mủi để ngửi mùi hôi thối cọng sản. Lảnh đạo các nước cọng sản cũng thường có đôi tay bẩn giống nhau để cướp bóc mồ hôi máu xương của đồng loại mà không hề e ngại áy náy như trường hợp ở Trung quốc, ở Việt nam hay ở Bắc hàn hiện nay.

Cái học của Nguyễn Phú Trọng là không học gì cả

Vì chuyên ngành về lý thuyết cọng sản mà Nguyễn Phú Trọng không tìm ra được rằng đó là một lý thuyết phản động. Lý thuyết cọng sản Mac kêu gọi con người chiếm đoạt chính quyền bằng vỏ trang bạo lực chứ không cần thông qua bầu cử tự do đa đảng để nắm chính quyền một cách dân chủ ôn hòa hợp pháp. Ngày nay những xã hội còn ôm ấp cọng sản ấy là những xã hội vô đạo loạn lạc đầy rẩy bất công tham ô hết thuốc chửa.

Những nhà cầm quyền cọng sản thường tồn tại kiểu xôi thịt tranh nhau thanh trừng nhau và thường họ xài luật rừng xanh với nhau và với dân của họ như các trường hợp ở Tân Cương của Trung quốc hiện nay.

Khi giết dân chưa đã tay và cướp tiền của dân chưa đầy túi tham thì cọng sản lại thường đi cướp bóc chém giết các nước cọng sản lân bang lẩn nhau như trường hợp của cọng sản Việt nam và cọng sản Trung quốc đang diển ra tại biển đông nam Á châu hiện nay

Ðảng viên cọng sản Huỳnh Tấn Mẩm thì thế nào ?

IMG_5951

Bác sỉ Huỳnh Tân Mấm

Ông Huỳnh Tấn Mẩm là người Nam ở tuổi đôi mươi vào thập niên 60 có bầu nhiệt huyết phụng sự xã hội cao. Cũng như một số ít sinh viên thời đó ở Saigon bị lầm lạc vào mê hồn trân cọng sản. Lầm tưởng rằng cọng sản đúng để giải quyết bất công xã hội. Lầm tưởng rằng cọng sản tốt để đem thêm nhiều quyền sống tự do đến cho con người và tin theo tuyên truyền của cọng sản rằng Hoa Kỳ là quân xâm lựợc cướp nước Việt nam nên cần phải đánh Mỷ để cứu nước.

Kể từ đó với tài thao lược vận động cá nhân cũng như có sự vận động của tổ chức ngầm cọng sản, ông Huỳnh Tấn Mẩm từ một sinh viên đại học y khoa Saigon đã nắm được quyền lảnh đạo toàn bộ sinh viên Saigon với chức vụ quan trọng là CHỦ TICH TỔNG HỘI SINH VIÊN SAIGON

Với chức vụ này ông Huỳnh Tấn Mẩm đã làm đúng theo chỉ thị của cọng sản nằm vùng ở miền Nam Việt nam là tìm cách tổ chức thanh niên sinh viên học sinh Saigon biểu tình đấu tranh lật đổ chính quyền dân chủ tự do đa đảng của miền Nam Việt nam.

Ông Huỳnh Tấn Mẩm đã đóng góp công sức rất lớn cho sự chiến thắng của đảng cọng sản trong chiến tranh Việt nam

Ông Huỳnh Tấn Mẩm cũng tổ chức những cuộc biểu tình lớn chống Mỷ ngay tại thủ đô Saigon và được báo chí truyền hình phản chiến Mỷ và tây phương phỏng vấn quay phim loan tải rộng rải khắp Hoa Kỳ và thế giới vào thời đó, giúp kích động phe phản chiến tại Hoa Kỳ làm áp lực Quốc hội Mỷ ra nghị quyết rút quân chấm dứt giúp đở Nam Việt nam.

Có thể nói không sai là ông Huỳnh Tấn Mẩm đã đóng góp công sức rất lớn cho sự chiến thắng của đảng cọng sản Việt nam về việc vận đông chính trị cho cọng sản đi đến nắm toàn bộ Việt nam năm 1975.

Ông Huỳnh Tấn Mẩm từng bị chính quyền Việt nam cọng hòa bỏ tù và khi hòa đàm Paris kết thúc 1973 đi đến trao trả tù binh thì ông Huỳnh Tấn Mẩm được Việt nam cọng hòa trao trả cho phía cọng sản.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 sau khi cọng sản chiếm xong Saigon ông Huỳnh Tấn Mẩn lên đài phát thanh Saigon nói chuyện với đồng bào Saigon giữa lúc Saigon đang náo loạn và dân chúng đang đua nhau chạy tứ tán tìm đường lánh nạn cọng sản.

Từ đó ông Huỳnh Tấn Mẩm nắm chức vụ lớn trong đoàn thanh niên cọng sản Hồ Chí Minh ở Hà Nội và được đưa đi du học Liên Xô trong nhiều năm tiếp theo.
Không rỏ ông Huỳnh Tấn Mẩm trở thành đảng viên cọng sản Việt nam vào lúc nào

Ông Huỳnh Tấn Mẩm và ông Lê Hiếu Ðằng

Người đồng hành cùng thời với ông Huỳnh Tấn Mẩm là Luật gia Lê Hiếu Ðằng cũng sinh hoạt vận động cho cọng sản lúc còn trẻ như ông Huỳnh Tấn Mẩm. Ông Ðằng qua đời đầu năm 2014 giữa khi ông ấy vừa từ bỏ đảng cọng sản Việt nam và đang vận động thành lập đảng chính trị mới mang tên Dân chủ xã hội.

IMG_5236

Ông Lê Hiếu Ðằng bạn đồng hành với ông Huỳnh Tấn Mẩm đã ra đi giữa lúc công việc cứu nước còn dang dở

*

Ông Huỳnh Tấn Mẩm đọc điếu văn tiển bạn ngậm ngùi đắng cay về sự thối nát của cọng sản Việt nam đang dẩn đến họa mất nước

Người đọc điếu văn ngậm ngùi trong đám tang đưa tiển bạn đồng hành Lê Hiếu Ðằng vỉnh viển ra đi về cỏi vỉnh hằng lại chính là ông Huỳnh Tấn Mẩm vào tháng 1 năm 2014. Trong điếu văn đầy xúc động người ta phỏng đoán kế hoạch của nhóm ông Huỳnh Tấn Mẩm sẽ làm gì cho tiến trình sinh hoạt chính trị những ngày sắp tới tại Việt nam.

Tại sao ông Huỳnh Tấn Mẩm xoay chiều 180 độ ?

Như trên đã đề cập là ông Huỳnh Tấn Mẩm lớn lên học hành và trưởng thành dưới mái trường miền Nam Việt nam và dưới chế đô tự do dân chủ đa đảng thời Việt nam cọng hòa. Ông và đồng bào ông từng hưởng được những gì thoải mái của chế độ tự do đa đảng và ngay khi ở tù ông cũng hưởng được cảnh tù tôn trọng nhân quyền của Việt nam cọng hòa.

Ông Huỳnh Tấn Mẩm là người tài cao đầy mưu lược khó ai sánh bằng từ lúc tuổi còn là sinh viên Saigon. Ông có đầu óc bén nhạy của người lảnh đạo và thế lực đối đầu ông không phải là dể dàng thuyết phục. Cở như bí thư Saigon Lê Thanh Hải thời gian những năm vừa qua ông Hải hợp tác với tên lảnh sự Trung quốc ở Saigon đã tiêu diệt bắt bớ đánh đập tù đày biết bao nhiêu người Việt nam yêu nước chống Trung quốc xâm lược, nhưng đến lược muốn nhổ cái gai Huỳnh Tấn Mẩm tập trung thanh niên biểu tình chống Trung quốc ngay tại nhà hát lớn thành phố thì chính Lê Thanh Hải cũng phải run tay tóat mồ hôi vì không dể dàng chút nào. Lê Thanh Hải biết rỏ thân phận của y đóng góp cho đảng cọng sản chiến thắng miền Nam chỉ là hạt cát so với công trạng to lớn của Huỳnh Tấn Mẩm.

Huỳnh Tấn Mẩm là thứ gạo cội cùng tuổi tác với nhóm chóp bu lảnh đạo đảng cọng sản Việt nam và nước Việt nam hiện nay. Ông Mẩm cũng đã từng ở trong cái Quốc hội bát nháo cọng sản Hà nội tới hai nhiệm kỳ nên ông biết rất rỏ xã hội cọng sản Việt nam phản dân chủ thế nào và đảng cọng sản Việt nam lếu láo tham ô ngồi xổm trên luật pháp bán đứng sơn hà xã tắc mưu cầu lợi ích riêng tư cho phe nhóm như thế nào.

Ông Huỳnh Tấn Mẩm lại có thời gian dài hấp thụ truyền thống cọng sản Liên xô, một xứ cọng sản cấp tiến châu Âu chứ không phải loại láo xược như cọng sản bá đạo Trung quốc ở Á châu. Năm 1986 chủ nghĩa cọng sản Liên xô sụp đổ dĩ nhiên ông Mẩm cũng bén nhạy nắm được lý do vì sao mà cọng sản thế giới đông Âu liên tiếp sụp đổ như vậy.

Sự thật chứng minh rằng kẻ xâm lược Việt nam là Trung quốc chứ không phải Hoa kỳ

Tin tức từ hải ngoại liên tiếp gởi về Việt nam trong nhiều thập niên qua cho thấy người Việt tại Hoa Kỳ sống đời tự do văn minh thoải mái đã đánh tan luận điệu của cọng sản Việt nam trước đó cho là Hoa Kỳ là xứ bóc lột. Tin tức cũng cho thấy đảng viên cọng sản Trung quốc và Việt nam tìm cách cho con cái ra ngoại quốc ngày càng nhiều và chuyển tiền tham ô ra ngoài dồn dập dưới nhiều dạng khác nhau chuẩn bị lúc tháo chạy. Ông Huỳnh Tấn Mẩm cùng nhóm bạn bè đã từng giúp cọng sản trước đây thì nay họ ân hận, nay mỗi ngày trôi qua mỗi ngày họ chán ngán chế độ bất công tham ô đồi trụy bán nước đang xẩy ra trước mắt họ.

Trong vô số tin tức và từ thực tế chứng minh rỏ ràng cuộc chiến tranh Việt nam trước đây chính nghiã thuộc về Việt nam cọng hòa và Hoa Kỳ và chính nghĩa ấy mỗi ngày mỗi ngời sáng bởi sự bảo vệ quyền sống tự do cao cả của con người mà ngày nay dân Việt khó khăn đào tìm tự do dưới chế độ cọng sản mà không hề tìm thấy.

Nước đầy ly phải tràn và ông Huỳnh Tấn Mẩm dấn thân vận động thanh niên biểu tình ngay tại Saigon lên án Trung quốc xâm lược

*

IMG_6109

Hình trên : ông Huỳnh Tấn Mẩn bận áo trắng ở giữa đang nói chuyện cùng thanh niên

IMG_4122

Cuôc biểu tình tại nhà hát thành phố do ông Huỳnh Tân Mẩm tổ chức chống Trung quốc xâm lược biển đảo Viêt nam

Cuối năm 2012 là lúc ly nước đầy phải tràn là khi Trung Quốc ra tay làm quân cướp CẮT ÐỨT CÁP TÀU THĂM DÒ DẦU KHÍ MANG TÊN BÌNH MINH 2 CỦA VIỆT NAM đang làm nhiệm vụ khảo sát thăm dò trong thềm lục địa Việt nam ngay tại vùng bờ biển Thừa Thiên Huế.

IMG_3983

Tập Cân Bình lấp ló cắt dây cáp TÀU THĂM DÒ DẦU HỎA BÌNH MINH 2 của Viêt Nam

*

Sau sự việc xẩy ra nhà cầm quyền cọng sản Việt nam phản đối chiếu lệ nhẹ nhàng.

Ông bí thư cọng sản Saigon Lê Thanh Hải sau đó lại bày đặt chào mừng hữu nghị giặc Trung quốc và chính ông tiếp đón các Tàu quân sự hải quân Trung quốc ghé thăm đột ngột bến Bạch Ðằng Saigon như là một hành động thông đồng bán nước cho Trung cọng.
Dư luận hiện nay vẫn tin Lê Thanh Hải là gián điệp Trung quốc cài làm bí thư Saigon để trấn áp tiêu diệt dân Việt khi dấn thân chống giặc cứu nước.

038

018

Bí thư cọng sản Saigon Lê Thanh Hải tiếp rước hai tàu hải quân Trung quôc vào cảng Saigon để ăn mừng và để dằn mặt dân Saigon sau khi Trung quốc cắt cáp tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 2 của Viêt Nam

*

Trước tình hình trên và là người trí thức miền Nam Ông Huỳnh Tấn Mẩm không chịu nổi cảnh giặc đến nhà hung hản ngạo mạn cắt cáp của tàu thăm dò dầu khí Việt nam nên đã huy động thanh niên biểu tình lên án Trung quốc.

Nhóm cách mạng 72 nhân sỉ trí thức cùng ông Huỳnh Tấn Mẩm hiện nay không nhỏ chút nào. Nhóm ông Huỳnh Tân Mâm đang vân dông áp luc chính trị chống Trung quôc băng pháp lý

IMG_5331

Nhóm cách mạng 72 . Người ở giữa có red tie là ông Huỳnh Tấn Mẩm

*

Với tài thao lược biến không thành có của một cấp lảnh đạo tài ba, hiện nay hàng ngủ phe cọng sản Huỳnh Tấn Mẩm có mặt trên toàn quốc Việt nam với nhóm nhân sỉ trí thức gạo cội có tên là nhóm 72 với 15 000 chữ ký ủng hộ và hơn thế nữa . Khoảng hơn triêu đảng viên cọng sản miền Nam cũng hăng say ủng hộ lập trường thân Hoa kỳ để cứu nước của ông Huỳnh Tấn Mẩm.

Nhóm Ông Huỳnh Tấn Mẩm gồm những tay gạo cội

Nhỏm cách mạng 72 của Huỳnh Tấn Mẩm hiện gồm những tay trí thức gạo cội của Việt Nam trong nước như Nguyễn Trung từng là uỷ viên chính phủ, Chu Hảo từng là Thứ trưởng,Tống Văn Công từng là Tổng biên tập tờ Lao Ðộng, Tương Lai từng là cố vấn nhiều Thủ tướng, Hồ Ngoc Nhuận từng là Dân biểu đảng đối lập thời Việt nam cọng hòa, Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đặc trách công lý và hòa bình Hội đồng Giám Mục Việt nam, Phạm Chi Lan, Lê Ðăng Doanh,Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Hoàng Xuân Phú, Nguyên Ngọc, Hà Sỉ Phu, Huỳnh Ngoc Chênh, Hạ đình Nguyên, Nguyễn Thanh Giang, . . . toàn là thành phần nặng ký đứng đầu gió đã có tên trong lịch sử cân đại

Các tôn giáo lớn ở miền Nam Việt nam ủng hộ nhóm 72

Trong nước Việt nam hiện có ba con chim đầu đàn dẩn dắt lèo lái cuộc cách mạng quyền con người và cuộc cách mạng giữ nước chống Trung quốc xâm lược là bác sỉ Nguyễn Ðan Quê, bác sỉ Huỳnh Tấn Mẩm ở miền Nam Việt nam và tiến sỉ Nguyễn Quang A ở miền bắc Việt nam. Các vị này đều được các chức sắc lảnh đạo các tôn giáo lớn nhỏ tại Việt nam ủng hộ kết hợp. Tại hải ngoại thì tiến sỉ luật Cù Huy Hà Vủ ngừơi được Thứ trửơng ngoại giao Hoa Kỳ tiếp đón khi đến Mỷ cũng là một nhân tố chính trị cho hiện tình chưa biết trước.

*

IMG_5661

*

Vai trò của Ông Huỳnh Tấn Mẩm đối với tình hình chính trị Việt nam hiện nay
*
Quý vị nhớ rằng từ năm 2011 trở về trước biết bao nhiêu nhà dân chủ bị tù dày gian khổ như luật sư Nguyễn Văn Ðài, luật sư Lê thị Công Nhân, luật sư Lê Công Ðịnh, . . nghĩa là khi bí thư cọng sản Saigon Lê Thanh Hải một tay liên kết chặc chẻ thân cận với viên lảnh sự Trung Quốc tại Saigon đã đàn áp vô cùng nghiệt ngả nặng nề các nhà dân chủ Việt nam. Lộ ra biểu tình là bị bắt như Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần,. . .

Mải cho đến cuối năm 2012 khi Ông Huỳnh Tấn Mẩn, ông Lê Hiếu Ðằng xuất hiện lần đầu tiên biểu tình chống Trung Quốc trước nhà hát thành phố thì bí thư cọng sản Saigon mới dừng tay không dám bắt nữa mà chỉ cho thanh niên cọng sản phá mà thôi. Vì sao ? Vì ông bác sỉ Huỳnh Tấn Mẩm từng là đại biểu quốc hội Việt cọng. Ông là Cựu chủ tịch Tổng hội Sinh viên Saigon là một người chuyên tổ chức biểu tình trước 1975 nên rât kinh nghiệm.

Chúng ta biết rằng nhóm của Ông Huỳnh Tấn Mẩm tức là nhóm nhân sỉ trí thức 72 có công khá rỏ trong lịch sử tranh đấu cho quyền con người cận đại. Nhóm 72 trong đó một số là cọng sản cấp lớn họ bắt đầu đòi nhà cầm quyền phóng thích tù chính trị, đòi bỏ điều 4, đòi bỏ điều 258,. . .tức là nhóm đi tiên phong tranh đấu mạnh mẻ cho quyền con người tại Việt nam mà không sợ bị nhà cầm quyền Việt nam bắt.

Chính nhờ công lao của nhóm 72 Ông Huỳnh Tấn Mâm mà các blogers về sau này đấu tranh không còn bị bắt oan nghiệt như trườc nữa. Trong tình hình Việt nam hiện nay rất cần những ngưởi trí thức ngay thằng như Ông Huỳnh Tấn Mẩm thấy bất công dám đứng ra với nhiệt tâm vẫn còn.

Nên nhớ người muốn đác cử Tổng Thống tương lai tại Việt nam thì phải được phiếu cả hai phía cọng sản và không cọng sản

*
Sỉ phu Việt nam
https://siphuvietnam.wordpress.com

*

IMG_5661

*

ÔNG HUỲNH TẤN MẨM ÐANG CÓ NHỮNG TÍNH TOÁN SẮC BÉN TỪNG BƯỚC MÀ CUỘC CÁCH MẠNG DÂN QUYỀN ÐA ÐẢNG ÐỂ GIỮ NƯỚC TẠI VIỆT NAM HÔM NAY ÐÒI HỎI
*

Huỳnh Tấn Mẫm, đảng viên cộng sản phản tỉnh muộn màng

________________________________________

Thiện Ý
15.07.2014

“Thư tâm tình của Huỳnh Tấn Mẫm gởi các bạn thanh niên – sinh viên – học sinh” đề ngày 4/7/2014 được phổ biến rộng rãi trên mạng Internet và đang được công luận chú ý, có kẻ khen, người chê.

Huỳnh Tấn Mẫm là ai?

Huỳnh Tấn Mẫm, sinh năm 1943 tại Chợ Cầu, Hóc Môn, Gia Định, một cựu sinh viên trường đại học y khoa Sài gòn trước ngày 30/4/1975, hoạt động nằm vùng cho Việt cộng và trở thành một trong những thủ lãnh hàng đầu của “Phong trào thanh niên – sinh viên – học sinh đấu tranh chống Mỹ – Ngụy” (sau đây xin viết tắt là “Phong trào”), từng là chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn.

Do các hoạt động nằm vùng cho Việt cộng, chống phá chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), Huỳnh Tấn Mẫm đã bị cơ quan an ninh VNCH bắt giam rồi thả ra nhiều lần do áp lực của quốc tế, vì lầm tưởng (thật hay giả tạo) Huỳnh Tấn Mẫm là người quốc gia bất đồng chính kiến (dù cơ quan an ninh VNCH có bằng chứng và biết rõ Mẫm là người của Việt cộng). Nhờ đó Huỳnh Tấn Mẫm đã tồn tại cho đến sau ngày 30/4/1975.

Sau ngày 30/4/1975, Huỳnh Tấn Mẫm được chế độ mới lần lượt cho giữ các chức vụ như chủ tịch Hội Liên Hiệp Sinh Viên Việt Nam, Tổng Biên tập báo Thanh Niên, Đại biểu Quốc hội đầu tiên sau ngày thống nhất đất nước, chủ tịch Mặt trận Tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh, từng được gửi sang Liên Xô học và bảo vệ luận án Tiến sĩ Triết học Mác-Lê tại Viện Hàn lâm Khoa học xã hội.

Theo lời vợ của Huỳnh Tấn Mẫm là NLD nói với người viết khi dạy học chung tại một trường Phổ thông cơ sở ở Sài Gòn (khoảng năm 1976 – 1977) thì Đảng đã cho Huỳnh Tấn Mẫm lựa chọn: một là qua du học Liên Xô lấy bằng Tiến sĩ triết học Mác-Lê để tiến thân về chính trị; hai là tiếp tục học y khoa còn dở dang để trở thành bác sĩ.

Huỳnh Tấn Mẫm đã chọn đi học Liên Xô. Vẫn theo lời vợ Huỳnh Tấn Mẫm nói với người viết,thì đó là một sự chọn lựa sai lầm. Vì học ra bác sĩ còn kiếm tiền được, lấy Tiến sĩ triết học Mác-Lê về thì trước hết phải đi dậy học các trường Đảng lương công nhân viên ba cọc ba đồng; nếu vào biên chế có chức có quyền mà không hủ hóa tham nhũng thì cũng chẳng có tiền. Có lẽ vì vậy mà nghe đâu sau này Huỳnh Tấn Mẫm đã tiếp tục học lại y khoa tại chức và đã tốt nghiệp.

Đối với Huỳnh Tấn Mẫm, trước sau tôi chỉ gặp mặt hai lần, lần đầu trước ngày 30/4/1975 và lần thứ hai cũng là lần cuối sau biến cố đó.

Lần đầu tôi gặp Huỳnh Tấn Mẫm vào khoảng năm cuối thập niên 1960 khi anh mới được trả tự do, tại một giảng đường của trường Đại học Nông Lâm Súc, trong khi bên ngoài, trên khúc đường Cường Để nằm giữa Hồng Thập Tự và Thống Nhất, đang có cuộc đụng độ giữa các thanh niên – sinh viên – học sinh thuộc “Phong trào” xuống đường biều tính chống chính phủ VNCH, với lực lượng cảnh sát dã chiến.

Hôm đó, đề tài thuyết trình để kích động xuống đường là “thuế kiệm ước song hành” của chính phủ do Luật sư Bùi Chánh Thời (thuộc khối Ấn Quang) làm thuyết trình viên. Tôi đến gặp Huỳnh Tấn Mẫm qua trung gian của một người bạn thân (sau này mới biết cũng hoạt động nằm vùng như Huỳnh Tấn Mẫm) để giới thiệu một người bạn lúc đó là Chủ nhiệm & Chủ bút báo Hiện Diện của Tổng Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo Việt Nam để thực hiện một cuộc phỏng vấn (Anh NTQ hiện ở Houston).

Lần thứ hai gặp Huỳnh Tấn Mẫm vào khoảng năm 1976-1977 khi tôi đến nhà anh nằm tận cùng một hẻm lớn trên đường Pasteur. Khi đó Huỳnh Tấn Mẫm mới được biên chế vào Quốc hội thống nhất cả nước.

Tôi đến theo lời mời của NLD vợ Huỳnh Tấn Mẫm, cùng dạy học chung trường với tôi, để lấy tiền chiếc TV đã bán thiếu trước đó một tháng theo ước hẹn. Vì nghe NLD nói con gái nhỏ thích coi TV, cứ phải qua nhà hàng xóm coi nên muốn mua một TV cũ. Nghe vậy người viết nói đang cần tiền, có TV cũ muốn bán, vợ Huỳnh Tấn Mẫm ngỏ ý muốn mua với điều kiện cho khất lại một tháng mới gom đủ 200 đồng (tiền mới, lương giáo viên lúc đó đồng hạng 30 đồng một tháng) để trả.

Nhưng khi đến nhà vợ Huỳnh Tấn Mẫm nói vẫn chưa đủ, nhờ người viết chạy Honda chở qua nhà Thượng tá X… bố vợ anh ở căn biệt thự nằm ở góc đường Hai Bà Trưng và Phan Thanh Giản (tức Điện Biên Phủ bây giờ) để mượn thêm bố mẹ mới đủ 200 đồng (tiền mới) trả cho tôi.

Một đảng viên cộng sản phản tỉnh muộn màng.

Tôi biết Huỳnh Tấn Mẫm nhưng có lẽ huỳnh tấn mẫm không biết tôi, mà có biết cũng không thể nhớ tôi là ai. Vì trước sau tôi chỉ gặp anh đúng hai lần, lần đầu trước và lần thứ hai cũng là lần cuối sau 30-4-1975. Nhưng NLD vợ anh biết và có lẽ còn nhớ tôi vì có một thời cùng dạy học chung trường (1976-1977).

Tôi với Huỳnh Tấn Mẫm không là đồng môn vì anh học y khoa, tôi học luật, và về mặt lý tưởng thời tuổi trẻ cho đến nay chúng tôi hoàn toàn trái ngược: Tôi lý tưởng “Quốc gia dân tộc, dân chủ pháp trị”, Huỳnh Tấn Mẫm lý tưởng “Cộng sản quốc tế, độc tài toàn trị”.

Thực tế, tôi sinh ra ở Miền Bắc di cư vào Miền Nam năm 1954 để lánh nạn cộng sản; còn Huỳnh Tấn Mẫm sinh ra và được sống tại Miền Nam, nhưng thời tuổi trẻ lại ngưỡng vọng và đi theo cộng sản Bắc Việt để tiếp tay cộng sản hóa Miền Nam.Vì Huỳnh Tấn Mẫm cũng như những người tuổi trẻ một thời theo cộng sản, đã lầm tưởng chính quyền trong chế độ dân chủ pháp trị VNCH ở Miền Nam là công cụ tay sai “Đế Quốc Mỹ” mà không biết rằng chính quyền trong chế độ độc tài đảng trị Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) ở Miền Bắc cũng là công cụ tay sai của các đế quốc công sản Nga – Trung Quốc, lầm tưởng rằng guồng máy công quyền và xã hội trong chế độ quốc gia VNCH ở Miền Nam đầy tham nhũng, thối nát, áp bức, bất công, mà không biết rằng thực tế guồng máy công quyền và xã hội trong chế độ cộng sản VNDCCH ở Miền Bắc còn tệ hại hơn nhiều.
Tất cả sự lầm tưởng này, chỉ sau ngày 30/4/1975 khi sống dưới chế độ cộng sản dưới bảng hiệu Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Huỳnh Tấn Mẫm và những kẻ tuổi trẻ lầm lạc như anh mới dần dần ngộ ra được đâu là sự thật, đâu là chính tà.

Ngộ ra được sự thật, biết đâu là chính tà là điều tốt, nhưng quan trọng hơn là phải biết “phản tỉnh” từ nhận thức đến hành động càng sớm càng tốt để hạn chế và khắc phục hậu quả do nhận thức và hành động sai lầm gây ra mới là điều thiết yếu.

Tiếc rằng Huỳnh Tấn Mẫm và những anh chị em thanh niên, sinh viên học sinh cùng thời vì lầm tưởng đã tham gia “Phong trào” dù đã “ngộ ra” rất sớm, nhưng hầu hết đã phản tỉnh quá trễ. Cá nhân Huỳnh Tấn Mẫm giờ đây sau 39 năm (1975 – 2014) mới công khai nói lên sự “phản tỉnh” một cách yếu ớt qua “Thư tâm tình của Huỳnh Tấn Mẫm gởi các bạn thanh niên – sinh viên – học sinh” đề ngày 4/7/2014.

Tôi đã đọc kỹ “Thư tâm tình” của Huỳnh Tấn Mẫm, nếu so với bài “Viết trong những ngày nằm bịnh” công bố gần một năm trước đây của cựu đảng viên cộng sản Lê Hiếu Đằng có cùng cảnh ngộ lầm lạc như anh, thì thấy sự “phản tỉnh” của anh quá yếu về nhiều mặt, chủ yếu là về nhận thức và hành động.

Về mặt nhận thức, “Thư tâm tình” chỉ đưa ra những nhận thức chung chung ai cũng biết về sự yếu kém của “guồng máy công quyền”, xã hội suy đồi, bất công trong chế độ hiện tại, sự hèn yếu của tầng lớp lãnh đạo Đảng và Nhà nước trong chế độ hiện tại trước hiểm họa Trung quốc xâm lăng từng bước lãnh thổ, lãnh hải, biển đảo của Việt Nam.

Tuyệt nhiên Huỳnh Tấn Mẫm không dám có những phê phán mạnh bạo, bầy tỏ một thái độ dứt khoát chống lại và đòi thay thế “chế độ độc đảng, độc tài toàn toàn trị” bằng một “chế độ đa đảng, dân chủ pháp trị” như Lê Hiếu Đằng đã viết.

Tuyệt nhiên anh không nói gì về quá khứ để hối hận đã sai lầm khi đi theo cộng sản, hối tiếc vì đã có những hành động góp phần với đảng Cộng sản làm suy đồi toàn diện đất nước.

Về mặt hành động, trong “Thư tâm tình” Huỳnh Tấn Mẫm đã không đưa ra được một đề nghị cụ thể nào để thay đổi tình hình chính trị có lợi cho dân cho nước, ít ra như Lê Hiếu Đằng, chẳng hạn đã đề nghị thành lập một “Đảng Dân Chủ Xã Hội” đối trọng với “Đảng Cộng Sản Việt Nam” đang độc quyền, độc tôn thống trị trong một chế độ độc tài toàn trị hiện nay.

Ngoài lời kêu gọi tuổi trẻ “Thanh niên – sinh viên – học sinh” bằng những sáo ngữ, cá nhân anh đã chẳng dám có một hành động dứt khoát, cụ thể nào, chẳng hạn từ bỏ đảng Cộng sản như Lê Hiếu Đằng đã làm, hay quyết liệt hơn, đứng ra phát động một phong trào xuống đường chống chế độ độc tài toàn trị, đòi các quyền dân chủ dân sinh, đòi chuyển đổi qua chế độ đa đảng, dân chủ pháp trị, như anh và các sinh viên nằm vùng trước đây đã làm trong cái gọi là “Phong trào thanh niên – sinh viên – học sinh đấu tranh chống Mỹ-Thiệu.”
Phải chăng trước đây trong chế độ dân chủ pháp trị VNCH ở Miền Nam, Huỳnh Tấn Mẫm và các đồng chí của anh dám “đấu tranh” vì biết rằng dù có bị bắt bỏ tù, sinh mạng vẫn được bảo toàn, lại được nổi tiếng, có công với “cách mạng” (Đỏ). Còn bây giờ, Huỳnh Tấn Mẫm và các đồng chí của anh không dám làm trong chế độ độc tài toàn trị Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vì ngoài việc bị bỏ tù, gia đình anh còn mất tất cả đặc quyền đặc lợi mà 39 năm qua đã được Đảng và chế độ cho an hưởng?

Như vậy người ta có thể nghĩ Huỳnh Tấn Mẫm chỉ có gan xúi tuổi trẻ làm, còn mình thì thoái thác rằng “Tôi tiếc là không còn nhiều thời gian và sinh lực như các bạn, để có thể cống hiến một cách xứng đáng và trọn vẹn cho một vận hội mới đang đến với dân tộc.”

Nhưng việc nước là việc chung, lòng yêu nước không quan hệ ở tuổi tác, mỗi lứa tuổi có cách hành động thể hiện lòng yêu nước khác nhau, đạt hiệu quả khác nhau. Đọc “Thư tâm tình” của Huỳnh Tấn Mẫm người đọc có cảm tưởng anh đang tìm cách trút trách nhiệm làm thay đổi bộ mặt đất nước tốt đẹp hơn cho tuổi trẻ. Còn anh chẳng nhận chút trách nhiệm nào về quá khứ theo Cộng sản cũng như trách nhiệm tương lai làm tiêu vong chế độ Cộng sản, dân chủ hóa đất nước.

Tôi thành tâm mong Huỳnh Tấn Mẫm sẽ có thêm nghị lực, quyết tâm để có được những hành động tiếp theo trong những ngày tới, để mọi người tin tưởng anh đã “Phản tỉnh hoàn toàn, thực sự” không chỉ về mặt nhận thức mà còn chứng tỏ bằng hành động dứt khoát, quyết liệt.

Thiện Ý.
Houston, ngày 11 tháng 7 năm 2014.

*

IMG_5661

*

ÐẠI HÁN HAY ÐẠI VIỆT ?

*
TRONG NHIỀU THẬP NIÊN XÃ HỘI NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC NGHÈO ÐÓI CHẬM TIẾN DƯỚI SỰ CAI TRỊ NGU ÐẦN SẮC MÁU CỦA MAO TRẠCH ÐÔNG

TRONG NHIỀU THẬP NIÊN NGƯỜI HÁN Ở ÐÀI LOAN NHỜ HỌC HỎI TỰ DO DÂN CHỦ HOA KỲ VÀ NHỜ HOA KỲ GIÚP ÐÃ TRỞ NÊN PHÁT ÐẠT VÀ CHÍNH NGÀY NAY NGƯỜI HÁN ÐÀI LOAN LÀ BẬC THẦY CỦA XÃ HỘI NGƯỜI HÁN Ở TRUNG QUỐC

NGƯỜI HÁN ÐÀI LOAN HIỆN LÀ CHỦ NHÂN KHẮP CÁC HẢNG XƯỞNG TRUNG QUỐC VÀ ÐANG ÐIỀU KHIỂN NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC

TRONG NHIỀU THẬP NIÊN TRƯỚC 1975 NGƯỜI VIỆT THUỘC VIỆT NAM CỌNG HÒA NHỜ HOA KỲ GIÚP ÐÃ TRỞ NÊN PHÁT ÐẠT VÀ PHỒN VINH CAO HƠN CẢ NGƯỜI HÁN Ở ÐÀI LOAN VÀ NGƯỜI HÁN Ở TRUNG QUỐC

NHƯ VẬY TRƯỚC 1975 NGƯỜI VIỆT TỰ DO SAIGON CÓ VỊ TRÍ CAO HƠN NGƯỜI HÁN ÐÀI LOAN VÀ NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC RẤT XA. RIÊNG NGƯỜI VIỆT CỌNG SẢN THUỘC PHE HỒ CHÍ MINH MIỀN BẮC VIỆT NAM THÌ TRẦM LUÂN THẤP HÈN VÀ LUÔN BỊ NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC KHINH KHI BẮT NẠT

DO VẬY NGÀY NAY NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC THÍCH LÀM TRỜI SO VỚI NGƯỜI CỌNG SẢN VIỆT NAM NHƯNG NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC RẤT SỢ NGƯỜI VIỆT SAIGON VÀ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VÌ TRƯỚC SAU NHỮNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO NÀY VẪN LÀ BẬC THẦY CỦA NGƯỜI HÁN TRUNG QUỐC

*

Thư tâm tình của Huỳnh Tấn Mẫm gởi các bạn thanh niên – sinh viên – học sinh
07/07/2014

IMG_3838

Bác sỉ Huỳnh Tấn Mẩm
Một nhà cách mạng nặng ký của miền Nam Viêt nam chủ trương xây dựng thể chế dân chủ đa đảng mạnh để cứu Việt nam. Ông là người nhân danh đảng viên cọng sản đứng ra công khai tranh đấu nên Trung cọng và Việt cọng khó lòng đàn áp.
Có thể nói ông là lảnh tụ của khối hàng triệu đảng viên cọng sản miên Nam Việt Nam. Ông trong nhóm thế lực cách mạng 72 cùng nhà cách mạng Lê Hiếu Ðằng đã qua đời


*

Sài Gòn, ngày 4 tháng 7 năm 2014

Cùng các bạn Thanh niên – Sinh viên – Học sinh thân mến,
Tôi là Huỳnh Tấn Mẫm, không mang một danh phận nào trong guồng máy công quyền hay một địa vị xã hội, tôi chỉ là một thanh niên – nếu các bạn cho tôi dùng từ này – một thanh niên nhiều tuổi, và hơn thế, là một công dân có ý thức trách nhiệm về tình hình đất nước hiện nay. Tôi tiếc là không còn nhiều thời gian và sinh lực như các bạn, để có thể cống hiến một cách xứng đáng và trọn vẹn cho một vận hội mới đang đến với dân tộc.

Như các bạn đã biết, sự kiện giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 của Trung Quốc hiện diện hai tháng nay ở vùng lãnh hải Việt Nam, không phải là sự kiện lớn đơn thuần, mà nó biểu hiện một tiến trình vô cùng hệ trọng đối với sinh mệnh của Tổ Quốc chúng ta, nó là màn mở đầu công khai cuộc xâm lược của Trung Quốc vào lãnh thổ, lãnh hải nước ta trong kế hoạch có quy mô thôn tính cả Biển Đông, từng bước khống chế toàn vùng Đông Nam Á, để thực hiện mộng siêu cường bá chủ không giấu diếm của mình. Nó còn bộc lộ cho toàn dân ta biết mối quan hệ mờ ám được che giấu lâu nay dưới các từ ngữ và khẩu hiệu đẹp đẽ của Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với Việt Nam ta.

Nhưng đồng thời cũng cần hiểu rằng đây là vận hội mới cho dân tộc, vì nó mang ý nghĩa thức tỉnh toàn diện của một giai đoạn lịch sử, bởi toàn bộ sự thật đã được phơi bày.

Việt Nam là một nước nhỏ về quy mô dân số và diện tích so với họ, lại chậm phát triển về kinh tế, khoa học kỹ thuật, về công nghệ thông tin, công nghệ quân sự… lại đúng vào lúc xã hội đang suy yếu, kinh tế bên bờ vực thẳm, tầng lớp lãnh đạo thì suy thoái tư tưởng – đạo đức – lối sống, tham lam, nhũng nhiễu đầy khắp. Thử hỏi trong tình thế đó làm sao có thể đối địch trước một tham vọng vĩ cuồng như thế của đối phương?

Câu hỏi ấy đang xoáy vào lòng mỗi người dân nước ta, và chúng ta thật sự day dứt về câu trả lời.

Dù chúng ta yêu hòa bình bao nhiêu, chân thành mong muốn hữu nghị bao nhiêu, tất cả cũng bằng thừa, nếu không nói là tự huyễn hoặc lấy mình, trước tham vọng của chủ nghĩa Đại Hán phương Bắc.

Bành trướng Bắc Kinh đang tiến công chúng ta ở thế áp đảo về bạo lực, thế thượng phong về kinh tế, đánh phủ đầu ta về ngoại giao tuyên truyền. Quan chức cao cấp của Trung Quốc – Dương Khiết Trì – đến nước ta, đưa ra một thông điệp với tư cách cao ngạo của một nước lớn, thể hiện mối quan hệ bất bình đẳng không phải đột nhiên mới có: yêu cầu ta chấm dứt cái gọi là “quấy nhiễu” chúng ở giàn khoan HY981, đe dọa nếu ta kiện chúng ra tòa án quốc tế, ta sẽ nhận lấy “hậu quả” khôn lường. Nếu ta “ngoan cố” không hàng phục, chúng sẽ phong tỏa kinh tế, phong tỏa bờ Biển Đông, và mọi tai họa khác sẽ xảy đến. Chúng ngăn cản ta không được mở rộng liên minh quân sự với Mỹ và các nước khác, bởi làm như thế chúng quy là ta mang tội “khiêu khích” chúng.
Các bạn thử nghĩ xem. Họ bao vây và khống chế ta, nhưng không cho ta la lên để nhờ người can thiệp, không cho ai giúp sức, vâng, trói lại và đánh, buộc ta phải tự nguyện đầu hàng!

Qua cách nói và hành động của họ, cơ hồ như ta đã là quốc gia phụ thuộc không có bao nhiêu chủ quyền?

Các quốc gia có chủ quyền, có quan hệ bình đẳng, bất kể là nước lớn hay nhỏ, chưa từng nói năng như thế. Hồ đồ, trịch thượng phải bắt nguồn từ một thực tế. Song, yếu kém, nhu nhược vốn cũng không phải không có nguyên nhân. Có khi là sự tương thích bắt nguồn từ những sự kiện chưa bộc lộ từ phía nhà cầm quyền nước ta chăng? Dù sao cũng đã có một câu phương ngôn đáng nhớ: “Nếu ta đứng lên, là ta ngang hàng, nếu ta quỳ xuống, thì ngang rốn đối phương”.

Các bạn thân mến,
Đó là kết quả của một thực tế yếu kém, hay từ một tinh thần bạc nhược, hay cả hai? Sự than trách hay nguyền rủa đối phương lúc này quả là một sự xa xỉ.

Làm công dân của một nước, làm sao ta không thấy đau lòng khi đất nước bị xâm lăng? Làm sao ta không thấy nhục khi bị kẻ khác lăng nhục vào dân tộc mình? Trên những con đường mà các bạn đi làm hay đi học hằng ngày, trong công viên mà các bạn dạo chơi, trong sách sử mà các bạn đã đọc, luôn phảng phất bóng dáng của tiền nhân, mang tên những vị anh hùng, trong lịch sử hàng nghìn năm trải qua từng thế hệ, đã chống trả lại bọn xâm lược phương Bắc oanh liệt ra sao, và không hề khiếp sợ. Tiền nhân đã để lại cho chúng ta một giang sơn vẻ vang. Đến lượt chúng ta, chúng ta không thể thoái thác, và không hề thoái thác bởi bất cứ lý do gì, để hết lòng bảo vệ giang sơn ấy.

Nhưng lời tâm tình của tôi là vô nghĩa, nếu tôi không nói với các bạn rằng, sức mạnh có ưu thế nhất đang lớn lên từ trong tim và trong trí tuệ của các bạn, là niềm hy vọng của dân tộc – những thế hệ Thanh niên – Sinh viên – Học sinh hôm nay. Các bạn đang đứng ở đầu thề kỷ 21 của một nhân loại đang toàn cầu hóa, mà tri thức thì trở nên vô biên giới và không ai có thể che giấu hay độc quyền được.

Một cuộc chiến đấu để bảo vệ Tổ Quốc bằng mọi biện pháp và thông minh mà các bạn sẵn sàng dấn thân, và một xã hội mà các bạn cần xây dựng, có tương lai như thế nào, là hai vấn đề quyện vào nhau mà có lẽ các bạn đang suy nghĩ?

Để có một đất nước độc lập tự do, trước hết mỗi chúng ta cần có một trí tuệ độc lập tự do, không để bị nhuộm đen, nhuộm đỏ, hay bất cứ màu nào khác; nó phải là lòng yêu nước nồng nàn, trong sáng, yêu hòa bình độc lập và dân chủ bằng một nhận thức kịp thời đại. Một cuộc chiến đấu chỉ bằng niềm tin và sinh mạng dù rất cao cả, nhưng nó sẽ đem lại một kết quả ra sao?

Một xã hội các bạn mong muốn, chưa biết là thế nào, nhưng ít nhất, và chắc chắn nó không thể là một xã hội như các bạn đang nhìn thấy, nó đầy dẫy những bất công, trên một tầng nền của hẹp hòi và thiển cận, nó không bao giờ là bền vững!

Tôi không muốn nói một câu như sáo ngữ: tương lai đang nằm trong tay thanh niên, với nghĩa nó là màu hồng. Không, có thể nó không đến các bạn với màu hồng, nò tùy thuộc vào ý thức của các bạn. Đó là cái nhìn thẳng vào thực tế với đôi mắt biết đúng sai và nói được tiếng nói của trái tim mình. Một cuộc chiến đấu sẽ rất mạnh mẽ khi nó có đầy đủ chân lý.

Điều tôi muốn nói cùng các bạn, chúng ta phải cương quyết làm người công dân tự do, dù xã hội chưa có luật pháp thừa nhận tự do đúng nghĩa. Chúng ta cương quyết làm con người có quyền con người, dù quyền con người chưa được thừa nhận đầy đủ. Chúng ta có quyền và có nghĩa vụ – quyền sống tự do và nghĩa vụ bảo vệ độc lập, toàn vẹn lãnh thổ. Tôi trộm nghĩ, tự do trong bối cảnh Việt Nam hôm nay quan trọng hơn vì nó chứa cả sự độc lập. Tôi muốn nói đến một thể chế dân chủ, một xã hội dân sự, nó sẽ không bị đem ra mua bán hay đổi chác bất ngờ bởi một đất nước, nếu nằm gọn trong tay của một nhóm người độc quyền.

Chúng ta tin tưởng sẽ giữ được độc lập tự do, sẽ bảo vệ được giang sơn vì chúng ta có hai điều quan trọng:

– Một, chúng ta có chính nghĩa, lẽ phải ở về phía chúng ta. Thế giới bây giờ là sự liên kết rộng lớn và có sức mạnh vô tận, vấn đề là ta có làm cho sức mạnh ấy hội tụ lại được hay không? Chúng ta có làm rõ chính nghĩa để xứng đáng được nhận sự ủng hộ đó hay không? Chế độ phát xít của Bắc Kinh hiện nay với chủ trương bạo lực và bành trướng đang tự đào mồ cho mình, và nhân loại sẽ chôn chúng. Tôi tin chắc chắn điều đó sẽ xảy ra như lịch sử nhân loại đã cho thấy.

– Hai, chúng ta biết sửa mình. Một quốc gia hùng mạnh là vì có phương hướng đúng, một quốc gia yếu kém là vì có phương hướng sai. Đó là một thể chế chính trị tiến bộ hay lạc hậu, có tạo được sức mạnh đoàn kết của toàn dân hay không mà Việt Nam ta phải cấp bách xem xét để sửa đổi. Sự sửa đổi đó phải đến từ sức mạnh đoàn kết của nhân dân, kể cả những lực lượng, những con người từ trong bộ máy nhà nước, và đồng bào ở nước ngoài.

Tôi tự hỏi, có lẽ cũng giống như các bạn, vì chúng ta không muốn hy sinh xương máu khi chưa cần thiết, và nếu chúng ta là chính nghĩa, tại sao chúng ta không dám kiện để đưa họ ra tòa án quốc tế? Thế giới ngày nay không còn ở thời kỳ hồng hoang, nhân loại không phải là bầy thú trong rừng để con lớn dễ dàng giày xéo con bé, hay chính chúng ta mang mặc cảm tự ti, tội lỗi và hẹp hòi mà không dám nhìn nhận và tiếp nhận sức mạnh đang rộng mở của thời đại? Làm sao chúng ta có thể tin là an toàn và có giá trị khi tự thu mình, núp vào hang ổ “hữu nghị” giả dối dưới nách của kẻ xâm lược?

Thưa các bạn,
Bao giờ, hay ngay bây giờ chúng ta có thể cất lên tiếng nói thống nhất, mạnh mẽ đối với những người đang mang trọng trách dẫn dắt dân tộc?

Hiện nay, tôi không tán thành nhiều điều, trong đó có hai điều căn bản và cấp bách mà Chính phủ của Đảng Cộng sản Việt Nam đang thực hiện:

1- Đặt Hiến pháp cũng như luật pháp của một Quốc gia dưới cương lĩnh và các chỉ thị của Đảng Cộng sản. Thay vì ngược lại, Đảng Cộng sản phải đặt mình dưới Hiến pháp và luật pháp nhà nước, với chức năng là thi hành chứ không phải chỉ đạo. Từ sự trái ngược đó, với quyền hành độc đoán trong tay, Đảng đã tự tha hóa và suy thoái (như đã tự thừa nhận), đưa đến một Chính phủ thiếu trách nhiệm và không hiệu quả, làm cho xã hội rệu rã, không phát triển và mất dần sức sống, người dân trở nên lơ láo, mất phương hướng và tích lũy nỗi bất bình. Tình trạng này là điều kiện phù hợp ý muốn của kẻ xâm lược.

2- Đường lối đối ngoại hiện nay, là thuộc về Đảng Cộng sản, cụ thể là Bộ Chính trị, chứ không phải do một Chính phủ của nhân dân, vì thế đã không giữ được tư thế chính danh của một Quốc gia, đặc biệt trong quan hệ với Trung Quốc. Các từ ngữ: hữu nghị, bạn, môi răng, đồng chí, anh em, 16 chữ vàng (*), 4 tốt…đã xóa tan tư cách và khoảng cách phải có của một quốc gia với một quốc gia. Mối quan hệ mang tính chất tình cảm quá đà và độc hại đó đã tràn ngập trong tư tưởng giới lãnh đạo, quan chức, các đoàn thể, kể cả Đoàn Thanh niên Cộng sản mới lớn sau chiến tranh, thể hiện lời nói, phong cách trong các văn kiện cũng như trong cách hành xử, chứng tỏ một tinh thần dựa dẫm, bấu víu, lệ thuộc, thiếu tự tin của tâm lý nhược tiểu chưa trưởng thành về mặt quốc gia, làm mất quốc thể, của giới lãnh đạo hiện nay. Lẽ ra, mối quan hệ không chính danh đó phải được chấm dứt, khi chiến tranh chấm dứt và đất nước thống nhất. “Ân đền oán trả” gì khi còn nằm trong rừng sâu suối lạnh, thì cũng phải minh bạch trong chính sách ngoại giao, không “giáo dục” toàn dân theo cách “xóa tan biên cương” mập mờ như thế được! Vì thế, làm sao trách thái độ kẻ cả của Dương Khiết Trì khi bảo Việt Nam “quấy rối” chúng ở giàn khoan, hay kêu gọi Việt Nam “ đứa con đi hoang hãy sớm quay đầu về”, hoặc bí thư Quảng Đông gởi “danh mục công việc phải làm” cho Bộ Ngoại giao ta?

Tôi sống ở miền Nam, và biết người dân miền Nam đều nhận thấy cực kỳ phẫn nộ về cách ngoại giao xa lạ như trên.

Thưa các bạn,
Văn hóa ngoại giao cũng là biểu hiện chiều sâu của thực thể. Lẽ nào tôi dám nói ép, nói oan cho các lãnh đạo Việt Nam chăng, khi cho rằng mối quan hệ được biểu hiện như thế là xuất phát từ hành vi và tư duy lệ thuộc do quán tính, hoặc do “tận đáy lòng”?

Tôi không tán thành về mối quan hệ bất bình đẳng, được gọi là “hữu nghị” giữa Việt Nam và Trung Quốc lâu nay, mà ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đang cố gắng níu kéo một cách vô vọng trong cô đơn và sợ hãi, có tác dụng cuốn cả đất nước rơi vào quỹ đạo của bành trướng Bắc Kinh. Tôi cho rằng Trung Quốc là không đáng sợ, một nước rộng về đất, đông về dân, mạnh về bạo lực, chứ không hề là một nước lớn với ý nghĩa là có sức mạnh văn hóa, văn minh và đáng nể trọng. Không tự cúi người xuống để phong Trung Quốc là đại ca vô địch. Cũng không thể có ý nghĩ đến việc có thể hay không thể “rinh” đất nước chạy đi nơi khác với lời than thở vô nghĩa: “Có ai chọn được láng giềng đâu!”. Thật ra đó là ý của một tướng Tàu đã nói ở Hà Nội các đây hai năm, nhằm đe nẹt Việt Nam đã lỡ nằm cạnh Trung Quốc, không thể “chọn” thân phận khác được đâu, lẽ ra không nên lặp lại theo cách áo não như thế. Thủ tướng Nhật, chưa từng than van chuyện phải bê mấy hòn đảo của mình đi đâu. Nữ Tổng thống Hàn Quốc cũng không có một lời nào tương tự!

Tôi chân thành bày tỏ, chia sẻ cùng các bạn về niềm tự tin và tự hào của dân tộc, trước vó ngựa của quân Nguyên-Mông xưa, nay là trước sự hung hăng của quân Tập, với tinh thần là nhân dân phải biết làm chủ vận mệnh của mình, thông qua một thể chế dân chủ bởi một Hiến pháp đứng đắn, và quan hệ bình đẳng không lệ thuộc Bắc Kinh. Đó là khẳng định căn bản và lâu dài, dù cho nay mai giàn khoan có thể rút đi, hay thay một chiếc khác. Mối quan hệ giữa “hai” dân tộc – theo nghĩa dân sự – xưa nay chưa từng có vấn đề, ngoại trừ bọn cầm quyền hung hăng mỗi lúc. Nhắc lại điều này với dân chúng cũng lại là một xa xỉ nữa.

Hai điều nêu trên, không phải là vô cùng hệ trọng của hiện tình đất nước đáng trăn trở hay sao?

Chúng ta không để sự thờ ơ của hôm nay là nỗi hối tiếc của ngày mai. Chúng ta không muốn một đồng bào nào của mình phải tự thiêu như người Tây Tạng, không muốn những nhóm thanh niên ta đến lúc phải vung dao liều chết vào bọn Hán tộc ở các bến tàu như ở Tân Cương. Và chúng ta cũng cần tinh tường cảnh giác về những kẻ diễn hài nội địa.

Một phương châm chân chính đã từng vang lên trong lòng dân tộc: “Chúng ta yêu hòa bình nhưng sẵn sàng chiến tranh” để bảo vệ Tổ quốc.

Mong rằng tôi có nhiều cơ may được gặp các bạn, góp phần nhỏ bé của mình cùng các bạn bước tới, cùng cả đất nước đứng hẳn lên đấu tranh, giữ vững độc lập trước sự khống chế và xâm lược của Bắc Kinh, xây dựng một xã hội dân sự vững chắc, công bằng và dân chủ.

Ao ước thay!
Trân trọng kính chào.

*

IMG_5661

*

NHIỀU CHỤC TỶ ÐÔ LA TIỀN BẠC CHÂU BÁU NƯỚC VIỆT NAM BỊ BỌN CHÓP BU ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM HỐT SẠCH DƯỚI DẠNG 110 ÐẠI GIA THÂN NHÂN CỦA CHÚNG NẮM GIỮ

TẤT CẢ MẤY CHỤC TỶ ÐÔ LA THAM Ô HÚT MÁU DÂN VIỆT NÀY SẼ BỊ DÂN VIỆT TICH THU CHIA ÐỀU CHO 90 TRIỆU DÂN VIỆT SAU KHI CÁCH MẠNG QUYỀN CON NGƯỜI NỔI DẬY THÀNH CÔNG TẠI VIỆT NAM NAY MAI

*

Việt Nam ‘có 110 người siêu giàu’
Cập nhật: 13:57 GMT – thứ tư, 9 tháng 7, 2014

Ông Phạm Nhật Vượng là một trong những doanh nhân giàu nhất Việt Nam
Ngân hàng Thế giới (World Bank) ước tính Việt Nam hiện có 110 người siêu giàu, với tài sản từ 30 triệu đôla Mỹ (630 tỷ đồng) trở lên.
World Bank nói số người siêu giàu ở Việt Nam “tương đương” với các quốc gia khác cùng mức thu nhập như Việt Nam.

Con số này được nêu trong một báo cáo về kinh tế vĩ mô được World Bank công bố hôm 8/7.
Theo báo cáo, Việt Nam ước tính có 110 người siêu giàu vào năm 2013, tăng từ mức 34 người siêu giàu năm 2003.
World Bank khen ngợi Việt Nam “đã đạt mức tăng trưởng cao trong khi bất bình đẳng về thu nhập chỉ tăng ở mức khiêm tốn trong thời gian qua”, khác với các nước như Trung Quốc.
Tuy vậy, vẫn có lo ngại về bất bình đẳng, “phản ánh sự khác biệt đáng kể về điều kiện kinh tế theo nhóm dân tộc và vùng miền”.
“Bên cạnh đó là khoảng cách giữa những người rất giàu và phần đông người Việt Nam cũng như tình trạng bất bình đẳng đáng kể về cơ hội.”
Kinh tế ‘cải thiện’
Báo cáo của World Bank nhận định “ổn định kinh tế vĩ mô của Việt Nam tiếp tục được cải thiện”.

Kinh tế Việt Nam đang cải thiện nhưng còn chưa xứng với tiềm năng
“Tuy nhiên tăng trưởng kinh tế vẫn khiêm tốn và tiếp tục dưới mức tiềm năng,” báo cáo nói.
Theo báo cáo, Việt Nam gần đây chứng kiến lạm phát giảm, cải thiện tài khoản đối ngoại và ổn định thị trường ngoại hối.
Nhưng tăng trưởng GDP năm 2014 dự báo ở mức khiêm tốn khoảng 5,4%.
“Cầu trong nước của Việt Nam vẫn còn yếu do lòng tin của khu vực tư nhân chưa đủ mạnh, tỷ lệ nợ trên vốn của các doanh nghiệp nhà nước và tỷ lệ nợ xấu tại các ngân hàng thương mại còn cao, dư địa tài khoá bị thu hẹp.”
Bà Victoria Kwakwa, Giám đốc Quốc gia của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, nói: “Tăng trưởng dự báo ở mức 5,4% vẫn cao hơn nhiều quốc gia trong khu vực và trên thế giới, nhưng mức tăng trưởng đó vẫn chưa tương xứng với tiềm năng của Việt Nam.”
World Bank cũng cảnh báo: “Sự căng thẳng kéo dài về tranh chấp lãnh thổ trong khu vực cũng làm trầm trọng thêm rủi ro bất lợi.”

*

IMG_5661

*

KÝ KẾT HIỆP ƯỚC BÁN NƯỚC THÀNH ÐÔ, LẢNH ÐẠO CỌNG SẢN VIỆT NAM XEM GIẶC XÂM LƯỢC TRUNG QUỐC LÀ BẠN VÀ DÂN TỘC VIỆT NAM LÀ THÙ

HIỆP ƯỚC NÔ LỆ THÀNH ÐÔ LÀ GÌ ?
*

VÌ SỢ MẤT ÐẢNG SỢ DÂN VIỆT ÐỨNG LÊN LẬT ÐỔ SAU KHI CỌNG SẢN LIÊN XÔ VÀ CỌNG SẢN ÐÔNG ÂU SỤP ÐỔ NÊN KỂ TỪ NĂM 1989 ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM ÐÃ KÝ HIỆP ƯỚC THÀNH ÐÔ VỚI TRUNG QUỐC ÐỒNG Ý LÀM THÂN NÔ LỆ TUÂN PHỤC BÁN NƯỚC CHO TRUNG QUỐC ÐỂ XIN CHE CHỞ. ÐỒNG Ý CÔNG AN TRUNG QUỐC CHỈ HUY CÔNG AN VIỆT NAM ÐỂ TRẤN ÁP TÙ ÐÀY DÂN VIỆT,ÐỒNG Ý NGÀNH NGỌAI GIAO TRUNG QUỐC CHỈ HUY NGÀNH NGOẠI GIAO VIỆT NAM

ÐÂY LÀ NỔI NHỤC LỚN CHO VIỆT NAM CHƯA TỪNG BAO GIỜ XẨY RA TRONG LỊCH SỬ 4000 NĂM QUA. DÂN VIỆT CÙNG NHAU ÐỨNG LÊN GIẾT CHẾT THÀNH PHẦN CHÓP BU ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM ÐỂ BẢO VỆ SƠN HÀ XÃ TẮC

*

Nguyễn Trung – Còn cay đắng hơn cả câu chuyện Mỵ Châu – Trọng Thủy

Nguyễn Trung
Theo Viet-Studies

*

Chẳng lẽ đốn đời đến mức phải nói lời cảm ơn với cái giàn khoan HD 981 hả trời đất!? Tôi cảm thấy xấu hổ trong lòng về ý nghĩ này, và quả thực trong bụng có lúc tôi đã nghĩ như vậy!

Sự thật là không ít các bạn đồng niên của tôi cũng có cách nghĩ như thế trước một thực tế đau lòng: Hàng chục năm nay, chí ít là từ khi anh Trần Quang Cơ trong cuốn Hồi ức và suy nghĩ (2001) của mình đã giấy trắng mực đen cảnh báo rành rành trước cả nước về mối họa Thành Đô. Nhưng tất cả cứ như nước đổ đầu vịt! Các lời cảnh báo khác qua mấy khóa đại hội đảng cũng thế…
Thậm chí mãi cho đến ngày 02-05-2014 trở về trước, nghĩa là cho đến khi cái giàn khoan HD 981 cắm sâu vào vùng biển của ta, hễ cứ ai mở miệng phê phán Trung Quốc ăn hiếp nước ta nhiều chuyện, hay biểu tình lên tiếng đòi “NO U” (nói Không với đường lưỡi bò!).., là lập tức bị gán cho cái tội phá đại cục quan hệ Việt Nam – Trung Quốc để lật đổ chế độ!.. Đã có những bắt bớ và tù đầy nhằm đàn áp những chuyện này. Thậm chí ngay cái tên gọi Trung Quốc trong không biết bao nhiêu hành động phải gọi là tội ác ức hiếp nước ta dù là trên bộ hay dưới biển, phía ta cũng phải lờ đi, ngậm bồ hòn làm ngọt, hoặc vì vì lý do nào đấy nếu buộc phải nhắc đến thì cũng phải gọi trẹo đi là tầu lạ, kẻ lạ…

Nhưng đúng là từ sau cái ngày 02-05-2014 câu chuyện đã bắt đầu khác. Vâng, mới chỉ bắt đầu khác thôi.

Bây giờ mà có ai cả gan công khai bảo vệ 4 tốt và 16 chữ, chắc chắn sẽ được cả nước ném đá khỏi phải đem đi chôn luôn!

Dù sao, toàn bộ câu chuyện nói trên mới chỉ là chuyện nổ bùng của tình cảm – một tình cảm bị quyền lực và tủi nhục lâu nay đè nén đến ê chề, nhìn đất nước hàng ngày oằn lên dưới sự lũng đoạn mọi mặt của Trung Quốc mà không làm gì được! Nói đúng hơn là: Không được làm gì!

Bây giờ xin cùng nhau giữ cái đầu lạnh một chút, giữ trái tim ấm một chút với đất nước, để cả nước cùng nhau nhìn nhận lại tất cả.

Khi được tin báo về nước là hội nghị Thành Đô đã kết thúc, bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch thốt lên: Một thời Bắc thuộc lần thứ hai bắt đầu!

Câu chuyện giàn khoan HD 981 hôm nay bắt đầu từ đấy.

Thỏa thuận Thành Đô 1990 ra đời trong hoàn cảnh (1) Việt Nam đã thấm đòn cuộc chiến tranh 17-02-1979 của Trung Quốc (chỉ thực sự kết thúc 1989) và chiến tranh Campuchia (do Trung Quốc cài dựng lên để lừa ta vào), (2) Trung Quốc vừa mới đánh chiếm 7 đảo và bãi đá của ta ở Trường Sa năm 1988, và (3) hệ thống thế giới xã hội chủ nghĩa (các nước Liên Xô – Đông Âu cũ) bắt đầu sụp đổ từ 1989. Nỗi lo sự sụp đổ này có thể xóa mất chế độ chính trị ở nước ta là một trong những tác nhân quyết định dẫn tới bước đi nói trên của lãnh đạo phía Việt Nam hồi ấy, chưa kể đến những nguyên nhân khác cá nhân.

Tìm kiếm liên minh ý thức hệ ở Thành Đô trong bối cảnh như vậy chính là tìm kiếm liên minh với kẻ vừa mới thẳng tay làm thịt mình mấy trận liền. (Xin đừng quên: Trung Quốc lúc ấy còn kênh kiệu: Nếu Việt Nam có chịu đến Thành Đô thì cũng chỉ có liên minh thôi, chứ không thể có đồng minh, chỉ là đồng chí chứ không thể là đồng minh!..)

Không thể nói lãnh đạo phía Việt Nam thời ấy không đếm xỉa đến thực trạng quan hệ Việt Nam – Trung Quốc như đã nêu trong Sách Trắng 1979 [1]. Nhưng quyết định Thành Đô là sự lựa chọn của lãnh đạo phía Việt Nam vào thời điểm và hoàn cảnh lịch sử của thế giới cũng như của chính nước ta lúc bấy giờ, với niềm tin sẽ phục hồi lại được quan hệ hữu nghị giữa hai nước, sẽ có hòa bình, và tạo ra được liên minh ý thức hệ, để từ đó có thể bảo vệ chế độ và giữ nước. Những điều cốt lõi này tạo nên quyết định lựa chọn liên mình ý thức hệ.

Hơn nữa, hệ thống thế giới XHCN không còn nữa, Việt Nam phải đi với Trung Quốc để cùng nhau bảo vệ chủ nghĩa xã hội – rất nhiều lần lãnh đạo đã giảng giải như vậy trong nội bộ và trong nhân dân.

Chặng đường một phần tư thế kỷ từ Thành Đô đến giàn khoan HD 981, là chặng đường Việt Nam nhận được một nền hòa bình phải trả giá đắt bằng nhiều nhân nhượng hoặc thua thiệt đau lòng – trong những vấn đề biên giới trên bộ và trên biển, trong quan hệ kinh tế, trong nhiều vấn đề chính trị khác, và lòng tự trọng dân tộc bị tổn thương nặng nề…

Trong những năm gần đây đã có nhiều học giả và cơ quan nghiên cứu trong nước trong nước đưa ra nhiều dữ liệu, sự kiện và những lý lẽ xác đáng cho thấy kinh tế nước ta lệ thuộc nghiêm trọng và trên thực tế gần như trở thành một nền kinh tế phụ trợ cho Trung Quốc: Cung cấp như vơ vét mọi tài nguyên khoáng sản ta có cho Trung Quốc; xuất siêu của ta sang thị trường toàn thế giới không đủ bù nhập siêu của ta từ Trung Quốc; Việt Nam trở thành một thị trường lý tưởng tiêu thụ hàng hóa rẻ, độc hại và chất lượng xấu của Trung Quốc; trong hơn một thập kỷ nay khoảng 2/3 công trình kinh tế lớn xây mới trong cả nước rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc với chất lượng công nghệ thấp, đắt, ô nhiễm môi trường nặng nề, bóp chết khả năng nội địa hóa của nước ta…
Thực tế một phần tư thế kỷ vừa qua cũng cho thấy nội tình đất nước bị quyền lực mềm Trung Quốc lũng đoạn và chia rẽ ngày càng trầm trọng, con đường phát triển của đất nước bị kìm hãm, nhiều cơ hội phát triển của đất nước bị cướp mất, chịu nhẫn nhục ngậm bồ hòn làm ngọt nhiều thứ… Liên minh ý thức hệ dù mang tên 4 tốt và 16 chữ không thể ngăn cản biết bao nhiêu việc làm sai trái năm này qua năm khác của Trung Quốc trên Biển Đông. Về toàn cục, nước ta chỉ gặt hái được một thực tế: ta càng nhân nhượng Trung Quốc càng lấn tới. Và hôm nay nước ta lâm vào tình trạng bị cô lập trước nguy cơ bị lấn chiếm tiếp, bị bao vây và xâm lược từ phía Trung Quốc chưa từng có kể từ 30-04-1975.

Nỗi đau còn nhức nhối hơn ở chỗ Trung Quốc đã làm được như vậy đối với nước ta giữa lúc nước ta đã hội nhập toàn diện vào quá trình toàn cầu hóa, sản phẩm của Việt Nam đã có mặt ở hầu hết các thị trường quan trọng trên thế giới, hầu hết các quốc gia quan trọng trên thế giới là đối tác chiến lược hay đối tác toàn diện của nước ta. Nói cách khác: Lợi dụng cái liên minh ý thức hệ này, quyền lực mềm Trung Quốc đã thành công trong việc vô hiệu hóa đáng kể những nỗ lực hội nhập quốc tế của Việt Nam để vươn ra bên ngoài, đã giam hãm thành công Việt Nam trong vòng kiềm tỏa của Trung Quốc mà đến hôm nay Việt Nam vẫn chưa có cách gì thoát ra.

Còn một hiện tượng nữa cần lưu ý. Về mặt nào đó, phẩm chất chính trị của chế độ ở thời điểm Việt Nam bước vào Hội nghị Thành Đô so với hôm nay có sự khác biệt nghiêm trọng: Hôm nay là sự tha hóa đến mức nguy hiểm, mà chính Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng phải thừa nhận là đang đe dọa sự tồn vong của đảng và của chế độ. Ngoài quá trình tha hóa tự thân của chế độ toàn trị một đảng, phải nói quyền lực mềm Trung Quốc chủ yếu bằng sử dụng những thủ đoạn tham nhũng và hủ hóa đã góp phần quan trọng vào làm sâu sắc thêm quá trình tha hóa này của chế độ chính trị ở nước ta. Mười ngày đầu (02-05 đến 11-05-2014) sau khi xảy ra sự kiện giàn khoan HD 981 là mười ngày câm lặng, bất động không biết nên phản ứng như thế nào, mọi nỗ lực “đường dây nóng” đều vô ích hoặc bị cự tuyệt, càng lúng túng đến mức như nhắm mắt làm ngơ giữa lúc đất nước đang có bao nhiêu hội họp quan trọng… Đó là mười ngày phơi bầy ra sự ươn hèn của hệ thống chính trị, làm tổn thương nghiêm trọng quốc thể.

Đến đây có thể rút ra kết luận: Tạo ra liên minh ý thức hệ ở Thành Đô là để mong có hòa bình, bảo vệ được chế độ và giữ được nước, nhưng hôm nay gặt hái được: kinh tế lệ thuộc, độc lập chủ quyền quốc gia tiếp tục bị uy hiếp, chế độ chính trị bị Trung Quốc lũng đoạn sâu thêm, đảng cũng bị Trung Quốc trói buộc cả về tư duy và về hành động vào liên minh này (nên đọc thêm “4 không được” do Trung Quốc đưa ra trước khi Dương Khiết Trì đến Hà Nội 16-06-2014), con đường phát triển của đất nước bị chặn đứng.

Liên minh như thế đúng là mất cả chì lẫn chài.

Toàn bộ những diễn biến của quan hệ Việt – Trung tác động vào Việt Nam trong một phần tư thế kỷ vừa qua thừa nhận: Việt Nam về nhiều mặt và trên thực tế trở thành một chư hầu kiểu mới của Trung Quốc [2].
* * *
Trên đây không chỉ là câu chuyện của thất bại tìm kiếm liên minh ý thức hệ. Nó còn là câu chuyện sụp đổ ý thức hệ của chính bản thân ĐCSVN trên 2 phương diện:

(1) Trung Quốc có một ý thức hệ riêng của mình và tùy từng thời kỳ mang những tên gọi khác nhau. Hiện tại tên gọi đó là CNXH đặc sắc Trung Quốc và Giấc mộng Trung Hoa. Nhưng trước sau vẫn chỉ là cái gốc bành trướng Đại Hán. Thật ra trước khi có Thành Đô, Việt Nam lần đầu tiên được hưởng quả đắng của ý thức hệ gốc này là năm 1956, khi Trung Quốc lợi dụng tình hình nhá nhem chiếm một phần Hoàng Sa, giữa lúc quan hệ hai nước đẹp như trong thơ: Việt Nam Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông… Thứ ý thức hệ bành trướng Đại Hán này đâu có thèm liên minh, nó chỉ ban tặng cho phía ta 4 tốt và 16 chữ, thế thôi. Đấy chính là thực chất của cái gọi là “liên minh nhưng không phải là đồng minh, đồng chí chứ không đồng minh…” mà Trung Quốc đã giao hẹn trước với phía ta khi chấp nhận ngồi với ta ở Thành Đô.

(2) Ý thức hệ của ĐCSVN đã thất bại trong việc dẫn dắt con đường phát triển của Việt Nam trong 4 thập kỷ đầu tiên xây dựng và bảo vệ đất nước kể từ sau 30-04-1975 [3]. Đất nước đang đứng trước cuộc khủng hoảng toàn diện và đòi hỏi phải tìm một con đường khác để đi vào một thời kỳ phát triển khác – một thời kỳ phát triển mới trong một thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Thế nhưng hiện nay ĐCSVN với tư cách là người nắm quyền hành tuyệt đối đang nợ đất nước câu trả lời, nói thẳng ra là không đủ trí tuệ, phẩm chất và bản lĩnh để tìm được câu trả lời. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trước sau đã nhiều lần thay mặt đảng trả lời trước toàn đảng và toàn dân rồi: Phải kiên định con đường của chủ nghĩa xã hội. Câu trả lời này chỉ nói lên đến hôm nay ĐCSVN vẫn chưa có câu trả lời.

Thực tế chặng đường Thành Đô – giàn khoan HD 981 cho thấy một phần tư thế kỷ vừa qua phía ta đã chịu bịt tai, nhắm mắt, ngậm miệng, tự trói chân tay…, chịu biết bao nhiêu thua thiệt và nhân nhượng; nhiều cái Trung Quốc làm sai không dám cãi; nhiều cái lợi ích quốc gia đòi hỏi nhưng không dám đi trước, không dám làm khác hay làm trái Trung Quốc, cả trong đối nội và đối ngoại; nhiều cái lợi ích quốc gia đòi hỏi phải giữ đến cùng nhưng không giữ được; thậm chí phải bỏ qua, che đậy hay cắt xén cả lịch sử để giữ hòa hiếu, cho đội ngũ dư luận viên lung lạc dân (dọa mất sổ hưu!)… tất cả để cố cùng giữ đại cục cho bằng được… Nhưng trước sau nước ta vẫn cứ chịu thua thiệt tiếp, đất nước hôm nay càng lâm nguy. Làm nghề ngoại giao, thực quả đến nay tôi chưa tìm được trên thế giới này có một quốc gia độc lập nào có vị thế quốc tế không thể nói là thấp kém như Việt Nam mà lại chịu để cho một nước láng giềng khép vào khuôn khổ đến như vậy! Hai năm trời nước ta là ủy viên không thường trực Hội Đồng Bảo An mà cứ phải chịu im như thóc trước bao nhiêu việc sai trái của Trung Quốc trên Biển Đông… Nhìn lại quá khứ, tôi cũng chưa thấy nước Việt Nam độc lập trong lịch sử mấy nghìn năm quan hệ với Trung Quốc có thời nào độc lập quốc gia lại bị trói buộc như hôm nay!

Trong khi chăm lo giữ đại cục như thế, cũng xin đảng và nhà nước giao cho hàng nghìn người Việt đang làm việc hay học tập ở Trung Quốc nhiệm vụ tìm hiểu dư luận xã hội và báo cáo trung thực về nước xem Trung Quốc với tính cách là một quốc gia đang nhìn quốc gia Việt Nam như thế nào. Đại sứ quán của ta ở Trung Quốc phải là người trước tiên làm tốt việc này. Đồng thời cũng nên giao ngay cho các đoàn cán bộ đảng và nhà nước mỗi năm hàng trăm người được cử sang học tập ở Trung Quốc làm nghiêm túc việc tìm hiểu này. Một số sinh viên học ở Trung Quốc về nói với tôi: Ông ạ, cháu thấy họ nhìn Việt Nam chưa được một nửa con mắt đâu ạ. Họ khinh nước ta tệ hại hơn thế nhiều… Tại sao báo chí Trung Quốc ra rả hàng ngày những bài và tin tức về Việt Nam như thế, mà nhân dân ta chẳng được hay biết gì ngoài cái 4 tốt và 16 chữ? Tin tức một số báo chí Trung Quốc lâu nay nói thẳng: Việt Nam đáng cho một bài học mới (theo kiểu của Đặng Tiểu Bình), nhân dân Trung Quốc đã được chuẩn bị tư tưởng cho việc này… Ai muốn quy kết những điều tôi viết ra ở đây là kích động chống Trung Quốc thì tùy. Trước sau tôi vẫn nghĩ, muốn có hòa bình và giữ được hòa bình với Trung Quốc, nhất thiết phải hiểu họ, hiểu cho đến tận xương tủy họ [4].

Xin ý chí và trí tuệ cả nước hơn lúc nào hết thấy rõ: Một phần tư thế kỷ khai thác sự lệ thuộc đến mức gần như tự trói tay và tự bịt mắt của nước ta, Trung Quốc đã tạo ra được cho mình một tình huống hôm nay có trong tay đủ mọi kịch bản từ A đến Z để chủ động tùy nghi xử lý Việt Nam – từ những thủ đoạn đê tiện và bẩn thỉu nhất đến chiến tranh. Xin cứ nhìn xem Trung Quốc đang làm gì bằng “hòa bình” và trong hòa bình – ví dụ trước khi cử Dương Khiết Trì sang Việt Nam (16-05-2014) thì đưa ra cho phía Việt Nam “4 không được”, cứ nhìn trong 2 ngày 13 và 14-05-2014 quyền lực mềm Trung Quốc kích động cướp phá thành công khỏang 800 xí nghiệp có FDI từ Bắc vào Nam, cứ nhìn Trung Quốc bầy binh bố trận trên bộ và trên biển chung quanh nước ta, cứ nhìn cái 9 vạch bây giờ thành 10 vạch, cứ nhìn rồi đây cái chiến tuyến trên biển nối liền các căn cứ quân sự Du Lâm (Hải Nam) Gạc Ma, Chữ Thập, rồi kéo tiếp về phía Scarborough (Philippines), và báo chí Trung Quốc đã để ngỏ khả năng lập vùng nhận dạng phòng không (AIDZ) trên Biển Đông… Rồi các ngón đòn kinh tế và quyền lực mềm khác sẵn sàng dành cho Việt Nam… Một số chuyên gia của ta tính toán những đòn kinh tế này có thể dễ dàng làm GDP của Việt Nam tụt 5 – 10%…

Kịch bản Trung Quốc đang thực hiện để xử lý Việt Nam hiện là kịch bản tối ưu số một đối với họ. Bởi vì kịch bản này đang mang lại kết quả nhiều nhất, rẻ nhất, “êm ả” nhất: Duy trì được sự khiếp nhược hiện tại của Việt Nam để lấn chiếm tiếp, uy hiếp tiếp mà không phải dùng đến những biện pháp quân sự trực tiếp và ồn ào hơn. Chừng nào còn sự khiếp nhược này, kịch bản này còn phát huy tốt tác dụng. Làm quá tay dân chúng Việt Nam có thể sẽ nổi lên chống chế độ, mà như thế sẽ rất bất lợi cho kịch bản rẻ, tốt, “êm ả” và đang rất hữu dụng này! Nếu tình hình đòi hỏi chuyển kịch bản cũng không sao, mọi thứ Trung Quốc đã sẵn sàng… Cứ nghe những tuyên bố mới nhất của Tập Cẩm Bình cho rằng Biển Đông là lợi ích cốt lõi không thể nhân nhượng của Trung Quốc, rồi nhìn các hành động leo thang tiếp tục của Trung Quốc đang diễn ra, có thể thấy rõ toàn bộ cục diện Biển Đông hiện nay.

Xin hỏi cả nước:

– Quốc gia trong tình thế hiện nay đã sẵn sàng mọi mặt chưa? Bây giờ vẫn còn đang tính đến Chừng nào ngư dân còn bám biển thì còn giữ được đảo… Trước sau vẫn phải kiên định… (các phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng).

– Quốc gia trong tình thế hiện nay đã phải đặt ra nhiệm vụ cứu nước chưa? Hay là bây giờ nói cứu nước là biểu hiện của hốt hoảng? của thổi phồng tâm lý bi quan, là kích động chống chế độ?..

Vậy chỉ còn mỗi cách mở mắt, mở mồm, cởi trói nhìn thẳng vào sự thật để tìm câu trả lời, tìm lối ra.

Xin nói ngay ở đây thế này: Cái đáng lo đối với nước ta không phải là việc Trung Quốc có thể gọi mưa hú gió trị ta thế nào! Đấy không phải câu chuyện đáng sợ nhất, nước ta đã từng bị thử thách như thế nhiều lần rồi và không sợ. Đất nước này không thể mất về tay Trung Quốc được đâu. Nhưng thật sự cái đáng lo nằm ở chỗ bất ngờ hoặc để xảy ra hoang mang, tự ta phá ta, mắc bẫy vào chính cái võ kích động của quyền lực mềm Trung Quốc… Rồi cái nhân danh chống kích động và bạo loạn đển đàn áp dân… Trong khi đó đất nước đang phải đối mặt với trăm nghìn vấn đề nhạy cảm giữa hòa bình và chiến tranh, giữa ổn định và đổ vỡ. Ngay giữa Hà Nội mà có chỗ cứ lát 1m vỉa hè hết một tỷ đồng!

Quảng Trị có nơi hạn hạn nặng hàng tháng nay không có nước cho người, gia súc và cây trồng. Khu công nghiệp Vũng Áng được hưởng ưu đãi đến tột cùng (Tuổi trẻ online 08-07-2014) với hàng nghìn lao động Trung Quốc chỉ cách căn cứ hải Quân Du Lâm ở Hải Nam và giàn khoan HD 981 khoảng trên dưới 200 km sẽ là cái gì đối với Việt Nam? Thể chế chính trị và hệ thống nhà nước hiện hành làm sao có được và quản lý được một nước công nghiệp cơ bản theo hướng hiện đại vào năm 2020? Nhập siêu và nợ công cứ tăng mãi không giảm. Thay thế nhập khẩu nguyên vât liệu từ Trung Quốc như thế nào? Nếu Trung Quốc gây rối loạn trên mặt trận tài chính, ngân hàng thì đối phó ra sao?.. v.v… Vâng, sẩy tay là rối lọan, là đổ vỡ, là dậu đổ bìm leo. Người Việt Nam nào không muốn có hòa bình lúc này để xử lý những vấn đề đang chồng chất ngập đầu mình!..

Thế nhưng trong tình hình này cứ giấu dân, trấn an suông, không cùng với dân chuẩn bị đối phó với mọi tình huống, liệu có yên thân không? Cứ khiếp nhược cầu hòa mãi, liệu Trung Quốc có nương tay không? Thế giới sẽ nhìn Việt Nam ra sao? Giúp hay không nên giúp?.. Việt Nam có thực sự muốn được giúp không, hay là..?..

Chính lúc này hơn bao giờ hết phải bàn kỹ với dân, huy động trí tuệ và sự tham gia ứng phó của toàn dân. Hơn bao giờ hết phải đặt ra nhiệm vụ cứu nước cho cả nước để cùng tìm cách thực hiện. Có tự giúp mình thì thế giới mới giúp mình! Phải đi với dân, đối thoại với dân để bàn việc cứu nước. Đối thoại trực tiếp với tất cả các tổ chức xã hội dân sự đang có, để cùng nhau bàn việc cứu nước, chứ không phải bịt miệng họ, quy kết cho họ đủ mọi thứ để khống chế hay đàn áp họ như vẫn đang làm.

Lúc này vẫn kiên định hàng đầu là bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng như Tổng bí thư yêu cầu thì làm sao giữ được nước? Tại sao không đặt vấn đề ngược lại: Lấy giữ nước, cứu nước làm nhiệm vụ trung tâm, qua đó thay đổi chế độ, thay đổi hay là lột xác đảng để trở thành đảng của dân tộc? Đất nước không cứu được, liệu đảng sẽ còn tồn tại? Mà nếu còn tồn tại thì sẽ là cái đảng gì? Có thể tồn tại như thế mãi được không? Đại hội XII có nên quan tâm vấn đề này không? Đặt vấn đề hay không đặt vẫn đề cứu nước chính là ở điểm nghiêm trọng này.

Tôi nghĩ đại đa số người dân nước ta – trước hết là trí tuệ Việt Nam – đủ hiểu biết và có bản lĩnh làm như thế để cứu nước. Tôi thực sự tin rằng có nhiều đảng viên ĐCSVN cũng đang nghĩ và muốn làm như thế. Chẳng ý đồ đen tối nào có thể kích động nổi chúng ta mù quáng chống Trung Quốc theo bất kể lối suy nghĩ kỳ thị và phân biệt chủng tộc nào. Chính vì muốn sống hòa bình bên cạnh Trung Quốc, nên bây giờ việc đầu tiên phải làm là cứu nước. Cứu nước khỏi cái mù quáng và tự trói đối với Trung Quốc, khỏi tình trạng quyền lực chỉ lo quay về trấn áp trong nước để bảo vệ chế độ, khỏi mọi yếu kém vì đất nước đang khủng hoảng và tha hóa toàn diện, khỏi tình trạng mất phương hướng và tê liệt về con đường phát triển. Cứu nước để tìm ra con đường làm cho đất nước mạnh lên theo mọi nghĩa. Vì chỉ như thế mới có thể chung sống hòa bình với Trung Quốc, rồi từ đó mới có hữu nghị đúng đắn, hợp tác đúng đắn. Một phần tư thế kỷ tự trói vừa qua để giữ đại cục đã dắt chúng ta đến câu trả lời này.

Nếu ai nghĩ rằng làm cho Việt Nam mạnh như thế là chống Trung Quốc, thì cứ để cho họ bênh và bảo vệ Trung Quốc. Ai quy kết rằng gọi mọi sự việc đúng với tên thật trong quan hệ Việt – Trung là kích động chống chế độ, chống đại cục quan hệ Việt – Trung, thì đấy chính là biểu hiện muốn đàn áp những nỗ lực muốn cứu nước. Ai thực sự muốn đục nước béo cò bằng những việc làm kích động thù hận hay xuyên tạc sự thật để gây rối kiếm lợi bẩn thỉu, thì chính những việc làm này nói lên dã tâm của họ. Tất cả những thứ này không phải là công việc của chúng ta và cũng không thể lung lạc chúng ta.

Xin nhấn mạnh, cái sai gốc trong việc tìm kiếm liên minh ý thức hệ ở Thành Đô là ở chỗ: Làm tất cả mọi việc để bảo vệ chế độ, rồi mới tính đến giữ nước. Đấy là cách tính toán có giữ được chế độ mới giữ được nước. Nhất thiết phải sửa cái sai gốc vô cùng tệ hại này.

Trước tình hình đất nước lâm nguy hôm nay, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng kêu gọi trước các cử tri (Hà Nội và một số nơi khác) phải kiên định giữ hòa bình, đoàn kết, bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng, bảo vệ nhà nước, bảo vệ nhân dân, không lầm lẫn đấu tranh chống những sai trái trên Biển Đông với 1,3 tỷ nhân dân Trung Quốc, phải kiên trì gìn giữ mối quan hệ hai nước đã xây dựng được từ lâu đời, phải đấu tranh bằng mọi biện pháp hòa bình – kể cả những biện pháp luật pháp quốc tế, phải đề phòng kẻ xấu kích động…

Tất cả những điều Tổng bí thư đã nói trên hiển nhiên vẫn là nếp nghĩ cũ, vẫn là cách tính toán có giữ được chế độ mới giữ được nước đã từng dẫn tới Thành Đô trước đây 25 năm, là cách ĐCSVN đã làm rất triệt để xuyên suốt 25 năm vừa qua, và hôm nay dẫn đất nước tới cái giàn khoan HD 981 với nhiều hệ lụy mới. Cho đến khi tôi viết những dòng chữ này, chưa thấy một ý kiến nào từ lãnh đạo đảng đặt vấn đề: Đất nước phải tìm một con đường khác để có thể sống được hòa bình bên cạnh Trung Quốc. Hay là đảng đang giữ bí mật?

Không phải chỉ riêng tổng bí thư, toàn thể Bộ Chính trị đến nay chưa ai nói thẳng ra với cả nước để cùng lo liệu: Đất nước đang bị Trung Quốc uy hiếp nghiêm trọng thế này vì yếu quá và có đang có quá nhiều yếu kém đối nội cũng như đối ngoại.

Cũng chưa thấy vị lãnh đạo nào nghiêm túc đặt vấn đề: Duy trì hiện trạng của đất nước, đất nước sẽ thua tiếp, lâm nguy tiếp! Phải tìm đường làm cho nước mạnh lên để cứu nước! Thay vào đó, lúc này lúc khác chỉ có những câu nói trấn an mà chính người nói có lẽ cũng thấy khó tin. Làm như vậy hiểm nguy của đất nước sẽ bớt đi?

(1) Đất nước đang có quá nhiều yếu kém nguy hiểm, con đường phát triển đất nước do có quá nhiều sai lầm nên đang bị cuộc khủng hoảng toàn diện hiện nay chặn đứng, (2) uy hiếp của Trung Quốc ngày càng không kiểm soát được và độc lập chủ quyền quốc gia đang bị xâm lấn tiếp, (3) kinh tế thế giới và quan hệ quốc tế đã sang trang với những vấn đề và thách thức hoàn toàn mới – cả 3 vấn đề lớn này đảng chưa có đối sách nào, chưa có một hướng chiến lược xoay sở ra sao… Chẳng lẽ tình hình như vậy chưa đủ để nhận định đất nước đang lâm nguy đến mức phải đặt vấn đề cứu nước? Xin cả nước suy nghĩ cho thật kỹ.

Ngay hiện tại đã có nhiều vấn đề kinh tế, chính trị, quân sự, đối ngoại… nước đến chân rồi mà chưa biết nhảy như thế nào… Chẳng lẽ trước sau chỉ một mực: Ngư dân còn bám biển thì còn đảo!..

Trong ngôn ngữ và sinh hoạt đảng hiện nay hình như đang thiếu vắng hoàn toàn hai chữ cứu nước!?

Đại hội XII của ĐCSVN sắp đến. Trong quá trình chuẩn bị, dư luận cả nước chỉ được thông báo những việc có liên quan đến chuẩn bị nhân sự đại hội các cấp; kêu gọi các cấp nghiêm túc thực hiện những quyết định của Hội nghị Trung ương 9 về chuẩn bị Đại hội – nhưng dư luận cả nước không biết rõ đấy là những quyết định gì; đặt vấn đề phải tổng kết 30 năm đổi mới nhưng dư luận cả nước không biết là sẽ tổng kết như thế nào (còn tổng kết như các đại hội các khóa trước đã làm thì đã dẫn đến thực trạng đất nước hôm nay…) Nghĩa là cũng như mọi khóa đại hội khác, việc của đảng là việc của đảng, nhân dân là người ngoài cuộc với lọn nghĩa của khái niệm này; nếu có chuyện lấy ý kiến này nọ thì cũng chỉ là làm chiếu lệ cho có vẻ dân chủ.

Song mọi việc đại hội XII của đảng sẽ quyết lại là những việc liên quan đến sự mất còn của đất nước. Cho đến nay chưa thấy một thông báo nào đặt vấn đề đại hội tới sẽ phải làm gì, đảng sẽ phải làm gì. để đất nước mạnh lên để cứu nước? Chẳng lẽ đấy là bí mật của đảng – nghĩa là đất nước này là của riêng đảng. Hay là vấn đề này chưa được đặt ra? Đến bây giờ chỉ có những thông báo phải bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng, kiên định giữ hòa bình, chống bị kích động… – như 25 năm nay vẫn thường làm.

Xin nhắc lại tại đây một chân lý nguyên sơ rất mộc mạc: Đất nước này là của nhân dân, chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là của đảng, đơn giản là đảng cũng chỉ là một bộ phận nhỏ trong nhân dân mà thôi. Dù đảng có yêu nước giả thử là hơn dân, thông minh hơn dân vài con sào đi nữa, đất nước vẫn là của nhân dân, trong đó đảng chỉ là một bộ phận. Đấy là giả thử thôi, hôm nay phải nói ngược lại.

Song trên tất cả mọi lý lẽ, đất nước đang lâm nguy, làm cho nước mạnh lên để cứu nước là sự nghiệp của nhân dân cả nước, của toàn thể cộng đồng dân tộc Việt Nam dù sống ở trong nước hay ở nước ngoài. Đây không được phép là việc riêng của đảng. Đây không thể là công việc riêng của ĐCSVN, dù có muốn đảng cũng không làm nổi.

Không bao giờ được phép coi cứu nước là một việc riêng của đảng, bởi vì nhân dân cả nước không bao giờ giao cho đảng một việc riêng như thế. Nhưng nhân dân sẵn sàng để cho đảng phục vụ một sự nghiệp như thế nếu đảng có phẩm chất và năng lực phục vụ sự nghiệp này đúng với ý nguyện của nhân dân và lợi ích của quốc gia. Nếu cứu nước không phải là việc riêng của đảng, nhất thiết đảng phải bàn luận với cả nước. Nếu làm đúng trách nhiệm là đảng đang độc nhất nắm quyền, ĐCSVN phải đứng ra tổ chức để nhân dân cả nước bàn bạc và quyết định việc cứu nước, chứ không phải ngăn cấm hoặc gây cản trở việc bàn luận, bưng bít báo chí… như hiện nay.

Trong sự nghiêp cứu nước, dứt khoát đảng phải chấm dứt việc loại nhân dân ra ngoài cuộc, đơn giản vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc là sự nghiệp của nhân dân, không thể khác được, không ai làm thay được. Thậm chí phải nói, chính vì loại nhân dân ra ngòai cuộc, cho nên đảng đã liên tiếp vấp phải những thất bại nặng nề trong 40 năm đầu tiên đất nước độc lập thống nhất mà lịch sử chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Ví dụ:
– Nếu ngay sau khi đất nước độc lập thống nhất ngày 30-04-1975 đảng phát huy trí tuệ và sức mạnh của nhân dân với tới cả tình thần đoàn kết và hòa giải dân tộc để xây dựng nên một thể chế chính trị của nhà nước pháp quyền dân chủ, mọi chủ quyền đất nước thuộc về nhân dân, lựa chọn con đường dân tộc và dân chủ cùng đi với cả thế giới tiến bộ để xây dựng và bảo vệ đất nước, hôm nay Việt Nam sẽ đứng ở đâu trong thế giới này? Vì không làm được như vậy, phải nói đây là thất bại nghiêm trọng nhất trong toàn bộ sự nghiệp cách mạng của ĐCSVN. Con đường đã đi phải trải qua 4 cuộc chiến tranh đẫm máu, thế nhưng hôm nay đất nước vẫn chỉ đạt được mục tiêu dang dở: chưa hoàn thành nốt sự nghiệp cuối cùng đảng đã cam kết là đem lại độc lập tự do cho nhân dân.

– Nếu không loại nhân dân ra ngoài cuộc, nếu dựa hẳn vào nhân dân, coi sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc là của nhân dân, tin vào sức mạnh của nhân dân, coi lợi ích của nhân dân và của quốc gia là trên hết, sợ gì mà không phát huy nhân dân đi cùng với cả thế giới để giữ nước và xây dựng đất nước theo con đường dân tộc và dân chủ. Đâu có cần thiết phải đến Thành Đô để tìm kiếm thứ liên minh khốn khổ này?

– Nếu trong toàn bộ quá trình đàm phán biên giới Việt – Trung không bí mật với nhân dân, mà lại lấy nhân dân làm hậu thuẫn và dựa vào lẽ phải trong đời sống quốc tế, kết quả sẽ thế nào?

– Che giấu nhân dân biết bao nhiêu sự việc sai trái của Trung Quốc có làm giảm được tính bành trướng và sự thâm độc của Trung Quốc hay không? Vân… vân…
– …
– …
Bí mật quốc gia lúc nào cũng có, song đấy là những vấn đề chiến lược hay chiến thuật cụ thể. Còn đường lối giữ nước, toàn bộ nhiệm vụ cứu nước thì phải dựa hẳn vào dân. Đấu tranh tổng hợp và toàn diện để giữ nước chống lại kẻ thù lớn hơn mình gấp bội, càng phải dựa vào dân, trang bị cho nhân dân mọi hiểu biết và thông tin để có thể dựa hẳn vào nhân dân, taọ mọi điều kiện phát huy sức mạnh và sự tham gia của dân vào việc nước… Chứ không phải là cung cấp cho nhân dân những thông tin định hướng, dậy dân theo kiểu làm cho nhiều thế hệ trẻ hôm nay vẫn không biết là đã xảy ra chiến tranh 17-02-1979, thậm chí xóa cả những vết tích các tội ác chiến tranh nhân dân ta đã phải chịu đựng, biết tên kẻ cướp mà cứ phải gọi nó là kẻ lạ, tầu lạ…

Và nhất là để cứu nước, đừng bao giờ coi dân là kẻ thù, áp dụng những cách đối xử dân như kẻ thù, trấn áp sự phản kháng chính đáng của dân nhân danh bảo vệ cái này cái nọ.

Nói đi cũng phải nói lại, từng người dân cũng phải ý thức đầy đủ về quyền và trách nhiệm của chính mình: Đất nước này là của chính mình! Đừng bao giờ chịu bị loại ra đứng ngoài cuộc trong những vấn đề sống còn của đất nước.
Đã đến lúc phải đặt ra nhiệm vụ cứu nước là sự nghiệp trọng đại nhất của toàn dân tộc ta lúc này. ĐCSVN bây giờ là gì, chính là thái độ của đảng đối với sự nghiệp trọng đại nhất của toàn dân tộc lúc này là cứu nước.

* * *
Vâng, một phần tư thế kỷ quan hệ hòa hiếu với Trung Quốc vừa qua, sự việc nước ta đi từ thất bại này đến thất bại khác trong mối quan hệ hai nước có một trong những nguyên nhân chiến lược quan trọng nhất là đã không lựa chọn con đường cứu nước phải là con đường làm cho đất nước mạnh lên. Những thất bại ấy là cái giá phải trả cho việc lựa chọn con đường dựa vào liên minh ý thức hệ để bảo vệ chế độ, trên cơ sở đó để giữ nước, và do đó đã đi tới cái quyết định Thành Đô. Con đường ấy được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục khẳng định đi khẳng định lại nhiều lần qua sửa đổi Hiến pháp 2013, và mới đây nhất là khi tiếp xúc với cử tri Hà Nội: Phải kiên trì bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng, bảo vệ nhà nước, bảo vệ nhân dân, đề phòng mọi kích động…

Một phần tư thế kỷ vừa qua, vì ưu tiên số một là phải bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng.., chứ không phải ưu tiên số một là làm cho đất nước mạnh lên với đúng nghĩa, nên đã đạt được trong chế độ toàn trị một đảng là: Chế độ “mạnh” lên, đảng “mạnh” lên – mạnh với nghĩa càng chuyên chính hơn với dân, càng “đảng hóa” mọi mặt đời sống đất nước… Còn đất nước ta trở thành cái gì như hôm nay và đang gần như thân cô thế cô như thế này trong cái thế giới mà nước ta đã hội nhập toàn diện thì cả nước đều thấy rõ. Thân cô thế cô giữa lúc cả thế giới – chỉ ngoại trừ Trung Quốc – muốn có một Việt Nam mạnh mẽ đứng vững chãi trên đôi chân của mình! Thật là quái ác làm sao!

Đừng đổ hết mọi cái xấu, mọi cái nguyên nhân thua thiệt của ta cho phía Trung Quốc. Nghiêm túc thì phải tự phê bình – xin tạm mượn cách nói theo ngôn từ ưa thích của Tổng bí thư –: Để cho đất nước yếu kém như hôm nay, để cho Trung Quốc lũng đoạn nước ta trầm trọng như thế này, có nguyên nhân chủ yếu là đảng càng ra sức bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng là ưu tiên hàng đầu. Hệ quả là cả chế độ và đảng ngày càng hư hỏng và tha hóa nhiều hơn. Chỉ cần xem thống kê hàng năm các tội phạm tham nhũng tiêu cực, quy mô các tội phạm này, mức độ nghiêm trọng ngày càng tăng, số đảng viên phạm tội ngày càng nhiều và chức vụ ngày càng cao – giữa lúc từ nhiều năm nay đang đẩy mạnh học tập đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh… – đủ thấy rõ thực trạng hư hỏng và tha hóa này. Sự yếu kém toàn diện của cả nước hiện nay trước hết là tổng hợp sự tha hóa toàn diện của chế độ và của đảng, chứ không thể đổ lỗi cho Trung Quốc hay cho bất kỳ lực lượng thù địch hay diễn biến hòa bình nào.

Đúng ra còn phải nhận định: Ưu tiên bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng như đã làm suốt một phần tư thế kỷ vừa qua trong khuôn khổ liên minh ý thức hệ Thành Đô với Trung Quốc đã hủ hóa đảng nghiêm trọng, đồng thời làm hỏng cả chế độ, làm hỏng cả đất nước. Nhiều giá trị đạo đức xã hội hôm nay băng hoại nghiêm trọng so với thời kỳ 1990… Đảng đang ngày càng cùn đi về trí tuệ và ý chí chiến đấu, bây giờ chỉ biết cố học đủ mọi thứ từ Trung Quốc, lúc này vẫn đang cử người đi học mọi thứ ở Trung Quốc… Đảng bây giờ chỉ biết ra sức bám vào quá khứ để biện minh cho vị thế chính trị hiện tại đảng đang nắm giữ. Đảng ngày càng co rúm thụ động trước mọi thay đổi diễn ra ở trong nước và trên thế giới, đến mức trên thực tế đảng đã tự đánh mất vai trò lãnh đạo lẽ ra phải có, đơn giản vì bất lực không thể vạch ra được lối thoát đất nước đang đòi hỏi. Đảng càng không dám đi tiên phong tìm lối thoát cho đất nước.

Đảng hôm nay trên thực tế chỉ còn lại là một lực lượng chính trị mạnh nhất trong nước đang cai trị đất nước, với mọi quyền lực kinh tế và chính trị lớn nhất, với sự chi phối của các nhóm lợi ích chồng chéo. Đảng với tính chất mới được hình thành trong quá trình tha hóa như thế trên thực tế đang trở thành đảng của các nhóm quyền lực và các nhóm lợi ích khác nhau, rất thuận lợi cho quyền lực mềm Trung Quốc khai thác. Nghĩa là đảng cũng đang trở thành con tin của những thứ nhóm này, trở thành lực cản sự phát triển của đất nước. Trung Quốc đã đi được những nước cờ tệ hại quá đáng đối với nước ta, hù dọa và kiềm tỏa nước ta, ngăn cản được nước ta đi với cả thế giới.., trong đó có nguyên nhân quan trọng là đảng đang ở trong thực trạng yếu kém như hiện nay.

Từng đảng viên, trước hết là những người giữ trọng trách trong đảng, nếu còn quan tâm đến sự nghiệp bảo vệ đảng, nếu còn tự trọng danh dự người đảng viên, còn chút tấm lòng với đất nước, xin hãy cùng nhau nhìn thẳng vào thực trạng hiện nay của đảng.

Riêng đối với đảng viên, tôi xin giãi bầy: Muốn cứu nước thì phải cứu đảng trước! Đấy là món nợ lương tâm và là trách nhiệm chính trị phải trang trải của mỗi đảng viên đối với đất nước. Đảng viên không cứu đảng thì còn ai làm nữa?

Đối với cả nước, tôi không thể đòi muốn cứu nước trước hết phải cứu đảng.
Nhưng đối với đảng viên, tôi bắt buộc phải nói như vậy, vì lẽ: Nếu từng đảng viên không làm được cho đảng của mình với tính cách chỉ còn là lực lượng chính trị mạnh nhất như hiện nay phải thay đổi đến mức lột xác về ý thức hệ và về phẩm chất, để cùng đi chung với toàn dân tộc trong sự nghiệp làm cho đất nước mạnh lên, sẽ là một thảm họa cho đất nước. Vì như thế, sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước rồi đây sẽ phải đối kháng với lực lượng chính trị mạnh nhất này trong nước, đầu rơi máu chẩy cho vô nghĩa sẽ là chuyện không thể tránh khỏi. Nếu mỗi đảng viên hôm nay sớm quên hoặc không biết quá khứ đau thương của dân tộc ta trong 4 cuộc chiến tranh vừa qua của đất nước, xin chịu khó học nhờ các bài học xương máu đang nóng hổi của nhân dân các nước Trung Đông, Bắc Phi và Ukraina hiện nay…

Cho nên không gì may mắn hơn cho đất nước chúng ta, nếu làm cho lực lượng chính trị mạnh nhất này ý thức được nhiệm vụ chính trị mới này để tự lột xác cùng đi với cả dân tộc. Đảng dù yếu kém như hiện nay, song biết đặt lợi ích quốc gia lên trên hết vẫn dư lực ý thức được và làm được nhiệm vụ chính trị đáng phải làm này, thậm chí có thể sẽ là quân chủ lực thực hiện nhiệm vụ chính trị trọng đại này của quốc gia. Làm được như thế, từ trong hàng ngũ các đảng viên của đảng sẽ xuất hiện những gương mặt mới trong hàng ngũ cứu nước của quốc gia, rồi sự rèn luyện của cuộc sống sẽ làm nên tất cả những gì cuộc sống đòi hỏi. Ai suy nghĩ gì về lời giãi bầy này thì tùy, trước sau tôi cho rằng vận mệnh của đất nước trong bối cảnh quốc tế và khu vực hiện nay và trong thực trạng yếu kém của đất nước chỉ đặt ra cho các đảng viên ĐCSVN sự lựa chọn duy nhất này mà thôi.

Truyền thống yêu nước là nền móng đầu tiên xác lập nên ĐCSVN khi còn đang mất nước. Trước Cách mạng Tháng Tám, trong 2 cuộc kháng chiến và cả nhiều thời kỳ sau này nữa.., hầu hết hay rất nhiều người gia nhập ĐCSVN trước hết là vì yêu nước, muốn hy sinh chiến đấu giải phóng đất nước, tự nguyện xin được cống hiến cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước. Tại sao trong đảng không lấy truyền thống yêu nước ấy để hôm nay xác định cho mình con đường cùng đi với cả dân tộc? Hãy bắt đầu từ việc đảng không được phép coi đất nước là của riêng mình. Nhân dân dân là nhân vật trung tâm của sự nghiệp cứu nứơc hôm nay. Hay là bây giờ quyền lực, tiền bạc và mọi lợi ích ích kỷ cùng với mọi sa đọa khác đã làm biến chất đảng tất cả?

Trong tình hình hiện nay, nếu đảng viên không cứu nổi đảng của mình để chọn con đường cùng đi với cả dân tộc như thế, đảng chỉ còn lại sự sàng lọc không thể cưỡng lại của quy luật tự nhiên.

Lựa chọn con đường làm cho đất nước mạnh lên để cứu nước trước hết có nghĩa là tạo mọi điều kiện để người dân thực hiện sự nghiệp làm cho đất nước mạnh lên
* * *
(1) Thế giới đã chuyển hẳn sang một cục diện mới của trật tự quốc tế đa cực, mọi giá trị và phương thức tập hợp lực lượng quốc tế đã thay đổi sâu sắc rất khó lường, quan hệ kinh tế thế giới và quan hệ quốc tế đặt ra cho mọi quốc gia những vấn đề và thách thức hoàn toàn mới. (2) Trong cái nóng bỏng của trật tự quốc tế mới hiện nay vấn đề Trung Quốc càng làm cho cả thế giới mất ổn định hơn và có nhiều tác động trực tiếp đến nước ta với tính cách vừa là nạn nhân trực tiếp nhất của bành trướng bá quyền Trung Quốc và vừa là trận địa của những đụng độ giữa các quyền lực lớn. (3) Đất nước bắt buộc phải có một thể chế chính trị mới đủ sức phát huy sức mạnh của toàn dân tộc cho việc thoát khỏi khủng hoảng hiện nay và đi vào một thời kỳ phát triển mới bền vững của con đường dân tộc và dân chủ, để từ đó mới có thể đứng vững ngay trên trận địa của đất nước đầy sóng gió. Nội dung của nhiệm vụ cứu nước đặt ra cho nhân dân ta lúc này chính là xử lý thắng lợi 3 vấn đề trọng đại ấy của hôm nay.

ĐCSVN hôm nay là gì? Câu trả lời phụ thuộc vào việc đảng có đặt ra cho mình và cho cả nước câu hỏi Hiện nay có hay không có vấn đề cứu nước? như đã trình bầy trên, cùng bàn bạc với cả nước để trả lời bằng được câu hỏi này.

Nhìn lại 25 năm qua từ Thành Đô, như đã nói ngay ở trên, liên minh ý thức hệ tìm kiếm ở Thành Đô thực chất là do ảo tưởng hay do lo sợ, nên trên thực tế là đã đi tìm kiếm liên minh với kẻ vừa mới làm thịt nước mình liên tiếp mấy trận liền. Chính vì thế trong ¼ thế kỷ tiếp theo của liên minh này nước ta bị ăn thịt tiếp nhiều lần là điều tất yếu, làm sao tránh được? Sự thật này còn cay đắng hơn cả câu chuyện Mỵ Châu – Trọng Thủy. Bởi vì Thục Dương Vương, giữ hòa hiếu trong tư thế một quốc gia độc lập, Người thua chẳng qua chỉ vỉ mất cảnh giác mà thôi. Còn ở Thành Đô, ĐCSVN tự nguyện ép mình đi hẳn với liên minh mà vẫn thua mất cả chì lẫn chài. Thỏa thuận hòa hiếu cấp cao giữa hai nước mới đây nhất là năm 2011 cũng chỉ là một mớ giấy và chữ, không thể cản nổi cái giàn khoan HD 981. Nó còn cay đắng hơn muôn phần ở chỗ cuối cùng thì Thục An Dương Vương cũng nhận ra được kẻ thù làm mình mất nước là ai. Còn nước ta hôm nay?

Còn hôm nay, ĐCSVN và những người đứng trong hệ thống chính trị của đất nước liệu đã nhận dạng được kẻ đã nhiều lần ăn thịt mình và bây giờ đang lăm le ăn thịt mình tiếp hay chưa? Trả lời câu hỏi này tùy thuộc ĐCSVN lúc này và trong quá trình chuẩn bị cho đại hội XII có đặt ra hay không đặt ra vấn đề cứu nước như đã trình bầy trong bài viết này hay không./.

Nguyễn Trung
Hà Nội, ngày 05-07-2014

_______________
[1] Sách trắng về “Sự thật Quan hệ Việt Nam Trung Quốc 30 năm qua”, NXB Sự Thật, Hà Nội, 1979. http://thuctu.blogspot.com/2012/07/sach-trang-su-that-ve-quan-he-viet-nam.html/ Tham khảo thêm
[2] Tham khảo thêm: Thư của Nguyễn Trung ngày 28-10-2010 gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Http://nguyentrung-vt.blogspot.com, nhãn Đảng Cộng Sản Việt Nam.
[3] Tham khảo thêm: Nguyễn Trung, “Xin hãy mở to mắt”, http://www.viet-studies.info/NguyenTrung/NguyenTrung_HayMoToMat.htm
[4] Tham khảo:
(1) Tổng bí thư Lê Duẩn nói về Trung Quốc http://nguyenxuanhung.com/page/detailinfo/idc/12/id/156/le-duan-noi-ve-trung-quoc-va-canh-bao-am-muu-cua-tq.html.
(2) Sách trắng “SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM & TRUNG QUỐC TRONG 30 NĂM QUA” http://sachhiem.net/LICHSU/NXB_ST/NXBSuThat_1.php.
(3) Trần Quang Cơ: Hồi ức và suy nghĩ http://minhtrietviet.net/lemontee/wp-content/uploads/2014/06/HOI-UC-SUY-NGHI-
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 9-7-14
Admin gửi hôm Thứ Tư, 09/07/2014

*

IMG_5661

*

CÁI ÐẦU CỦA NHÓM CHÓP BU LẢNH ÐẠO ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM CHỈ CAO NGANG LƯNG QUẦN MÀ ÐÒI CAI TRỊ 90 TRIỆU DÂN VIÊT. CHÚNG NÓ NGU ÐẦN ÐẾN NỔI KHÔNG HIỂU ÐƯỢC PHẢI TRÁI ÐÚNG SAI. CHÚNG NÓ KHÔNG HIỂU ÐƯỢC RẰNG TRONG MỘT XÃ HỘI VĂN MINH THÌ LÀM ĂN BUÔN BÁN VẪN LÀM ĂN BUÔN BÁN, NHƯNG KIỆN THÌ VẪN KIỆN ÐỂ CHẬN ÐỨNG NHỮNG CÁI SAI CÁI ÁP BỨC. CÓ NHƯ VẬY THÌ XÃ HỘI MỚI CÔNG BẰNG HÀI HÒA QUỐC GIA MỚI TỒN TẠI

*

DO TỘI ÁC LÀM TAY SAI MA CÔ BÁN NƯỚC CHO GIẶC TÀU ÐỂ KIẾM CHỨC VỤ NÊN 16 TAY CHÓP BU ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM CÓ THỂ BỊ DÂN VIỆT NAM TRỪNG TRỊ NHƯ TRỪNG TRỊ NHỮNG CON VẬT DƠ BẨN TRONG NHỮNG NGÀY SẮP TỚI

*

Lãnh Đạo Hà Nội Đang Bị Lật Nhào
24/06/201400:00:00

Nguyễn Quang

*

IMG_5364

Nguyễn Phú Trọng ( ngồi giữa ) người mà dân Việt đang nghi ngờ là gián điệp của Trung quôc vì hắn chủ trương ngoại giao bằng đầu gối qùy lạy Trung quốc thà mất nước còn hơn mất đảng mất tiền . Hắn cho an ninh bắt bớ người Việt chống Trung quốc xâm lược Việt nam

*

Đến một độ tuổi nào đó, con người rơi vào bệnh bất lực, nhưng riêng tại Việt Nam bệnh này ngày một thêm trầm trọng, nó phát bệnh ngay trong giới trẻ, gọi nôm: trên bảo dưới không nghe!

Một thời ai cũng nguyền rủa giới lãnh đạo Hà Nội già nua, tham quyền cố vị ‘những con người chỉ chờ mong cái lễ quốc táng’ đúng vậy, phần lớn họ cầm quyền cho đến chết, ngày nay lớp trẻ hơn và rồi những chuyên viên mới ra trường trẻ hơn nữa. Tất cả ít ra bề ngoài đều xắn tay áo để làm việc, nhưng một đất nước ngày càng tồi tệ hơn từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ cấu vô phương cứu chữa, trong khi chờ đợi cái ngày tàn như Liên Xô cũ và Đông u, ở đây và bây giờ có danh gọi cho thời này, đó là: bất lực và hết thuốc chữa! Trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa bản, những người CS đã kiệt sức và tự chôn lấy chính mình! Nhưng riêng cộng sản Việt Nam có cộng sản đàn anh Trung Quốc chôn giùm không thương tiếc!

Kể từ ngày Tàu Cộng đặt giàn khoang HD 981 trên Biển Đông, tiếp đến bốn giàn khoang cùng tàu thuyền của chúng tràn ngập vào vùng biển đảo của nước ta nhưng tên đảng trưởng, tổng bí thư trong số các bí thư, ông vua trong các vua ngậm miệng, im thin thít trước quân xâm lược ngày càng hung hãn.

CSVN đã đánh mất hẳn tính dân tộc và người dân lớn nhỏ trong cả nước đều thốt lên một mệnh đề chung, triệu lời chung tấm lòng: Cộng sản bán nước!

Người dân hay đùa không biết nước từ Bắc cực tan băng nhanh quá, chuyện ngập nước, tắc đường ‘những nhà quản lý’ xã hội chủ nghĩa đành bó tay, hết họp tới bàn nhậu nhưng đường xa vẫn không thấy ánh sáng cuối đường địa đạo! Một Quốc Hội họp suốt cả tháng trời không ra nỗi một Nghị Quyết lên án quân xâm lược vì chính chúng đã ngầm bán qua những mật ước như Thành Đô vào năm 1990, còn gì nữa mà lên tiếng ngoài quan điểm lỡ miệng qua tiết lộ của Nguyên Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc VN, đó là con đường đi tới “thống nhất” với Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa!

Sài Gòn đang bước vào mùa mưa, những cơn mưa đầu mùa đã biến những con đường, khu phố chìm trong biển nước! Thiên tai do đâu?

Việt Nam thuộc 10 nước chịu nhiều thiên tai nhất, nguyên nhân? Trong nước những thông tin tràn ngập trên các báo ‘Tắc đường, kẹt xe, ngập nước, mưa kéo dài gây ngập nặng, giao thông hỗn loạn, Đà Nẵng mưa lớn ngập đường không lối thoát, Thành phố Huế ngập nặng sau trận mưa đêm, mưa lớn ở Hà Nội có ba người chết do bị rò điện, Thành phố Nghệ An sũng nước sau trận mưa đêm, Sài Gòn ngập nặng sau cơn mưa lớn…’ Nhiều đến mức như đi ngang qua bệnh viện ung bướu hà tất có những khúc xương rơi!

Không ai từ chức hết vì không ai chịu trách nhiệm! Dân chúng rất bất bình nhưng công an với nòng súng cùng vòi rồng hơi cay sẵn sàng theo lệnh đàn áp người dân cho dù chính đó là gia đình họ cũng đang trong nỗi bức xúc.

Họ bắn vào chính gia đình mình mà vốn nơi đó là những cái nôi yêu nước!

Hết Bộ Sở Giao thông, Bộ Sở Xây dựng, Bộ Sở Công an Thành phố, lại đến Chủ tịch Nước, Thủ tướng, Chủ tịch UBND Thành phố nhất tề xin hứa nhưng đều như Cuội, mọi sự đâu vào đó, vấn đề là chúng ta đang bước đi trên con đường nào, tất cả trong u mê tăm tối !

Bắc Kinh tuyên bố: “Không hy sinh chủ quyền”, “Không nuốt quả đắng phương hại chủ quyền”. Dương Khiết Trì.

Hà nội trước đó cũng lăng xăng: “Chúng ta sẽ làm mọi cách để bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.” Trương Tấn Sang và nếu có mất như lời Ông Đam “Trung Quốc đã dùng vũ lực để chiếm Hoàng Sa và chúng ta sẽ đòi lại, đời chúng ta chưa đòi được thì đời con đời cháu chúng ta sẽ đòi cho bằng được”.

Thế giới như một trò đùa, Le monde comme un jeu d’ enfant? Và quả vậy hãy xem chúng làm hơn là nghe những gì bọn vô sản lưu manh nói!

Nguyên nhân nào?

Rõ ràng như lời Ông Võ Trần Chí phát biểu ‘Tôi không có khả năng làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn, nhưng Ông Nguyễn Văn Linh buộc phải làm vậy thôi!’ Trong hàng ngũ đảng viên cao cấp Cộng sản gọi Võ Trần Chí là ‘tú ông’, những gì xảy ra cho Việt Nam, đó là hệ lụy tất yếu từ nhiều năm cai trị của những chính trị gia trước đó. Đất nước sẽ còn những hậu quả lâu dài do những ‘lãnh tụ’ như hôm nay: từ quốc táng đến dâm táng thật bi thương!

Con đường tối tăm này sẽ kéo dài trong bao lâu nữa cùng sự chịu đựng của người dân cho đến bao giờ? Đã có bao nhiêu người phải chịu thiệt hại về hoa màu tài sản do con nước thủy triều ngày càng dâng cao, những câu hỏi ngày càng bỏ ngỏ về năng lực của người lãnh đạo và nói đúng ra ‘đã có ai bầu về năng lực của họ mà gọi là bỏ ngỏ!

Tất cả các lãnh tụ Cộng sản có cái ‘khí phách’ là khi đương quyền không dám làm, chờ cho đến khi về hưu sắp xuống lỗ mới huyênh hoang có điều kiện và bài toán đặt lên luôn không có lời giải! Ý chí và quyền lực đều vô định do khả năng lãnh đạo không có nên nó sẽ mãi là định hướng biến con người thành những vật thí nghiệm – Guinea pig!

Nhà lãnh đạo thật sự không có khả năng để kiểm chứng lại những kế hoạch quốc gia trên phạm vi chiến lược và sách lược! Tất cả những gì tại Việt Nam ngày nay đều là mô hình từ thời Xô Viết đầy các Viện nhưng không có viện nào làm ra việc gì! Từ Bộ thượng đến Bộ hạ chỉ mình ông vừa ‘đá bóng vừa thổi còi’ không ai kiểm soát được các ông cả vì đó là những sự nhân danh BÍ MẬT QUỐC GIA!

Nào Bộ ra nhiệm vụ, Bộ cấp tiền, Bộ chỉ đạo thực hiện; Bộ thẩm định, Bộ trình phê duyệt, Bộ cất nhắc, Bộ bổ nhiệm cán bộ…vậy nếu bạn là Viện trưởng một Viện bạn có dám sang lề bên kia không? Không thể có sự sáng tạo là vậy!

Độc tài, Độc Quyền, Độc Diễn…Độc ác thì đều họ Độc cả!

Vì độc quyền, nên không cần phải cố gắng. Cũng như phần lớn các viện nghiên cứu thuộc các bộ ngành khác, sự trì trệ ở đây chỉ có xu hướng càng ngày càng dâng cao. Cho nên các viện nghiên cứu nay thường chỉ còn vỏ mà không còn ruột. Các chuyên viên giỏi đều ra đi trong nền kinh tế thị trường hoang dã, đó là sự thật!

Từ tư tưởng đến hành động, một khi não bộ là các Viện chỉ còn là cái vỏ, tất yếu xảy đến những điều như đang xảy ra: từ quốc táng đến dâm táng của cha con Lê Chiêu Thống thời mới. Điều quan trọng trong sự nhầm lẫn của chế độ Cộng sản Việt Nam ngày nay là: lẫn lộn tư duy, lẫn lộn thành phẩm.

Tư duy vẫn là Mác Lê cũ nhưng phương tiện, tư liệu sản xuất không phát minh được gì ngoài sự vay mượn của Tư bản và kết quả thành phẩm với tầng lớp mới bóc lột cướp giật nhơ bẩn hơn mọi thời: lòng tham của một đảng viên bằng dục vọng của các công dân cộng lại! Đó là tầng lớp tư bản đỏ!

Mô hình điều khiển quốc gia đòi hỏi những người lãnh đạo, quản lý đất nước ở mọi cấp phải hoàn thiện chính bằng những hiểu biết sâu sắc về đô thị học vì vốn nguyên ngữ Hy Lạp, chữ chính trị là điều khiển các thị thành – politique = polis + têchnê. Đặc biệt, các vấn đề đều được phân tích với luận cứ khoa học chắc chắn.

Biết bao chợ búa, trường học được xây nên nhưng rồi bỏ không trong khi vô số nơi trên đất nước này thiếu trường lớp! Đó là hình ảnh về khả năng của của các lãnh đạo Cộng sản Việt Nam. Tất cả những gì đang xảy ra trên đất nước này ngày nay chỉ là mỹ từ, những thành tích ngụy tạo được nâng lên trong ‘thiên đường của Mác’ chỉ càng làm xấu đi những bộ mặt Tiến sĩ đầy khoa bảng như của ông!

Những cái loa tuyên truyền ra rả về Hoàng Sa, Trường Sa về tàu Trung Quốc đâm chìm thuyền Việt Nam, nhưng tàu hải giám Hà Nội giống như các thái giám chỉ biết ngắm ngó mà không biết làm gì, nhất là đối với những ai nghe chúng mà lòng yêu nước nóng lên đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược là chúng đánh đập, bắt giam ngay!

Những tù nhân lương tâm yêu nước. các nhà văn, thi sĩ, nhạc sĩ, nhà khoa học, trí thức, công nhân, nông dân vẫn còn bị giam trong tù!

Hỡi người Việt Nam! Hãy giương cao ngọn cờ chính nghĩa Dân Tộc để thực hiện Nhân quyền! Hãy cứu dân, cứu nước!

Những khúc nhạc đồng quê như vẫn mãi reo lên trong mỗi tâm hồn người dân Việt: Bao giờ ngọn lúa ngoài đồng, tiếng chim còn hót…Tôi vẫn lạc quan về dân tộc mình!

Nguyễn Quang

*

 

 

3IMG_4633

Dân biu Ed Royce đ trình d lut Chế tài Nhân quyn Vit Nam


IMG_5187

Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ, dân biểu Ed Royce.

14.03.2014

Dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ, hôm 14/3 ra thông cáo cho biết ông đã đệ trình Dự luật Chế tài Nhân quyền Việt Nam, số hiệu H.R. 4254, áp đặt những biện pháp trừng phạt đối với những quan chức chính phủ Việt Nam “đồng lõa trong những vụ vi phạm nhân quyền nhắm vào người dân Việt Nam.”

Thông cáo cho biết đây là một dự luật lưỡng đảng, nhắm mục tiêu vào những quan chức chính phủ, công an, và những người khác vi phạm nhân quyền đối với những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa. Những biện pháp được kiến nghị bao gồm những hạn chế du hành và trừng phạt về tài chính. Cụ thể, những cá nhân có tên trong danh sách sẽ không được nhập cảnh hay quá cảnh ở Hoa Kỳ, không được cấp bất kỳ quy chế di trú hợp pháp nào, và cũng không được phép nộp đơn hay thỉnh nguyện liên quan đến những việc này.

Về mặt tài chính, những cá nhân này sẽ bị phong tỏa tài sản, bị hạn chế hoặc bị cấm giao dịch tài chính và đưa tài sản vào hay ra khỏi Hoa Kỳ. Trong phần dẫn nhập, Dân biểu Ed Royce nói dự luật này “làm mạnh thêm tiếng nói của những người dũng cảm lên tiếng chống lại chính quyền Cộng sản ở Việt Nam.” Ông nói, giữa lúc chính quyền Việt Nam đang tăng cường đàn áp tiếng nói bất đồng và chính quyền Tổng thống Obama im lặng trước những vi phạm nhân quyền, dự luật này “cho người dân yêu tự do của Việt Nam biết rằng Quốc hội Mỹ đứng về phía họ.”

Dân biểu Ed Royce là một trong những nhà lập pháp Mỹ cổ xúy mạnh mẽ nhất cho vấn đề nhân quyền của Việt Nam. Ông là tác giả của dự luật H. Res.128 kêu gọi Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt Nam vào lại danh sách những quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo. Ông cũng là người đồng bảo trợ chính cho Dự luật Nhân quyền Việt Nam được Hạ viện bỏ phiếu thông qua hồi năm 2013 nhưng bị chặn ở Thượng viện.

Nguồn: Thông cáo Báo chí Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ.

*

IMG_4633

*

Mỹ trưng phạt 16 quan chưc của Nga

*

Cập nhật: 17:21 GMT – thứ năm, 20 tháng 3, 2014

 

 

IMG_5249

Chánh Văn phòng Tối cao Phủ Tổng thống Sergei Ivanov có tên trong danh sách quan chức cao cấp Nga bị Hoa Kỳ trừng phạt

Hoa Kỳ cho hay Tổng thống Barack Obama vừa ký lệnh đặc biệt không chỉ trừng phạt các cá nhân mà cả những ngành kinh tế Nga ủng hộ cho cuộc hành động của Nga ở Ukraine.

Bộ Tài chính Hoa Kỳ cũng công bố trên mạng tên tuổi 16 nhân vật cao cấp hay còn gọi là ‘nhóm chủ chốt’ (inner circle) trong giới lãnh đạo Nga bị Hoa Kỳ trừng phạt.  

Hoa Kỳ nói họ đã ủng hộ quyết định của Tổng thống Vladimir Putin “dùng vũ lực” tại Ukraine. Đây là quyết định căn cứ vào lệnh đặc biệt ngày 16/3/2014 (E.O. 13661) do Tổng thống Obama ký.

Đáp lại, chính quyền Nga đã ra lệnh tương tự với một số nhân vật cao cấp của Hoa Kỳ gồm cả Thượng nghị sỹ John McCain của đảng Cộng hòa. Thượng nghị sỹ John McCain đã nhanh chóng lên twitter viết rằng ông “hãnh diện vì bị Putin trừng phạt”.

Lệnh cấm đi lại của Nga với Mỹ cũng nêu tên Chủ tịch Hạ viện John Boehner, thủ lĩnh khối dân biểu Dân chủ tại Thượng viện Harry Reid.

Thân với Tổng thống Trong số 16 nhân vật của Nga có các vị thân tín với Tổng thống Vladimir Putin và được Hoa Kỳ nêu tên lần lượt như sau:

Viktor Ozerov: Chủ tịch Ủy ban An ninh và Quốc phòng của Thượng viện Liên bang Nga. Vladimir Dzhabarov: Phó Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại của Thượng viện Liên bang Nga. Evgeni Bushmin: Phó Chủ tịch của Thượng viện Liên bang Nga.

Nikolai Ryzhkov: Thượng nghị sỹ.

Sergei Zheleznyak: Phó Chủ tịch Hạ viện tức Viện Duma Quốc gia.

Sergei Mironov: Thành viên Duma, thành viên Ủy ban Nhà cửa Hạ viện và lãnh tụ khối Nước Nga Công bằng trong Hạ viện. Một ngân hàng trị giá 10 tỷ USD của Nga cũng bị Mỹ trừng phạt

Aleksandr Totoonov: Thành viên Ủy ban Văn hóa, Khoa học và Thông tin của Thượng viện Liên bang Nga.

Oleg Panteleev: Phó Chủ tịch Ủy ban các vấn đề nghị viện.

Sergey Naryshkin: Thành viên Hội đồng An ninh Quốc gia Liên bang Nga, cựu Chủ tịch Văn phòng Quốc hội.

Victor Ivanov: Giám đốc Cục kiểm soát dược phẩm Liên bang, cựu Phó Giám đốc An ninh Liên bang, cựu nhân viên KGB, bạn thân của Vladimir Putin.

Igor Sergun: Lãnh đạo Cục Quân báo Nga (GRU), Phó Tổng tư lệnh Quân đội.

Sergei Ivanov: Chánh Văn phòng Tối cao Phủ Tổng thống.

Alexei Gromov: Phó chánh Văn phòng Tối cao Phủ Tổng thống.

Andrei Fursenko: trợ lý của Tổng thống Liên bang Nga, Cựu Bộ trưởng Giáo dục và Khoa học, đồng minh thân cận của Vladimir Putin.

Vladimir Yakunin: cựu Chủ tịch công ty Hỏa xa Nga, cựu lãnh đạo ngành hàng hải, bạn thân, hàng xóm của Vladimir Putin.

Vladimir Kozhin: lãnh đạo ngành hành chính Liên bang Nga, chủ nhiệm cơ quan quản lý tài sản của Cục Tài sản Phủ Tổng thống. Danh sách những người này cùng chi tiết về nơi ở của họ, biện pháp trừng phạt với họ và cả những ai trợ giúp họ được đăng tải công khai ở Bấm trang web Bộ Tài chính Hoa Kỳ. Ngoài ra, Hoa Kỳ cũng nêu ra tên Ngân hàng Bank Rossiya bị trừng phạt vì có tài khoản của các nhân vật cao cấp tại Nga. Đây là ngân hàng đứng thứ 17 tại Nga, có trị giá 10 tỷ USD. Phía Mỹ cũng nêu tên của các nhân vật trong giới kinh doanh Nga: Gennady Timchenko, Arkady Rotenberg, Boris Rotenberg, Yuri Kovalchuk bị cấm ở mức thấp hơn 16 người trên.

*
IMG_4633
*
THÓI ĂN DƠ  HUT MAU DONG BAO TẠI VIỆT NAM
*
IMG_4459
IMG_4459 IMG_4459
*
VIỆT NAM CÓ HIẾN PHÁP 2013 DẨN ÐƯỜNG CHO 175 CON CHÓ ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM TIẾP TỤC ĂN DƠ HUT MAU DONG BAO
*
Hỏi : Xin qúy Ông trong nhóm Sỉ phu Việt nam cho biết ăn dơ là gì ?
Ðáp : Ăn dơ là ăn bẩn
Hỏi : Sao giống chó qúa vậy ?
Ðáp : Ðúng vậy
Hỏi : Ăn dơ còn có nghĩa gì khác nữa không ?
Ðáp : Ăn dơ là tham ô tham nhủng
Hỏi : Có phải loại ăn dơ là loại ăn cướp của dân làm của riêng mình ?
Ðáp : Ðúng vậy. Loại người ăn dơ là thế
Hỏi : Hình như qúy Ông Sỉ phu Việt nam cũng thường gọi loại ăn dơ là loại hút máu dân ?
Ðáp : Ðúng vậy
Hỏi : Xin qúy Ông giải thích rỏ được không ?
*
IMG_3430
à
003003003
010
*
Ðáp : Tiền thuế của 90 triệu dân Việt là mồ hôi nước mắt và cũng là máu xương của 90 triệu dân Việt nay bị nhà cầm quyền Việt nam ăn dơ hút máu cướp đoạt
Hỏi : Qúy ông sỉ phu Việt Nam muốn nói những ai cụ thể của nhà cầm quyền Hà Nội ?
Ðáp : Nguyễn Tấn Dủng và nhóm 175 đứa ủy viên trung ương đảng cọng sản Việt nam
Hỏi : Xin kể tên ủy viên trung ương đảng cọng sản Việt nam ăn dơ làm bằng chứng được không dù đã ra tòa hay sắp ra tòa ?
Ðáp :
– Ủy viên trung ương đảng Trần Xuân Gía
– Ủy viên trung ương đảng Phạm Qúy Ngọ
– Ủy viên trung ương đảng Trần Ðại Quang
– Ủy viên trung ương đảng Nông Ðức Mạnh
– Ủy viên trung ương đảng Ngô văn Khánh
– Ủy viên trung ương đảng Trần văn Truyền
– Ủy viên trung ương đảng Lê thanh Hải
– Ủy viên trung ương đảng Trương Mỷ Hoa
– . . . ( 175 Ủy viên trung ương đảng ăn dơ )
Hỏi : Sao nhiều qúa vậy ?
Ðáp : Ờ cả lủ như giòi
Hỏi : Có phải trang web siphuvietnam có trưng bày lối ăn dơ bạc triệu bạc tỷ đô la liên hệ các nhân vật kể trên ?
Ðáp : Ðúng vậy
Hỏi : Trong cuộc đấu tranh về quyền con người này công lao của qúy ông Sỉ phu Việt nam qúa lớn ?
Ðáp : Cũng thường thôi. Người mình cũng tìm cách giúp đở dân mình. Trí thức trong nước chưa có điều kiện như trí thức ở ngoài
Hỏi : Xin cám ơn qúy ông ?
Ðáp : Không có chi
*
Sỉ phu Việt nam
Chuyên gia Trần Cư
https://siphuvietnam.wordpress.com
*
IMG_4633
*

VIỆT NAM HÔM NAY MỘT ÐẤT NƯỚC TAN HOANG

  *

LIÊN HỆ VỤ XỬ ÁN THAM Ô CỦA ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM PHẠM QÚY NGỌ NAY KHUI THÊM 175 ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM THAM Ô NẶNG NỀ GÂY CẢNH TAN HOANG

 

TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM VÀ TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN TRUNG QUỐC GIỐNG NHAU LÀ HỌ CHỈ SINH HOẠT DƯỚI GẦM BÀN VÀ RẤT SỢ VĂN MINH CÔNG KHAI MINH BẠCH

 

DƯỚI ÐÂY LÀ BẰNG CHỨNG 175 ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM ĂN CƯỚP  NHƯ RƯƠI, THAM Ô  BỎ TÚI RIÊNG TIỀN CỦA DÂN VÀ BẮT 90 DÂN VIỆT CÒNG LƯNG ÐÓNG THUẾ BÙ LẠI

 

.

IMG_4094 IMG_4094IMG_4146

*

1/  Vợ thứ hai của Tổng bí thư Nông đức Mạnh là Ðổ thị Huyền Tâm tham ô 900 tỷ đồng Việt Nam tức 45 triệu đô la vay từ đường dây tiền của ngân hàng quốc gia Việt nam rồi quịt luôn Nhân chứng  tố cáo sự việc là con gái của  Nông đức Mạnh tên là Nông Thị  Bích Liên ngày 29 tháng 5 năm 2012

 

2/  Chị của Trương Mỷ Hoa ủy viên trung ương đảng cọng sản kiêm Phó chủ tịch nước Việt nam là Trương Mỷ Lan giám đốc công ty TNHH Vạn Thịnh Phát  đã  đưa hối lộ một triệu đô la trong vụ ủy viên trung ương đảng Phạm Qúy Ngọ và Ủy viên trung ương đảng Trần đại Quang để được trúng thầu Bên Nhà Rồng Saigon. Trương Mỷ Lan cũng là chị vợ của tay ủy viên trung ương đảng cọng sản Việt Nam Lê Thanh Hải bí thư Saigon, một tay trùm  tham ô khét tiếng ở Saigon trong nhiều năm qua Nhân chứng tố cáo sự việc là Cục trưởng Cục Hàng hải Việt nam Dương Chí Dủng

 

3/  Còn tiếp

Sỉ phu Việt Nam

Chuyên gia Trần Cư

https://siphuvietnam.wordpress.com

*

IMG_4633

*  

XEM BÀI TỐ CÁO DƯỚI ÐÂY VỀ THÂM CUNG BÍ SỬ BÍ THƯ ÐẢNG CỌNG SẢN MỚI BIẾT LẢNH ÐẠO CAO CẤP ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM CHỈ LÀ MỘT BẦY CHÓ PHÁ HOẠI XÃ HỘI

  *  

Con gái ruột của ông Nông Đức Mạnh viết đơn tố cáo bà Đỗ Thị Huyền Tâm (Vợ mới cưới của ông Nông Đức Mạnh)

  •  

  Nông Thị Bích Liên

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc

———————

Hà Nội ngày 18 tháng 4 năm 2012

ĐƠN TỐ CÁO (lần 2)

Đảng viên, đại biểu Quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm vi phạm đạo đức Đảng viên, vi phạm pháp luật nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Kính gửi: Báo Người Cao Tuổi

Tôi tên là Nông Thị Bích Liên con gái ruột của ông Nông Đức Mạnh – nguyên Tổng Bí thư Ban chấp hành TW Đảng Cộng sản Việt Nam. Địa chỉ số 70 Kim Mã Thượng phường Cống Vị, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội. Ngày 09/02/2012, tôi đã viết đơn lần 1 tố cáo với tổ chức và Ông/Bà có trách nhiệm về những vi phạm của cá nhân bà Đỗ Thị Huyền Tâm – đại biểu quốc hội, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập doàn Minh Tâm về những dấu hiệu vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức đảng viên.

Đã hơn hai tháng, cá nhân tôi chưa nhận được trả lời của cơ quan/tổ chức nào về những tố cáo, phản ảnh của tôi. Nay, tôi tiếp tục viết đơn tố cáo lần 2 phản ánh với tổ chức Đảng và ông/bà có trách nhiệm về những vi phạm của bà Đỗ Thị Huyền Tâm – đại biểu Quốc hội, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm.

Cụ thể như sau:

I. Bà Tâm là Đảng viên, là Đại biểu Quốc hội nhưng đã cấu kết với chồng là ông Phạm Tuấn Linh lừa dối gia đình tôi, lợi dụng tình cảm của bố tôi để vụ lợi:

– Lợi dụng uy tín của bố tôi để tìm mọi cách đáo hạn các khoản nợ, giãn nợ khoảng 900 tỷ đồng của Công ty Minh Tâm mà bà Tâm là Chủ tịch HĐQT.

– Âm mưu chiếm đoạt và phá vỡ mọi thành quả, nền tảng đạo đức cá nhân và gia đình tôi và xã hội, phá vỡ hình ảnh của Đảng Cộng sản Việt Nam sau 82 năm xây dựng, gìn giữ và phát triển. Cuối năm 2010, ngay khi Mẹ tôi lâm bệnh nặng, bà Tâm tìm cách tiếp cận bố tôi, dùng các thủ đoạn lấy lòng những người xung quanh Bố tôi và đặc biệt là lái xe riêng của Bố tôi là ông Vũ Văn Sáng (công tác tại Phòng xe, Văn phòng TW Đảng), thông qua lái xe để nắm các thông tin về gia đình tôi.

Từ đó, bà Tâm tạo được vỏ bọc cảm thông chia sẻ với Bố tôi, giả tạo tình cảm để lừa gạt và lợi dụng uy tín của Bố tôi.

Tại thời điểm đầu năm 2011, bà Tâm đã có chồng nhưng đã đặt vấn đề tìm hiểu Bố tôi để tiến đến hôn nhân. Chồng bà Tâm là ông Phạm Tuấn Linh – Đại tá, Phó Phòng Kế hoạch, Cục Quân nhu – Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Tuy nhiên, cho đến ngày 30/6/2011 bà Tâm mới ly dị chồng.

Cũng tại thời điểm này, công ty của bà Tâm đang phải gánh khoản nợ hơn 900 tỷ đồng tại các ngân hàng và nhiều khoản nợ cá nhân khác. Bà Tâm đã sử dụng mối quan hệ với Bố tôi để ạo ra sự nể nang của một số ngân hàng khi đến hạn phải xiết nợ.

Ngày 30/6/2011, Tòa xử ly hôn giữa bà Tâm và ông Linh nhưng ngay sau đó ông Linh vẫn nói với một số người là “Gia đình vẫn hạnh phúc, không có chuyện ly hôn.” Việc này lẽ ra ông Linh phải báo cáo tổ chức, không những thế lại còn thiếu trung thực trả lời với những người xung quanh.

Bà Tâm cũng đã che dấu việc đã ly hôn với các cơ quan quản lý của Quốc hội. Và các cơ quan chức năng, vi phạm đạo đức đảng viên về minh bạch thông tin cá nhân: che dấu dư luận và cộng đồng dân cư tại nơi cư trú thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình, huyện Từ Liêm nhằm mục đích tạo hình ảnh đẹp đẽ để hiệp thương và ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa 13.

Thực tế, bà Tâm và ông Linh cư trú tại thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình khoảng 10 năm nay. Tại xã Mỹ Đình, tổ dân phố thôn Nhân Mỹ đã tiến hành việc lấy ý kiến nhận xét để hiệp thương bầu cử đại biểu Quốc hội và ý kiến nhận làm thủ tục Đảng viên chính thức cho bà Tâm trong năm 2011.

Tuy nhiên, bà Tâm lại thực hiện ly hôn tại nơi đăng ký hộ khẩu (số 147 Mai Hắc Đế, phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội) chứ không phải tại nơi cư trú để tránh sự quản lý của Chính quyền và tổ chức Đảng nơi thường trú.

Việc tiến hành thủ tục ly hôn của bà Tâm và ông Linh có nhiều điểm mờ ám (thụ lý xong chỉ có 8 ngày…) việc này đề nghị cần phải được làm rõ:

Ngày 21/6/2011, bà Tâm gửi đơn ra Tòa án nhân dân quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội xin ly hôn. Ngay ngày hôm sau 22/6/2011 Tòa án nhân dân quận Hai Bà Trưng có thông báo thụ lý việc ly hôn với ông Linh và cũng trong ngày đó, bà Tâm và ông Linh đã ký vào biên bản thuận tình ly hôn.

Ngày 30/6/2011, Tòa án đã xử ly hôn cho hai người. Đối chiếu với các quy định về pháp luật về giải quyết ly hôn tại Tòa án, tôi nhận thấy có nhiều sai phạm về tố tụng cần được làm rõ, cụ thể là:

a) Theo Luật Cư trú việc ly hôn của ông Linh và bà Tâm lẽ ra phải được thực hiện tại Tòa án Nhân Dân huyện Từ Liêm chứ không phải thực hiên tại quận Hai Bà Trưng.

b) Trong hồ sơ ly hôn không lưu bản chính Đăng ký kết hôn của bà Tâm và ông Linh mà chỉ có bản sao công chứng được thực hiện ngay trong ngày 21/6/2011. Vì lý do gì các đương sự lại không nộp bản chính đăng ký kết hôn? Vậy có phải sau khi đạt được mục đích lợi dụng uy tín cá nhân của Bố tôi để đảo nợ và tẩu tán tài sản thì ông Linh và bà Tâm quay lại với nhau?

c) Tại thời điểm ly hôn, ngôi nhà số 147 Mai Hắc Đế và số 2, Nhân Mỹ, Mỹ Đình là tài sản chung của ông Linh và bà Tâm nhưng đã thế chấp tại ngân hàng để vay nợ cho Công ty bà Tâm. Vậy trong bản tự khai của ông Linh khi ly hôn có nêu rằng không liên quan đến tài chính và nợ của công ty Minh Tâm thì có đúng không?

II. Qua các tài liệu cho thấy tổng nợ vay của công ty Minh Tâm tại các ngân hàng khoảng 800 tỷ đồng, chủ yếu là các khoản vay ngắn hạn.

Ông Đỗ Ngọc Minh anh trai ruột của bà Tâm vay gần 400 tỷ đồng và bà Tâm vay hơn 400 tỷ đồng tại các ngân hàng: NH Nông nghiệp và PTNT chi nhánh Cầu Giấy, NH Nông nghiệp và PTNT chi nhánh Hà Tây, NH TMCP Công Thương chi nhánh Hưng Yên, NH TM Quốc Tế (VIP) chi nhánh Hà Đông, Ngân hàng TMCP xăng dầu Petrolimex chi nhánh Hà Nội, Vietcombank chi nhánh Long An.

Việc thực hiện các khoản vay của Công ty Minh Tâm có dấu hiệu vi phạm pháp luật:

– Tại sao cùng một thời điểm, công ty đã dùng cùng một tài sản để thế chấp vay nợ tại nhiều ngân hàng?

– Hàng tồn kho, nguyên vật liệu thế chấp vay nợ không thực sự có trong kho.

– Đánh giá giá trị tài sản thế chấp vượt quá giá trị thực để được vay số tiền lớn hơn giá trị thực tế của tài sản thế chấp.

– Hiện nay, trước sức ép phải trả các khoản nợ gốc và lãi lớn của ngân hàng và đặc biệt là nhiều khoản vay bằng sổ đỏ của nhiều cá nhân khác, bà Tâm đang bằng mọi thử đoạn để tiếp tục được bao che dưới vỏ bọc là vợ của nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh để không ai dám trực tiếp đến tận nhà đòi nợ được.

Ngày 08/9/2011, chưa đến ngày giỗ đầu mẹ tôi, bà Tâm đã xúi giục bố tôi làm đăng ký kết hôn tại xã Cường Lợi, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn. Đăng ký kết hôn này sai pháp luật nên đã bị hủy (văn bản số 119/UBND – VP Huyện Na Rì). Bà Tâm đã dùng giấy kết hôn sai luật này tới các ngân hàng để gây sức ép, yêu cầu cho bà Tâm gia hạn vay nợ.

Để theo đuổi mục đích của mình, ngay trong ngày UBND Huyện Na Rì có văn bản thông báo về việc hủy kết hôn trái pháp luật, bà Tâm lại tiếp tục bằng mọi cách đăng ký kết hôn tại phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội là nơi đăng ký hộ khẩu của bà Tâm. Song thực tế bà Tâm đã không sống tại đây khoảng 10 năm nay.

Việc đăng ký kết hôn do phường Quan Thánh, quận Ba Đình – nơi đăng ký hộ khẩu và là nơi đăng ký thường trú của Bố tôi. Như vậy, bà Tâm bằng mọi thủ đoạn phải có được Giấy chứng nhận Đăng ký kết hôn để ép các ngân hàng và các cá nhân giãn nợ khi các khoản nợ đã đến hạn thanh toán. Vậy, phải gây sức ép tới các Ngân hàng và cá nhân để gia hạn nợ, đảo nợ, trốn tránh pháp luật.

Chúng tôi được biết, ngày 15/3/2012, công ty Minh Tâm đã tiến hành thủ tục tại Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Bắc Ninh nhằm thay đổi cổ đông sáng lập công ty và thực hiện việc thông báo theo thủ tục bắt buộc về thay đổi này từ ngày 09/4/2012 đến ngày 09/5/2012.

Phải chăng đây là dấu hiệu để bà Tâm đang tìm cách trốn tránh trách nhiệm liên quan đến những hành vi vi phạm pháp luật của chính bà Tâm đã thực hiện thời gian vừa qua tại công ty Minh Tâm?

Cho đến thời điểm này gia đình tôi gồm họ tộc và con cháu không hề biết mặt bà Tâm và bà Tâm cũng không có lời nói hay hành động nào đối với bất kỳ một người nào trong họ tộc chúng tôi về việc sẽ bước vào gia đình tôi thay thế tư cách của mẹ tôi? Tôi và toàn thể gia tộc quá đau xót khi đặt câu hỏi về:

– Động cơ, mục đích và những uẩn khúc của việc ly hôn và cả việc đăng ký kết hôn vội vàng khi chưa đến giỗ đầu mẹ tôi.

– Động cơ, mục đích của việc cố tình có được đăng ký kết hôn lần thứ hai ngay trong ngày hủy đăng ký kết hôn trái pháp luật lần thứ nhất.

Phải chăng, nếu không có vỏ bọc của vợ nguyên Tổng Bí thư thì bà Tâm sẽ bị khởi tố, xét xử do các hành vi vi phạm pháp luật của bà? Là người phụ nữ đã có chồng và 2 con, là đại biểu Quốc hội được tái cử nhiệm kỳ 2 là đảng viên mới được công nhận chính thức, lẽ ra bà Tâm cần phải có cách ứng xử có văn hóa trong việc tiến hành hôn nhân với bố tôi.

Nhưng qua hành vi của mình thì bộc lộ rõ bà Tâm chỉ cần tờ đăng ký kết hôn với bố tôi chứ không phải muốn đem lại hạnh phúc đích thực cho Bố tôi nên đã có những hành vi sai trái, vi phạm đạo đức, trái luân thường đạo lý người Việt Nam mà một người phụ nữ bình thường cũng không thể làm như vậy được.

Với hàng loạt hành vi sai trái của bà Tâm như vậy, dù chỉ là một công dân cũng phải được xem xét, làm rõ huống chi là một đại biểu Quốc hội – thành viên của Cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước, đại diện cho nhân dân. Với tinh thần thẳng thắn, nghiêm túc của Nghị quyết TW 4 Khóa XI của Đảng, với những lý do nêu trên, tôi viết đơn này rất mong tổ chức Đảng, Ông/Bà và các cơ quan chức năng làm rõ, kiểm tra, xem xét kịp thời, ngăn chặn và xử lý những sai phạm của bà Tâm để tránh những hậu quả và sự tổn hại đến uy tín, danh dự của Đảng, Quốc hội và Chính quyền nhân dân.

Tôi đề nghị:

1– Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW Đảng có ý kiến kết luận chính thức về những việc đã làm của bà Tâm như đơn tố cáo đã nêu. Việc đúng hay sai cần trả lời rõ và có ý kiến chính thức về những việc đã làm của bà Tâm như tố cáo đã nêu. Việc đúng hay sai cần trả lời rõ và có ý kiến chính thức cho Bố tôi và bà Tâm. Mặc dù bà Tâm không thuộc diện đảng viên do Trung ương quản lý nhưng vi phạm của người mang danh vợ của nguyên Lãnh đạo cao cấp của Đảng thực hiện các hành vi làm tổn hại đến uy tín của Đảng cần được làm rõ. Để xảy ra sự việc nêu trên là điều hết sức đau xót, tổn hại tới uy tín của Đảng và cá nhân lãnh đạo Đảng trước dư luận xã hội và quần chúng nhân dân.

2– Tôi đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW Đảng và các cơ quan chức năng gặp trực tiếp bà Tâm để thẳng thắn làm rõ: Bà Tâm với tư cách là Đảng viên, là Đại biểu Quốc hội có biết trách nhiệm của mình trước Đảng, trước nhân dân và những điều Đảng viên không được làm, phải biết hy sinh cho tổ chức, vì hình ảnh và uy tín của tổ chức Đảng, phải tuân thủ pháp luật chứ không thể đứng trên pháp luật, vi phạm pháp luật như thực tế đã tiến hành. Các hành vi trái đạo đức, luân thường đạo lý, nguyên tắc của Đảng, pháp luật nhà nước của phải được làm rõ, cụ thể rách nhiệm của bà Tâm, những cá nhân liên quan và thông báo công khai với gia đình tôi và các tổ chức, cơ quan quản lý có liên quan về những nội dung đơn đã nêu.

3– Bà Tâm phải kiểm điểm làm rõ theo tinh thần Nghị quyết TW 4, Khóa XI của Đảng về những việc làm nêu trên đã gây nhiều hậu quả xấu, trước chi bộ và đoàn Đại biểu Quốc hội Bắc Ninh với Uỷ ban Thường vụ Quốc hội về tư cách Đảng viên, Đại biểu Quốc hội trước tổ chức Đảng, trước nhân dân… Liệu có còn xứng đáng hay không?

4– Đề nghị Uỷ ban thường vụ Quốc hội xem xét có ý kiến trả lời công khai về tư cách đại biểu quốc hội của bà Tâm có còn xứng đáng đại diện cho dân không?

5– Tôi đề nghị làm rõ trách nhiệm của các cá nhân trong công tác bảo vệ chính trị nội bộ của Đảng, cụ thể là: Việc bưng bít thông tin xung quanh Bố tôi đối với gia đình tôi của những cá nhân cán bộ bảo vệ và phục vụ cho Bố tôi. Tại sao không thông tin cho gia đình tôi và tổ chức Đảng được kịp thời, để sự việc xảy ra mà gia đình tôi không hề được biết? Những cá nhân này chịu trách nhiệm như thế nào trước Đảng, trước tổ chức và với chính đạo đức của người Đảng viên? Công tác bảo vệ chính trị nội bộ làm chưa hết trách nhiệm và cần làm rõ trách nhiệm cá nhân, trách nhiệm tập thể. Để xảy ra sự việc nêu trên là điều hết sức đau xót, tổn hại tới uy tín của Đảng và cá nhân lãnh đạo Đảng trước dư luận xã hội và quần chúng nhân dân.

Người viết đơn

Nông Thị Bích Liên

Điện thoại liên lạc: 098. 352. 3837

Hồ Gươm gửi hôm Thứ Ba, 29/05/2012

*

IMG_4633

*

Dân ta tự mở hồ sơ Phạm Quý Ngọ

* IMG_5278

                       

Vũ Đông Hà (Danlambao) – Cái chết của Phạm Quý Ngọ không nằm trong phạm vi của một cá nhân bình thường. Đó là cái chết của một ủy viên Trung ương đảng – thành viên của bộ phận đang nắm giữ quyền lãnh đạo đất nước; của một Thứ trưởng Bộ Công An – bộ phận nắm giữ quyền thi hành pháp luật; của một mắc xích quan trọng trong một vụ án lớn có ảnh hưởng sâu rộng đến bộ máy cầm quyền. Do đó, chết không thể… hết. Hết là điều mà những thế lực cai trị đen tối mong muốn như kết quả mà họ sẽ đạt được:

Đình chỉ vụ án “Làm lộ bí mật Nhà nước” (1). Trong bộ máy toàn trị không có tam quyền phân lập, không có truyền thông độc lập và tất cả mọi sinh hoạt chính trị đều bị khống chế bởi đảng cộng sản, những bí mật cung đình, những cái chết như của Phạm Quý Ngọ sẽ không bao giờ có được những dữ kiện, bằng chứng cụ thể. Chúng ta buộc phải dựa vào những phân tích, suy luận để có thể đi đến những giả thuyết gần với sự thật nhất. Bài viết này dựa trên tinh thần đó: những giả thuyết liên quan đến cái chết của Thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ.

Những giả thuyết về số phận của Phạm Quý Ngọ 

Chỉ có 3:

a. Chết bệnh và hoàn toàn do chứng ung thư gan;

b. Chết vì bị giết; và

c. Không chết. Chúng ta thử phân tích nhiều khía cạnh khác nhau để mỗi người tự kết luận giả thuyết nào có xác suất xảy ra cao nhất.

Những đối tượng liên quan 1. Trong bất kỳ án mạng điều tra nào, động cơ là bước khởi đầu để điều tra tội phạm: Những ai sẽ được “lợi” với cái chết của Phạm Quý Ngọ khi nó dẫn đến kết quả đình chỉ vụ án “Làm lộ bí mật Nhà nước” theo một phần quy định trong Điều 107 của Bộ luật Hình sự: Người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội đã chết, trừ trường hợp cần tái thẩm đối với người khác.

Lời khai của Dương Chí Dũng trong phiên tòa ngày 7/1/2014 (2) đã chỉ mặt những đối tượng này: Trần Đại Quang là Bộ trưởng Bộ Công An, Trương Mỹ Lan là giám đốc công ty TNHH Vạn Thịnh Phát – chị của nguyên phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, và chị vợ của Ủy viên bộ chính trị, bí thư thành phố Sài Gòn Lê Thanh Hải. Trước tòa, Dương Chí Dũng khai báo đã đưa cho Phạm Quý Ngọ 20 tỷ, tiền từ Trương Mỹ Lan, và việc này đã được người chuyển tiền tên Tiệp báo cáo cho Trần Đại Quang. Do đó, Trần Đại Quang, Trương Mỹ Lan, người tên Tiệp – bị công khai nêu danh tánh là 3 nhân vật trực tiếp có được những “điều lợi” nếu Phạm Quý Ngọ không thể mở miệng khai thêm điều gì. Người bị ảnh hưởng lớn nhất là Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang.

Nhân chứng Phạm Quý Ngọ

Ngay trong những xã hội phát triển, nhân chứng trước khi ra tòa bị giết bởi những thành phần có thể bị kết án vì lời khai nhân chứng là chuyện đã xảy ra. Vì thế ở nhiều nước có chương trình “bảo vệ nhân chứng”. Do đó, phía muốn khai thác lời khai của Phạm Quý Ngọ phải tìm cách kéo Phạm Ngọ vào vòng kiểm soát và “bảo vệ” của mình.

Động thái đầu tiên được Phó Trưởng ban Nội chính Trung ương Phạm Anh Tuấn dọn đường qua ngả truyền thông – “Tạm đình chỉ công tác đối với Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ để đảm bảo việc điều tra, làm rõ những nội dung tố cáo của Dương Chí Dũng, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam khai tại phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng và đồng bọn “Tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài” (3) Nếu điều này xảy ra thì viễn ảnh một Dương Chí Dũng thứ hai khai hết trước tòa là điều có thể xảy ra. Và đó là mối đe dọa đối với Trần Đại Quang.

Do đó, giả thuyết có xác suất tương đối cao hơn mọi giả thuyết khác là Trần Đại Quang là thủ phạm của âm mưu và kế hoạch dẫn đến cái chết của Phạm Quý Ngọ.

Trần Đại Quang

Trần Đại Quang là người có nhiều thủ đoạn để leo lên chức Bộ trưởng Bộ Công An. Một trong những hành vi bị khui ra khai man lý lịch để được đưa vào danh sách bầu cử Trung ương, sau đó là vào bộ chính trị, tiến lên làm bộ trường bộ công an thay Lê Hồng Anh… (4a) (4b) Từ lời khai ngắn gọn của Dương Chí Dũng: “Anh yên tâm đi, tôi đã gặp và báo cáo với anh Trần Đại Quang – bộ trưởng bộ công an, để anh Quang có ý kiến với anh Ngọ. Và anh Quang sẽ điện cho anh, để anh Ngọ không can thiệp hay gây khó cho doanh nghiệp nữa” cho đến viễn ảnh Phạm Quý Ngọ sẽ khai hết, Trần Đại Quang là người phải lo lắng nhất. Những suy diễn cho phản ứng của Trần Đại Quang trong giả thuyết nếu ông ta là thủ phạm:

1. Sắp xếp để cho Phạm Quý Ngọ bỏ trốn. Bài học đã xảy ra đối với Dương Chí Dũng và trong hoàn cảnh phe đối nghịch – cũng từ kinh nghiệm Dương Chí Dũng – gia tăng cảnh giác, canh chừng… cho thấy điều này không mấy khả thi.

2. Cho Phạm Quý Ngọ giả chết. Điều này rất khó xảy ra với 3 lý do: (a) Nếu không trốn được như ở trên thì giả chết rồi trốn đi đâu? (b) Nếu trốn được ở một quốc gia nào khác thì xác suất để không bao giờ có ai thấy, bắt gặp hoặc không để lực lượng tình báo của phe chống Quang tìm ra gần như là zero. Hơn nữa, hệ quả của sự việc nếu bị phát hiện sẽ rất nặng nề.

3. Cho Phạm Quý Ngọ chết. Và lúc này chứng bệnh ung thư gan của Phạm Quý Ngọ trở thành thế cờ chiến lược.

Lá gan Phạm Quý Ngọ

Cho đến ngày tin Phạm Quý Ngọ chết được thông báo, hầu như không có một tin tức nào từ báo lề đảng, từ Bộ Công an đề cập đến tình trạng ung thư gan của một Thứ trưởng công an đã trở thành tâm điểm của cơn bão án Dương Chí Dũng. Điều đó không đương nhiên đồng nghĩa với việc ông Ngọ không bị bệnh gan. Chúng ta có thể đoán rằng bệnh ung thư gan – nếu có thì ở trong tình trạng chưa vào giai đoạn cuối – nên đã không được nghĩ đến trong thế trận Phạm Quý Ngọ trước đó mà chỉ xuất hiện khi nhu cầu Ngọ phải ra đi vĩnh viễn thúc bách.

Lá gan Phạm Quý Ngọ được đưa vào Bệnh viện Quân đội 108. Tại sao lại là Bệnh viện Quân đội mà không là của Công an như Bệnh viện 198 hoặc Bệnh viện 20/4 để chữa trị cho một Thượng tướng công an? Vẫn trong giả thuyết Trần Đại Quang thì phải chăng Trần Đại Quang muốn đi một nước cờ xa hơn để chứng minh rằng ông Ngọ không chết trong bàn tay của công an tại bệnh viện của công an. Tuy nhiên, sự gượng gạo, không tự nhiên trong nước cờ này lại biến nó thành một nước cờ thấp: gia tăng sự nghi ngờ.

Từ đó dẫn đến những suy diễn chung quanh giờ phút cuối cùng của Phạm Quý Ngọ. Hãy đọc một đoạn ngắn từ PetroTimes: “Nhưng được các bác sĩ khoa cấp cứu A11 Bệnh viện Quân đội Trung ương 108 hồi sức tích cực, nên trái tim đã đập trở lại. Tuy nhiên, đến 21h05 thì ngừng hẳn). Tướng Phạm Quý Ngọ từ ba tháng nay đã phải chống chọi với căn bệnh ung thư gan quái ác.” (5) Thử tưởng tượng những gì xảy ra như bất cứ ở một bệnh viện nào: chỉ có những bác sĩ ở trong phòng cấp cứu. Nạn nhân ngưng thở được định rõ bằng máy đo biểu đồ tim.

Bác sĩ trưởng sau nhiều lần tìm cách hồi sức đã có kết luận y khoa sau cùng: bệnh nhân đã chết. Bác sĩ trưởng ghi biên bản ngày giờ chết, lý do và ký xác nhận biên bản. Bác sĩ ra ngoài thông báo cho những người liên hệ với bệnh nhân đã chết.

Ngày giờ chết xác định rất rõ ràng và đơn giản. Đơn giản như vậy tại sao có tình trạng các báo đăng giờ chết khác nhau. “Nổi bật” nhất là PetroTimes vào lúc 19:58 thông báo ông Ngọ chết vào lúc 21:20, sau đó sửa lại giờ của bài báo là được đăng lúc 21:21 và ông Ngọ chết vào lúc 21:05. Hiện tượng này cho thấy tình trạng rất bất bình thường trong cái chết của Phạm Quý Ngọ; cho thấy có những thông tin khác nhau – có thể đến từ một kế hoạch không suôn sẻ; có thể đến từ những thay đổi bất ngờ trong tiến trình tạo hồ sơ pháp y cho hợp lý. Nói chung nó không đến từ một tiến trình bình thường.

Lá gan Phạm Quý Ngọ đã đến thời điểm sau cùng của ung thư? 

Đây là mấu chốt của vấn đề. Nếu giả thuyết Trần Đại Quang là thủ phạm thì ông ta sẽ muốn dư luận bị kéo vào những phân tích Phạm Quý Ngọ không bị ung thư gan để mọi lý luận khác đều bị vô hiệu hóa khi thật sự ông Ngọ đang có triệu chứng ung thư gan.

Nếu giả thuyết Trần Đại Quang là thủ phạm thì ông ta sẽ không muốn có sự lưu tâm đến việc ông Ngọ bị ung thư gan ở giai đoạn nào, có đủ thời gian sống để làm nhân chứng và vì thế ông ta bị giết trước khi lâm vào tình trạng sau cùng của chứng bệnh hiểm nghèo này.

Những hình ảnh, sinh hoạt, tin tức về Phạm Quý Ngọ trước ngày 18 tháng 2 không cho thấy một chỉ dấu nào về một người bị ung thư gan chỉ còn vài tuần, hay vài ngày nữa là chết. Chỉ một ngày sau khi tin ông Ngọ chết, báo chí lề đảng được bơm tin để trình bày tình trạng của ông Ngọ ung thư ở giai đoạn cuối (mà trước đây không có):

– Tướng Phạm Quý Ngọ chống chọi với căn bệnh quái ác như thế nào?

– Tâm nguyện cuối đời của Thượng tướng Phạm Quý Ngọ

Tìm hiểu căn bệnh ung thư của ông Phạm Quý Ngọ

Hành trình chống chọi với căn bệnh ung thư của tướng Ngọ

Thượng tướng Phạm Quý Ngọ qua đời vì bệnh gì?

…. Tất cả gần như đều xuất phát từ một nguồn tin, vẽ lên một Phạm Quý Ngọ rất bệnh tật, yếu đuối và rõ ràng chết vì ung thư gan. Trong khi đó, thực tế là ông ta có đủ sức khỏe tối thiểu để có thể được thăng lên thượng tướng công an chỉ mới vào tháng 7/2013.

Lá gan của… Nguyễn Bá Thanh và tình trạng nội bộ đảng

Cái chết của Phạm Quý Ngọ dù thật sự đến bởi nguyên nhân nào cũng tạo nên một thông điệp vô hình gửi đến mọi phe: tù tội đã có và bây giờ chết chóc cũng có. Liệu Trưởng ban Nội chính Trung ương có đủ gan để tấn tới và phanh phui những mảng tối trong vụ này.

Nếu cái chết của Phạm Quý Ngọ đến từ bàn tay của một thế lực nào đó thì bảo đảm rằng số người chủ mưu và biết chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong đó có một hai chúa trùm chỉ phán “các chú biết cần phải làm gì” để tránh trách nhiệm. Còn lại là 90 triệu người dân, hơn 3 triệu đảng viên cộng sản và ngày cả những quan lớn trong Trung Ương đảng đều mù mờ phỏng đoán. Có người sẽ tin tưởng vào những gì truyền thông lề đảng (bây giờ cũng chia năm xẻ bảy bởi các thế lực khác nhau trong đảng) thông tin, tuyên truyền.

Nhiều người dựa vào bản chất của chế độ cộng sản, tập quán thanh trừng, tình trạng đấu đá gia tăng mãnh liệt từ đại hội 6 sẽ tin rằng cái chết của Phạm Quý Ngọ là một cái chết bất bình thường, có nhiều nghi vấn và cần tìm hiểu, phân tích. Và hơn ai hết, ở trong chăn mới biết rõ rận, những đảng viên cộng sản cao cấp của đảng dù không biết tường tận sự tình nhưng hiểu rõ những gì đang xảy ra:

Nếu nó đến với Dương Chí Dũng, với Phạm Quý Ngọ thì nó có thể đến với bất kỳ ai.

Cái chết của Ngọ trong năm Ngựa sẽ không dừng lại ở những bài viết ca tụng Ngọ trong những ngày sắp tới. Đằng sau nó là một nỗi hoang mang và lo sợ lẫn nhau kéo dài trong nội bộ đảng.

Những điều muốn khác nhau

Điều mà các thế lực trong bóng tối muốn là mọi thứ sẽ chìm xuồng, hình ảnh của Phạm Quý Ngọ sẽ được đánh bóng là hình ảnh của một đảng viên trung với đảng, hiếu với dân và là một chiến sĩ công an gương mẫu. Và đó là sân khấu của truyền thông đảng trong những ngày sắp tới. Điều mà chúng ta muốn là phân tích, đưa ra mọi giả thuyết. Chúng ta có quyền nghi ngờ, có quyền đặt vấn đề, có quyền phân tích. Trong xã hội dân chủ, văn minh nó lãnh vực của các cơ quan điều tra độc lập và các phóng viên điều tra độc lập.

Ở xã hội độc tài, người dân trong đó có các blogger, các còm sỹ phải tự làm. Chúng ta sẵn sàng chấp nhận có những phân tích chưa đủ thuyết phục; đó là điều khó tránh khi phải sống trong một đất nước bị bưng bít, mọi dữ kiện đều bị kiểm soát và bóp méo, tạo dựng bởi các thế lực cầm quyền. Hồ sơ mở này chắc chắn có nhiều lỗ hổng, chưa đủ sức thuyết phục nhưng xin được làm bước khởi đầu để các còm sĩ cùng chung tay góp sức cho việc đi tìm sự thật trong thế giới giả dối, cho việc đi tìm ánh sáng trong đường hầm đen tối của đảng cầm quyền.

Vũ Đông Hà danlambaovn.blogspot.com

__________________________

Chú thích:

(1) baomoi.com/Thuong-tuong-Pham-Quy-Ngo-qua-doi-Se-dinh-chi-vu-an-lien-quan/58/13131688.epi

(2) danlambaovn.blogspot.com/2014/01/ong-duong-chi-dung-khai-ca-bo-truong.html

(3) nld.com.vn/phap-luat/co-de-xuat-dinh-chi-cong-tac-ong-pham-quy-ngo-20140217072536003.htm

(4a) danlambaovn.blogspot.com/2013/11/nhung-su-that-can-phai-biet-phan-29.html

(4b) danlambaovn.blogspot.com/2011/07/trung-tuong-cong-khai-man-ly-lich-nhan.html

(5) petrotimes.vn/news/vn/chinh-tri/tuong-pham-quy-ngo-tu-tran.html

*

IMG_4633

*

Bản án Vinalines trên báo chí quốc tế

*

Cập nhật: 10:40 GMT

– thứ ba, 17 tháng 12, 2013

IMG_5273

Ông Dương Chí Dũng và các bị cáo nghe tuyên án tại tòa hôm 16/12

Hai lãnh đạo của Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) bị tuyên án tử hình về tội tham ô tài sản trong phiên xử sơ thẩm ngày 16/12.

Ông Dương Chí Dũng, 56 tuổi, nguyên chủ tịch HĐQT Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục hàng hải, bị tuyên án tử hình về tội tham ô, 28 năm tù về tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.  

Ông Mai Văn Phúc, 56 tuổi, nguyên tổng giám đốc Vinalines, nguyên phó vụ trưởng Vụ Vận tải, bị tuyên án tử hình về tội tham ô, 18 năm tù về tội cố ý làm trái.

Sau đây là một số phản ứng và ý kiến của truyền thông quốc tế về sự kiện này.

Bloomberg: Các bản án có vẻ ra chỉ dấu về sự trừng phạt các công ty nhà nước trong bối cảnh Việt Nam cố gắng cải tổ hệ thống quốc doanh và hệ thống ngân hàng oằn gánh vì tỉ lệ nợ xấu cao nhất Đông Nam Á. Nói với Bloomberg, kinh tế gia Alan Pham của quỹ VinaCapital ở TP. HCM nhận xét: “Nếu án tử hình được thi hành, nó sẽ thực sự là sự ngăn chặn. Còn nhiều vụ khác chưa bị đưa ra ánh sáng.”

Wall Street Journal: Nhiều người Việt Nam cho rằng tham nhũng là một trong những yếu tố dẫn đến tăng trưởng kinh tế yếu kém trong nhiều năm nay. Điều này đã làm giảm đi đáng kể vị thế của Đảng Cộng sản cũng như chính phủ, buộc nhà cầm quyền phải tăng nỗ lực trong công tác chống tham nhũng. “Đây là bản án nghiêm khắt hiếm thấy ở một đất nước cộng sản nơi mà quan chức cấp cao hiếm khi bị buộc tội.” Hãng thông tấn Reuters

AP: Tòa án Việt Nam đã tuyên án tử hình đối với hai cựu lãnh đạo của tổng công ty hàng hải Vinalines vào thứ Hai trong động thái nhằm chứng minh chính quyền đang đẩy mạnh công tác chống tham nhũng. Sự bất mãn của người dân trước nạn tham nhũng hoành hành đang đe dọa trực tiếp tính chính danh của lãnh đạo Việt Nam, trong lúc chính quyền đang đối đầu với một nền kinh tế đình trệ và sự bùng nổ của lực lượng phản kháng trên mạng. Các nhà lãnh đạo đã tuyên bố sẽ tăng cường nỗ lực trong công tác phòng chống tham nhũng, tuy nhiên nhiều ý kiến lại cho rằng họ không có bản lĩnh để giải quyết những vấn đề sâu rộng hơn ngoài việc sử dụng những bản án. Từ Hà Nội, tiến sỹ Nguyễn Quang A nói hai bản án tử hình không đủ để triệt tiêu nạn tham nhũng mà cần phải có những biện pháp để phòng ngừa tham nhũng ngay từ ban đầu.

Reuters: Đây là bản án nghiêm khắc hiếm thấy ở một đất nước cộng sản nơi mà quan chức cấp cao hiếm khi bị buộc tội. Bản án này được đưa ra trong bối cảnh chính phủ Việt Nam đang tìm cách tái cơ cấu hàng trăm doanh nghiệp nhà nước nhằm phục hồi nền kinh tế đang bị bao phủ bởi nợ xấu, phần lớn là do chính các doanh nghiệp này gây ra. Việt Nam đã muốn đưa Vinalines trở thành một trong những công ty hàng hải lớn nhất thế giới trong một phần kế hoạch thiết lập những tập đoàn nhà nước thành công theo mô hình tương tự các chaebol của Nam Hàn.

Tuy nhiên cũng giống như tất cả mọi doanh nghiệp nhà nước, vốn được hưởng nguồn tín dụng thoải mái, Vinalines đã gặp thảm họa khi mở rộng ra những ngành không liên quan như bất động sản và chứng khoán. Tập đoàn này sau đó đã chịu ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008 và cho đến cuối năm 2011 đã nợ đến 2 tỷ đôla, theo báo cáo của chính phủ hồi năm ngoái.

IMG_5269

Có thể gia đình ông Dương Chí Dũng sẽ kháng án

Tân Hoa Xã: Vụ án tham nhũng của Vinalines là vụ thứ ba được đưa ra xét xử kể từ tháng 11 năm nay trong lịch trình xét xử 10 vụ tham nhũng nghiêm trọng khác tại Việt Nam.

AFP Việt Nam đã tuyên án hai cựu lãnh đạo Vinalines, doanh nghiệp nhà nước đầy tai tiếng, vì tội tham nhũng, trong động thái nhằm xoa dịu sự bất mãn của dư luận. Quan ngại về các doanh nghiệp nhà nước bắt đầu dấy lên sau khi tập đoàn Vinashin đứng trước bờ vực phá sản hồi năm 2010 do khối nợ hàng tỷ đôla. Một số dự án gây lỗ của Vinashin sau đó đã chuyển qua cho Vinalines, mặc dù nhiều chuyên gia cho rằng công ty này không đủ khả năng quản lý chúng. Việt Nam bị cho là một trong những nước nhiều tham nhũng nhất trên thế giới, và vấn nạn này là một trong những yếu tố khiến người dân bất mãn nhất. Nạn tham nhũng, quản lý yếu kém và khối nợ khổng lồ của các donh nghiệp nhà nước được cho là nguyên nhân chính dẫn đến khó khăn kinh tế mà nước này đang đối mặt.

*

IMG_4633

*

‘Bất mãn chưa từng thấy’?

Cập nhật: 08:23 GMT – thứ tư, 24 tháng 4, 2013

IMG_5275

Tình hình kinh tế chính trị Việt Nam đang xấu đi rất nhiều

Nhật báo New York Times hôm thứ Tư ngày 24/4 vừa đăng một bài báo về lòng tin của người dân Việt Nam vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong tình hình khó khăn hiện nay.

Dưới tiêu đề ‘Những lúc khó khăn cũng là lúc bất đồng và trấn áp công khai nở rộ ở Việt Nam’, nhà báo Thomas Fuller của New York Times đã đưa ra quan sát này trong một lần đi tìm hiểu thực tế mới đây ở thành phố Hồ Chí Minh.  

Nhân vật chủ đạo trong bài báo là giáo sư Nguyễn Phước Tương (tức Tương Lai), cựu cố vấn của hai đời thủ tướng Việt Nam. Ngoài ra ký giả này cũng đã trao đổi với ông Trương Huy San (tức nhà báo Huy Đức), một cựu cố vấn khác của thủ tướng là Tiến sỹ kinh tế Lê Đăng Doanh, cũng như một số nhà quan sát khác để tìm hiểu về tình hình kinh tế chính trị của Việt Nam hiện nay.

‘Không tin Đảng nữa’

“Trên các kệ sách chất đầy các tuyển tập của Marx, Engels và Hồ Chí Minh, dấu ấn của một đời trung thành với Đảng Cộng sản, nhưng ông Nguyễn Phước Tương, 77 tuổi, nói ông không còn tin vào Đảng nữa,” bài báo bắt đầu từ tư gia của GS Tương Lai ở ngoại ô thành phố lớn nhất nước.

“Ông Tương, cũng giống như rất nhiều người khác ở Việt Nam hiện nay, đang lên tiếng phản đối chính quyền mạnh mẽ.” “Chế độ của chúng tôi là độc tài toàn trị,” ông Tường được dẫn lời nói, “Tôi là người sống trong lòng chế độ – tôi biết tất cả những khiếm khuyết, những sai lầm sự suy thoái của nó.” “Trong vòng 21 năm sống ở đất nước này tôi chưa bao giờ sự bất mãn với chế độ của trí thức và doanh nhân đến mức độ như hiện nay.” Peter R. Ryder, giám đốc điều hành của Quỹ đầu tư Indochina Capital “Nếu chế độ này không được sửa đổi thì tự nó sẽ sụp đổ,” ông nói thêm.

Theo Fuller thì Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối mặt với sự giận dữ ngày càng tăng của người dân về sự trượt dốc của nền kinh tế và nội bộ Đảng đang bị chia rẽ giữa một bên là những người bảo thủ muốn vẫn duy trì những nguyên tắc soi đường của chủ nghĩa xã hội và sự độc quyền lãnh đạo và một bên là những người kêu gọi một xã hội đa nguyên và chấp nhận hoàn toàn chủ nghĩa tư bản. Tuy nhiên quan trọng nhất là Đảng đang đối phó với một xã hội thông tin ngày càng rộng mở và khán giả ngày càng tỉnh táo trước các thông tin khi mà có nhiều tin tức và ý kiến khác nhau lan truyền trên mạng làm ảnh hưởng đến sự tuyên truyền của truyền thông Nhà nước.

Bài báo dẫn nhận định của ông Carlyle A. Thayer từ Học viện Quốc phòng Úc, một trong những học giả nước ngoài hàng đầu về Việt Nam, cho rằng giờ đây sự chỉ trích Đảng đã ‘bùng nổ trên toàn xã hội’.

Đây là khác biệt lớn nhất so với các thách thức mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng trải qua kể từ khi Đảng này thống nhất đất nước 38 năm trước đây như cuộc chiến với Trung Quốc và Campuchia, khủng hoảng tài chính và chia rẽ nội bộ. Cũng theo quan sát của ông Thayer thì ‘bất đồng nở rộ nhưng đồng thời sự đàn áp cũng gia tăng’.

‘Bi quan sâu sắc’

  IMG_5276

Kinh tế Việt Nam đang bộc lộ hết tất cả những khiếm khuyết mà thời gian dài không được khắc phục “Có thêm nhiều người muốn bày tỏ chính kiến phê phán chính phủ của mình hơn trước và những gì họ chỉ trích cũng nghiêm trọng hơn,” ông Trương Huy San (tức nhà báo, blogger Huy Đức – tác giả Bên Thắng Cuộc), nói với New York Times.

Vấn đề đăṭ ra ở đây, theo nhà báo Fuller, là ‘khó mà hiểu được sự bi quan sâu sắc’ của người dân trên đất nước này nếu nhìn vào bề mặt của sự tăng trưởng kinh tế.

Theo bài báo này thì nhiều người cho rằng Việt Nam đang mất phương hướng mặc dù đất nước này có dân số trẻ và làm việc chăm chỉ. “Trong vòng 21 năm sống ở đất nước này tôi chưa bao giờ sự bất mãn với chế độ của trí thức và doanh nhân đến mức độ như hiện nay,” ông Peter R. Ryder, giám đốc điều hành của Quỹ đầu tư Indochina Capital, được dẫn lời nói. Tại Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội tổ chức hồi đầu tháng Tư năm nay, các diễn giả đã ‘tranh nhau nói trước micro’, kinh tế gia Lê Đăng Doanh thuật lại với New York Times.

Ông cho biết nhiều người đã chỉ trích mặc dầu nền kinh tế cần phải được tái cơ cấu sâu rộng nhưng ‘gần như chẳng ai làm gì cả’. “Đó là sự khủng hoảng lòng tin,” ông Doanh được dẫn lời nói, “Năm nào người ta cũng nghe hứa hẹn là thời gian tới mọi việc sẽ được cải thiện nhưng họ không thấy gì cả,” ông nói.

“Đó là sự khủng hoảng lòng tin. Năm nào người ta cũng nghe hứa hẹn là thời gian tới mọi việc sẽ được cải thiện nhưng họ không thấy gì cả.”

IMG_4777

Kinh tế gia Lê Đăng Doanh ài báo đã nêu đích danh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là trung tâm của cơn bão chính trị hiện nay.

“Sự tự tin thái quá và các chương trình đầy tham vọng của ông Dũng lúc đầu giúp ông có người ủng hộ bởi vì ông đã đoạn tuyệt với khuôn mẫu một cán bộ Đảng xơ cứng,” bài báo viết.

Tuy nhiên, sau đó ông làm nhiều người bất mãn với việc giải tán ban cố vấn vốn là động lực phía sau chương trình cải cách kinh tế mà ông Tương Lai là một thành viên.

Bên cạnh đó, chính sách kinh tế mang dấu ấn cá nhân ông Dũng là thúc đẩy thành lập các tập đoàn kinh tế nhà nước theo kiểu các chaebol của Hàn Quốc, đã đem lại hiệu quả ngược. Điều hành các tập đoàn này những người thân cận với Đảng Cộng sản, những người đã biến các tập đoàn thành nhiều công ty khác nhau mà họ không đủ khả năng điều hành cũng như đầu cơ trên thị trường chứng khoán và bất động sản. Hai tập đoàn trong số này đã gần như sụp đổ và đang đứng bên bờ vực phá sản.

‘Căng thẳng trong Đảng’

  IMG_5277

Báo Mỹ viết Đảng Cộng sản ngày càng mất đi sự ủng hộ trong lòng người dân Việt Nam

Ông Nguyễn Phước Tương nói với New York Times rằng những khó khăn của nền kinh tế đã khiến cho căng thẳng trong nội bộ Đảng Cộng sản dâng cao.

Hồi tháng Hai, ông đã tham gia soạn thảo một thư kiến nghị gửi đến lãnh đạo Đảng Nguyễn Phú Trọng để kêu gọi thay đổi Hiến pháp theo hướng đảm bảo quyền lực thuộc về nhân dân. Ông nói đến nay ông chưa nhận được phản hồi gì cả. Giờ đây ông đang cảm thấy áp lực thời gian, ông cho biết.

Căn bệnh ung thư của ông, mặc dù đang thuyên giảm, giống như là sự giải phóng tư tưởng thôi thúc ông phải nói lên điều mà ông cho là sự thật, ông nói. “Nói cho cùng, Marx là một nhà tư tưởng vĩ đại,” ông nói, “Nhưng nếu như thế giới này chưa từng có Marx thì có lẽ sẽ tốt đẹp hơn.” Bản điện tử của bài báo này trên trang chủ của New York Times đã nhận được một số ý kiến phản hồi của độc giả.

Một người ký tên là R. Vasquez đến từ tiểu bang New Mexico của Hoa Kỳ bình luận: “Đảng (Cộng sản Việt Nam) đã cạn nhiệt huyết và ý tưởng. Những người thật sự còn trung thành với lý tưởng cộng sản giờ cũng đã 70, 80 tuổi… Các thế hệ tiếp nối sẽ thấy ngày càng khó mà hài hòa giữa những lý luận của các nhà tư tưởng ở châu Âu vào thế kỷ 19 với nhu cầu và khát vọng của nước Việt Nam trong thế kỷ 21.”

Còn Party State đến từ thành phố Vancouver của Canada thì viết: “Đảng Cộng sản Việt Nam đã suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức. Sự mục nát sẽ dẫn đến chỗ Đảng sụp đổ. Vấn đề ở đây là điều gì sẽ xảy ra sau đó? Liệu Việt Nam có trở thành một chế độ độc tài quân sự hay sẽ có một nhân vật như Hun Sen lên nắm quyền? Tương lai, tôi sợ rằng, sẽ còn tồi tệ hơn nhiều so với hiện tại.”

‘Giá đừng phản chiến’

“Nói cho cùng, Marx là một nhà tư tưởng vĩ đại. Nhưng nếu như thế giới này chưa từng có Marx thì có lẽ sẽ tốt đẹp hơn.”

013

GS Tương Lai

Charles ở Slough, Vương quốc Anh, tự vấn phong trào phản đối chiến tranh ở Việt Nam. Độc giả này viết:

“Những người chúng ta đã từng tham gia vào phong trào phản chiến trong những năm 60 và 70 nên treo cổ trong tủi hổ và nên xin lỗi người dân Việt Nam. Với việc ủng hộ phe cộng sản và gây sức ép lên Quốc hội cắt đứt mọi viện trợ cho miền Nam Việt Nam thì chúng ta đã góp phần đảm bảo cho chiến thắng của ông Hồ Chí Minh và Đảng của ông ta. Lại nữa, hãy thử nghĩ xem nếu không có cuộc cách mạng này thì ngày nay Việt Nam đã tốt hơn như thế nào? Ba mươi năm chiến tranh, số người chết không kể xiết, thiệt hại và đau thương vô cùng lớn – tất cả chỉ để đem đến kết cục là một chế độ kinh tế Marxist không khả thi do một Đảng cộng sản suy đồi và tàn bạo lãnh đạo. Hãy nghĩ xem giờ này Việt Nam sẽ như thế nào nếu họ trải qua 60 năm thị trường tự do giống như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan và Singapore. Chắc chắn là không hoàn hảo nhưng sẽ tốt hơn nhiều và lại không có chết chóc hay tàn phá.”

Tuy nhiên ý kiến này đã bị một công dân mạng khác có tên là Khang Duong từ Việt Nam phản bác: “Ông chỉ đọc từ một phía và ông không hiểu gì về Việt Nam cả. Tôi không nghĩ rằng Việt Nam sẽ tốt hơn nếu không làm cách mạng. Đất nước của ông bị nước khác tàn phá, người dân của ông mất hết quyền lực và bị đối xử như súc vật? Miền Nam điêu tàn dưới tay của một kẻ độc tài. Ngô Đình Diệm không phải do người dân Việt Nam mà là người Pháp, người Mỹ đưa lên. Nếu Hồ Chí Minh không làm cách mạng thì cũng sẽ có một cuộc cách mạng khác

mà thôi.”

*

IMG_4633

*

‘Báo chí VN chỉ là công cụ bị lợi dụng’

*

Cập nhật: 12:03 GMT – chủ nhật, 23 tháng 3, 2014

IMG_5307

Ông Huỳnh Ngọc Chênh nói báo chí Việt Nam không làm được việc chống tham nhũng mà chỉ là công cụ bị lợi dụng.

Một nhà báo kỳ cựu ở Việt Nam nhận định rằng báo chí Việt Nam không thể làm được vai trò giám sát chống tham nhũng mà chỉ là công cụ cho các phe phái trong Đảng sử dụng để đánh nhau.

Ông Huỳnh Ngọc Chênh, từng là thư ký tòa soạn báo Thanh niên, nói rằng báo chí Việt Nam ‘chả có vai trò gì hết’ trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng. “Báo chí chịu sự chỉ đạo của Nhà nước, của Đảng,” ông Chênh nói, “ Đảng ra lệnh làm việc gì thì người ta làm việc đó.

Vụ (tham nhũng) này cần đánh thì sẽ đánh. Vụ kia cần để đó thì người ta không đánh.” Ông nói những vụ việc về tham nhũng mà báo chí Việt Nam đã đưa tin ‘đều là có chỉ đạo’. “Họ đưa thông tin ra nhằm mục đích gì đó, được chỉ đạo từ đâu đó,” ông nói thêm. “Đâu đó từ trên cao nói vụ này cần phải đánh thì cơ quan điều tra mới dám đưa ra tài liệu và phóng viên mới có tài liệu để viết,” ông nói và khẳng định rằng báo chí ‘chắc chắn là công cụ’ bị các phe phái trong Đảng ‘lợi dụng để đánh nhau’.

Ông Chênh dẫn chứng vụ việc về Ban quản lý dự án PMU18 liên quan đến Bùi Tiến Dũng được khui ra là vì ‘thông tin từ một nhóm người nào đó thấy rằng có lợi cho họ thì họ tung ra’. “Nhưng khi phe bên kia bắt đầu phản công lại được thì họ ém lại và trừng trị những người đã đưa thông tin lẫn những người viết bài,” ông giải thích.

Ông nói báo chí Việt Nam không thể đánh được tham nhũng do ‘không được quyền hỏi tài liệu hồ sơ ở bất cứ cơ quan nào hết’ trừ khi các cơ quan điều tra đưa thông tin ra. “Quyền công bố thông tin cho công chúng là không có,” ông nói thêm, “Nhà báo không có quyền tới phường gặp công an yêu cầu người ta cung cấp tài liệu – bất cứ vấn đề gì từ lớn đến nhỏ.”

*

IMG_4633

*

QUỐC HỘI TAỊ VIỆT NAM HIỆN NAY LÀ GÌ ?

*

IMG_4094

IMG_4094

IMG_4094 IMG_5308  

*

Hiện 85 triệu  dân Việt Nam trong ngoài nước gọi QUỐC HỘI VIỆT NAM HIỆN NAY LÀ QUỐC HỘI KÝ SINH TRÙNG vì quốc hội ấy hiện chỉ toàn là đảng viên cọng sản đại diện  cho ba triệu đảng viên đảng cọng sản chứ các thành viên đảng phái khác,  hoặc khuynh hướng chính trị khác thì không được ứng cử vào quốc hội.

QUỐC HỘI KÝ SINH TRÙNG TẠI VIỆT NAM HIỆN NAY LÀ NGUYÊN NHÂN GÂY RA BẤT CÔNG, GÂY RA TRẤN ÁP, GÂY RA MÓC NGOẶC KHÔNG AI KIỂM SOÁT NỔI, GÂY RA BÈ PHÁI CƯỚP BÓC KHẮP NƠI, GÂY RA CẢNH GIA ĐÌNH TRỊ LỘNG HÀNH MỘT PHƯONG , GÂY  RA THAM NHỦNG HÀNG CHỤC TỶ ĐÔ LA, VÀ GÂY RA TÌNH TRẠNG NGUY NGẬP BÁN  NƯỚC MUA DANH ĐANG LÀM NGUY HẠI CHO VIỆT NAM VÀ NGUY HẠI CHO CẢ THẾ  GIỚI.
* IMG_4633

*

NÓI ÐẾN LẢNH ÐẠO CỌNG SẢN VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC LÀ NÓI ÐẾN GÁI VÀ TIỀN BỎ TÚI RIÊNG MUA CÔNG TY RIÊNG

*

Những người lảnh đạo đảng cọng sản Việt Nam và đảng cọng sản Trung quốc họ biết rằng họ đã hành động bậy bạ và sai quấy ngu xuẩn khi cai trị dân, đối xử với dân, đàn áp quyền con người,  v. v.

IMG_5009

Nhưng vấn đề ở đây là đồng tiền, là bạc tỷ đô la phải có phải bỏ vào túi riêng đều hàng ngày cho cuộc sống hưởng thụ của họ và  gia đình họ  ( xem các đám cưới của các con quan cọng sản Việt nam và Trung quốc thì rỏ ). Nếu họ cai tri để dân có tự do, có quyền con người, có quyền phê phán chính quyền, có quyền bầu cử tự do đa đảng như các nước dân chủ văn minh trên thế giới thì các lảnh đạo các đảng bát nháo cọng sản Trung quốc và Việt nam buộc phải về vườn đuổi gà cho vợ vì không ai bầu cho loại đảng cầm quyền chuyên ăn dơ thổ tả như vậy. Nên nhớ là các nước cọng sản đông Âu tức cọng sản Âu châu còn văn minh, còn giữ thể diện chứ cọng sản Á châu như Trung quốc và Việt nam là thứ cù nhầy chỉ biết tiền và gái chứ không bao giờ quan tâm đến sỉ diện liêm sỉ gì cả.

Do vậy muốn có thay đổi về nhân quyền tại Việt nam và Trung quốc là phải có áp lực quần chúng nổi dậy lật đổ bằng cách này hay cách khác chứ không phân trần hay yêu cầu Tức là cọng sản phải sợ xanh mặt, sợ chết thì họ mới thay đổi chứ  ngoài ra họ luôn cố bám giữ độc tài độc ác để hưởng thụ cho thỏa mản thú tính riêng của bọn họ.

Sỉ phu Việt Nam

IMG_4993

Chuyên gia Trần Cư

https://siphuvietnam.wordpress.com

*

IMG_4633  

*

Bùi Tín – Sở hữu toàn dân là tội ác gốc

 

Bùi Tín  

IMG_3805

Báo Pháp luật trong nước ngày 12/9/2013 đưa tin anh Đặng Ngọc Viết ở thị xã Thái Bình đã nổ 7 phát súng Colt vào đoàn cán bộ của Trung tâm phát triển quỹ đất của tỉnh Thái Bình, giết chết ông Vũ Ngọc Dũng, phó giám đốc của trung tâm này, và làm bị thuơng 2 cán bộ khác.

Sau đó anh Viết phóng xe gắn máy về chùa Đông ở huyện Kiến Xương quê anh, cầu nguyện trước tượng Phật Bà Quan Âm rồi chĩa súng vào ngực tự sát sau khi nói với nhà Chùa:«Tôi đòi công lý cho bà con ta». Anh Viết mới 32 tuổi, là một lao động từ nước Nga trở về, có 2 con nhỏ. Anh có mảnh đất 220 m2 bị thu hồi 180 m2, được đền bù theo giá cưỡng bách. Anh đã gửi 5 đơn khiếu nại, nhưng không được trả lời.

Khi bị đoàn cán bộ tỉnh về thúc ép việc giải tỏa vùng đất này, anh Viết coi đó là biểu tượng của sự tàn ác của chính quyền không phải đối với riêng anh, mà còn đối với tất cả mọi nông dân và mọi công dân lương thiện của đất nước này. Đã có bao nhiêu nạn nhân mất đất một cách oan ức, bao nhiêu gia đình sạt nghiệp vì bị đất ruộng trưng mua, trưng thu, thu hồi một cách vô lý, bất công như anh Đặng Ngọc Viết.

Đã có cả một đội quân dân oan, hàng ngàn, hàng vạn người đi kêu oan, kiện cáo khắp nơi. Theo các báo trong nước như Tuổi trẻ và Pháp luật, đã có không ít người tự thiêu vì bị mất đất như anh Phạm Anh Nam ở Lâm Đồng, tự treo cổ như anh Nguyễn Viết Thành ở Đà Nẵng ngày 12/9 vừa qua.

Có tiếng nói nào có trọng lượng về ruộng đất hơn chính kiến của chuyên gia nông nghiệp Võ Tòng Xuân và nguyên Thứ trưởng Tài nguyên – Môi trường Đặng Hùng Võ. Cả hai ông đều cho rằng sở hữu toàn dân là điều cực kỳ phi lý và tệ hại, cần dứt khoát quay trở lại với chế độ đa sở hữu về ruộng đất từ ngàn xưa.

Hai ông đã nhiều lần phát biểu trên blog của mình và trên báo Diễn đàn Doanh nghiệp (tháng 8 và tháng 9) lập trường nên trả lại sở hữu đất cho người nông dân như trước đây. Chế độ ấy minh định ở mỗi làng xã có địa bạ công khai, có bản đồ cụ thể từng thửa ruộng, từ ruộng công do chính quyền xã quản lý thu hoạch dùng cho lễ hội, cúng bái Thành hoàng, dự trữ lương thực phòng đói kém, khuyến học trong xã, rồi ruộng sở hữu tư nhân của từng hộ (chiếm phần lớn nhất diện tích đồng ruộng, ao, hố), rồi ruộng của các hội tập thể, từ ruộng đất chung của các dòng họ, của nhà chùa, nhà thờ, hội từ thiện, hội khuyến học (còn gọi là tự điền, học điền…).

Một sự trùng hợp đáng chú ý là việc giết người rồi tự sát của anh Đặng Ngọc Viết đã xảy ra khi Luật đất đai (sửa đổi) sẽ được Ban Chấp hành Trung ương đảng CS và Quốc hội thảo luận để thông qua vào tháng 10 này. Điều hay nhất là trong các phiên họp này, Ban Chấp hành Trung ương đảng và Quốc hội nên có những việc làm như sau: Mặc niệm những nạn nhân gần đây nhất của chế độ «sở hữu toàn dân về đất đai», công dân Đặng Ngọc Viết và cán bộ Vũ Ngọc Dũng, cũng như tất cả những oan hồn đã chết do bất công xã hội về ruộng đất, bị tước quyền sở hữu tư nhân về ruộng đất tồn tại tự ngàn xưa.

Long trọng tuyên bố long trọng hủy bỏ chế độ «sở hữu toàn dân», thiết lập lại chế độ sở hữu đa hình thức: sở hữu công, sở hữu tư nhân, sở hữu tập thể. Hiến pháp và luật pháp sẽ được sửa đổi theo tinh thần đó. Vì chính cái sở hữu toàn dân do đảng CS tạo ra là kẻ giết người hàng loạt cần bị vạch mặt, kết tội và xóa bỏ không thương tiếc.

Những bổ sung sửa chữa vụn vặt sẽ không có tác dụng gì, chỉ là xoa bóp căn bệnh ung thư đã di căn. Nếu lãnh đạo đảng CS một mực duy trì chế độ phi lý «sở hữu toàn dân» họ sẽ tự cô lập hơn nữa với nông dân còn chiếm 70% số dân nước ta, với một khối trí thức đông đảo đang thức tỉnh và nổi giận, với tuổi trẻ am hiểu thời cuộc và thời đại.

Họ sẽ có nguy cơ bị hóc trong vụ Luật đất đai sắp tới. Ít nhất cũng sẽ là nuốt khó vào, nhả khó ra, vì lòng tham họ không muốn nhả ra cho phải lẽ. Rồi nếu việc gia nhập khối kinh tế Xuyên Thái Bình Dương TPP cũng hỏng và hóc nốt thì sẽ là tận cùng tai họa cho nhóm bảo thủ giáo điều. Thế lực giáo điều bảo thủ sẽ chuốc lấy búa rìu của dư luận còn lớn hơn, quyết liệt hơn.

Bùi Tín

Thuốc Lá gửi hôm Thứ Bảy, 28/09/2013

*

IMG_4633

*

Ai tác động vào chính sách ở Viet Nam  ?

*

 IMG_5268

                       

“Một số chuyên gia nước ngoài đã nói với tôi cách đây lâu lắm rồi rằng bản thân các doanh nghiệp nhà nước thực sự cũng được cổ phần hóa, đã được tư nhân hóa lâu rồi, về mặt hình thức, có thể nó vẫn mang danh là 100% của nhà nước, nhưng nó do người của những nhóm này, nhóm kia điều khiển. Và thực sự những chuyện tham nhũng như xảy ra ở Vinalines, Vinashin chẳng hạn làm cho những công ty sụp đổ, nhưng bản thân những người điều khiển, hay những người dính dáng những cái đó có thể kiếm được rất nhiều tiền. Và tiền ấy, họ có thể hợp thức hóa qua các công ty của người thân, gia đình của họ làm ăn hợp pháp ngay ở Việt Nam, mà chẳng cần đưa ra mấy thiên đường thuế ở bên ngoài làm gì…”

IMG_5229

TS Nguyễn Quang A.

BBC – Quá trình ra quyết định và thực thi chính sách kinh tế vĩ mô cấp quốc gia của chính phủ Việt Nam trong nhiều năm nay chịu tác động sâu từ một số tác nhân là các nhóm lợi ích ‘tiêu cực, tham nhũng’, theo một số quan sát từ Việt Nam.

Các nhóm này gồm các đại gia, các nhóm lợi ích thâu tóm nhiều thị trường huyết mạch của nền kinh tế quốc dân, từ trung ương tới địa phương như thị trường vốn, tài chính, ngân hàng, bất động sản, đầu tư, xuất nhập khẩu, khai thác tài nguyên thiên nhiên (mỏ, khoáng sản…), theo các ý kiến đánh giá.

Riêng trong lĩnh vực ngân hàng, hôm 23/1/2014, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Trung ương (CIEM) nói với BBC các nhóm lợi ích thâu tóm, lũng đoạn hệ thống ngân hàng nhà nước, đặc biệt là các ngân hàng thương mại, đã là nguyên nhân chính làm ‘tắc nghẽn’ nền kinh tế nhiều năm qua.

Ông nói: “Có thể thấy rằng các ngân hàng có thể rất dễ dàng cho các doanh nghiệp vay mà những thủ tục xem xét tài sản thế chấp, thủ tục xét duyệt thực thi các dự án là hết sức lỏng lẻo, và rõ ràng đấy là biểu hiện của những lợi ích nhóm… “Vấn đề của hệ thống ngân hàng của Việt Nam là một vấn đề hết sức hệ trọng và là một trong các điểm mấu chốt gây ra sự tắc nghẽn của nền kinh tế hiện nay, bởi vị số nợ xấu rất lớn.”

‘Lợi ích nhùng nhằng’

Phân tích về hiện tượng ‘sở hữu chéo’ ở nhiều ngân hàng Việt Nam, TS Doanh nói: “Trái với thông lệ quốc tế và luật pháp ở nhiều quốc gia khác, ở Việt Nam lại cho phép các công ty, các tập đoàn được đầu tư vào ngân hàng, rồi các ngân hàng đó lại lập ra các công ty tài chính, lại đầu tư trở lại với các tập đoàn này, doanh nghiệp kia, “Cho nên việc sở hữu chéo như trận đồ bát quái và hết sức phức tạp.

Và trong sở hữu chéo đó, rất có thể là có vốn ảo, tức là vốn không có thực, anh lấy vốn của người dân gửi vào ngân hàng, rồi anh lấy tiền đó đầu tư đi, rồi anh bảo rằng đấy là vốn của anh, rồi anh lại quay lại đầu tư lại.”

Hôm thứ Năm, PGS. TS Phạm Quý Thọ, Chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Viện Chính sách & Phát triển, Bộ Kế hoạch và Đầu tư cũng khẳng định với BBC, có sự hiện diện của lợi ích nhóm trong các ngân hàng mà sở hữu chéo là một phương thức thủ lợi.

IMG_5269

Vụ án Dương Chí Dũng ở Vinalines xuất hiện nhiều tình tiết phức tạp về lợi ích nhóm và tham nhũng nhà nước.

Ông nói: “Hiện nay, một trong những nhóm lợi ích nổi bật nhất chính là nhóm lợi ích trong ngân hàng, nhóm lợi ích này thể hiện hai điểm là các ngân hàng câu kết với các doanh nghiệp mà người ta gọi là sân sau, “Nó tạo nên những sở hữu chéo rất nhùng nhằng, nếu đặt vấn đề này ra, tôi nghĩ rằng khi xử Bầu Kiên sẽ rõ dần cái sở hữu chéo và đây chính là nhóm lợi ích (tác hại) thứ nhất mà ngân hàng đặt ra.” Chuyên gia chính sách công cũng chỉ ra sự hiện diện của nhóm lợi ích ở một bộ phận quan chức.

Ông nói: “Nhóm lợi ích thứ hai người ta cho là một số các quan chức cũng đứng sau các ngân hàng này và nếu như người ta xử triệt để, thì có thể bộc lộ một số nhân vật quan trọng và đứng sau các ngân hàng, “Như thế là các nhóm lợi ích này gồm có bên trong nội bộ sở hữu chéo, có nghĩa là các ngân hàng sân sau gồm có người nhà, họ hàng, các doanh nghiệp rất thân cận có quan hệ huyết thống hoặc các quan hệ thân quen làm ăn trong một thời gian; đó là nhóm lợi ích liên quan rất nhùng nhằng, “Nhóm lợi ích thứ hai người ta cũng đang đặt vấn đề là đứng đằng sau các ngân hàng này, đứng đằng sau các sai sót, các vụ án lớn này, là một số những nhân vật quan trọng có quyền, có chức, và người ta hy vọng và người ta rất quan tâm đến là liệu lần xử tới liên quan vụ Bầu Kiên và các vụ xử khác, liệu nó có động đến, làm bộc lộ nhóm lợi ích này ra một phần nào đây không.

‘Biến hóa tinh vi’

Các nhóm lợi ích cũng có những biến hóa tinh vi khó lường, như khẳng định của Tiến sỹ Nguyễn Quang A với BBC hôm 23/01/2014. Ông nói: “Một số chuyên gia nước ngoài đã nói với tôi cách đây lâu lắm rồi rằng bản thân các doanh nghiệp nhà nước thực sự cũng được cổ phần hóa, đã được tư nhân hóa lâu rồi, về mặt hình thức, có thể nó vẫn mang danh là 100% của nhà nước, nhưng nó do người của những nhóm này, nhóm kia điều khiển. “Và thực sự những chuyện tham nhũng như xảy ra ở Vinalines, Vinashin chẳng hạn làm cho những công ty sụp đổ, nhưng bản thân những người điều khiển, hay những người dính dáng những cái đó có thể kiếm được rất nhiều tiền. “Và tiền ấy, họ có thể hợp thức hóa qua các công ty của người thân, gia đình của họ làm ăn hợp pháp ngay ở Việt Nam, mà chẳng cần đưa ra mấy thiên đường thuế ở bên ngoài làm gì.”

Gần đây, liên quan vấn đề lợi ích nhóm và tham nhũng nhà nước, hôm 13/1/2014, trả lời phỏng vấn của Thông Tấn Xã Việt Nam, ông Bấm Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) của Đảng Cộng sản. Xử lý lợi ích nhóm và tham nhũng nhà nước đang là bài toán đau đầu của lãnh đạo Đảng và nhà nước VN.

  Ông được trích thuật nói: “Phòng, chống tham nhũng là một yêu cầu, nội dung lớn của Nghị quyết Trung ương 4 về xây dựng Đảng. Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được thành lập là theo Nghị quyết Hội nghị lần thứ năm của Ban Chấp hành Trung ương…, “Tham nhũng như ung nhọt nhức nhối, nhưng lãng phí cũng rất ghê gớm; lãng phí về của cải, tiền bạc, tài nguyên, thời gian, công sức… Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI về xây dựng Đảng ra đời chính là nhằm phòng, chống cho được tham nhũng, lãng phí, những hiện tượng cục bộ, lợi ích nhóm, hư hỏng, suy thoái biến chất trong cán bộ đảng viên, kể cả cán bộ lãnh đạo, quản lý…”

Còn tại một cuộc họp của Ban Kiểm tra Trung ương Đảng, một cựu quan chức Viện trưởng Viện Xây dựng Đảng đã thừa nhận với truyền thông trong nước về vấn nạn khuynh loát của lợi ích nhóm dẫn tới tham nhũng nhà nước. “Cái tiêu cực ở thượng tầng diễn biến rất nguy hiểm và thường móc nối với cán bộ Đảng viên là cán bộ chủ chốt có quyền quyết định các quyết sách chính trị…”, PGS. TS Đỗ Ngọc Ninh nói với Đài tiếng nói Việt Nam (VOV).

‘Tác động rất mạnh’ 

Một chuyên gia chuyên theo dõi vấn đề hoạch định, ra quyết định chính sách vĩ mô ở Việt Nam, đặc biệt ở khối hành pháp, bình luận với BBC cho rằng các nhóm tiêu cực, vụ lợi đã đang có vai trò và tác động rất mạnh vào chính sách.

Nhà phân tích không muốn tiết lộ danh tính này nói: “Hoạch định, quyết định và thực thi chính sách vĩ mô của chính phủ Việt Nam không rõ ràng, tường minh như nhiều quốc gia phát triển trên thế giới, “Lãnh đạo có những quyết định thiếu chín chắn, tùy tiện, khó dự đoán trước.

Nhiều nhóm như các nhóm bàn tròn gồm các quan chức cấp cao vẫn họp thường kỳ chuẩn bị các báo cáo cho Thủ tướng chính phủ là một nhóm tác động chính sách trực tiếp, đằng sau họ lại có những nhóm lợi ích gửi tiếng nói vào. “Một số cựu quan chức cao cấp của nội các của chính phủ, kể cả một số đại gia, các tập đoàn rất lớn của nước ngoài cũng có thể có tiếng nói và tác động nhất định vào việc ra chính sách của nội các.” Theo ý kiến quan sát này thì việc vận động chính sách và việc các nhóm lợi ích ‘đầu tư người’ của họ trong các cơ quan nhà nước, chính phủ không phải là không có ở một số quốc gia trong khu vực và thế giới.

“Tuy nhiên, mức độ tác động quá trắng trợn, ảnh hưởng nghiêm trọng tới lợi ích chung của quốc dân, của nền kinh tế, gây nhiều tổn hại sâu sắc, to lớn và lâu dài cho quốc gia là cực kỳ nghiêm trọng và khó chấp nhận,” chuyên gia này nói với BBC. Hôm thứ Năm, Tiến sỹ Nguyễn Quang A cũng nói với BBC mức độ các nhóm lợi ích tác động vào chính sách vĩ mô của chính phủ và nhà nước ở Việt Nam là hoàn toàn có thể cảm nhận được.

‘Đau đầu, đau tim’

Ông nói: “Cái ảnh hưởng của nó đến những chính sách để giữ cho vị thế của những nhóm như thế là có thể cảm nhận được ở trong các chính sách của, mà tôi nghĩ một trong những điểm mà tôi nghĩ có thể nhìn thấy tận mắt, có thể day tận trán, đó là nó ảnh hưởng tới những chuyện như (sửa đổi) Hiến pháp vừa rồi,

  IMG_5270

Vụ án Huỳnh Thị Huyền Như cho thấy có cán bộ ngân hàng phạm pháp.

“Họ vẫn cứ ghi là ‘kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo’, tuy rằng người ta có những ông lý luận của nhà nước, đảng cộng sản, giải thích một rất tù mù về vai trò lãnh đạo hay vai trò hàng đầu của kinh tế nhà nước.

Nhưng các doanh nghiệp nhà nước lợi dụng vào cái đó để kiếm nhiều đầu tư hơn, kiếm nhiều tín dụng hơn, “Và cái đó nói cách khác tức là phần nguồn lực đáng kể của xã hội dồn cho họ, và khi dồn cho họ, họ có cơ hội tham nhũng hơn. Có thể nói lợi ích kinh tế, cái khuyến khích về mặt tham nhũng ảnh hưởng đến chính sách, thậm chí những đường lối lớn đến như thế.”

Hôm 23/1, nhà báo tự do, TS Phạm Chí Dũng nói với BBC các nhóm lợi ích vụ lợi, tiêu cực, có thể để lại ‘hậu quả nghiêm trọng’ khi gây ra nạn ‘tham nhũng nhà nước’ ở quy mô lớn, làm tha hóa một ‘bộ phận lớn’ các quan chức có thực quyền về hoạch định, quyết định, thực thi chính sách ở các cấp trung cao tại Việt Nam.

Ông nói: “Theo quan điểm của nhà nước thì đây là một ‘bộ phận không nhỏ’, nhưng người dân Việt Nam thì luôn luôn hoài nghi về chuyện ‘một bộ phận không nhỏ’, thực chất đó là một bộ phận lớn… “Con số này người ta đề cập có thể chiếm tới một nửa số quan chức Việt Nam hiện nay, tôi cho là trong tình hình tham nhũng tràn lan, các nhà lãnh đạo đang đau đầu về việc này, đau đầu và có thể là đau tim nữa. “Và con số một nửa không phải là cái gì quá đáng, quá ghê gớm và đang ứng với thực trạng một nền kinh tế và một nền chính trị đang bị sa sút trầm trọng như ở Việt Nam.” Trong bản thông điệp đầu năm nay, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng đã hứa hẹn sẽ có một số cải cách sâu rộng liên quan tới tái cơ cấu nền kinh tế, tháo bỏ độc quyền, cổ phần hóa ở khu vực doanh nghiệp nhà nước.

‘Lời lẽ lãnh đạo’

Tuy nhiên, vấn đề xử lý nhóm lợi ích, lợi ích nhóm ngay trong các cơ quan của chính phủ, các ngành các cấp là một công việc không dễ dàng, như ý kiến của chuyên gia về chính sách công không tiết lộ danh tính nói với BBC: “Thủ tướng không thể tự xử lý khách quan được những nhóm lợi ích này và nhà nước cũng khó có thể để cho ông đơn phương thực hiện.

IMG_5272

Chủ tịch nước VN Trương Tấn Sang (giữa) động viên cán bộ nhân dân lên tiếng chống tiêu cực, tham nhũng. 

“Cần phải có các cơ quan độc lập hơn để xử lý, và đó có thể là lý do vì sao một Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng nhà nước đã được lập ra và đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Tổng Bí thư, có sự tham gia của Ban Nội chính Trung ương…” Được biết, theo kế hoạch, trong năm 2014, tám vụ án và hai vụ việc nghiêm trọng, gây sự quan tâm lớn của dư luận xã hội sẽ lần lượt được xét xử, tuyên án và có kết luận, theo sự chỉ đạo của Ban Nội chính Trung ương Đảng.

Về phần mình, Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trương Tấn Sang cũng đã nêu quan điểm về xử lý vấn nạn lợi ích nhóm và tham nhũng nhà nước. Trong một cuộc tiếp xúc với cử tri ở Thành phố Hồ Chí Minh vào thượng tuần tháng Mười Hai, ông kêu gọi cử tri mạnh dạn hợp tác với lãnh đạo trong việc này.

Ông nói: “Các đồng chí có quyền chất vấn chúng tôi, chất vấn mạnh hơn nữa. Mong là các đồng chí về phường, quận cũng làm tương tự như vậy. Cứ nói thẳng, nói thật, công khai, minh bạch. “Chúng tôi phải đấu tranh nhưng trách nhiệm nặng nề hơn các đồng chí, khi cần phạt phải phạt mạnh hơn các đồng chí. Chúng tôi sẵn sàng nhận những hình phạt đó, không có gì phải né tránh”, ông Chủ tịch nước được báo trong nước trích dẫn.

bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/01/140123_vn_policy_and_interest_groups.shtml

*

IMG_4633

*

Bà Phạm Chi Lan nói khi các doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả thì những thất thoát vẫn có thể làm giàu cho các cá nhân nào đo

*

IMG_3894

Trả lời BBC trước khi Quốc hội Việt Nam thông qua dự thảo Hiến pháp sửa đổi trong đó tái khẳng định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, bà Phạm Chi Lan, cựu thành viên Ban tư vấn của Thủ tướng, nói chính phủ Việt Nam cần có các biện pháp mạnh dạn hơn với các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ.

“Những doanh nghiệp nào thực sự đang ở tình trạng phá sản rồi thì nên để cho nó phá sản và bán tài sản đi để trả nợ. “Vấn đề là ở chỗ khi các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ thì chính phủ ra tay cứu trợ. “Điều đó dẫn tới việc họ không có động lực thực sự và khả năng cạnh tranh và nếu để kéo dài các doanh nghiệp nhà nước làm ăn không có hiệu quả thì ảnh hưởng xấu chung tới cả nền kinh tế.” Cựu Tổng Thư ký, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) mô tả việc xóa sổ các doanh nghiệp nhà nước làm ăn thiếu hiệu quả là hết sức cần thiết bởi “Mất ngay một lúc thì có thể không lớn nhưng về lâu dài là mất lớn bởi nhà nước cứ phải bù đắp cho các doanh nghiệp này hết năm này qua năm khác”.

Vào tuần này, theo dự kiến Quốc hội Việt Nam sẽ thông qua bản hiến pháp được sửa đổi trong đó và vẫn là nền kinh tế thị trường định hướng XHCN và tái khẳng định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

*

IMG_4633

*

CUỘC CHIẾN NGHIÊN VỀ PHE THỨ HAI

*

Tình hình Việt Nam hiện chia làm hai phe rỏ rệt :

1/ Phe đảng cọng sản Việt nam tham ô trầm trọng lại cúi đầu làm tay sai cho đảng cọng sản Trung quốc và sẳn sàng giúp Trung quốc bành trướng xuống phía đông nam Á châu nhằm cướp bóc quậy phá thế giới. Phe nầy do Trung quốc dựng lên và đứng đầu phe này là Tổng bí thư đảng cọng sản Việt nam Nguyễn Phú Trọng. Phe cọng sản này cũng sẽ tàn theo Trung cọng trong những tháng ngày sắp tới . Hiện thế giới đang để ý rồi nên phe này rất khó tồn tại lâu vì sống bá đạo gian tham và vô luân thường.

2/ Phe thứ hai là đại khối 85 triệu dân Việt và được Việt Nam Cọng Hòa hổ trợ đắc lực trong công cuộc chống lại Trung quốc xâm lược để cứu nước và giữ vững đông nam Á châu. Phe này cũng giữ cho thế giới bình yên không cho giặc Trung quốc tràn xuống phía nam cướp phá. Cuộc cách mạng dân quyền đa đảng tại Việt Nam tức là cuộc cách mạng quyền con người tại Việt nam do phe này lảnh đạo và hai trụ cột quan trọng là Tiến sỉ Nguyễn Quang A ở miền Bắc Việt nam và Bác sỉ Huỳnh Tấn Mẩm ở miền Nam Việt nam lảnh đạo

IMG_5229

Tiến sỉ Nguyễn Quang A

 

IMG_3838

Bác sỉ Huỳnh Tấn Mẩm

Cuộc cách mạng khởi đi từ nhóm nhân sỉ trí thức 72 và cũng còn gọi là nhóm 15 ngàn thành phần gạo cội của nước Việt Nam ký tên đòi quyền con người và đòi lập hiến pháp dân chủ, bầu cử đa đảng tại Việt nam. Cuộc cách mạng quyền con người do phe này lảnh đạo tuy gian truân khó khăn và biến dạng nhiều lúc tên gọi khác nhau, nhưng thực tế phe này đang đi nhanh từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Phe này hiện được siêu cường Hoa Kỳ và toàn thế giới tự do ủng hộ. Riêng về ngày tưởng niệm cuộc chiến biên giới giữa Việt Nam và Trung quốc 17 tháng 2 năm 1979 tức là 35 năm về trước thì hiện hai phe đang giằng co nhau. Thế gới đang xem mỗi phe hành động thế nào. Có vẻ cuộc chiến mà thế mạnh đang nghiên về phe thứ hai.

Sỉ phu Việt Nam

Chuyên gia Trần Cư

https://siphuvietnam.wordpress.com

*

IMG_4633

*

Tng thng Obama phong ta tài sn ca gii chc Nga


IMG_5198

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama

17.03.2014

Các biện pháp ủng hộ Ukraina, cô lập Nga của Tổng thống Obama

  • Áp đặt các biện pháp chế tài đối với những người chịu trách nhiệm về việc phá hoại chính phủ và sự toàn vẹn lãnh thổ của  Ukraina.
  • Mở rộng quy mô các biện pháp chế tài để bao gồm các giới chức Nga.
  • Tiếp tục tham khảo ý kiến với các đối tác Châu Âu, những nước áp đặt các biện pháp  chế tài của chính họ.
  • Cảnh báo Nga rằng những hành vi khiêu khích liên tục tại Crimea sẽ đưa đến sự cô lập thêm nữa.
  • Gởi Phó Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tới Châu Âu để gặp các đồng minh.
  • Tổng thống Obama du hành Châu Âu để đàm phán vào tuần tới.

Tổng thống Barack Obama đã ra lệnh phong tỏa các tài sản ở Hoa Kỳ của 7 giới chức Nga vì điều ông gọi là vai trò của những người này trong cuộc trưng cầu dân ý được Nga bảo trợ để vùng Crimea ly khai khỏi Ukraina.

Thông tín viên VOA Luis Ramirez ghi nhận chi tiết. Các giới chức Nga hiện đang bị Hoa Kỳ chế tài bao gồm các cố vấn cấp cao của Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Ông Obama cho biết các biện pháp chế tài mở rộng nhắm mục đích gia tăng cái giá mà nga phải trả về những gì đang xảy ra ở Ukraina.

Tổng thống Obama nói: “Chúng tôi đang áp đặt các biện pháp chế tài đối với các cá nhân chịu trách nhiệm gây phương hại đến chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và chính quyền của Ukraina.

Chúng tôi khẳng định rõ rằng có những hậu quả cho các hành động của họ.” Các giới chức Hoa Kỳ cho hay các cá nhân bị nêu danh là các lý thuyết gia chủ chốt của chính sách đã đưa Nga đến việc đưa quân tràn vào Crimea và thực hiện cuộc trưng cầu dân ý hôm chủ nhật, mà Hoa Kỳ coi là phi pháp và không có hiệu lực.

Những người bị nhắm làm mục tiêu chế tài hôm thứ hai còn gồm những tay buôn bán vũ khí mà Hoa Kỳ nói là cung cấp sự hỗ trợ vật chất cho các lực lượng đang gây mất ổn định ở Ukraina. Một giới chức cấp cao của Hoa Kỳ mô tả những người này là ‘đồng lõa” với chính phủ Nga.

Nằm trong danh sách này có cựu Tổng thống Ukraina Viktor Yanukovych. Thông báo của tổng thống có nghĩa là có tổng số 11 giới chức bị đặt dưới sự chế tài. 4 người trong số này bị chế tài theo một sắc lệnh trước mà Tổng thống Obama đã ký.

Chủ tịch Ủy ban Quân vụ Hạ viện Hoa Kỳ nói thông báo của tổng thống sẽ được nghe thấy tại Moscow. Dân biểu Ed Royce kêu gọi Hoa Kỳ vàcác đối tác Âu châu mau chóng tăng áp lực đối với ông Putin và các “đồng lõa”, kể cả việc “phá vỡ sự kềm kẹp năng lượng” của ông Putin đối với khu vực.

Tổng thống Obama nói Hoa Kỳ sẵn sàng áp đặt thêm các biện pháp chế tài, nếu cần. Nhưng ông nói vẫn còn có cơ hội để Nga tháo ngòi cuộc khủng hoảng. Ông Obama nói: “Sắp tới, chúng ta có thể điều chỉnh cách đáp ứng dựa vào sự kiện liệu Nga chọn leo thang hay xuống thang tình hình. Nay, tôi tin rằng vẫn còn một con đường để giải quyết tình hình này bằng ngoại giao theo một cách phù hợp với quyền lợi của cả Nga và Ukraina.”

Ðường lối đó bao gồm việc rút lực lượng Nga ra khỏi Crimea trở về các căn cứ của họ, ủng hộ việc bố trí thêm thanh sát viên quốc tế ở Ukraina, và bắt đầu đối thoại với chính phủ Ukraina. Thông báo của Hoa Kỳ được đưa ra ngay sau khi các quốc gia trong Liên hiệp châu Âu áp dụng các biện pháp chế tài tương tự đối với 21 giới chức Nga và Urkaina.

*

IMG_4633

*

HIẾN PHÁP VIỆT NAM CÔNG KHAI CHỐNG LẠI QUYỀN CĂN BẢN CỦA CON NGƯỜI

*

014

HIẾN PHÁP TẠI VIỆT NAM NĂM 2013 CHỐNG LẠI QUYỀN CON NGƯỜI VÌ ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP ẤY QUI ÐỊNH CÁC ÐẢNG CHÍNH TRỊ KHÔNG ÐƯỢC QUYỀN RA ỨNG CỬ CÁC CHỨC VỤ LẢNH ÐẠO XÃ HỘI TẠI VIỆT NAM, MÀ CHỈ CÓ DUY NHẤT ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM MỚI ÐƯỢC CÓ QUYỀN ẤY.

 

ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP MAFIA TRÊN ÐÂY LÀ HỆ LỤY DẪN ÐẾN BĂNG HOẠI XÃ HỘI VÌ ÐỘC QUYỀN MỘT ÐẢNG THAM NHỦNG LỘNG HÀNH DÂN TÌNH TA THÁN

 

ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP VIỆT NAM CŨNG LÀ NGUYÊN NHÂN GIÃI THÍCH VÌ SAO ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM VẪN THƯỜNG XUYÊN CHO CÔNG AN RÌNH RẬP BẮT BỚ ÐÁNH ÐẬP TẤN CÔNG CÁC CHÍNH TRỊ GIA CỦA CÁC ÐẢNG CHÍNH TRỊ KHÁC TẠI VIỆT NAM.

 

NHỮNG HÀNH ÐỘNG VI PHẠM QUYỀN CON NGƯỜI TRẦM TRỌNG NHƯ THẾ VẪN KÉO DÀI TỪ NĂM NÀY QUA NĂM KHÁC HIẾN PHÁP VIỆT NAM 2013 ÐANG BỊ 90 TRIỆU DÂN VIỆT LÊN ÁN VÀ CHỜ CUỘC CÁCH MẠNG NỔI DẬY XÉ BỎ.

HIẾN PHÁP VIỆT NAM NĂM 2013 DO QUỐC HỘI KÝ SINH TRÙNG GỒM 500 ÐẢNG VIÊN CỌNG SẢN VIỆT NAM TỰ Ý BÀY ÐẶT RA BẤT CHẤP TIÊU CHUẨN VỀ NHÂN QUYỀN QUỐC TẾ

 

HIỆN NAY HIẾN PHÁP ẤY CHỈ ÁP DỤNG TỐT CHO 90 TRIỆU DÂN VIỆT XỬ DỤNG KHI ÐI NHÀ VỆ SINH MÀ THÔI

 

*

Sỉ Phu Việt Nam

Chuyên gia Trần Cư

http;//siphuvietnam.wordpress.com

*

IMG_4633

*

TNS McCain: Nga gánh ‘hu qu to ln’ nếu xâm ln min đông Ukraina

*


IMG_5194

Thượng nghị sĩ John McCain phát biểu trong cuộc họp báo ở Kyiv trong chuyến thăm Ukraina cùng những nhà lập pháp khác của Mỹ nhằm tái khẳng định sự ủng hộ đối với chính quyền lâm thời.

15.03.2014

Thượng nghị sĩ Cộng hòa John McCain nói việc Nga xâm chiếm miền đông Ukraina sẽ gây ra những hậu quả rất to lớn và có thể khiến cho Hoa Kỳ và châu Âu phản ứng rất mạnh mẽ.

Thượng nghị sĩ McCain phát biểu tại Kyiv ngày thứ Bảy trong tư cách một thành viên của phái đoàn Thượng viện Mỹ gặp các nhà lãnh đạo lâm thời và phe đối lập Ukraina. Thượng nghị sĩ McCain nói ông quan ngại sâu sắc về những tin tức cho biết binh sĩ Nga di chuyển đến gần biên giới phía đông của Ukraina và đang tập trận.

Ông McCain nói nếu Nga xâm chiếm Ukraina, Hoa Kỳ và các đồng minh sẽ xem xét những hành động trước đây chưa từng nghĩ tới trong mối quan hệ với Nga. Thượng nghị sĩ McCain gọi cuộc trưng cầu dân ý vào Chủ nhật tại Crimea là “giả tạo” trong khi Thượng nghị sĩ Dân chủ Dick Durbin mô tả đây là một cuộc bỏ phiếu “theo kiểu Soviet” mà kết quả đã được biết trước.

*

IMG_4633

*

Nga bị cô lập hoàn toàn tại Hội Ðồng Bảo An Saturday, March 15, 2014 1:39:24 PM


LIÊN HIỆP QUỐC (AP) – Nga phủ quyết một dự thảo nghị quyết của Liên Hiệp Quốc theo đó cho rằng cuộc trưng cầu dân ý hôm Chủ Nhật về tương lai của vùng Bán Ðảo Crimea thuộc Ukraine là bất hợp pháp, tuy nhiên đồng minh Trung Quốc đã không bỏ phiếu, cho thấy sự cô lập của Moscow.

Những người ủng hộ nghị quyết do Mỹ đưa ra biết rằng Nga sẽ dùng quyền phủ quyết. Tuy nhiên họ đưa dự thảo nghị quyết này ra bỏ phiếu vào sáng Thứ Bảy để cho thấy sức mạnh của phía phản đối việc Nga chiếm đóng Crimea. Tất cả 13 thành viên khác của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, cả thường trực lẫn luân phiên, đều bỏ phiếu thuận.

 

 

 

IMG_5193Tại cuộc họp của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc hôm Thứ Bảy,   15 Tháng Ba. (Hình: AP Photo/John Minchillo)

Nghị quyết này có mục đích xác nhận quyết tâm của Hội Ðồng Bảo An nhằm bảo vệ “chủ quyền, độc lập, đoàn kết và toàn vẹn lãnh thổ” của Ukraine.

Nghị quyết cũng có mục đích khẳng định cuộc trưng cầu dân ý hôm Chủ Nhật về việc Crimea có nên sát nhập vào Nga hay không “sẽ không có giá trị, và không thể được dùng làm căn bản cho bất cứ sự thay đổi nào về hiện trạng của Crimea.” Trung Quốc rất nhạy cảm về vấn đề toàn vẹn lãnh thổ vì Tây Tạng và các khu vực nhiều biến loạn khác.

Ðại sứ Trung Quốc tại Liên Hiệp Quốc, Liu Jieyi, hôm Thứ Năm tái xác nhận sự ủng hộ của Bắc Kinh về sự độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine, cũng như không can dự vào nội bộ của các quốc gia khác. Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã có sáu cuộc họp về Ukraine trong chưa đầy hai tuần lễ nhưng không đạt được điều gì vì sự phủ quyết của Nga. (V.Giang)

*

IMG_4633

*

Cựu tổng biên tập báo Lao Động tuyên bố bỏ đảng

Wednesday, February 26, 2014 4:10:09 PM


SÀI GÒN (NV) .- Ông Tống Văn Công, một đảng viên đảng CSVN có hơn 55 tuổi đảng vừa công bố quyết định từ bỏ đảng vì thấy nó đi ngược lại lý tưởng mà ông đã “bỏ cả đời để phục vụ”.

IMG_4924

Ông Tống Văn Công,   nguyên tổng biên tập các báo Lao Động Mới, Người Lao Động và Lao Động, một   đảng viên đảng CSVN kỳ cựu với hơn 55 tuổi đảng vừa loan báo bỏ đảng. (Hình:   Lao Động)

“Là một đảng viên hơn 55 năm đứng trong hàng ngũ Đảng, sống thanh bạch, 82 tuổi còn làm việc hợp đồng, lúc nào cũng nghĩ về vận nước và sự suy thoái của Đảng, tôi nghĩ rằng, tôi không phải thuộc số không nhỏ đảng viên thoái hóa chính trị mà chính những người bảo thủ, giáo điều không sáng suốt chấp nhận đổi mới chính trị, khiến cho một Đảng cách mạng, anh hùng trong sự nghiệp giải phóng, nay trở thành một Đảng độc đoán, tham nhũng mới đúng là những kẻ suy thoái chính trị.

Do đó tôi không thể nhận bất cứ hình thức kỷ luật nào có tên là suy thoái tư tưởng chính trị.” Ông Tống Văn Công viết như vậy trong bản “tự kiểm điểm” mà đảng ủy địa phương tại Sài Gòn buộc ông phải viết lại với lý do “chưa đạt yêu cầu”. Đảng ủy địa phương viết trong lá thư đề ngày 24/2/2014 nhắc nhở ông “nghiêm túc viết lại bản tự kiểm điểm và tự nhận hình thức kỷ luật”. Đồng thời văn thư gợi ý kiến về 3 trường hợp bị khai trừ là “Có quan điểm ủng hộ hoặc tán thành đa nguyên chính trị, đa đảng; công khai phê phán bác bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng.

” Trong bài viết “Lời chia tay với đảng CSVN” được phổ biến trên một số diễn đàn thông tin như Bauxite Việt Nam, Blog Huỳnh Ngọc Chênh, báo Dân Quyền của Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự, ông cho hay “thời gian qua, tôi hết sức tự kiềm chế, cố gắng tiếp tục đứng trong hàng ngũ Đảng để cùng với các đảng viên chân chính trực tiếp đấu tranh, góp ý xây dựng Đảng, hi vọng những người lãnh đạo nhận ra sai lầm,vứt bỏ ý thức hệ lạc hậu, tiến tới một Đại hội Đảng đổi mới lần 2: Đổi mới chính trị, thực hiện nhà nước pháp quyền đúng như các thể chế chính trị hiện đại.

Từ đó mà vực dậy niềm tin đang cùng kiệt của nhân dân, tiếp tục sứ mệnh mà đảng viên và nhân dân giao cho. Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi!

Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với Đảng Cộng sản Việt Nam.” Ông Tống Văn Công từng là tổng biên tập của 3 tờ báo thuộc hệ thống công đoàn , cơ quan ngoại vi của đảng CSVN, là Lao Động Mới, Người Lao Động và Lao Động suốt một thời gian dài khoảng 30 năm trước khi nghỉ hưu. Từ năm 2009 đến nay, người ta thấy xuất hiện trên một số diễn đàn thông tin “lề dân” các bài tham luận thời sự ký tên Tống Văn Công, phê phán các chính sách của nhà cầm quyền CSVN là đi ngược lại quyền lợi của quốc gia dân tộc.

Ông đả kích những kẻ cầm đầu đảng CSVN chỉ biết phục vụ quyền lợi bản thân và phe nhóm. “Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình đã bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến Đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất hết niềm tin của nhân dân, làm khoảng cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa so với các nước khu vực.

Những người lúc nào cũng hô hào kiên trì ý thức hệ lỗi thời, cấm không được tự diễn biến, thực ra, họ chỉ nhằm duy trì quyền lực, khai thác “lợi ích nhóm”, làm giàu cho bản thân, bất chấp thiệt hại của nhân dân lao động và đất nước.” Ông Tống Văn Công lên án đám chóp bu cầu đầu đảng CSVN trong “Lời chia tay với đảng CSVN”. Qua những bài viết phê phán chế độ từ đàn áp nông dân ở Văn Giang đến khai thác bauxite ở Tây nguyên hay chỉ chống tham nhũng hình thức, chống Trung quốc bá quyền bành trướng, ông Tống Văn Công đã bị đảng CSVN bắt làm “kiểm điểm” 15 lần vì các bài viết của ông “đưa lên mạng gây tác động xấu, bị buộc kiểm điểm mà “không sửa chữa”, “phê phán xuyên tạc “tư tưởng Hồ Chí Minh”, “tự diễn biến hòa bình, suy thoái chính trị”…

Cuối năm ngoái, trước khi qua đời ngày 22/1/2014 vừa qua vì bệnh ung thư, đảng viên kỳ cựu Lê Hiếu Đằng đã loan báo từ bỏ đảng và kêu gọi bỏ đảng tập thể vì thấy cái đảng CSVN đi ngược lại quyền lợi nhân dân và đất nước. Nếu có chuyện từ bỏ đảng CSVN tập thể hay ít nhất bỏ không tham dự các sinh hoạt đảng tại các địa phương, thì tin tức này cũng không thể kiểm chứng. Đảng và nhà nước CSVN kiểm soát toàn bộ guồng máy truyền thông chính thống. Những người đảng viên nổi tiếng như Tống Văn Công, Lê Hiếu Đằng loan báo bỏ đảng không thể không tác động đến sự suy nghĩ của hàng ngũ đảng viên đảng CSVN, nhất là những biến chuyển thời sự chính trị dồn dập ở Ukraine đập vào não bộ của họ hàng ngày. (TN)

*

IMG_4633

*

ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỘT ÐẢNG NÁT BÉT LÀ MỘT ÐẢNG XÔI THỊT TRANH NHAU

    *  

Từ thoái đảng đến bỏ đảng

IMG_5304

Anh Vũ, thông tín viên RFA

2013-07-13

Trên thực tế, đã có nhiều nguyên nhân khiến một bộ phận không nhỏ các đảng viên của đảng CSVN đã từ bỏ đảng dưới hình thức âm thầm hoặc công khai. Sự thật của vấn đề này ở Việt nam đang diễn ra thế nào thế nào?

Không còn vì dân, vì nước?

Ở Việt nam, việc đảng viên đảng CSVN bỏ sinh hoạt đảng và dẫn tới bỏ đảng đang là một hiện tượng xã hội có xu hướng phổ biến đáng quan tâm. Những người từ bỏ đảng CSVN đều có một tâm tư chung, đó là kể từ lúc tự nguyện đứng vào hàng ngũ đảng Cộng sản, đến khi tự rút ra khỏi đảng là một quá trình chuyển biến nhận thức.

Cùng với thời gian, tư tưởng của rất nhiều đảng viên Cộng sản cũng dần thay đổi, từ nhận thức bằng cảm tính sang nhận thức bằng lí trí. Nhưng một phần lớn là họ chịu tác động của quá trình chuyển biến của đảng CSVN. Đó là đảng CSVN từ chủ trương vì dân, vì nước trước kia sang chủ trương bằng mọi giá chỉ vì duy trì sự tồn tại của đảng hiện nay.

Ông Nguyễn Hồng Bích từng là một cựu chiến binh, đảng viên đảng CSVN nhưng đã bỏ đảng một cách âm thầm năm 1992 cho biết: “Tôi là Nguyễn Hồng Bích, đi bộ đội ngày 4 tháng 3 năm1983, thuộc trung đoàn 612 Bộ Tư lệnh Thông tin – Liên lạc.

Tôi tham gia vào đảng năm 1986 , trải qua một thời gian thì tôi biết rằng thực sự tôi không thích. Đến lúc tôi chuyển ngành, năm 1992 thì tôi rút. Tức là tôi là đảng viên đảng Cộng sản, nhưng khi tôi chuyển ngành về thì chế độ đảng tôi không lấy. Tôi về bằng các hồ sơ khác, nhưng đảng thì tôi không sinh hoạt.” Hiện tượng bỏ đảng là không ít, nhưng chủ yếu là bỏ theo hình thức không công khai, mà phải nại một lý do gì cho hợp tình, hợp lý, đơn giản hơn là âm thầm không đi sinh hoạt nữa.

017

-Nguyễn Chí Đức Lý do bỏ đảng thì có nhiều, có thể khác nhau nhưng tựu chung là không ngoài vấn đề về tư tưởng của mỗi đảng viên. Phần lớn đảng viên bây giờ đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản và chán ngán hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền.

Trước thực tế hiện nay, việc vào đảng bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, do vậy các đảng viên không có điều kiện để làm quan thì sinh ra chán đảng và bỏ đảng một cách âm thầm.

Cũng có một số người dũng cảm thì họ dám viết đơn ra khỏi đảng công khai và nói rõ với lý do tư tưởng. Ông Nguyễn Chí Đức một kỹ sư, đảng viên đảng CSVN từng công tác ở Bưu điện Hà nội, đã tự nguyện viết đơn xin ra đảng cho chúng tôi biết: “Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền. Hiện tượng bỏ đảng là không ít, nhưng chủ yếu là bỏ theo hình thức không công khai, mà phải nại một lý do gì cho hợp tình, hợp lý, đơn giản hơn là âm thầm không đi sinh hoạt nữa.

Cũng có một số người dám viết đơn ra khỏi đảng vì lý do tư tưởng, nhưng để công khai lên mạng thì thực tế chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời Cương Lĩnh của Đảng do chính họ viết ra. Đảng viên vào đảng Cộng sản bây giờ là động cơ cá nhân để thăng quan tiến chức, có mác đảng viên để yên ổn làm ăn.”

IMG_5305

Lễ khai mạc Đại hội lần thứ 11 của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Hà Nội ngày 12 tháng 1 năm 2011. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam.

Nhiều đảng viên trước đây nhận thức rằng “đảng CSVN là đảng của giai cấp công nhân, nhân dân lao động” và họ đã từng nhiệt thành phấn đấu hết mình vì những khẩu hiệu đó. Nhưng quá trình tham gia sinh hoạt đảng và những thực tế của cuộc sống, đã làm cho họ thất vọng.

Trong nội bộ đảng, tuy đảng viên số lượng đông, nhưng đảng viên trung thực và dám bảo vệ lẽ phải còn quá ít, phần lớn an phận, không dám đấu tranh. Người dám đấu tranh bảo vệ lẽ phải, thì bị cô lập, bị quy chụp, trả thù. Về vấn đề này, một đảng viên, cựu chiến binh ở Văn Giang, Hưng yên đã không dấu được bức xúc khi cho biết “Tôi từng tham gia 3 chiến dịch lớn, Mậu thân 68, năm 72, chiến dịch Buôn Mê thuột và tôi bị thương.

Không dám nói xấu đảng, nhưng cảm thấy cái sinh hoạt (đảng) không đấu tranh mạnh dạn, bất công, cứ dung túng cho nhau, chán. Nói thật, tôi chỉ hỏi trong sạch đâu mà trong sạch? Trong sạch thì lấy đâu ai bỏ (đảng), kể cả lão thành cách mạng họ cũng bỏ. Nếu tôi có con vào đảng, bây giờ bắt tôi bán ruộng, thì tôi chỉ hỏi “Vào đảng, đảng có bắt chúng tôi bán ruộng, mà bán cho tư nhân đấy?”

Giữ quyền lực bằng mọi giá

Không chỉ thế, mà những đảng viên bỏ đảng vì họ đã nhận thấy động lực của hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN đã không phải vì quyền lợi của nhân dân, mà vì quyền lợi cá nhân của họ là trên hết và nhân dân chỉ là đối tượng để đảng lợi dụng. Như ông Nguyễn Chí Đức cho biết: “Chỗ làm việc của tôi gần Ủy ban Nhân dân thành phố Hà nội, tôi thường hay thấy dân oan ở lân cận đấy.

Hình ảnh này đập vào mắt mình, hết năm này qua năm khác, tôi không hiểu sao trong khi chủ thuyết Cộng sản tôn vinh giai cấp nông dân, công nhân là hạt nhân nòng cốt mà thấy dân oan la liệt như thế là mình cũng phải suy tư.

Từ những tệ nạn tiêu cực đây đó và nhất là nhìn vào hàng ngũ lãnh đạo Đảng, tôi cảm thấy động lực của họ không phải vì quyền lợi của người lao động mà vì quyền lợi cá nhân trước hết. Tất cả những điều mắt thấy, tai nghe này khiến tôi càng chán đảng Cộng sản thêm.” Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản.

-Nguyễn Chí Đức Cho dù đảng CSVN có tới gần bốn triệu đảng viên, song hầu hết các đảng viên của họ đã đánh mất lý tưởng và đại đa số đảng viên đã xa rời cương lĩnh, tôn chỉ của đảng. Và từ trước đến nay, đảng CSVN muốn dùng mọi cách để duy trì độc tài và giữ quyền lực bằng mọi giá. Việc đó đã dẫn tới tình trạng mất dân chủ, không chỉ trong xã hội, mà kể cả trong đảng.

Về việc này, ông Nguyễn Duy Ninh một cựu chiến binh ở xã Nam Sơn , huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, vào đảng năm 1972, đến năm 1992 cũng bỏ sinh hoạt đảng cho biết: “Dân chủ là người dân làm chủ chiếu theo cái Hiến Pháp và Pháp Luật. Đúng như thế chứ không phải Hiến Pháp làm thế này mà bên kia cái thực hiện lại làm cách khác. Người ta dùng mọi cái biện pháp này, cái gọi là biện pháp thực chất là thủ đoạn.

Ép người ta chỗ này, ép người ta chỗ kia thì buộc người ta phải là theo nhưng thế không thể được”. Với những đảng viên đảng CSVN chân chính, khi ra nhập đảng CSVN họ mang trong mình những hoài bão và lý tưởng tốt đẹp với mục đích cống hiến sức lực của mình cho dân tộc và đất nước. Nhưng thực tế đã cho họ thấy, đảng CSVN đã và đang phản bội chính bản thân mình và phản bội các đồng chí của họ. Vì vậy, bây giờ từ bỏ đảng CSVN, chính là cách để mỗi người tự làm trong sạch mình, để người dân có thể tôn trọng nhân cách của bản thân họ, một khi nếu họ còn là người tốt.

Không phải tự nhiên mà hiện nay, chuyện người dân trên cả nước luôn nhìn đảng CSVN nói chung và các đảng viên Cộng sản nói riêng với cái nhìn không mấy thiện cảm. Với bằng chứng, chúng ta luôn nghe thấy người dân nói ra điều cay đắng rằng “Thằng ấy tuy nó là đảng viên, nhưng mà nó tốt”, đây là hiện tượng phổ biến. Điều đó là một điều sỉ nhục đối với những con người có nhân cách và lòng tự trọng.

*

IMG_4633

*

ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM MỘT ÐẢNG KÝ SINH TRÙNG ÐÃ VÀ ÐANG ÐỤC KHOÉT TRÊN THÂN XÁC ÐAU KHỔ MẸ VIỆT NAM MULTI-BILLIONS OF DOLLARS BỎ TÚI RIÊNG CHO PHE NHÓM CHUẨN BỊ THÁO CHẠY

  NGÀY NAY ÐẢNG CỌNG SẢN ÐÃ BÁN HẾT BÁN SẠCH CƠ ÐỒ QUỐC GIA VIỆT NAM VỚI TIỀN RỪNG BẠC BIỂN, TỪ BẢI BIỂN NHA TRANG , BẢI BIỂN QUI NHƠN , BẢI BIỂN VỦNG TÀU, BẢI BIỂN PHÚ QUỐC, BẢI BIỂN CÔN SƠN, . . .

  TỪ NAM RA BẮC KHẮP NƠI CÁC CƠ NGƠI HÙNG VĨ CUẢ ÐẤT NƯỚC VIỆT NAM THÌ PHE NHÓM ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM CHÚNG NÓ ÂM THẦM BÁN MULTI-BILLIONS OF DOLLARS BỎ TÚI RIÊNG CHO PHE NHÓM CỦA CHÚNG RỒI TẨU TÁN TIỀN BẠC QUỐC GIA RA RỬA Ở NƯỚC NGOÀI VÌ SỢ NGƯỜI DÂN NỔI DẬY  

TẤT CẢ MỌI SỰ MUA BÁN TRÊN LÀ BẤT HỢP PHÁP 90 DÂN VIỆT KHÔNG ÐỒNG Ý VÀ 90 TRIỆU DÂN VIỆT TUYÊN BỐ VỚI QUỐC TẾ RẰNG QUỐC GIA VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ TÀI SẢN RIÊNG CỦA MỘT NHÓM NGƯỜI CỦA MỘT ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM KHÔNG DO DÂN BẦU TRONG CHẾ ÐỘ DÂN CHỦ ÐA ÐẢNG

  DO VẬY NAY MAI KHI CHÍNH QUYỀN CÁCH MẠNG MỚI VỀ QUYỀN CON NGƯỜI THÀNH CÔNG TẠI VIỆT NAM THÌ CHÍNH QUYỀN DO DÂN VÀ VÌ DÂN ẤY SẼ TỊCH THU LẠI TOÀN BỘ CÁC CƠ NGƠI CỦA ÐẤT NƯỚC VIỆT NÓI TRÊN CHIA ÐỀU CHO 90 TRIỆU DÂN VIỆT

 

  *  

Bùi Tín – Đảng Cộng sản Việt Nam thiếu chính danh

*

IMG_4094 IMG_4788

*

Bùi Tín

Theo VoA Blog

Giáo sư Hoàng Xuân Phú là một nhà toán học lớn. Ông tốt nghiệp Tiến sỹ Toán học ở Viện đại học Humboldt của CH Liên bang Đức, hiện là Tổng Thư ký Viện Toán VN kiêm Tổng Biên tập Tạp chí Toán của Viện. Gs Hoàng Xuân Phú cũng là một nhà báo đặc sắc, có Blog riêng mang tên ông.

Ông dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước, từng có mặt trong một số cuộc «Chủ nhật xuống đường» chống bành trướng. Ông từng có luận văn sắc sảo phản đối việc khai phá bauxite ở vùng Tây Nguyên, chỉ rõ hiểm họa xây dựng điện hạt nhân ở nước ta, và gần đây tích cực tham gia cuộc thảo luận về việc thành lập một đảng mới để cạnh tranh lành mạnh với đảng CS do luật gia Lê Hiếu Đằng và nhà báo Hồ Ngọc Nhuận nêu lên.

Là giáo sư toán học, ông có nếp lập luận chặt chẽ, luôn chứng minh từ thực tế, truy tìm tận nguồn ngọn của vấn đề. Ông nghiên cứu kỹ các văn bản, hồ sơ lưu trữ, các đạo luật, nghị định liên quan đến việc lập hội, như Luật về Mặt trận Tổ quốc, Luật về Đoàn thanh niên, về Tổng liên đoàn Lao động…

Từ đó ông phát hiện ra một vấn đề có thể nói là kinh thiên động địa: đó là Nhà nước đã quy định bất cứ tổ chức chính trị – xã hội nào hoạt động trên lãnh thổ VN đều phải làm đơn xin phép, khai lý lịch, tôn chỉ mục đích và chỉ được hoạt động khi có quyết định của chính quyền xét duyệt điều lệ, tôn chỉ mục đích và quy định rõ phạm vi, thể thức hoạt động, các mối quan hệ với chính quyền và các tổ chức khác trong xã hội.

Vậy mà ông không tìm ra một lưu trữ nào nói rằng đảng CS Việt Nam đã tuân theo các thủ tục vừa kể. Đảng CS Đông Dương, rồi đảng Lao động VN, rồi đảng CS Việt Nam chưa hề nộp một giấy xin phép nào cho cơ quan hành chính, nhà nước, cũng chưa nhận được giấy phép hợp lệ nào. Nhà toán học cả đời làm vô vàn chứng minh cho các bài toán gai góc nhất của mình, bỗng đứng trước một kết luận rất đáng buồn cho đảng CS, cũng rất buồn cười cho toàn xã hội, là đảng CS Việt Nam trên thực tế là một đảng bất hợp pháp, là một đảng… chui, nghĩa là hoạt động không có giấy phép.

Vậy mà trong Điều lệ Đảng CS ghi rõ: «Đảng CS VN hoạt động trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật». Nó nói vậy nhưng không hề làm. Giáo sư Hoàng Xuân Phú cho rằng xét về thủ tục hành chính, đảng CS đã tự cho mình đặc quyền hành chính, không ghi danh, cũng không làm đơn xin phép hoạt động. Đây là một lỗ hổng hành chính đáng trách. Theo ông, về mặt thực thi Hiến pháp, mỗi điều khoản Hiến pháp đều có một đạo luật tương ứng hướng dẫn thể thức, phạm vi, nhiệm vụ và quyền hạn áp dụng trong cuộc sống.

Thiếu một đạo luật như thế, một điều khoản Hiến pháp như Điều 4 quy định vai trò lãnh đạo của đảng CS trong xã hội không thể, chưa thể đưa ra thực hiện được. Lẽ ra việc thực hiện phải bị treo lại cho đến khi có luật về đảng CS, hay luật về các đảng chính trị nói chung, trong đó có đảng CS. Gs Hoàng Xuân Phú chỉ ra rằng trong một phiên họp quốc hội, từng có ý kiến của lãnh đạo là Hiến pháp tuy có quy định quyền biểu tình, nhưng vì chưa có Luật về biểu tình nên quyền đó phải bị treo lại để chờ luật; vậy chưa có Luật về đảng CS thì mọi hoạt động của đảng CS lẽ ra cũng phải bị treo lại.

Giữa cuộc tranh luận trên, ông Nguyễn Ngọc Già trên mạng Dân Làm Báo chất vấn ông Vũ Minh Giang, từng là phó giám đốc Đại học Quốc gia, rằng Điều 4 Hiến pháp do đảng CS tự mình đề ra có giá trị gì không, người dân công nhận điều đó bằng cách nào? Không có thảo luận, không có trưng cầu dân ý.

Tất cả chỉ là tự vỗ ngực mình rồi bảo là toàn dân công nhận, qua một cái gọi là Quốc hội, thật ra là đảng hội, vì đảng viên CS chiếm 90% số ghế. Dân không hề có ý kiến. Rõ ràng lại một kiểu ăn gian, phi pháp, thiếu đạo đức được chứng minh. Vẫn chưa hết.

Gs Hoàng Xuân Phú muốn đưa cuộc tranh luận đến tận cùng chân lý. Ông đặt vấn đề đảng CS khẳng định trong điều lệ là đảng trung thành với chủ nghĩa Mác – Lênin, mang bản chất của giai cấp công nhân, trung thành với quyền lợi của công nhân, lao động và dân tộc, hoạt động trong phạm vi Hiến pháp và luật pháp, tất cả 4 vấn đề then chốt ấy đều không hề được chứng minh trong thực tế, trong cuộc sống.

Chủ nghĩa Mác – Lênin trong thực tiễn đã bị lịch sử lên án với đấu tranh giai cấp tàn khốc và chuyên chính vô sản đẫm máu; đảng CS không cho công dân được lập công đoàn tự do của mình, chuyên bênh các chủ đầu tư tư bản; đảng CS xóa bỏ quyền người cày có ruộng của nông dân; tự đặt mình trên Hiến pháp và ngoài luật pháp; tất cả đều chứng minh đảng CS đã sai lầm tận gốc trong cả 4 vấn đề then chốt. Nó nói một đằng làm một nẻo, chuyên đi ngược lòng dân, chiều lòng bọn bành trướng; tính thiếu chính đáng, tính bất hợp hiến và bất hợp pháp của nó, tính thiếu đạo lý đạo đức lương thiện của nó cùng với tệ nhũng lạm nặng nề không sao ngăn chặn, đang hiện rõ.

Trong tháng 10 Quốc hội sẽ họp để thông qua bản sửa đổi Hiến pháp cuối cùng. Chẳng lẽ cả 500 vị đại biểu Quốc hội – mà 90% là đảng viên CS cấp cao – đã mất hoàn toàn mối liên hệ với nhân dân, với cử tri, với những trí thức trung thực, thức tỉnh, như giáo sư Hoàng Xuân Phú và hàng vạn trí thức ký tên bác bỏ bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp do Quốc hội từng thông qua hồi đầu năm hay sao? Đảng CS như một lâu đài được xây dựng trên cát lỏng, đang có nguy cơ chìm nghỉm.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 29/08/2013

*  

IMG_4633  

*  

Bài thơ thế kỷ

CHIA  VÀ  BÁN

*

024

IMG_5189

*

Ðảng cọng chia nhau cái đáy quần

Người dân cùng khổ phải che thân

Nay cọng giật sạch lòi ra Bác

Không có chổ  núp Bác chết trân !

 

*

 

IMG_4094

IMG_5217

*

 

Mươi bôn rôi mười sáu đứa lưu manh

Trong môt bộ chinh tri hôi tanh

Chia nhau mảnh đât hình chữ  S

Nữa bỏ tuí riêng nữa dâng Tàu !

 

*

 

IMG_4094

IMG_4146

 

*

 

Ðảng cong chia nhau cái tuí cơm

Dân mình đã nấu mấy ngàn năm

Nay cọng  bày  ra cái điều 4

Chúng  cướp  chúng vơ  đói  dân lành !

 

*

 

003

 

*

Si Phu Viet Nam

Tran Dai Nam

*

IMG_4633

*

Hòa thượng Thích Quảng Độ lên tiếng phản đối bản Tuyên bố chung Viet Nam-Trung Quoc

                       

  IMG_3355 IMG_3651

IMG_5602

Đứng trước tình trạng quy hàng và nô lệ Bắc phương của Nhà nước CHXHCNVN và Đảng Cộng sản Việt Nam, Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN kêu gọi chư Tăng, Ni, không phân biệt Giáo hội nào, cùng Phật giáo đồ toàn quốc và hải ngoại hãy kết liên thành sức mạnh với mọi thành phần dân tộc để đối phó với nguy cơ mất nước, và vãn hồi nhân quyền, dân chủ làm động cơ cho sự phát triển, để gìn giữ quê cha đất tổ trong sự an lạc, hòa ái, huynh đệ…

*

Thông cáo báo chí ngày 8.7.2013

Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế

– Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ thay mặt Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN nhận định về sự đánh mất chủ quyền Việt Nam qua bản Tuyên bố Bắc Kinh – Hà Nội ngày 21.6.2013

PHÒNG THÔNG TIN PHẬT GIÁO QUỐC TẾ

Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất

E-mail : pttpgqt@gmail.com

PARIS, ngày 8.7.2013 (PTTPGQT)

– Từ ngày 19 đến 21.6 vừa qua nhận lời mời của Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sang thăm Trung quốc. Tại đây ông Sang đã hội đàm với Trung quốc để đưa cuộc “hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung lên tầm cao mới”thông qua cuộc ký kết 10 văn kiện hợp tác trên tất cả mọi lĩnh vực từ quốc phòng, kinh tế, tài chính, thương mại, xã hội, nghề cá ở vùng vịnh Bắc bộ cho đến lĩnh vực đào tạo cán bộ, tuyên giáo, tuyên truyền của hai Đảng Trung – Việt, và ngoại giao quốc tế. Nói tóm là “hai bên coi sự phát triển của nước kia là cơ hội phát triển của nước mình”.

Trên đại cục chiến lược toàn cầu của Trung quốc, thì chiến lược của hai Đảng anh em, hai Nhà nước cộng sản anh em Việt Trung là “Hai hành lang một vành đai”. Trọng tâm các điều trên đây gói ghém trong Tuyên cáo chung Trung quốc – Việt Nam công bố tại Bắc Kinh ngày 21.6.2013.

Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đã lên tiếng về sự đánh mất chủ quyền nước ta trên Biển và trên Đất qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh

– Hà Nội ngày 21.6. Viện Tăng Thống vừa chuyển đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris để phổ biến. Xin mời bạn đọc theo dõi toàn văn bản Nhận định ấy sau đây:

IMG_5239

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

VIỆN TĂNG THỐNG

Thanh Minh Thiền viện

90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, Saigon

Phật lịch 2557

Số : 03/VTT/TT

Nhận định của Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN về sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh

– Hà Nội ngày 21.6.2013.

Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) lấy làm lo lắng cho sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất sau khi đọc toàn văn bản Tuyên bố chung gồm 8 điểm công bố tại Bắc Kinh ngày 21.6 vừa qua khi kết thúc chuyến viếng thăm Trung quốc của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang do lời mời của Chủ tịch nước Trung quốc Tập Cận Bình. Đại diện cho Phật tử Việt Nam, thành phần đông đảo không ngừng đóng góp máu xương và trí tuệ để bảo vệ chủ quyền nước Việt từ thời cổ đại và suốt quá trình lịch sử hai nghìn năm qua, chúng tôi vô cùng quan ngại về nội dung bản Tuyên bố chung này. Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định việc Trung quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần đảo Trường Sa của Việt Nam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất dọc biên giới, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan v.v… hay đòi hỏi Trung quốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm.

Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông Chủ tịch nước vẫn “nhất trí” với mưu kế của kẻ xâm lăng, là “Hai bên nhất trí dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, gia tăng cường độ đàm phán của Nhóm công tác về vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc bộ”.

Ông Chủ tịch nước tiếp tục dựa vào cái Bánh Vẽ của 16 chữ vàng và Bốn tốtđể xây dựng chủ trương tân lệ thuộc ở thế kỷ XXI với Bắc phương. Chiếc Bánh Vẽ xuất phát từ ý thức nô lệ của ông Hồ Chí Minh khi ông làm bài thơ tuyên truyền “Cứu Trung quốc thị cứu tự kỷ” (Cứu Trung quốc là tự cứu mình) đưa đăng trên báo Cộng sản Tàu Cứu vong nhật báo năm 1940 tại Quế Lâm.

Chuyến viếng thăm Trung quốc trước đây của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng, hôm 11.10. 2011, ông Trọng cũng đã thỏa thuận với Bắc Kinh cái gọi là “Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”. Tức không gì khác hơn sự lập lại kế sách của ông Đặng Tiểu Bình: “Gác tranh chấp, cùng chung khai thác”.

Tuy nhiên người ta đã giấu đi vế đầu của kế sách xâm lược ấy: “Chủ quyền của ta (tức Trung quốc) – Gác tranh chấp – Cùng chung khai thác”. Bản Tuyên bố chung còn đề cập đến “Hai bên sẽ tiếp tục thực hiện tốt “Hiệp định hợp tác nghề cá trong Vịnh Bắc bộ”. Nhưng tuyệt nhiên ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không một lời bênh vực bao thảm cảnh giết chóc, tù đày, cướp thuyền của ngư dân đất Việt do Trung quốc gây hấn nhiều năm qua.

Hai bên sẽ “sớm hoàn thành việc xây dựng Trung tâm văn hóa của nước này ở nước kia”. Thế là chủ nghĩa diệt chủng văn hóa Việt thông qua những Trung tâm Văn hóa Hán, mà người ta đã chứng kiến gần 500 Viện Khổng Tử thiết lập trong 96 quốc gia trên thế giới.

Đây chính là Quyền lực nhuyễn (soft power) chứ không bằng súng đạn, Trung quốc xâm lược thế giới qua hình thức thực dân văn hóa, đi kèm với chủ trương di dân và kinh tế tài chính để chinh phục toàn cầu. Xã hội chủ nghĩa ở nước ta ngày nay là thiên đường của giới tham quan ô lại và tư bản đỏ, nhưng lại là địa ngục cho hàng chục triệu công nông. Trước sau như một, chủ trương của Đảng Cộng sản là phải tiêu diệt Phật giáo hay biến tướng đạo Phật thành thói tục mê tín dị đoan để làm công cụ cho Đảng suốt 38 năm qua, khiến cho GHPGVNTN mất khả năng trong mọi công cuộc tham gia chận đứng các tệ nạn xã hội, suy thoái đạo đức, nhằm phục hồi nhân phẩm, phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục.

Người con Phật không thể khoanh tay đứng ngó hay chỉ thắp hương cầu nguyện, mà phải đem từng biệt nghiệp chuyển hóa cộng nghiệp ác hành. Đứng trước tình trạng quy hàng và nô lệ Bắc phương của Nhà nước CHXHCNVN và Đảng Cộng sản Việt Nam, Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN kêu gọi chư Tăng, Ni, không phân biệt Giáo hội nào, cùng Phật giáo đồ toàn quốc và hải ngoại hãy kết liên thành sức mạnh với mọi thành phần dân tộc để đối phó với nguy cơ mất nước, và vãn hồi nhân quyền, dân chủ làm động cơ cho sự phát triển, để gìn giữ quê cha đất tổ trong sự an lạc, hòa ái, huynh đệ.

Thanh Minh Thiền Viện, ngày 06.7.2013

Thay mặt Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN

Đệ Ngũ Tăng Thống

(ấn ký)

Sa môn THÍCH QUẢNG ĐỘ

http://www.queme.net/vie/news_detail.php?numb=2101

*

IMG_4633

*  

Ngày 10 tháng 8 năm 2013  

*  

Các nhà quan sát bàn v Bn lên tiếng ca các chc sc tôn giáo VN


IMG_5247

Duy Ái

Một nhóm các chức sắc của 5 tôn giáo chính ở Việt Nam mới đây đã phổ biến một thông cáo chung để yêu cầu chính phủ ở Hà Nội tôn trọng nhân quyền và hủy bỏ Nghị định 72 về quản lý Internet.

Các nhà quan sát cho biết lời kêu gọi này phản ánh một thực tế là tình hình nhân quyền ở Việt Nam đang xuống cấp một cách nghiêm trọng, trong lúc chính phủ Việt Nam ra sức vận động để được làm thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Bản lên tiếng của 13 chức sắc thuộc 5 tôn giáo chính ở Việt Nam mở đầu với sự phản bác tuyên bố của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Washington hồi cuối tháng 7 là Việt Nam “đang nỗ lực để bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo… của nhân dân của mình.”

Thông cáo phổ biến hôm thứ ba (ngày 6 tháng 8) vừa qua cho biết “ngược với lời ông Chủ tịch nói, quyền tự do tôn giáo tiếp tục bị vi phạm.” Giáo sư Jonathan London, một chuyên gia về Việt Nam của Đại học Thành phố Hồng Kông, tán đồng lời phản bác vừa kể của các nhà lãnh đạo tôn giáo ở Việt Nam.

Ông London phát biểu như sau trong cuộc phỏng vấn mới đây dành cho đài VOA: “Tại Việt Nam, cho tới ngày nay vẫn có người bị bắt, bị bỏ tù, bị đối xử thô bạo vì quan điểm chính trị của mình.

Cho nên Việt Nam vẫn còn một quãng đường rất dài để tiến lên về phương diện nhân quyền. Tuyên bố của Việt Nam cho rằng nước này tôn trọng nhân quyền, một lần nữa, là một tuyên bố không đúng với sự thật.” Các chức sắc của Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Cao đài và Phật giáo Hòa Hảo nói rằng những sự việc mới nhất của chiến dịch đàn áp tôn giáo ở Việt Nam là công an tỉnh Nghệ An bắt cóc 2 giáo dân thuộc giáo xứ Mỹ Yên, Giáo phận Vinh ngày 27 tháng 6 để ngăn chặn dòng người đi hành hương Linh địa Trại Gáo.

Các nhà lãnh đạo tôn giáo này cũng cho biết nhiều chức sắc Cao Đài, Tin Lành và Phật giáo Hòa Hảo tại Sài Gòn và Miền Nam bị nhà cầm quyền ngăn chặn hành đạo, sinh hoạt, gặp gỡ. Họ cũng tố cáo các giáo hội quốc doanh do nhà nước lập ra “gây chia rẽ và làm sai lạc giáo lý chân truyền của các tôn giáo.”

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc bộ phận Á châu của tổ chức Human Rights Watch, nói rằng ông không cảm thấy ngạc nhiên trước những tố cáo mà ông cho là phù hợp với thực tế ở Việt Nam. Ông nói thêm: “Vẫn tiếp tục có những sự hạn chế đối với nhiều tín ngưỡng khác nhau, đặc biệt là đối với các giáo hội không đăng ký. Bởi vì có sự đòi hỏi là các giáo hội — bất kể họ là tín đồ Phật giáo Hòa Hảo hay họ là người Thượng ở Cao nguyên Bắc phần hay ở vùng Tây Nguyên, phải đăng ký với chính quyền.

Và khi làm như thế họ sẽ nằm dưới sự giám sát và kiểm soát của chính phủ. Nhiều giáo hội không muốn bị chính phủ kiểm soát như vậy. Những bằng chứng mà chúng tôi có được cho thấy chính phủ Việt Nam tiếp tục tìm cách khống chế các tổ chức tôn giáo thay vì để cho họ được tự do hành đạo và truyền đạo.”

Các chức sắc tôn giáo ký tên trong bản lên tiếng gồm có các ông Lê Quang Liêm, Phan Tấn Hòa và Trần Nguyên Hườn của Phật giáo Hòa Hảo; các ông Hứa Phi, Nguyễn Kim Lân và Nguyễn Bạch Phụng của đạo Cao đài; Hòa thượng Thích Không Tánh của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất; các linh mục Phan Văn Lợi, Đinh Hữu Thoại, và Lê Ngọc Thanh; cùng với các mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Hồ Hữu Hoàng và Nguyễn Mạnh Hùng.

Họ nêu lên việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đây đã ký ban hành Nghị định 72 về quản lý Internet để làm bằng chứng cho thấy Việt Nam tiếp tục vi phạm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng và cản trở quyền tự do Internet.

Khi được hỏi về nghị định gặp phải sự đả kích dữ dội của nhiều người sử dụng Internet và những người tranh đấu cho nhân quyền, giáo sư Jonathan London cho biết ý kiến như sau: “Đối với những người bên trong Việt Nam và bên ngoài Việt Nam đang trông mong có sự cải cách, tôi hy vọng Nghị định 72 sẽ thất bại.

Và thay vì quay lại với thời kỳ đen tối của sự đàn áp, tôi hy vọng sự thất bại của Nghị định 72 sẽ mở ra một con đường tươi sáng hơn để cho những người thuộc mọi phe phái ở Việt Nam có thể đóng góp cho việc xây dựng đất nước qua việc bày tỏ quan điểm của mình một cách tự do dựa trên sự bảo đảm của chính hiến pháp Việt Nam.”

Trong khi đó, ông Robertson của tổ chức Human Rights Watch cho rằng đã tới lúc các tôn giáo chính ở Việt Nam đoàn kết với nhau để tranh đấu cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ: “Bây giờ là lúc các tôn giáo lớn ở Việt Nam nên sát cánh với nhau để lên tiếng về những vấn đề này và đòi hỏi chính quyền phải lắng nghe.

Chủ tịch Trương Tấn Sang và những nhà lãnh đạo khác của Việt Nam thường đưa ra những hứa hẹn rất tốt đẹp khi họ công du nước ngoài, nhưng khi về nước họ không hề thực hiện những lời hứa hẹn đó. Các nhà lãnh đạo tôn giáo đã lên tiếng và họ xứng đáng nhận được sự hậu thuẫn của cộng đồng quốc tế, của các nhà ngoại giao ở Liên Hiệp Quốc và ở Hà Nội và gây sức ép để đòi Việt Nam cải thiện nhân quyền.” Giáo sư Jonathan London cũng có một nhận xét tương tự.

Ông nói thêm: “Có những cơ hội trong cuộc bàn luận chính trị ở Việt Nam hiện nay để các tổ chức ngồi lại với nhau để trình bày chủ trương của mình một cách mạnh bạo. Đang có một cảm giác cấp bách trong dân chúng. Họ nghĩ rằng Việt Nam đang trải qua một thời kỳ rất quan trọng trong lịch sử, và theo nhận xét của tôi, trong bối cảnh này những người thuộc các nhóm khác nhau đã nhận ra rằng đã tới lúc họ phải sát cánh với nhau để đòi chính quyền tôn trọng các quyền của người dân.” Bản lên tiếng của các chức sắc tôn giáo cũng kêu gọi dân chúng hành sử một cách can đảm và đầy đủ quyền tự do tôn giáo và quyền tự do ngôn luận.

Giáo sư Jonathan London ở Hồng Kông nhận định: “Một mặt tôi hiểu lời kêu gọi của họ vì lúc này đang có một cảm giác cấp bách, đang có một cảm giác là thời cơ sắp đến. Lời kêu gọi hành động của họ là hoàn toàn thích đáng trong bối cảnh của nền chính trị bất ổn. Nhưng mong muốn của họ có trở thành hiện thực hay không thì đó là một vấn đề khác.” Lời kêu gọi của các chức sắc tôn giáo ở Việt Nam được đưa ra trong lúc các giới chức Hoa Kỳ một lần nữa tuyên bố rằng những nỗ lực nhằm tăng cường thêm nữa các mối quan hệ quân sự song phương sẽ gặp nhiều khó khăn nếu Việt Nam không cải thiện thành tích nhân quyền.

Tại cuộc họp báo ở Hà Nội hôm thứ tư vừa qua, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông David Shear, cho biết giới hữu trách ở Hà Nội cần phải có những bước tiến trong lãnh vực nhân quyền nếu muốn Washington xem xét tới việc hủy bỏ lệnh cấm cung ứng các loại vũ khí sát thương cho Việt Nam.

*

IMG_4633

*

Các Blogger Việt Nam Được Vinh Danh Vì Dấn Thân Cho Nhân Quyền

  *

(12/21/2012)  

*  

Năm blogger Việt Nam có tên trong danh sách 41 cá nhân xuất sắc đến từ 19 quốc gia, đã được trao Giải Hellman/Hammett hôm Thứ Sáu 20-12-2013, một giải thưởng cao quý để vinh danh lòng can đảm và tính bất khuất những người cầm bút trước áp lực của các vụ đàn áp chính trị.

IMG_5325

Huynh Ngoc Tuan

IMG_5324

Huynh Thuc Vy

Bản tin VOA ghi nhận từ Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch cho biết các blogger được nhận Giải năm nay gồm có Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Minh Hoàng và Vũ Quốc Tú. Ông Brad Adams, Giám đốc đặc trách Châu Á của Human Rights Watch, tổ chức quản lý giải thưởng thường niên Hellman/Hammett, nói: “Như tất cả những người Việt Nam khác tìm cách thực thi quyền tự do ngôn luận, nhiều người trong giới blogger phải chịu áp lực ngày càng tăng của các hành động đe dọa, tấn công, thậm chí bị bỏ tù, chỉ vì bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa.”

Ông Adams nói tiếp: “Bằng cách vinh danh 5 nhân vật dũng cảm này, những người đã chịu đựng nhiều gian khổ và đối mặt với những nguy cơ vẫn đang đe dọa các quyền cơ bản của họ, chúng tôi lấy làm vinh dự được tiếp thêm sức mạnh cho những tiếng nói mà Đảng Cộng Sản đang cầm quyền tại Việt Nam muốn ngăn cản, không cho tham gia công luận về nhiều vấn đề chính trị và xã hội của Việt Nam.”

Human Rights Watch nói những người Việt được trao Giải Hellman/Hammett năm nay phản ánh tính đa dạng của các thành phần trong xã hội Việt Nam mà những tiếng nói phê bình và quan tâm bị chính quyền Việt Nam tìm cách dập tắt, như nhà vận động cho tự do tôn giáo

Nguyễn Hữu Vinh, nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền Phạm Minh Hoàng, tức là blogger Phan Kiến Quốc, nhà báo tự do Vũ Quốc Tú, bút danh Uyên Vũ, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nhà phê bình chính xã hội trẻ, cô Huỳnh Thục Vy. Tất cả 5 người đều bị chính quyền đàn áp vì những bài viết của họ.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch nói chính quyền Việt Nam đàn áp có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và hội họp ôn hòa, những người lên tiếng đặt nghi vấn về các chính sách của nhà nước, phơi bày tệ nạn tham nhũng trong hệ thống chính quyền, hoặc kêu gọi các giải pháp dân chủ để thay thế chế độ cai trị độc đảng.

VOA cũng nhắc rằng, vào hôm 16 tháng 12 vừa rồi, cảnh sát tại phi trường Tân Sơn Nhất đã tịch thu hộ chiếu và cấm blogger Huỳnh Trọng Hiếu, em trai cô Huỳnh Thục Vy, đáp máy bay sang Hoa Kỳ để thay mặt cha và chị, nhận Giải Hellman/Hammett.

  *

IMG_4633

*

Bài thuyết trình của Đặng Xương Hùng tại Geneva Summit for Human Rights and Democracy ngày 25/2/2014

Đặng Xương Hùng

IMG_4925

Thưa các Quý vị và các bạn,

Tôi tên là Đặng Xương Hùng, cựu Lãnh sự Việt Nam tại Genève (2008-2012), cựu Vụ Phó Bộ Ngoại giao đã quyết định ly khai với Đảng cộng sản Việt Nam từ 18/10/2013.

Tôi xin cảm ơn UN Watch đã cho tôi cơ hội để đề cập đến tình trạng phi dân chủ và vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Đây cũng là lý do dẫn đến việc tôi quyết định ly khai.

Tôi sẽ trình bày quan điểm của cá nhân tôi, một góc nhìn từ bên trong về thực trạng Nhân quyền Việt Nam. Tôi sẽ cố gắng đưa ra những nhận xét và dẫn chứng để lý giải câu hỏi mà – từ lâu – tôi đã đặt ra cho chính mình:

 TẠI SAO KHÔNG CÓ DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM?  + PHẢI LÀM GÌ ĐỂ MANG LẠI DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM?

Một chế độ dân chủ cần hội tụ đủ hai yếu tố: Cơ chế dân chủ và Tư tưởng dân chủ. Chỉ khi nào có một người lãnh đạo có tư tưởng dân chủ thì cơ chế dân chủ mới có cơ hội hình thành. Việt Nam thiếu cả hai nhân tố đó. Tức là các nhà lãnh đạo đương thời ở Việt Nam không hề có tư tưởng dân chủ, dẫn đến việc họ xây dựng ở Việt Nam một chế độ PHI DÂN CHỦ, không tôn trọng nhân quyền.

Tôi vào đảng cộng sản năm 1986. Lúc đó đảng đang có những cố gắng đổi mới. Lúc bức tường Berlin sụp đổ, đã có một vài nhân vật có tư tưởng dân chủ xuất hiện như Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ. Nhưng họ nhanh chóng bị loại ra khỏi guồng máy lãnh đạo.

Những tư tưởng dân chủ vừa nhen nhóm đã bị dập tắt. Sau khi hệ thống xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ, đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa Mác-Lê Nin một cách mù quáng, khước từ việc tiếp thu những tư tưởng dân chủ và nhân quyền đã trở thành phổ quát, từ đó họ đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam đến tình trạng khủng hoảng toàn diện như hiện nay.

Từ đây tôi cũng lý giải được câu hỏi: “Tại sao Việt Nam không có nhân quyền?”. Chính đảng cộng sản là cội nguồn phát sinh mọi suy vong của đất nước. Trước tình hình Việt Nam ngày càng nguy cấp, tôi không thể tiếp tục im lặng mà phải công khai bày tỏ thái độ: dứt khoát từ bỏ đảng cộng sản.

Lúc này đây, tôi muốn hô to với thế giới bên ngoài rằng:

– Đất nước chúng tôi đang lâm nguy!

– Đồng bào tôi đang bị đàn áp dưới chế độ cộng sản!

– Hãy quan tâm đến tình hình nhân quyền và dân chủ của Việt Nam!

Về thực trạng ở Việt Nam, tôi có những nhận xét, kết luận như sau:

+ Chế độ hiện tại là chế độ độc tài, đảng trị, phục vụ quyền lợi của những người cầm quyền. Điều 4 Hiến pháp – được sửa đổi và có hiệu lực từ 1/1/2014 – quy định Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền tại Việt Nam, đồng thời là chính đảng duy nhất được phép hoạt động. Chủ nghĩa Mác-Lê Nin coi luật pháp chỉ là công cụ đàn áp của giai cấp thống trị.

+ Hệ thống bộ máy nhà nước được xây dựng và tổ chức nhằm mục tiêu cơ bản là bảo vệ sự cai trị của đảng lên toàn xã hội, coi nhẹ nhiệm vụ bảo vệ lợi ích của công dân. Do đó, Nhà nước Việt Nam không có thái độ tôn trọng quyền của người dân. Những lãnh đạo cộng sản hiện nay đã trở thành những nhà tư bản đỏ. Lực lượng công an, cảnh sát được xây dựng hùng hậu.

Thay vì tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo đảm an ninh và trật tự xã hội, phần lớn họ lại đổ nhiều công sức vào việc theo dõi, trấn áp và ức hiếp nhân dân. Trong thể chế xã hội chủ nghĩa, công an là công cụ bảo vệ sinh mạng của chế độ – nên họ được dung túng như một lực lượng kiêu binh. Tôi rất tâm đắc với khuyến nghị của một quốc gia trong kỳ kiểm điểm định kỳ vừa rồi là Việt Nam nên đào tạo kiến thức về nhân quyền cho lực lượng công an.

Lực lượng quân đội được quy định trong Hiến pháp là phải trung thành với Đảng rồi mới đến Nhà nước và Nhân dân. Các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp (Quốc hội, Chính phủ, Tòa án) đều là bộ máy của đảng, phục vụ mục đích cai trị của đảng. Tôi đã từng phát biểu rằng Quốc hội Việt Nam chỉ là một chi bộ của Đảng. Vừa rồi, trước những đòi hỏi chính đáng và thiết tha của trí thức và nhân dân, Quốc hội vẫn bỏ phiếu thông qua sửa đổi Hiến pháp với tỷ lệ 98%. Các đại biểu Quốc hội không thể làm khác được vì họ đều là đảng viên.

+ Các quyền cơ bản của con người không được tôn trọng Không có bầu cử tự do:

Trên nguyên tắc, 5 năm một lần, người dân bầu đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân. Trong thực tế, họ chỉ được bầu ra những người mà đảng đã lựa chọn từ trước. Không ai có quyền được tự ứng cử. Gần đây, có luật sư Cù Huy Hà Vũ đã cố tự ra ứng cử, nhưng đã bị loại ngay và hiện nay ông đang nằm trong tù. Do vậy, bầu cử chỉ là hình thức. Bản thân tôi đã từng bỏ phiếu thay cho cả gia đình. Có trường hợp, vì để lấy thành tích thi đua, nên có ông tổ trưởng dân phố đã bỏ thay cho những gia đình vắng mặt.

Tự do ngôn luận, bày tỏ ý kiến cá nhân đang bị đe dọa nghiêm trọng nhất:

Chính quyền đang áp dụng những chính sách đàn áp tàn bạo lên những người bất đồng chính kiến. Bên cạnh những bản án tù dài hạn, họ đẩy mạnh hình thức sử dụng bạo lực, kể cả việc sử dụng côn đồ để hành hung đối phó, sách nhiễu những nhà bất đồng chính kiến. Theo các danh sách do các tổ chức nhân quyền tự tìm kiếm và chúng tôi tìm hiểu, hiện có khoảng khoảng 250 người bị chính quyền giam giữ vì các hoạt động xuất phát từ lương tâm.

Con số thực cao hơn nhiều vì kiểm kê thiếu sót và vì có những trường hợp bắt giam với những lý cớ ngụy tạo để che giấu lý do chính trị. Chính quyền thường sử dụng các điều 79, 87, 88, 258 trong

Bộ luật hình sự để bắt giam, xử án một cách tùy tiện các nhà đấu tranh dân chủ. Gần đây, họ lại chuyển sang bắt giam các nhà bất đồng chính kiến bằng những lý do khá ấu trĩ. Luật sư Cù Lê Hà Vũ vì tội quan hệ bất chính (với bằng chứng là bao cao su), bắt giam Luật sư Lê Quốc Quân về tội trốn thuế. Họ bắt giam cả những thanh niên mới 20 tuổi như Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha chỉ vì họ bày tỏ lòng yêu nước, chống lại Trung Quốc.

Có nhiều tù nhân lương tâm đang mắc bệnh hiểm nghèo và trong tình trạng hấp hối nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ. Điển hình là 3 ba trường hợp:

– Ông Vi Đức Hồi bị kết án hoàn toàn không có lý do chính đáng, bị kỷ luật biệt giam sáu tháng vì phản đối giám thị cai tù đánh một tù nhân lương tâm khác là Paulus Lê Sơn. Sau 6 tháng biệt giam, ông Vi Đức Hồi tiếp tục bị gia hạn kỷ luật. Hiện nay ông Hồi đang bị biệt giam, trong lúc bệnh tim và cao huyết áp của ông ấy luôn trong tình trạng cấp cứu.

– Ông Đinh Đăng Định, sau một thời gian bị giam giữ đã phát bệnh ung thư. Khi đưa đi khám, bệnh ung thư của ông Định đã vào thời kỳ cuối. Các bác sĩ điều trị cho hay nếu được điều trị sớm hơn vài tháng, ông Định đã có thể cứu được. Hiện nay ông Đinh Đăng Định đang trong tình trạng hấp hối, không còn ăn uống được. Mãi đến vài ngày gần đây ông Định mới được “hoãn thi hành án trong 12 tháng” để trị bệnh ung thư ở giai đoạn cuối.

– Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị bịt miệng tại toà và xử mức án 8 năm. Đã bị tai biến mạch máu não và tê liệt, nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ.

Về tự do báo chí: theo bảng xếp hạng năm 2013, của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, trên tổng số 180 nước trên thế giới, Việt Nam đứng thứ 174, Trung Quốc (175), Bắc Triều Tiên (179), Sudan (172), Iran (173), Somalia (176), Syria (177). Chính quyền đã gia tăng đàn áp, kiểm duyệt thông tin, tăng cường kiểm soát Internet, hạn chế tự do báo chí với nhiều vụ bắt giữ và xét xử bất công. Bộ máy nhà nước Việt Nam rất sợ sự thật. Việt Nam vẫn là nhà tù đứng hàng thứ hai trên thế giới đối với các blogger và công dân mạng, hiện có 34 blogger đang bị giam giữ.

Tháng 09/2013, đảng Cộng sản Việt Nam đã tiến thêm một bước trong việc đàn áp quyền tự do thông tin, với việc ban hành nghị định 72, 174, cấm các trang blog và trang mạng xã hội tổng hợp và chia sẽ các thông tin thời sự.

+ Không có ai (cơ chế, tổ chức) nào đứng ra bảo vệ người dân

Tình trạng dân oan: Do không được ai đứng ra bảo vệ, người dân phải tự lo lấy, tự đấu tranh, những tiếng kêu cứu của họ rơi lạc vào sự thờ ơ của giới lãnh đạo. Tình trạng chiếm đoạt đất đai của các nhóm lợi ích, hậu quả của liên minh tiền-quyền, đã đẩy người dân bị mất đất vô cớ, hình thành nên tầng lớp dân oan ngày một đông đảo.

Khi xẩy ra phong trào người dân đứng lên đòi lại đất đai thì chính quyền lại đàn áp ngày càng thô bạo, như vụ Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng và vụ nông dân Văn Giang, Hưng Yên. Tình trạng tham nhũng: Việt Nam là một trong những nước tham nhũng hàng đầu trên thế giới. Những vụ tham nhũng liên quan đến các quan chức cao cấp vừa bị phanh phui.

Việc xét xử Dương Chí Dũng Vinalines đã tiết lộ liên hệ đến không chỉ cấp Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ, mà còn dính líu đến những quan chức lãnh đạo cao cấp hơn nữa. Những chính sách sai lầm của lãnh đạo Việt Nam đã đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng toàn diện.

Cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, đạo đức con người. Cái xấu xa đang dần lấn át cái tốt đẹp trong xã hội Việt Nam.

Quan thì rất giàu, dân lại nghèo khó; đất nước thì không mạnh, xã hội thì suy đồi, hạnh phúc thì xa vời.

Để thay cho lời kết luận về tình hình vi phạm nhân quyền ở Việt Nam hiện nay, tôi xin dẫn một nhận xét của ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương thuộc tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới:

“[…] Hà Nội không thể tiếp tục lừa bịp Liên Hiệp Quốc và thế giới kiểu này nữa. Hơn ai hết, họ hiểu rõ những gì họ đang làm và những chính sách đàn áp tàn bạo mà họ đang thực hiện.”

Những suy tư và nhận định vừa trình bày đến quí vị không chỉ xuất phát từ một cá nhân đơn lẻ mà là của đông đảo nhân dân Việt Nam và ở ngay cả trong hàng ngũ các nhà lãnh đạo Việt Nam.

Nhưng, do hoàn cảnh, họ chưa thể lên tiếng được. Tuy nhiên, niềm hy vọng vẫn mạnh hơn nỗi sợ hãi. Người dân Việt Nam mong muốn một chế độ chính trị văn minh và lành mạnh, trong đó các quyền con người và các quyền công dân được tôn trọng và bảo vệ để Việt Nam hòa nhập vào với cộng đồng văn minh nhân loại.

Ngay thời điểm này, tôi chỉ có một ước mơ cháy bỏng: chính quyền đương nhiệm Việt Nam hãy nghĩ đến tương lai của quốc gia. Việt Nam vẫn có thể làm như Miến Điện: bắt tay xây dựng thể chế dân chủ đa nguyên, thực hiện tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Tất nhiên, để thực hiện được khát vọng này, ngoài những nỗ lực bền bỉ của phong trào đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam ngày một dâng cao, còn cần sự quan tâm và hỗ trợ cộng đồng quốc tế.

Những buổi kiểm điểm Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc như vừa qua và những cuộc hội thảo quốc tế như hôm nay chắc chắn có tác động tích cực lên chính quyền Việt Nam. Theo những tín hiệu mới nhất mà tôi nhận được, họ đã bắt đầu hiểu rằng thời đại mà các chế độ độc tài có thể đàn áp một cách vô tội vạ những người chỉ có tội công khai bày tỏ chính kiến đã qua rồi.

Tôi xin chân thành cảm ơn UN Watch, cảm ơn sự chú ý lắng nghe của toàn thể quý vị.

Đặng Xương Hùng

https://www.facebook.com/dang.xuonghung

*

IMG_4633

*

16/11/2013

LỜI KÊU GỌI DỪNG VIỆC THÔNG QUA DỰ THẢO HIẾN PHÁP NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM NĂM 1992 (SỬA ĐỔI 2013)

*

IMG_4094 014

*

Kính gửi Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam khóa XIII,

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, như đang được thảo luận và chuẩn bị thông qua tại Kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa XIII, về cơ bản vẫn như Hiến pháp hiện hành, thậm chí có một số điểm còn thụt lùi hơn trước.

Điều đó có nghĩa là vẫn duy trì một nền tảng pháp lý lỗi thời của thể chế toàn trị, là nguồn gốc đã gây ra cho đất nước và nhân dân rất nhiều thảm họa, đặc biệt là cuộc khủng hoảng trầm trọng về chính trị – kinh tế – văn hóa – xã hội mà cả nước đang lâm vào và vẫn chưa có lối thoát. Kể từ ngày tái thống nhất Tổ quốc, chưa bao giờ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia bị uy hiếp như ngày nay.

Kinh tế đất nước chìm ngập trong tham nhũng và nợ nần, lòng dân phân tán, mất lòng tin vào hệ thống cầm quyền giữa lúc phải đối mặt với những thách thức hiểm nghèo trên mọi phương diện đối nội và đối ngoại. Trong hoàn cảnh đó, việc Quốc hội khóa XIII thông qua một bản hiến pháp như thế sẽ chỉ đẩy đất nước lún sâu hơn nữa vào tình trạng khủng hoảng và bế tắc, cướp đi cơ hội chuyển đổi một cách ôn hòa thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ, tạo điều kiện đẩy mạnh sự phát triển và bảo vệ Tổ quốc.

Chúng tôi, những người khởi xướng và hưởng ứng Kiến nghị 72*, một lần nữa kêu gọi Quốc hội dừng việc thông qua tại Kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa XIII Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các đại biểu Quốc hội khóa XIII, với tất cả lương tri và ý thức trách nhiệm của những người có danh nghĩa đại diện cho nhân dân, hãy nhìn thẳng vào thực trạng đất nước, lắng nghe những ý kiến tâm huyết đóng góp xây dựng hiến pháp, để có đủ dũng khí quyết định dừng việc thông qua Dự thảo hiến pháp sửa đổi và trả lại quyền lập hiến cho nhân dân.

Muốn vậy, phải tổ chức tranh luận một cách thẳng thắn, nghiêm túc và công khai những điểm cơ bản về thể chế chính trị đang còn ý kiến khác nhau, tạo sự đồng thuận trong xã hội và tiến hành trưng cầu ý dân. Trường hợp vẫn đưa ra bỏ phiếu, chúng tôi kêu gọi các vị đại biểu bỏ phiếu không thông qua.

Chúng tôi mong đợi cử tri cả nước, tùy theo điều kiện của từng nhóm hay của từng cử tri, dùng các hình thức thích hợp yêu cầu các đại biểu Quốc hội tại địa phương mình hay mình quen biết có thái độ tích cực theo tinh thần nêu trên, đứng về phía nhân dân khi nêu ý kiến và bỏ phiếu về Hiến pháp.

Nếu cam chịu thông qua một bản hiến pháp như Dự thảo đang bàn thì Quốc hội khóa XIII sẽ có tội với Tổ quốc và nhân dân, và cá nhân các đại biểu Quốc hội khóa XIII đã bỏ phiếu thông qua sẽ phải chịu phần trách nhiệm nặng nề trước lịch sử, trước dân tộc.

Ngày 15 tháng 11 năm 2013

Những người khởi xướng và hưởng ứng Kiến nghị 72

IMG_0796

DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI KÝ TÊN LỜI KÊU GỌI DỪNG THÔNG QUA HIẾN PHÁP 15-11-2013

STT Họ và tên, chức danh (nghề nghiệp, nơi làm việc), thành phố/   nước
1. Nguyễn Đông Yên, GS TSKH, nhà toán học, Hà Nội
2. Phạm Xuân Yêm, GS Vật lý, Paris, Pháp
3. Nguyễn Đắc Xuân, nhà văn, nhà nghiên cứu Lịch sử Văn hoá Huế,   Huế
4. Tô Nhuận Vỹ, nhà văn, Huế
5. Trần Ngọc Vương, GS TS, Đại học Quốc gia Hà nội
6. Phạm Minh Vũ, sinh viên khoa báo chí, No-U F.C., Quảng Trị
7. Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng   Cộng sản Việt Nam, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, Hà Nội
8. JB Nguyễn Hữu Vinh, blogger, Hà Nội
9. Nguyễn Hữu Vinh, cử nhân luật, doanh nhân, Hà Nội
10. Nguyễn Đình Vinh, thạc sĩ kinh tế, Phú Nhuận, TP.HCM
11. Trần Thế Việt, nguyên bí thư Thành ủy Đà Lạt, Đà Lạt
12. Nguyễn Văn Viễn, giáo dân, kinh doanh tự do, Hà Nội
13. Trần Thanh Vân, kiến trúc sư, Hà Nội
14. Nguyễn Thị Thanh Vân, Paris, Pháp
15. Lưu Trọng Văn, nhà báo, nhà nghiên cứu văn hóa, TP HCM
16. Đỗ Minh Tuyến, blogger, Bangkok, Thái Lan
17. Nguyễn Đức Tường, TS Vật lý, Ottawa, Canada
18. Hà Dương Tường, GS Toán học, Paris, Pháp
19. Nguyễn Trí Tư, hưu trí, TP HCM
20. Hoàng Tụy, GS Toán học, nguyên Chủ tịch IDS, Hà Nội
21. Lê Thanh Tùng, Q.9, TP HCM
22. Vũ Quốc Tuấn, nguyên trợ lý của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Hà Nội
23. Phạm Quang Tuấn, PGS, Đại học New South Wales, Sydney, Australia
24. Nguyễn Anh Tuấn, kế toán viên, Thanh xuân, Hà Nội
25. Đỗ Anh Tuấn, kinh doanh, Phúc Yên, Vĩnh Phúc
26. Dương Văn Tú, Đại học Leuven, Vương quốc Bỉ
27. Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, nguyên trợ lý   cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên thành viên IDS, Hà Nội
28. Phạm Đình Trọng, nhà văn, TP HCM
29. Phạm Đoan Trang, nhà báo, Mạng lưới Blogger Việt Nam, Hà Nội
30. Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, Phân viện Văn hoá Nghệ   thuật Việt Nam tại TP HCM, TP HCM
31. Nguyễn Trung Tôn, mục sư, Quảng Xương, Thanh Hóa
32. Phạm Toàn, nhà giáo, Hà Nội
33. Nguyễn Trọng Tạo, nhà thơ, Hà Nội
34. Bùi Tín, nhà báo tự do, Pháp
35. Tưởng Năng Tiến, M.S.W. Narvaez Mental Health Clinic, San   Jose, Hoa Kỳ
36. Nguyễn Minh Thuyết, GS TS, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa,   Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội
37. Đào Thanh Thủy, cán bộ hưu trí, Hà Nội
38. Nguyễn Tường Thụy, blogger, cựu chiến binh, Hà Nội
39. Nguyễn Thị Thục, nhà báo, nguyên phóng viên đài Phát thanh   Truyền hình Lâm Đồng, Đà Lạt
40. Trần Quốc Thuận, luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc   hội, TP HCM
41. Lữ Văn Thu, sinh viên, Trường Xuân, Thanh Hóa
42. Ngô Thông, kỹ sư Điện toán, Sarasota, Fl 34235, Hoa Kỳ
43. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM, TP HCM
44. Trần Văn Thọ, GS Kinh tế, Tokyo, Nhật Bản
45. Đào Tiến Thi, thạc sĩ Ngữ văn, Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Ngôn   ngữ học Việt Nam, Hà Nội
46. Âu Dương Thệ, TS Chính trị học, Hiệp Hội Dân chủ và Phát triển   Việt Nam, Cộng hòa Liên bang Đức
47. Nguyễn Lân Thắng, Mạng lưới Blogger Việt Nam, No-U F.C., Hà Nội
48. Giuse Maria Lê Quốc Thăng, linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP   HCM
49. Nguyễn Thị Phương Thảo, nhà văn/biên kịch, Hà Nội
50. Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, TP HCM
51. Nguyễn Văn Thạch, kỹ sư, TP Đà Nẵng
52. Trần Công Thạch, cán bộ hưu trí, TP HCM
53. Bùi Ngọc Tấn, nhà văn, Hải Phòng
54. Lê Văn Tâm, TS Hóa học, nguyên Chủ tịch Hội Người Việt Nam ở   Nhật Bản, TP HCM
55. Tạ Văn Tài, luật sư, Massachusetts, Hoa Kỳ
56. Trần Đình Sử, GS TS, Hà Nội
57. Tô Lê Sơn, kỹ sư, TP HCM
58. Đào Xuân Sâm, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng, Hà Nội
59. André Menras – Hồ Cương Quyết, nhà giáo, cựu tù trước 1975, Pháp
60. Đậu Vương Quyền, hưu trí, Nederland City, Hoa Kỳ
61. Trần Thị Quyên, nghề nghiệp tự do, TP HCM
62. Đặng Thanh Quý, nhân viên văn phòng, Washington, Hoa Kỳ
63. Nguyễn Đức Quốc, nhiếp ảnh gia, Lăng Cô, Huế
64. Bùi Minh Quốc, nhà thơ, Đà Lạt
65. Võ Quê, nhà thơ, Huế
66. Đỗ Trung Quân, nhà thơ, TP HCM
67. Đinh Xuân Quân, TS, chuyên gia kinh tế, Bộ Nông nghiệp, Kabul,   Afganistan
68. Dương Việt Quân, buôn bán, Q.6, Sài Gòn
69. Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, nguyên cán bộ Bộ Công an, Hà Nội
70. Đặng Bích Phượng, cán bộ nghỉ hưu, Hà Nội
71. Nguyễn Kiến Phước, nhà báo, nguyên Đại diện báo Nhân Dân   ở phía Nam, TP HCM
72. Nguyễn Hữu Phước, nhà báo, nguyên cán bộ Ban Tuyên huấn Trung   ương Cục miền Nam, TP HCM
73. Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, nguyên Phó Tổng biên tập báo Tuổi   Trẻ, nguyên thành viên Viện IDS, Hội An
74. Hoàng Xuân Phú, GS TSKH Toán học, Hà Nội
75. Nguyễn Thanh Phong, Anh Quốc
76. Hồ Ngọc Nhuận, nguyên Giám đốc chính trị, Chủ bút nhật báo Tin   sáng Sài Gòn TP Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ Quốc Việt   Nam TP HCM, TP HCM
77. Phạm Xuân Nguyên, Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội, Hà Nội
78. Nguyễn Thái Nguyên, TS, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ   tướng, Hà Nội
79. Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Ban Nghiên cứu của Thủ tướng   Phan Văn Khải, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội
80. Hạ Đình Nguyên, cử nhân giáo khoa Triết Đại học Sài Gòn, cựu tù   chính trị Côn Đảo, TP HCM
81. Quang Nguyen, High School Teacher, San Jose, California, Hoa Kỳ
82. Phạm Văn Ngọc, sinh viên, TP HCM
83. Nguyên Ngọc, nhà văn, nguyên thành viên IDS, Hội An
84. Nguyễn Xuân Nghĩa, TS, giảng viên, TP HCM
85. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải   phóng, TP HCM
86. Phạm Gia Minh, TS, Hà Nội
87. Ngô Minh, nhà thơ, sống và viết ở Huế
88. Huỳnh Công Minh, linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn, TP HCM
89. Huỳnh Tấn Mẫm, bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch   Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, TP HCM
90. Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Ban Dân vận Trung ương, Hà Nội
91. Nguyễn Văn Ly (Tư Kết), nguyên Phó Bí thư Đảng ủy Sở Văn hóa   Thông tin TP HCM, TP HCM
92. Lê Đình Lượng, nghề tự do, Yên Thành, Nghệ An
93. Phan Văn Lợi, linh mục Công giáo, Giáo phận Bắc Ninh
94. Trịnh Hữu Long, nhà báo, Việt Nam, Hà Nội
95. Ngô Vĩnh Long, GS Sử học, University of Maine, Hoa Kỳ
96. Trần Văn Long, nguyên Phó Bí thư Thành đoàn Thanh niên Cộng sản   TP HCM, nguyên Tổng Thư ký Uỷ ban cải thiện chế độ lao tù miền Nam Việt Nam   trước 1975, TP HCM
97. Nguyễn Duy Linh, xây dựng, Bình Tân, TP HCM
98. Lý Thanh Liêm, Inspector, Houston TX, Hoa Kỳ
99. Hồ Uy Liêm, nguyên Phó Chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ   thuật Việt Nam, Hà Nội
100. Nguyễn Quang Lập, nhà văn, TP HCM
101. Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch   Bình Quới thuộc Tổng công ty Du lịch Sài Gòn, TP HCM
102. Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng,   nguyên Viện phó Viện IDS, Hà Nội
103. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên   Tổ Tư vấn của Thủ tướng, nguyên thành viên Viện IDS, TP HCM
104. Vũ Minh Khương, Hải Phòng, Singapore
105. Lê Xuân Khoa, nguyên giáo sư thỉnh giảng, Viện Chính sách Đối   ngoại, Đại học Johns Hopkins, Washington DC, Hoa Kỳ
106. Vũ Nhật Khải, GS TS, nguyên trưởng khoa Triết  Trường Đảng   Nguyễn Ái Quốc, Hà Nội
107. Nguyễn Vi Khải, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng,   Hà Nội
108. Trần Ngọc Kha, nhà báo, Hà Nội
109. Hà Thúc Huy, PGS TS, giảng viên đại học, TP HCM
110. Hoàng Hưng, làm thơ – dịch sách – làm báo, TP HCM
111. Nguyễn Đăng Hưng, TSKH, GS Đại học Liège, Bỉ, đã hồi hương, TP   HCM
112. Nguyễn Thế Hùng, GS TS Đại học Đà Nẵng, Đà Nẵng
113. Nguyễn Mạnh Hùng (Nam Dao), nguyên GS Kinh tế, Đại học Laval,   Quebec, Canada
114. Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh, Nghệ An
115. Phạm Minh Hoàng, nguyên giảng viên Đại học Bách Khoa TP HCM, TP   HCM
116. Trần Phúc Hòa, giáo viên, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai

117.Hồ Hiếu, cựu tù Côn Đảo, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Mặt   trận, Thành uỷ TP HCM, TP HCM

118.Nguyễn Đức Hiệp, chuyên gia khoa học khí quyển, Bankstown NSW   2200, Australia 119.Phạm Duy Hiển, GS, nguyên Viện trưởng Viện Hạt nhân Đà Lạt,   nguyên thành viên IDS, Hà Nội

120.Phạm Duy Hiển, kỹ sư, Vũng Tàu

121.Vũ Thư Hiên, nhà văn, Pháp 122.Lê Minh Hằng, TS, Hà Nội

123.Võ Thị Hảo, nhà văn, Hà Nội

124.Đặng Thị Hảo, TS, nguyên Phó Ban Văn học Cổ Cận đại, Viện Văn   học, Hà Nội

125.Nguyễn Gia Hảo, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng Chính   phủ Võ Văn Kiệt, Hà Nội

126.Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường,   nguyên thành viên IDS, Hà Nội

127.Phan Tấn Hải, nhà văn, Hoa Kỳ

128.Phạm Văn Hải, Software Developer, Nha Trang

129.Ngô Văn Hải, công nhân, thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái

130.Trần Hải Hạc, TS, nguyên PGS Đại học Paris 13, Paris, Pháp

131.Đỗ Khắc Hà, chủ doanh nghiệp, Hà nội

132.Lê Công Giàu, nguyên Tổng thư ký Tổng hội Sinh viên Sài Gòn   (1966-1967), nguyên Phó Bí thư Thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản TP HCM   (1975-1980), nguyên Giám đốc Trung tâm Xúc tiến Thương mại và Đầu tư TP HCM   (ITPC), TP HCM

133.Nguyễn Thị Ngọc Giao, Chủ tịch Tiếng nói người Việt, Hoa Kỳ

134.Nguyễn Ngọc Giao, nguyên Phó Tổng thư ký Hội Người Việt Nam tại   Pháp, Chủ biên tạp chí Diễn Đàn, Paris

135.Nguyễn Hữu Giải, linh mục Công giáo, Tổng Giáo phận Huế

136.Uông Đình Đức, kỹ sư cơ khí, TP HCM

137.Trần Tiến Đức, nhà báo, nguyên vụ trưởng Vụ Giáo dục – Truyền   thông, Uỷ ban Quốc gia Dân số và Kế hoạch hóa Gia đình, Hà Nội

138.Huy Đức, nhà báo, TP HCM

139.Lê Hiền Đức, nhà hoạt động dân quyền, Hà Nội

140.Phùng Liên Đoàn, TS, chuyên gia an toàn điện hạt nhân, chủ tịch   VASF-CERSR-IVNF, Hoa Kỳ

141.Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, TP HCM

142.Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Tổng Thư ký Uỷ ban Trung ương Liên minh   các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch Ủy   ban Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam TP HCM, đại biểu Hội đồng Nhân dân TP HCM khóa   4, khóa 5, TP HCM

143.Tạ Dzu, nhà báo tự do, quận Cam, Hoa Kỳ

144.Nguyễn Duy, nhà thơ, TP HCM

145.Lã Việt Dũng, chuyên viên tin học, No-U F.C., Hà Nội 146.Nguyễn Văn Dũng, nhà giáo, TP Huế

147.Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM

148.Phạm Chí Dũng, nhà báo, TP HCM

149.Lê Đăng Dung, kỹ sư thủy lợi, Đống Đa, Hà Nội

150.Lê Đăng Doanh, TS, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ   tướng, nguyên thành viên IDS, Hà Nội

151.Nguyễn Xuân Diện, TS, Viện Hán Nôm, Hà Nội

152.Nguyễn Trung Dân, nhà báo, Giám đốc chi nhánh NXB Hội Nhà văn   chi nhánh phía Nam, TP HCM

153.Phạm Hoàng Danh, làm thuê tự do, TP HCM

154.Tống Văn Công, nhà báo, nguyên Tổng biên tập báo Lao Động,   TP HCM

155.Nguyễn Huệ Chi, GS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn   học, Hà Nội

156.Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo, TP HCM

157.Nguyễn Hữu Châu Phan, nhà nghiên cứu, Huế

158.Bùi Chát, Nhà Xuất bản Giấy vụn, TP HCM

160.Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước TP HCM,   TP HCM

161.Lý Nhân Bản, kỹ sư điện toán, doanh nhân, Redwood City,   California, Hoa Kỳ

162.Nguyễn-Khoa Thái Anh, cư dân California, Hoa Kỳ

163.Nguyễn Văn An, cán bộ hưu trí, TP.HCM

164.Bùi Tiến An, cựu tù chính trị chuồng cọp Côn Đảo, nguyên cán bộ   Ban Dân vận Thành ủy TP HCM, TP HCM

165.Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện IDS, Hà Nội

*

Kiến nghị ngày 19-1-2013 về sửa đổi Hiến pháp 1992, mang chữ ký trực tiếp của 72 người và tiếp đó có gần 15000 người ký hưởng ứng.

*

IMG_4633

* HÀ NỘI (NV) –Ðã có ít nhất đã có 55 vị giám mục và linh mục thuộc Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã ký tên trên bản kiến nghị đòi đảng CSVN bỏ điều 4 Hiến Pháp và trả lại các quyền tự do cho người dân.

052

IMG_5188
Một cuộc thắp nến cầu nguyện cho   công lý và những người bị tù tội vì vận động cho nhân quyền, tự do tôn giáo ở   nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế trên đường Kỳ Ðồng, Sài Gòn. (Hình: VRNs)

Ðến ngày 31 tháng 1, 2013, chỉ sau một tuần lễ phát động rộng rãi chiến dịch vận động mọi người Việt Nam khắp nơi ký tên vào bản kiến nghị kêu gọi Ðảng CSVN bỏ độc quyền cai trị đất nước, đã có hàng ngàn người đòi trả lại cho người dân các quyền căn bản như đã quy định trong Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà chế độ Hà Nội đặt bút ký cam kết tôn trọng nhưng không thi hành trong thực tế.

Trong số những người đã ký tên, người ta đọc thấy tên của 52 linh mục, một số khá đông quý vị linh mục ở giáo xứ Thái Hà, Hà Nội, và đông nhất là thuộc giáo phận Vinh. Người ta cũng đọc thấy trên đó có tên Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, nguyên tổng giám mục tổng giáo phận Hà Nội hiện đang nghỉ hưu ở đan viện Châu Sơn, Ninh Bình. Hai giám mục cũng ký tên trên bản kiến nghị là Giám Mục Nguyễn Chí Linh, phó chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam và là giám mục giáo phận Thanh Hóa; Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, chủ tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, giám mục giáo phận Vinh.

Ngoài ra còn rất nhiều giáo dân Công Giáo cũng ký tên trên bản kiến nghị này hoặc đề rõ là giáo dân Công Giáo hoặc không nêu ra. Người ta đã từng thấy rất nhiều buổi thắp nến cầu nguyện cho tự do tôn giáo, cho những người bị tù tội vì vận động dân chủ hóa đất nước được tổ chức ở các nhà thờ ở Hà Nội, Sài Gòn và đặc biệt là giáo phận Vinh với hàng ngàn người tham dự. Mới đây 13 tín đồ Công Giáo và một tín đồ Tin Lành đã bị chế độ Hà Nội vu cho tội “Âm mưu lật đổ” rồi kết án từ 3 năm tù đến 13 năm tù trong một phiên xử bất công ở Nghệ An ngày 9 tháng 1, 2013. Họ chỉ sử dụng quyền tự do phát biểu để bày tỏ lòng yêu nước khi tham dự các cuộc biểu tình chống Trung Quốc bá quyền, hoặc các cuộc biểu tình đòi tự do tôn giáo và đòi trả tài sản cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã bị nhà cầm quyền cướp đoạt.

Trong số những người sốt sắng ký tên vào bản kiến nghị gồm đủ mọi thành phần xã hội và ở khắp nơi, một số không ít là các đảng viên, tướng lãnh, sĩ quan trong quân đội CSVN. Nhiều người trong số đó từng nắm các vị trí quan trọng trong cả Quốc Hội và guồng máy nhà nước. Sau nhiều lần thăm dò sửa đổi bản Hiến Pháp có từ năm 1992 mà nay họ tự thấy không còn thích hợp, đảng và nhà nước CSVN đã đưa ra một bản dự thảo cho Hiến Pháp mới. Trong đó vẫn giữ nguyên điều khoản dành độc quyền cai trị đất nước cho đảng CSVN hiện đang bị rất nhiều người đả kích kịch liệt là phản dân chủ và đi ngược lại quyền con người.

Các điều khoản liên quan đến các quyền của người dân đều có cái đuôi “theo sự quy định của pháp luật” để dùng cái Luật Hình Sự để bỏ tù người dân. Người dân cũng không có quyền làm chủ mảnh đất mà mình cư ngụ qua cái sở hữu chủ mơ hồ “toàn dân” để đám cầm quyền của đảng CSVN mặc quyền thao túng.

Các cuộc nghiên cứu những năm gần đây đều xác nhận tham nhũng trong lãnh vực đất đai là nghiêm trọng nhất tại Việt Nam. Bản kiến nghị gồm 7 điểm viết rằng, “Nếu Hiến Pháp thực sự do nhân dân quyết định thì việc định trước vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội thuộc về một tổ chức chính trị hay một tầng lớp là trái với quyền làm chủ của nhân dân, quyền con người, quyền công dân và ngược với bản chất của một nhà nước pháp quyền.” “Chủ thể nào lãnh đạo xã hội sẽ do nhân dân bầu chọn ra trong các cuộc bầu cử tự do, dân chủ, định kỳ. Một chính đảng thực sự có chính nghĩa, phục vụ lợi ích của nhân dân sẽ không lo bị thất bại trong các cuộc bầu cử như vậy.

Hiến Pháp của Liên Xô năm 1977 quy định ở Ðiều 6 vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản đối với nhà nước và xã hội đã không tránh được sự sụp đổ của chế độ Xô Viết khi không còn lòng tin của dân.” (TN)

*

IMG_4633

*

–     CÓ DẤU HIỆU CUỘC CÁCH MẠNG DÂN QUYỀN CÔNG LÝ BÙNG NỔ VÌ QUÁ NHIỀU PHẨN UẤT DỒN NÉN  

–      CUỘC CÁCH MẠNG DO CÔNG ÐOÀN ÐOÀN KẾT LẢNH ÐẠO  Ở BA LAN LÚC ÐẦU CHỈ TRANH ÐẤU QUYỀN LỢI NHỎ CHO CÔNG NHÂN NHƯNG SAU ÐÓ MAU CHÓNG TRỞ THÀNH ÐẤU TRANH VỦ BẢO QUYỀN LỢI LỚN QUỐC GIA ÐẠI SỰ VÀ CHẾ ÐỘ ÐỘC TÀI ÐỘC ÁC CỌNG SẢN TIÊU VONG

  –      CUỘC CÁCH MẠNG TẠI ÐỨC XÔ NGẢ BỨC TƯỜNG BÁ LINH, GIẬT SẬP CHẾ ÐỘ ÐỘC TÀI ÐÔNG ÐỨC LÚC ÐẦU CŨNG CHỈ LẺ TẺ VÀI NGƯỜI DÂN ÐÔNG ÐỨC LEO TƯỜNG BÁ LINH TÌM TỰ DO VÀ BỊ NHÀ CẦM QUYỀN ÐỘC TÀI CỌNG SẢN ÐÔNG ÐỨC BẮN CHẾT

–     NHƯNG SAU ÐÓ ÐÃ TRỞ THÀNH CUỘC CÁCH MẠNG VĨ ÐẠI CỦA DÂN CHÚNG ÐÔNG ÐỨC LÀM CHO NHÀ CẦM QUYỀN ÐỘC TÀI ÐÔNG ÐỨC CÁO CHUNG

 

  *   

Xin hiệp thông với phong trào đòi “Có Công Lý cho Ls Lê Quốc Quân” sẽ bị đưa ra tòa án CS vào 9/7/2013

 

Theo Nữ Vương Công Lý

Như Nữ Vương Công Lý đã đưa tin, Luật sư Lê Quốc Quân đã nhiều lần bị nhà cầm quyền CSVN bắt giữ trái pháp luật nhằm trả thù hèn hạ khi ông đã có nhiều hoạt động vì cộng đồng, vì xã hội ngày càng tốt đẹp.

Những hoạt động của Ls đã làm nhà cầm quyền CSVN khó chịu và tìm nhiều cơ hội để đàn áp, bắt bớ. Từ 2007 đến nay, nhà cầm quyền CSVN đã nhiều lần bắt giữ ông nhưng không thể kết tội đành phải thả ông ra khỏi nhà tù trước áp lực và sự giận dữ của người dân trong và ngoài nước cũng như các tổ chức quốc tế.

Mới đây nhà cầm quyền CSVN cố tình bắt giữ Ls Lê Quốc Quân với cái cớ mà ai cũng biết là hoàn toàn nhằm mục đích bới bèo ra bọ hại người công chính. Mặc dù đã được cơ quan thuế đến thanh tra và có quyết định đình chỉ thanh tra, nhưng cơ quan an ninh chính trị Hà Nội đã được huy động nhằm triệt hạ gia đình Ls Lê Quốc Quân. Em trai, em họ bị bắt, thậm chí Công an Hà Nội còn bắt giữ cả cô em họ đang mang thai mấy tháng.

Kết quả của hành động bất nhân và bất chấp pháp luật đã dẫn đến việc cô Oanh, em họ Ls Lê Quốc Quân đã bị sẩy thai. Đây là nỗi đau không thể bù đắp của đôi vợ chồng trẻ này. Nhà cầm quyền CSVN Thành phố Hà Nội đã quyết định đưa ra cái gọi là “phiên tòa xét xử tội trốn thuế” vào ngày 9/7/2013 tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội, 43, Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Ngay từ khi nhận được tin Ls Lê Quốc Quân đã bị bắt, nhiều giáo dân, giáo xứ và giáo họ cũng như nhiều người không công giáo khắp nơi đã hướng về vụ bắt bớ này. Người ta đặc biệt chú ý đến quy trình bắt giữ, những hành động của cơ quan công an Hà Nội đối với Ls Lê Quốc Quân và gia đình đã thể hiện sự thù hằn với mục đích hãm hại người lương thiện.

Ngay sau khi có bản Cáo trạng của Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố Hà Nội, người ta thấy rõ đây là một vụ án ngụy tạo bất chấp pháp luật nhằm đẩy người bất đồng chính kiến vào tù.

IMG_5215

Một buổi cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân tại giáo xứ Hàm Long, Hà Nội

Hướng về phong trào đòi Công Lý cho Ls Lê Quốc Quân, nhiều giáo xứ, giáo họ đã tổ chức nhiều buổi cầu nguyện cho Công lý được soi tỏ đến số phận của ông. Hàng chục buổi cầu nguyện và thắp nến với nhiều chục ngàn giáo dân đã được tiến hành nhiều nơi trên khắp đất nước, đặc biệt là ở Giáo phận Vinh, quê hương của ông.

Hưởng ứng phong trào này, các giáo xứ, giáo họ tiếp tục thắp nến cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân như sau:

– Tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế Kỳ Đồng: – Cộng đoàn dân Chúa dâng Thánh lễ và thắp nến cầu nguyện vào 8h tối Chúa nhật 30/6/2013 cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân.. – Cộng đoàn Giáo phận Vinh tại Sài gòn cầu nguyện Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân vào 7h tối thứ 5 ngày 4/7/2013 kết hợp chầu Thánh Thể.

– Tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế Thái Hà: – Tối 28/6/2013: Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội dâng Thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân. – Tối 30/6 Doanh nhân Trí thức Công giáo dâng Thánh Lễ, thắp nến và cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân. – Tối 7/7 Giáo xứ Thái Hà dâng thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân.

– Tại Nam Định: – Tối 30/6, tại Giáo xứ Bảo Long, Nam Định dâng Thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân.

– Tại Giáo phận Vinh quê hương Ls Lê Quốc Quân: Đã hàng chục giáo xứ dâng Thánh lễ, thắp nến cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân. Dịp này, hưởng ứng phong trào đòi Công Lý cho LS Lê Quốc Quân, các giáo xứ sau đây sẽ thắp nến cầu nguyện (Thông tin đến ngày 27/6/2013, sẽ cập nhật tiếp): – Tối 30/6 tại Giáo xứ Hòa Thắng, Tỉnh Hà Tĩnh, giới trẻ, thanh niên và cộng đoàn sẽ dâng thánh lễ, thắp nến cầu nguyện cho Công lý đến với Ls Lê Quốc Quân. Ngoài ra, các Giáo xứ sau đây sẽ bắt đầu dâng Thánh lễ và cầu nguyện lần I cho Ls Lê Quốc Quân trong đợt 30/6này gồm:

– Giáo xứ Bình Thuận – GP Vinh

– Giáo xứ Lưu Mỹ – GP Vinh – Giáo xứ Thanh Tân – GP Vinh

– Giáo xứ Nghi Lộc. – GP Vinh

(Danh sách và kế hoạch sẽ còn được cập nhật trong thời gian tới)

. Xin kính mời tất cả những ai yêu Công lý, sự thật, yêu thương quê hương đất nước, đồng cảm với Ls Lê Quốc Quân không phân biệt tôn giáo, thành phần, chính kiến hãy đến cùng tham dự Thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân tại các địa điểm trên. Xin tất cả anh chị em, trong và ngoài nước, trong và ngoài Công giáo, hãy hướng về Ls Lê Quốc Quân với tinh thần đòi hỏi có công lý, sự thật tại phiên tòa Cộng sản ngày 9/7/2013.

Nữ Vương Công Lý sẽ cập nhật các thông tin về phong trào này.

Ngày 27/6/2013 Nữ Vương Công Lý

*

IMG_4633

*

Bắc Trung Nam – Đấu tranh tự do dân chủ công khai: Nỗi sợ hãi luôn ám ảnh Đang Cong San Viet Nam

 

Bắc Trung Nam

Tác giả gửi tới Dân Luận

Trong một vài năm gần đây, phong trào đấu tranh cho quyền con người, cho tự do dân chủ, cho một nước Việt Nam độc lập tự quyết đã nhảy một bước dài thành công bằng đôi giày bảy dặm, đôi giày của truyền thông và liên kết cùng đôi cánh của lòng hy sinh can đảm.

Chế độ độc tài cộng sản đã phải e dè lo sợ khi so tài cùng toàn dân trên mặt trận này vì nơi đây súng đạn và công an bị vô hiệu hóa ngược lại lẽ phải, sự thật, chân lý, công lý và công bằng luôn thắng cuộc, những giá trị này vốn không có trong tay đảng cộng sản nhưng thuộc về bên đấu tranh, bên nhân dân.

Tất cả để thai nghén hình thành một tổ chức chung cho toàn dân, đấu tranh công khai với bạo quyền cộng sản. Tổ chức này là sự sợ hãi ám ảnh từng giờ, là cơn ác mộng từng ngày của ĐCSVN, họ biết có sợ cũng không né tránh được nên ra sức không để nó ra đời.

Sự sợ hãi hoang mang của ĐCSVN biểu hiện qua những động thái đàn áp, đánh đập, khủng bố người đấu tranh dân chủ công khai, những nhân sĩ can đảm đã lên tiếng chống đối sự độc tài hèn nhát của chính quyền không tôn trọng quyền tự do con người.

Sự cuồng nộ biểu lộ sự sợ hãi bất an, những phản ứng tàn ác chế độ cộng sản áp dụng mong làm khiếp nhược những tâm hồn yêu nước đã hoàn toàn thất bại.

Tuy thế chính quyền cộng sản e dè lo lắng không dám đàn áp hết cỡ vì sợ rằng giọt nước sẽ làm tràn ly, họ đàn áp vừa tới mức cho phép song song với việc tìm mọi cách đập chết đầu lãnh đạo nguy hiểm. Hết người này bị bắt vào tù nhằm cách ly với mọi sinh hoạt xã hội, những người khác đã đứng lên tiếp tục cất tiếng đòi nhà nước phải tôn trọng quyền con người.

Những người anh hùng dân tộc này đã hoàn thành sứ mệnh cao cả của mình cho khúc dạo đầu một bản trường ca hoành tráng, phần tiếp theo, phần chính sẽ là sự xuất hiện công khai của một nhóm người lãnh đạo được toàn dân tín nhiệm, được các tổ chức xã hội và tôn giáo ủng hộ. Tổ chức này sẽ công khai đối đầu với chính quyền cộng sản để quyền con người được tôn trọng, quyền dân làm chủ đất nước được thực thi.

Thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng cùng đồng bọn đã nhận thấy sự đe dọa sinh tử từ mặt trận truyền thông qua đó những âm mưu thâm độc, những quyết định hèn hạ, những vụ ăn cắp tiền của nhân dân, những bất công oan trái bị phơi bày ra ánh sáng và thông truyền đến mọi người, mọi giới.

Bộ mặt thật của ĐCSVN đã lộ rõ hình một con ác thú với bản năng chỉ muốn no đủ giàu có cho mình bất chấp dùng đồng loại, dùng nhân dân, đất nước làm phương tiện mặc cho tiền đồ dân tộc tuột rơi vào hố sâu của nghèo đói, bất công và có nguy cơ mất chủ quyền ngay trên quê hương của mình.

Ông thủ tướng cộng sản vô tài bất tướng và bất nhân đích thân ra tay củng cố lực lượng công an, tình báo trước hiểm họa nhân dân đang trưởng thành trong nhận thức và đang cương quyết đòi quyền làm người tự do, đòi công bằng và đòi một đất nước dân chủ.

Mặt trận tuyền thông chính là mạng internet, một thế giới nữa ảo nữa thật vì chủ đề là thật, sự kiện là thật, môi trường đất nước là thật, con người cũng thật nhưng được che chở bởi mạng ảo, một tấm màn nhỏ vô hình chỉ cần vén lên, bước ra khỏi cửa nhà là thành con người thật, một thế giới thật.

Thế giới ảo, thế giới mạng chống sự bất công, tàn ác và nhu nhược bán nước của tập đoàn cộng sản VN càng ngày càng nhân rộng và phát triển trên nhiều bình diện và trở thành một hung thần của chế độ cộng sản bưng bít, dối trá, lừa gạt. Một sự kiện khủng bố, oan ức xãy ra trong con đường làng nhỏ tưởng như mất hút vào gió và mây như trước đây nhưng với thế giới mạng nó trở thành sống động, mang đầy tính thời sự.

Tất cả đang chuẩn bị cho sự xuất hiện những người, những tổ chức xã hội đấu tranh dân chủ và nhân quyền công khai trực diện với bạo quyền cộng sản khi thời cơ đến. Không có đấu tranh công khai, người yêu nước sẽ bị tiêu diệt dần và sẽ không bao giờ người dân có thể là đối trọng trong thương thảo, đối thoại với chính quyền cộng sản.

Đấu tranh công khai bất bạo động là chặn đường tất yếu để đi đến thành công nhưng sẽ không kém chông gai và thử thách. Từ lâu nay nhân dân VN đã hành động, đã đấu tranh nhưng phạm vi và hình thức thổ chức vẫn còn ở mức điểm những bước bắt đầu có tính tự phát chưa có một sự thống nhất trong chiến thuật và chiến lược, trong đoàn kết gắn bó cùng mục tiêu.

Kết quả đạt được là đã dần dần đưa kéo mọi người ra khỏi sự sợ hãi ảo huyền, một phương cách các chế độ cộng sản chuyên ứng dùng để duy trì quyền lực. Phong trào đấu tranh chống lại sự độc tài của ĐCSVN đã không còn là trách nhiệm riêng của những người ở thế hệ 50-70 tuổi, giới trẻ VN đã lên tiếng và đồng hành cùng dân tộc.

Các tôn giáo đã công khai chỉ trích sự đàn áp và bất công của chính quyền, các đảng viên cộng sản đã thức tỉnh cùng với giới buôn bán kinh doanh, giới trí thức, giới nông dân và công nhân. Tất cả đã sẵn sàng cho một kết hợp thống nhất để hình thành một tổ chức chung toàn dân VN đòi quyền làm người và quyền làm chủ đất nước.

Tổ chức sẽ được lãnh đạo bởi một nhóm người có đầy đủ bản lãnh, kiến thức và nhất là lòng yêu nước để dẫn đưa cuộc đấu tranh đến thắng lợi. Tuy thế chông gai, máu và nước mắt sẽ đổ nhiều trong giai đoạn then chốt quyết định này.

Cuộc đấu tranh công khai bất bạo động nếu không được chuẩn bị chu đáo có tổ chức sẽ dễ đưa đến những thất thoát hao tổn to lớn. Với quyền lực và sức mạnh quân đội, công an, tình báo đang nắm trong tay cộng thêm bản chất đê tiện, hèn hạ, độc ác, ĐCSVN sẽ không do dự thẳng tay triệt hạ những đầu tàu của cuộc đấu tranh dân chủ công khai bằng mọi cách, mọi kịch bản, mọi thủ đoạn.

Cuộc đấu tranh sẽ dẫn đưa toàn dân đối đầu trực diện với bạo quyền cộng sản, đối diện với khủng bố và đánh đập, ám sát, truy bức, đối diện với những giây phút cuối cùng của một chế độ độc tài. Nếu toàn dân một lòng đứng vững không bỏ lỡ cơ hội lịch sử sẽ chứng kiến cái chết của ĐCSVN. Một cuộc chiến một mất một còn giữa quỷ dữ và con người để toàn dân sống xứng đáng là một con người tự do trong một đất nước do người dân thực sự làm chủ.

Bước đầu để hình thành một tổ chức chung cho toàn dân, cần củng cố, phát triển những phong trào đã có trong và ngoài nước. Các tôn giáo đã có nhiều biểu hiện đoàn kết, thống nhất hãy tiếp tục chặn đường còn lại của mình, dưới khối liên minh các tôn giáo này sẽ có hơn 30 triệu người hưởng ứng. Những tổ chức khác xin hãy đoàn kết với nhau hơn, tạo ra nhiều cuộc trao đổi cấp lãnh đạo điều hành để có chung một hướng đi trong đồng thuận và đồng thuyền.

Các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ VN ở nước ngoài đã đến lúc cần ngồi lại với nhau nếu không muốn bỏ lỡ cơ hội đồng hành cùng dân tộc. Hãy lấy sự ấm no trong tự do và dân chủ tương lai của nhân dân VN làm mục đích dấn thân, đừng mất thì giờ, tiền của, công sức cho những bất đồng về cương lĩnh, về màu cờ sắc áo, về thành kiến cá nhân.

Xin hãy đoàn kết bên nhau, nhìn nhau là anh em cùng một mẹ Âu Cơ để dùng sức mạnh đang có, dùng những quan hệ quốc tế đang có, và xây dựng những ảnh hưởng và quan hệ mới với các tổ chức truyền thông và chính trị quốc tế chuẩn bị cho sự yểm trợ trực tiếp khi phong trào đấu tranh công khai có tổ chức trong nước hình thành. Những gì sẽ đến phải đến.

Những anh chị em kiên cường dũng cảm đã cất lên tiếng tranh đấu cho non sông đất nước, cho nhân quyền đang âm thầm chịu đựng sự đàn áp đánh đập trong cảnh tù đày không để cho chúng ta co vòi trốn trong sự ích kỷ cá nhân. Họ mời gọi chúng ta đừng khóc cho họ nhưng hãy khóc thương cho đất nước Việt Nam, cho thế hệ con cháu chúng ta.

Một tổ chức đấu tranh công khai sẽ được hình thành và lớn mạnh nhờ vào sự quyết tâm và yêu nước của từng người VN. Mỗi người đều có cuộc sống riêng, một cuộc đời riêng để xây đắp nhưng chúng ta cũng có chung một dân tộc, một đất nước để gánh vác.

Bắc Trung Nam

*

IMG_4633

*

Thứ năm, 12/12/2013

*

47 dân biu M kêu gi ông Kerry nêu vn đ nhân quyn khi đến Vit Nam


IMG_5254

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang tại Bộ Ngoại giao Mỹ ở Washington, ngày 24/7/2013.

+ Trà Mi-VOA

11.12.2013

Các nhà lập pháp của Hoa Kỳ gửi thư yêu cầu Ngoại trưởng John Kerry đặt vấn đề nhân quyền với Việt Nam trong chuyến công du của ông sang Trung Đông và Đông Nam Á từ ngày 11/12 đến 18/12.

Dân biểu liên bang Hoa Kỳ Loretta Sanchez cùng với dân biểu Zoe Lofgren đứng đầu lá thư bao gồm chữ ký của 47 nghị sĩ thuộc lưỡng đảng hôm 11/12 gửi tới Ngoại trưởng Kerry kêu gọi ông ưu tiên vấn đề nhân quyền trong các cuộc thảo luận với giới lãnh đạo Việt Nam, yêu cầu Hà Nội phải cải thiện tình trạng nhân quyền. Phát biểu vinh danh các nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12, bà Sanchez, Đồng Chủ tịch Nhóm hoạt động tại Quốc hội Mỹ về các vấn đề Việt Nam, nói thực trạng nhân quyền của Hà Nội rất đáng quan tâm.

Bà Sanchez tố cáo: ‘Chính phủ Việt Nam vẫn đàn áp các tiếng nói đối lập với nhà nước bằng cách sách nhiễu, đe dọa, và bắt bớ các nhà đấu tranh dân chủ.

Các nhà hoạt động bị giam cầm thường bị tra tấn, không được hỗ trợ pháp lý và không được gặp người thân’. Dân biểu Sanchez cho biết bà ‘đặc biệt lo ngại về sự tàn ác của công an Việt Nam đối với các sinh viên, các nhà cổ xúy nhân quyền, và thành viên của Mạng lưới Blogger Việt Nam’.

IMG_5255

Bà Sanchez, Đồng Chủ tịch Nhóm hoạt động tại Quốc hội Mỹ về các vấn đề Việt Nam.

Bà Sanchez nói các vi phạm nhân quyền của Việt Nam phải được giải quyết trước khi Hoa Kỳ tiến hành quan hệ đối tác kinh tế với Hà Nội.

Dân biểu Sanchez nhấn mạnh bà dứt khoát không ủng hộ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam cho đến khi nào Hà Nội có các bước cụ thể chứng minh cải thiện thành tích nhân quyền. Kêu gọi mọi người vinh danh những người Việt Nam dấn thân tranh đấu cho quyền tự do, nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền, dân biểu Loretta Sanchez nói: ‘Chúng ta phải tiếp tục góp phần làm vang vọng tiếng nói của họ, buộc nhà cầm quyền Hà Nội phải ngưng đàn áp nhân quyền, và kêu gọi phóng thích các tù nhân lương tâm bị cầm tù khắc nghiệt.’

Bà Sanchez thúc giục mọi người tiếp tục góp phần làm vang vọng tiếng nói của những nhà dân chủ tại Việt Nam, buộc Hà Nội phải ngưng đàn áp nhân quyền và phóng thích tù nhân lương tâm.

Cùng lúc đó, chiều ngày 11/12, một phái đoàn liên tôn của cộng đồng người Việt có cuộc tiếp xúc với ông Scott Busby, Phó Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Nhân quyền-Dân chủ-Lao động, để trình bày những quan tâm về đàn áp tôn giáo tại Việt Nam và vận động Ngoại trưởng Kerry lưu ý vấn đề nhân quyền khi tới Hà Nội.

Ông Trần Thanh Tùng, một thành viên trong phái đoàn, đại diện Hiệp hội Giáo dân Cồn Dầu, cho biết: “Phái đoàn chúng tôi khoảng 12 người là đại diện các tôn giáo như Cao Đài, Hòa Hảo, Phật giáo, Công giáo, Hiệp hội Giáo dân Cồn Dầu..v..v..lên gặp ông Scott Busby và các nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chiều nay lúc 4 giờ tại trụ sở Bộ.

Chúng tôi sẽ nêu các vấn đề nhân quyền như quyền tự do tôn giáo để Ngoại trưởng Mỹ đặt ra với Việt Nam.” Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói cuộc gặp giữa Ngoại trưởng Kerry với lãnh đạo Việt Nam tại Hà Nội sắp tới nhằm thăng tiến mối quan hệ Đối tác Toàn diện.

Các cuộc thảo luận khi ông Kerry ghé TPHCM dự kiến xoay quanh việc phát triển quan hệ thương mại Việt-Mỹ và đẩy mạnh vai trò giáo dục. Đôi bên cũng sẽ trao đổi một loạt các vấn đề song phương và khu vực. Việt Nam và Philippines là hai chặng dừng cuối trong chuyến công du lần này của Ngoại trưởng John Kerry. Đây là chuyến đi Châu Á thứ tư kể từ khi ông Kerry nắm chức Ngoại trưởng Mỹ.

*

IMG_4633

*

11/12/2013

Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự viếng Nelson Rolihlahla Mandela tại Đại sứ quán Nam Phi

J.B. Nguyễn Hữu Vinh

                       

Nelson Rolihlahla Mandela từ biệt thế giới ngày 5/12/2013.

Ông là một tấm gương đấu tranh không mệt mỏi cho dân tộc, cho đất nước Nam Phi và chấp nhận tù đày, gian khổ. Câu nói nổi tiếng của ông, thấm đẫm tinh thần nhân văn mà nhiều người vẫn nhớ, sau 27 năm sống trong nhà tù, đó là: “Khi tôi bước ra khỏi cánh cửa về phía dẫn đến tự do, tôi biết rằng nếu không để lại cay đắng và hận thù phía sau, tôi vẫn sẽ còn ở trong tù”.

Đây là điều mà mọi chế độ độc tài, mọi thể chế dựa trên chủ nghĩa Mác – Lênin lấy bạo lực làm động lực xã hội không bao giờ có thể nghĩ đến chứ chưa nói là thực hiện.

Không cần nói đến những phần thưởng cao quý ông đã được phong tặng, chỉ cần nói đến tấm lòng và công lao của ông, đã làm phần lớn trái tim nhân hậu trên thế giới kính phục. Do vậy, ông ra đi, là một tổn thất lớn không chỉ có nhân dân Nam Phi mà còn là của những dân tộc đang sống dưới chế độ phi nhân tính, dưới các chế độ độc tài, toàn trị.

IMG_5230

Ngày 10/12/2013, ngày Nhân quyền Quốc tế, nhóm các nhân sĩ trí thức tham gia Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự đã đến viếng ông tại Đại sứ quán Nam Phi.

Đoàn do Tiến sĩ Nguyễn Quang A dẫn đầu cùng với Gs Chu Hảo, Gs Ts Nguyễn Đông Yên, Gs Hoàng Xuân Phú, Luật sư Trần Vũ Hải, Kỹ sư Blogger J.B Nguyễn Hữu Vinh.

Ghi vào sổ tang dòng chữ như sau: “Chúng tôi, những người tham gia Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự Việt Nam kính cẩn nghiêng mình trước anh linh Nelson Mandela, người chiến sĩ vinh quang của phong trào dân chủ trên toàn thế giới”.

Đặc biệt, đoàn còn ghi bài thơ của Nhà thờ Bùi Minh Quốc gửi từ Đà Lạt để kính viếng Nelson Mandela:

MANDELA

Từng ngày đêm ngục tối Từng đêm ngày tỏa sáng Tiễn đưa người, Nelson Mandela

Hai mươi bảy năm ngục tù

Hai mươi bảy năm kiên tâm, bền chí

Từng đêm từng ngày

Từng ngày từng đêm

Nghiền Lọc Bóng tối thành ánh sáng

Từng đêm ngày ngục tối

Từng đêm ngày tỏa sáng

Thế giới – Đen – Mandela

Từ ngục tối đêm ngày tỏa sáng

Hai mươi bảy năm Hai mươi bảy năm kiên nhẫn

Hai mươi bảy năm âm thầm rung chấn

Cho một ngày

Thế giới đen Mandela Chuyển sáng òa

Cả Nam Phi đen bước ra ánh sáng

Cả Nam Phi trắng bước ra ánh sáng

Đen Trắng giao hòa

Đen Trắng yên hòa

Đại nghĩa thắng hung tàn yên ả

Đại nghĩa thắng hung tàn trong từng giọt máu đỏ

Đại nghĩa thắng hung tàn trong mọi tế bào da

Đen, Trắng yên hòa Trong DÂN CHỦ TỰ DO

Đà Lạt, 10.12.2013

Nhà thơ Bùi Minh Quốc

Đại sứ Nam Phi đã tiếp đoàn và cảm ơn đoàn đã đến viếng Nelson Mandela, chia buồn cùng nhân dân Nam Phi.

Ngày 10/12/2013, Ngày Quốc tế nhân quyền

Một số hình ảnh buổi viếng Nelson Mandela của Đoàn Xã hội Dân sự:

IMG_5231 IMG_5233 IMG_5234 IMG_5235

Từ trái: GS-TSKH Nguyễn Đông Yên, GS Hoàng Xuân Phú, TS Nguyễn Quang A, Đại sứ Nam Phi, GS Chu Hảo, LS Trần Vũ Hải, Blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh.

N. H. V.

Nguồn: diendanxahoidansu.wordpress.com

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 06:07

*

IMG_4633

*

Lực lương NO – U đã đi vào lịch sử và đã vang danh quốc tế

*

IMG_3344

IMG_3347

No U  bieu  tinh nam dai giua duong

IMG_2580

Chúng tôi biết lực lượng NO – U lớn lắm , họ là những ngưòi yêu nước Việt thực sự và không phân biệt họ là cọng sản hay không cọng sản hay người thuộc Việt Nam Cọng Hòa. Họ chưa công khai nêu tên thành viên nhưng họ có hàng hàng lớp lớp và họ đấu tranh khôn khéo mà ngay cả Trung quốc cũng phải kính nể khâm phục họ.

Ðúng họ là thành phần trí thức, là đồng bào, là công nhân, là sinh viên học sinh, là thành phần xung kích ngày nay của xã hội dân sự đang trổi dậy vì “ quyền con người “ Dĩ nhiên họ không cô đơn vì cả thế giới đang hổ trợ tiếng nói của họ, hổ trợ quyền tự do suy nghĩ của họ, hổ trợ quyền muốn suy tôn dân tộc của họ bảo vệ hòa bình tổ quốc họ.

Hiện nay cả lảnh đạo đảng cọng sản bát nháo Trung quốc và lảnh đạo đảng cọng sản bát nháo Việt nam đều đang trên đường tan rả . Các đảng tham ô này đã mất hết chính danh chính nghĩa lảnh đạo sau khi bị phanh phui trốn thuế và rửa tiền dơ bẩn trên các hòn đảo vùng biển Caribe nam Mỷ. Dĩ nhiên chuyện còn dài nhưng hai đảng cọng sản này đang xanh mặt xấu hổ và khó chối cải với đồng bào của họ và thế giới Chúng tôi tin là cuộc tập họp đông đảo tưởng niệm ngày biên giới Việt Nam vào Chủ nhật 16 tháng 2 năm 2014 tại Hà Nội sẽ thành công lớn.

Cuộc tập họp hòa bình trật tự quy mô này với các diển gỉa diển thuyết thật hay về gương hy sinh bảo vệ biên giới về các việc cần làm sắp tới để bảo vệ ngư dân, v. v. sẽ là cái mốc mà giặc xâm lược Trung quốc phải e dè nể nang, nếu họ còn dám có ý nghĩ bành trướng, còn dám bén mảng ăn cướp ăn hiếp biển đảo lân bang.

Chắc chắn Trung quốc phải thấy rằng Việt nam là một dân tộc tuy nhỏ về dân số nhưng tinh thần yêu nước của họ không bao giờ nhỏ .

Sỉ phu Việt Nam

Chuyên gia Trần Cư

http://siphuvienam.wordpress.com

*

IMG_4633

*

Ông Lê Hiếu Đằng từ trần

 

Dân Luận tổng hợp

IMG_4383

LÊ HIẾU ĐẰNG (1944 – 2014)

Dân Luận: Theo tin từ trong nước, Luật sư Lê Hiếu Đằng đã từ trần lúc 22:00 giờ ngày hôm nay 22.01.2014 tại Sài Gòn, hưởng thọ 70 tuổi. Ông Lê hiếu Đằng là một nhân sỹ yêu nước đã đứng trong hàng ngũ những người CS Việt Nam trong cuộc chiến 1954-1975, nay đã dũng cảm đứng lên cất tiếng nói đấu tranh cho quá trình dân chủ hóa đất nứớc. Ông đã công khai từ bỏ đảng CSVN vì coi đảng này đã phản bội lơi ích của dân tộc.

Nhà báo Phạm Đình Trọng: viết trên Facebook

LÊ HIẾU ĐẰNG (1944 – 2014)

22 giờ ngày 22 . 1 . 2014

Anh LÊ HIẾU ĐẰNG đã từ biệt chúng ta đi vào vĩnh hằng. Phong trào đấu tranh dân chủ hóa đất nước đang lúc cao trào, sôi động, dồn dập đã mất một tấm lòng, một khí phách, một chiến sĩ quả cảm. Tôi đã có bài viết về con người Lê Hiếu Đằng.

Nhưng trong giờ phút rưng rừng này, xin hãy im lặng ngắm nhìn lại hình ảnh thân thương Lê Hiếu Đằng. Nỗi buồn mất mát qua đi, tĩnh tâm lại mới đủ lí trí soi vào con người Lê Hiếu Đằng để hiểu thêm về thời chúng ta sống, hiểu thêm về con người Việt Nam, đất nước Việt Nam yêu thương

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh:

Giấy khai tử ghi anh mất lúc 22 giờ ngày 22 tháng 01 năm 2014 nhưng chính xác anh ra đi lúc 22 giờ 7 phút. Anh chia tay mọi người trong thanh thản vì anh đã biết sẽ có ngày này. Những người bạn thân thiết của anh, những lớp đàn em của anh, những người mến mộ anh hầu như cứ đến mỗi lúc mỗi đông.

Lớp chưa kịp biết tin, đến bệnh viện 115 nơi anh nằm điều trị cho đến những giây phút cuối cùng, lớp đã biết tin hoặc từ bệnh viện theo anh về đến trung tâm pháp y tại 336 Trần Phú.

Những mái đầu đã rất bạc như Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Kim Báu, Kha Lương Ngãi, Nguyễn Quốc Thái…và những mái đầu chớm hoa râm như ks Tô Lê Sơn và rất nhiều bạn trẻ khác mà tôi không thể nào nhớ hết đang dần dần quần tụ về bên anh. Anh vẫn nằm bên trong, anh em đứng bên ngoài lặng lẽ và cứ đông dần lên.

Môt đêm trắng đầu tiên trong chuổi đêm trắng mà những người thân thiết, những người đồng chí hướng sẽ dành cho anh. Không ai buồn vì chuyện anh ra đi nhưng ai cũng buồn vì anh không còn lại để chung vui và chứng kiến những đổi thay của đất nước như mong ước cháy bỏng của anh từ lúc mới trưởng thành cho đến tận bây giờ.

Anh là một người kiên định lòng yêu nước. Anh là một thư sinh nhưng thấy đất nước lao đao anh phải từ bỏ bút nghiên để nhập cuộc và đến khi thấy đất nước vẫn lao đao anh lại tiếp tục nhập cuộc.

Ngọn lửa yêu nước đến cháy bỏng trong anh không bao giờ nguội đi ngay trong những ngày anh trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh. Anh hoàn toàn không lo chiến đấu với căn bệnh đang hành hạ trong anh từng giây từng phút, anh chỉ lo với những chuyện bên ngoài xã hội, lo cho anh em, lo cho những người dân oan, lo cho những hoàn cảnh bị vùi dập vì sự bất công tạo ra bởi chính quyền mà anh đang góp phần dựng lên… Thôi xin tạm dừng đây. Lúc nầy ở bên anh sẽ ý nghĩa hơn gấp vạn lần những lời nói.

Thụy My RFI

Ông Lê Hiếu Đằng quê ở Quảng Nam, học trung học ở Đà Nẵng và theo học trường đại học Luật khoa và Văn khoa ở Saigon, thành viên ban chấp hành Tổng hội Sinh viên Saigon. Ông là một trong những khuôn mặt nổi bật trong phong trào đấu tranh đô thị trước 1975, và từng bị chính quyền Việt Nam Cộng Hòa kết án tử.

Là Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và nguyên là Phó chủ tịch của Ủy ban này tại Thành phố Hồ Chí Minh, luật gia Lê Hiếu Đằng trong những năm gần đây được xem như ngọn cờ đầu của cuộc đấu tranh đòi dân chủ, đòi các quyền công dân và đặc biệt là trong phong trào biểu tình chống các hành động xâm lược của Bắc Kinh tại Biển Đông.

Luật gia Lê Hiếu Đằng là một trong những người đầu tiên ký vào Kiến nghị 72 ngày 19/01/2013 của nhóm 72 nhân sĩ trí thức góp ý cho việc sửa đổi Hiến pháp 1992, gồm bảy đề nghị cụ thể nhằm phát huy dân chủ và hòa hợp dân tộc. Ông cũng là một trong những người đi đầu trong phong trào biểu tình tại Việt Nam, khi những hành động gây hấn trắng trợn của Trung Quốc tại Biển Đông làm sôi sục lòng dân.

Luật gia thẳng thắn phê phán việc trấn áp những cuộc biểu tình chống bành trướng Bắc Kinh là vi phạm nhân quyền. Đặc biệt luật gia Lê Hiếu Đằng đã gây chấn động với bài viết « Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh » đề ngày 12/08/2013. Trong đó ông nhận định « chủ nghĩa Mác-Lê đã lạc điệu, bị sụp đổ tan tành ngay trên quê hương Xô Viết », « đảng Cộng sản Việt Nam đã trở thành kiêu binh ».

Luật gia mạnh dạn đề nghị thành lập một đảng mới, chẳng hạn như đảng Dân chủ Xã hội tại Việt Nam, « vì không có một văn bản luật pháp nào cấm đoán điều này ». Ông cho rằng « một khi xã hội dân sự mạnh lên sẽ kìm hãm được khuynh hướng độc tài của một Nhà nước toàn trị ». Cách đây một tháng, vào ngày 04/12/2013 ông Lê Hiếu Đằng một lần nữa lại gây rúng động dư luận khi ra tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Người đảng viên 45 tuổi đảng, từng là giảng viên Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ (1975-1983) nhận định, đảng Cộng sản « đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển của đất nước, dân tộc ».

Luật gia mất đi mang theo những hoài bão chưa thành, một tấm lòng trăn trở vì dân vì nước. Ông luôn đau đáu ngóng về Biển Đông, lãnh thổ cha ông để lại cho con cháu đẩt Việt đang bị đe dọa từng ngày từng giờ.

Ông Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh cho chúng tôi biết một ngày trước khi bệnh trở nặng khiến ông hôn mê hôm 14/12/2013, ông Lê Hiếu Đằng đã cố gắng viết một lá thư dài ba trang gởi cho các bạn thanh niên, sinh viên học sinh.

Đây có thể là bản di chúc của ông gởi lại cho các thế hệ đi sau. Ông cũng biết các tin tức về các hoạt động kỷ niệm 40 năm trận hải chiến Hoàng Sa vừa qua. Các bạn bè thân hữu của ông hầu hết là những khuôn mặt trong phong trào sinh viên trước đây như ông Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu…đều có mặt tại bệnh viện 115 hôm 14/12, lúc biết tin bệnh tình ông trở nặng, và tất cả đều bị theo dõi chặt chẽ, có lẽ do trùng hợp với dịp Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Saigon.

Hôm nay các bằng hữu cũng đang đổ về bệnh viện để bàn bạc hậu sự cho ông. Theo ước nguyện của người quá cố, ông sẽ được hỏa táng. Linh cữu của luật gia Lê Hiếu Đằng dự kiến được quàn tại chùa Xá Lợi ở quận 3 Sài Gòn, hoặc tại Dòng Chúa Cứu Thế. RFI Việt ngữ đã hỏi chuyện nhanh các thân hữu của luật gia Lê Hiếu Đằng đang trên đường đến viếng ông.

Ông Huỳnh Kim Báu (nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh) :

Anh Đằng mất chỉ có hai người nuôi bệnh bên cạnh chứ gia đình không có ai, mà giờ đó bạn bè cũng không còn ở đấy. Nghe nói ảnh mất đâu hồi 7 giờ rưỡi tới 8 giờ tối. Thật ra cái gì đến sẽ đến, nhưng nghe anh chết tất cả anh em đều bàng hoàng, và đang trên đường tới bệnh viện. Không ai nghĩ rằng anh Đằng đã đi. Dù linh tính của đời người đã báo trước sau khi anh viết lá thư gởi cho tuổi trẻ Việt Nam, sinh viên học sinh, thì đó là lá thư cuối cùng của anh, như là một di chúc gởi lại cho tuổi trẻ.

Tuy biết rồi nhưng tất cả đều bàng hoàng, rất tiếc là anh không vượt qua được. Thực tế thế hệ bây giờ mà đi ở tuổi 70 thì vẫn còn trẻ. Kỳ hôn mê lần đầu, khi cứu tỉnh lại, anh gặp tôi thì điều đầu tiên là anh giơ tay lên để chứng tỏ là mình còn khỏe và nói : « Anh em đừng có lo, đừng nghĩ rằng tôi chết. Tôi phải sống vì dân này, đất nước này vẫn còn cần đến tôi. Tôi sẽ sống vì tôi chưa thể đi được ». Dịp bốn mươi năm Hoàng Sa anh có nghe và cũng quan tâm. Hôm Hoàng Sa thì anh còn tỉnh.Từ lễ kỷ niệm chúng tôi đã điện thoại báo cho anh biết, anh vui lắm. Anh biết rằng anh em vẫn tiếp tục con đường anh đã đeo đuổi.

Bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm (nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Saigon)

Rất đau buồn, thương tiếc anh Đằng. Anh đã mất hôm nay, 22/02/2014. Một cái tin như thế rất là đột ngột, bởi vì trước đây anh cũng nhiều lần bệnh nặng rồi hồi sức lại. Nhiều anh em phong trào trong nước và kể cả từ nước ngoài đã đến thăm anh, lúc tình trạng sức khỏe của anh còn tương đối. Đến hôm nay bệnh quá nặng, di căn có lẽ đã lên tới não chăng nên sau đó anh ngất và ra đi. Tất cả anh em đã có mặt ở đây.

Anh em bằng hữu đến thăm rất đông, chuẩn bị quàn ở chùa Xá Lợi, giờ giấc viếng và động quan chưa rõ. Khuya rồi nhưng các anh Lê Công Giàu, Bùi Văn Nam Sơn, Trần Quang Long …khoảng trên hai chục anh em đang ngồi đây Có cả Mặt trận Tổ quốc thành phố, các cấp ủy quận 5 và nhiều đơn vị. Về phía anh em được thông tin từ nhiều nơi lắm nên biết hết. Những người thân thiết nhất đã có mặt tại đây, có một số vừa nghe tin chưa đến kịp, nhưng rất đông. Tất cả những anh em phong trào, thân quen cũng như những người đã cùng hoạt động chung với anh Đằng trước và sau giải phóng nói chung là rất thương ảnh.

Anh là một người rất dũng cảm, không sợ bị bắt, bị giam, mà mạnh dạn đấu tranh cho dân chủ. Những điều này rõ ràng là khí tiết của anh. Anh đã hoàn thành nhiệm vụ của một người công dân trước hiện tình đất nước đang có nhiều bất công.

Thái độ anh rất rõ ràng dứt khoát : không chấp nhận một tổ chức đảng sa sút về phẩm chất đạo đức, chính trị, do đó anh xin ra khỏi đảng. Mặt trận dân chủ này quả thật rất khó, không ai tưởng tượng nổi những khó khăn trong hiện tại. Anh đấu tranh rất hợp tình hợp lý, dũng cảm.

Là luật gia, anh nói rất chặt chẽ. Anh là người sống thanh đạm, trung thực -quan trọng nhất là thẳng thắn, dám nghĩ dám nói, với tình cảm và tấm lòng yêu nước cao độ. Người khác không dám nói lên tiếng nói trực diện như vậy đâu, nên người ta coi anh là một người “ngoài chiến tuyến”, đối xử với anh không được tốt lắm.

Biên tập viên gửi hôm Thứ Năm, 23/01/2014

*

PHÂN ƯU

*

IMG_5236

IMG_5236

IMG_5236

*

Vài hàng về Luật gia Lê Hiếu Ðằng

Sỉ phu Việt Nam theo dỏi tình hình từ cuối năm 2012 giặc Tàu cắt dây cáp tàu Bình Minh 2  thăm dò dầu khí của Việt nam. Ðảng cọng sản Việt nam vẫn tỉnh bơ như không có gì. Chính anh Lê Hiếu Ðằng là trí thức Saigon đã bậc khóc trước vận nước nhiểu nhương khi anh trả lời phỏng vấn của Ðài Á châu tự do RFA.

Sự việc này làm chúng tôi tại hải ngoại xót xa cho thành phần trí thức còn sót lại Saigon như anh phải bó tay trước thời cuộc . Với khả năng và phương tiện sẳn có tại hải ngoại, trang Web SIPHUVIETNAM đã cùng anh từ đó hành trình cứu nước .Với loạt bài DIỂN TIẾN CUỘC CÁCH MẠNG QUYỀN CON NGƯỜI ÐA ÐẢNG TẠI VIỆT NAM là tư liệu lịch sử để lưu lại cho đời sau.

Sự việc bắt đầu từ nhóm bốn người của anh Lê Hiếu Ðằng, rồi đến hơn mười người, rồi đến 72 người nòng cốt quan trọng, rồi đến 88 người, rồi đến 150 người, rối đến 300 người, rồi đến 800 người, rồi đên 1500 người, rồi đến gần 15 000 người, rồi đến vô tận, . . . Anh Lê Hiếu Ðằng chính là người làm nên lịch sử và chính anh là viên gạch lót đường cho 90 triệu dân Việt đang tiến lên nhặt lấy một phần thành quả hôm nay và toàn bộ thành qủa cuối cùng vào ngày mai trong năm 2014 này không còn xa lắm

Sỉ phu Việt nam chúng tôi vinh danh Anh về công sức đóng góp to lớn của Anh cho Việt Nam và tên tuổi Anh chắc chắn được người đời nhắc nhở như một ANH HÙNG VỊ QUỐC VONG THÂN

Nhân đây Sỉ phu Việt Nam cũng xin chia buồn đến bà Lê Hiếu Ðằng và tang quyến về sự ra đi của Anh ở tuổi 70 và chúng tôi xin cầu chúc hương hồn Anh Lê Hiếu Ðằng sớm siêu thoát nơi cỏi vỉnh hằng

 

Little Saigon Westminster Nam California Hoa Kỳ ngày 22 tháng 1 năm 2014

Thay mặt Nhóm Sỉ Phu Việt Nam

Chuyên gia Trần Cư

https://siphuvietnam.wordpress.com

*

IMG_4633

*

Ngày 15 tháng 8 năm 2013  

*

  HOAN HÔ ÔNG HỒ NGỌC NHUẬN VÀ NHÓM TRÍ THỨC MIỀN NAM VIỆT NAM

CHÚNG TÔI DÙNG SỨC MẠNH HẢI NGOẠI SẼ TÌM MỌI CÁCH CỔ ÐỘNG CHO ÐẢNG CHÍNH TRỊ MỚI CỦA ÔNG

HY VỌNG MỘT KỶ NGUYÊN MỚI ÐẾN VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM

CẮT XIỀNG XÍCH DẸP BẠO QUYỀN CHO DÂN TỘC TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC

MỘT LÀN SÓNG MỚI CHẮC CHẮN ÐẾN VỚI DÂN TỘC VIỆT NAM  

 

*

 021  

*

  Hồ Ngọc Nhuận

Nguyên Giám đốc chánh trị chủ bút nhật báo Tin Sáng

Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP Hồ Chí Minh

Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam

Vận hội mới cho nước nhà đã đến… Một chính đảng mới đang được vận động hình thành, với tên gọi tạm là Đảng Dân chủ Xã hội, do ông Lê Hiếu Đằng, một đảng viên cộng sản với 45 tuổi đảng, khởi xướng.

Sẽ có hàng trăm, và rồi đây hàng ngàn đảng viên cộng sản đồng loạt khước từ độc tài toàn trị, thành lập chính đảng mới để đấu tranh công khai với Đảng Cộng sản cầm quyền.

Đảng mới Dân chủ Xã hội là một đột phá khẩu lịch sử, cho nước tràn bờ, cho muôn người Việt Nam đứng dậy phá xiềng, vươn vai thành Phù Đổng, chống lại nội tặc, ngoại thù, cứu nước cứu dân và cứu cả chính mình.

Đảng mới Dân chủ Xã hội chủ trương xây dựng một chế độ dân chủ thật, một đời sống tự do thật, một xã hội công bằng thật, đối lập với đảng cộng sản chuyên quyền chủ trương xây dựng một chế độ xã hội chủ nghĩa muôn vạn lần dân chủ láo, trên nền móng cướp đoạt mọi quyền cơ bản của người dân.

Tổ tiên nòi giống đang ủng hộ, cỗ võ sự ra đời của Đảng Dân chủ Xã hội mới. Các đảng chánh trị yêu nước, với các chiến sĩ đã hy sinh hay còn sống, bị bức tử gần đây hay từ trước, đề Đảng Cộng sản có điều kiện độc tôn độc quyền cai trị đất nước trong nhiều chục năm qua, đang ủng hộ các bạn. Các tiền bối yêu nước thương dân của mọi thời kỳ, cả các đảng viên cộng sản lão thành đã hy sinh hay đang uất nghẹn trước sự phản bội của một phường tham nhũng trục lợi, đang ủng hộ các bạn.

Vong linh hàng vạn thanh niên nam nữ tuổi hai mươi, không phân biệt giới tuyến, nguồn gốc xuất thân, trong mọi thời kỳ tình huống quốc biến đã ngã xuống để toàn dân đứng thẳng làm người tự do độc lập, đang ủng hộ các bạn. Hàng vạn gia đình nạn nhân các đợt cải cách, cải tạo đang ủng hộ các bạn.

Hàng vạn gia đình nạn nhân chết tức chết tưởi, trên biển trên bờ, khổ nhục ê chề hơn cả cái chết trên đường vượt biên … đang ủng hộ các bạn. Toàn thể nông dân đang ủng hộ các bạn. Và các thế hệ con cháu nông dân bị cắt đứt quá khứ vì bị cướp quyền thừa kế ruộng đất, bị cắt đứt tương lai vì bị tước quyền sở hữu trên mảnh đất ông cha nhiều đời gầy dựng để lại, đang thúc giục các bạn.

Lực lượng các anh chị em công nhân bị buộc vào các “công đoàn vàng”, tối mặt làm công rẻ mạt cho các tập đoàn nhà nước câu kết với các tập đoàn nước ngoài mà không được có tiếng nói, đang ủng hộ các bạn. Các ngư dân và gia đình các ngư dân nước ta bị bọn phỉ Bắc Kinh rượt đuổi, bắt bớ, làm nhục ở Biển Đông đang giục giã các bạn.

Hàng hàng lớp lớp học sinh sinh viên mong muốn được thật sự “mở mang dân trí để chấn hưng dân khí”, thay cho một hệ thống giáo dục ngu dân, đang khẩn thiết kêu gọi các bạn. Các nhà kinh doanh, những người dân làm ăn lương thiện, hàng ngũ trí thức, nghệ nhân, văn nghệ sĩ, báo chí trên cả nước khát khao tự do tư tưởng, sáng tác, tự do kinh doanh, tự do làm báo, tự do bày tỏ ý kiến, đang hối thúc các bạn.

Các chức sắc và nam nữ tín đồ các tôn giáo đang khao khát tự do hành đạo cứu thế độ người đang mong chờ các bạn… Toàn thể đồng bào bị lấy mất mọi thứ tự do, dù là cơ bản nhất, trên một đất nước người người bị rình rập như trong một trại cải tạo khổng lồ, đang thúc bách các bạn.

Tôi kêu gọi các bạn đảng viên cộng sản thật sự yêu nước, từng cả đời dấn thân đấu tranh vì lý tưởng độc lập Tổ Quốc, tự do dân chủ và nhân đạo, nhưng ngày càng nhận thấy đã bị đảng mình phản bội, mà số này là rất đông, hãy mạnh dạn dứt khoát đứng vào hàng ngũ Đảng Dân chủ Xã hội mới.

Đặc biệt các đảng viên trẻ và giới trẻ nói chung hãy nắm lấy cơ hội làm nên lịch sử. Vì đất nước thời nào cũng vậy, đặc biệt những lúc lâm nguy, là luôn thuộc về tuổi trẻ, là của tuổi trẻ. Đứng vào hàng ngũ Đảng mới để tính toán nợ nần với quá khứ lịch sử, với dòng tộc, với chính mình; giũ sổ với đảng cầm quyền toàn trị; mở một trang mới cho tương lai dân tộc. Đứng vào hàng ngũ Đảng Dân chủ Xã hội mới ngày nay là yêu nước.

Không chần chờ, đắn đo, hay e sợ bị bắt bớ, trù úm. Một ông chủ Đảng Cộng sản ở cấp cao, vừa là Chủ tịch Nước, đã từng nói: “Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người, nhưng không thể trù úm một dân tộc”… Mà làm sao trù úm, bắt bớ cả dân tộc, nếu không là tự làm đắm chiếc tàu họ đang ngồi trên đó? Còn trù úm bắt bớ một người hay một nhóm người thì sao? Trù úm bắt bớ một người là tự đục một lỗ thủng trên đáy tàu; trù úm bắt bớ một nhóm người công khai tranh đấu bất bạo động cho chánh nghĩa dân tộc, cho nhân quyền, dân quyền… là tự phá hỏng từng mảng lớn trên mạn tàu để mau giúp nó tự chìm dần.

Tôi, và nhiều bạn như tôi, tuy không còn sức trẻ, nhưng cũng nguyện đi theo các bạn, sẵn sàng đón những cú đá sau lưng các bạn. Từ đảng mới này, và từ hành động của đảng đó, tôi tin sẽ xuất hiện những nhà lãnh đạo trẻ, mới, những nhà quản lý mới, trẻ, giỏi để cứu nước, cứu dân, ngăn ngừa họa ngoại xâm, và làm giàu cho dân cho nước.

Lòng dân đang dậy sóng. Cả nước đang mong chờ Đảng mới phất cờ hành động để cứu nước. Đảng Dân chủ Xã hội Việt Nam mới nhất định thắng lợi. Dân tộc Việt Nam nhất định thắng lợi. Đất nước Việt Nam nhất định tự do, dân chủ thật sự và giàu mạnh.

Sài Gòn, ngày 15 tháng 8 năm 2013.

H. N. N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

*

Nhân vật cao cấp MTTQ kêu gọi “Phá xiềng”

Thursday, August 15, 2013 6:22:59 PM



IMG_1514

IMG_5765

Nhân vật cao cấp MTTQ kêu gọi “Phá xiềng”

SÀI GÒN 15-8 (NV) Một nhân vật cao cấp của “Mặt Trận Tổ Quốc” kêu gọi đảng viên bỏ đảng CSVN, thành lập và gia nhập “Đảng Dân Chủ Xã Hội” đối lập với chế độ Hà Nội.

Trong một bài viết có cái tựa “Phá Xiềng” rất dữ dằn, ông Hồ Ngọc Nhuận kêu gọi các đảng viên đảng CSVN bỏ cái đảng “độc tài toàn trị” gia nhập đảng mới “đấu tranh công khai” với chế độ. Ông tuyên bố “Đảng mới Dân Chủ Xã Hội  là một đột phá khẩu lịch sử, cho nước tràn bờ, cho muôn  người Việt Nam đứng dậy phá xiềng, vươn vai thành Phù Đổng, chống lại nội tặc, ngoại thù, cứu nước cứu dân và cứu cả chính mình”.

Bài viết hô hào của ông Hồ Ngọc Nhuận tiếp nối theo một bài viết khác “tính sổ” với chế độ CSVN của đảng viên hơn 45 tuổi đảng Lê Hiếu Đằng phổ biến hồi đầu tuần, cũng đã kêu gọi đảng viên CSVN bỏ đảng và hô hào lập “Đảng Dân Chủ Xã Hội”. “Toàn thể đồng bào bị lấy mất  mọi thứ tự do, dù là cơ bản nhất,trên một đất nước người người bị rình rập  như trong một trại cải tạo khổng lồ, đang  thúc bách các bạn.”

Ông Hồ Ngọc Nhuận viết trong lời kêu gọi “Phá xiềng”. “Tôi kêu gọi các bạn đảng viên cộng sản thật sự yêu nước, từng cả đời dấn thân đấu tranh vì lý tưởng độc lập Tổ Quốc, tự do dân chủ và nhân đạo, nhưng ngày càng nhận thấy đã bị đảng mình phản bội, mà số nầy là rất đông, hãy mạnh dạng dứt khoát đứng vào hàng ngũ Đảng Dân Chủ Xã Hội mới.

Đặc biệt các đảng viên trẻ và giới trẻ nói chung hãy nắm lấy cơ hội làm nên lịch sử. Vì đất nước thời nào cũng vậy, đặc biệt những lúc lâm nguy, là luôn thuộc về tuổi trẻ, là của tuổi trẻ.” Ông nói với họ là “Đứng vào hàng ngũ Đảng mới để tính toán nợ nần với quá khứ lịch sử, với dòng tộc, với chính mính; giũ sổ với đảng  cầm quyền toàn trị ; mở một trang mới cho tương lai dân tộc. Đứng vào hàng ngũ Đảng Dân Chủ Xã Hội mới ngày nay là yêu nước.

Không chần chờ, đắn đo, hay e sợ bị bắt bớ, trù úm”. Ông Hồ Ngọc Nhuận, năm nay khoảng 78 tuổi, từng là dân biểu đối lập thời VNCH ở miền Nam, Giám đốc chánh trị chủ bút nhật báo Tin Sáng. Khi Cộng sản nhuộm đỏ được cả nước năm 1975, ông được cho tiếp tục điều khiển tờ Tin Sáng thêm một thời gian rồi bị bắt đóng cửa.

Là một nhân sĩ có tiếng, chế độ Hà Nội cho ông làm Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam của thành phố Sài Gòn, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (cơ quan ngoại vi của Đảng CSVN) cho đến nay. Nhưng những năm gần đây, ông là một trong những người lên tiếng đả kích mạnh mẽ các chính sách từ nhà cầm quyền trung ương đến nhà cầm quyền địa phương.

Cuối năm ngoái, ông Hồ Ngọc Nhuận kêu gọi nhà cầm quyền thành phố Sài Gòn cùng với người dân đi biểu tình chống Trung quốc bá quyền bành trướng. Khi cô nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên và thanh niên Đinh Nguyên Kha bị nhà cầm quyền kết án tù nặng nề ngày 16/5/2013, ông Nhuận gọi hành động đó là “một việc không đàng hoàng”, “việc làm đáng xấu hổ của không ít người của chế độ”.

Ông cũng gọi chiến dịch nhà cầm quyền CSVN ép dân ký đồng ý bản dự thảo hiến pháp mới vẫn dành độc quyền cai trị cho đảng CSVN là “trò trẻ con”.(TN)

*

IMG_4633

*

Đề Cử Nobel: Linh Muc Nguyen Van Lý, Hòa Thuong Thich Quảng Độ  

*

IMG_5239

Hoa Thuong Thich Quang Do

1104

Linh muc Nguyen Van Ly

(02/09/2013)

LM Nguyễn Văn Lý và Hòa thượng Thích Quảng Độ được đề cử giải Nobel Hòa Bình 2013, theo bản tin VOA cho biết.

VOA loan tin rằng Thư đề cử của hai nghị sĩ Hoa Kỳ Chris Smith và Zoe Lofgren gửi Ủy ban Nobel Hòa Bình tại Na Uy nói hai nhà lãnh đạo tôn giáo, nhà hoạt động dân chủ, và cũng là tù nhân lương tâm nổi tiếng của Việt Nam này tuy phải chịu sự đàn áp thường xuyên từ nhà cầm quyền, nhưng vẫn kiên định tiếp tục cổ xúy nhân quyền cho người dân Việt Nam bằng những cái giá mà bản thân họ phải trả.

Thư viết rằng Linh mục Lý trong 37 năm qua không ngừng đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhiều lần bị nhà nước bỏ tù trong những điều kiện giam giữ nghiệt ngã. Vị linh mục 66 tuổi này đã bị tuyên án 4 lần với tổng cộng 53 năm tù đày và 10 năm quản chế. Năm 2006, ông thành lập nhóm đấu tranh dân chủ tại Việt Nam lấy tên là Khối 8406 nhằm kết nối các nhà hoạt động trong và ngoài nước trong công cuộc cổ võ dân chủ-đa đảng, tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, và tự do lập hội cho người dân tại Việt Nam.

Linh mục Lý là tác giả nhiều bài viết nói về dân chủ, nhân quyền, và cũng là người đồng sáng lập Đảng Thăng tiến Việt Nam. Linh mục Lý hiện đang thi hành bản án 8 năm tù về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” dù tình trạng sức khỏe đang rất suy yếu. Phiên xử ông cuối tháng 3 năm 2007 bị công luận quốc tế chỉ trích mạnh mẽ, đặc biệt sau khi bức hình chụp cảnh ông bị một nhân viên an ninh bịt miệng ngay trước vành móng ngựa được phổ biến ra thế giới.

Mặt khác, VOA ghi nhận rằng Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ năm nay 84 tuổi là nhà hoạt động lâu năm và là một học giả tôn giáo được kính trọng. Ngài lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một tổ chức tôn giáo độc lập không được nhà nước cộng sản Việt Nam công nhận trong hơn 37 năm qua.

Ngài đã trải qua nhiều chục năm bị giam cầm vì hoạt động dân chủ ôn hòa, kêu gọi nhân quyền và đa đảng tại Việt Nam. Năm 2001, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đưa ra lời Kêu gọi cho Dân chủ Việt Nam với một chương trình 8 điểm thực hiện tiến trình dân chủ hoá Việt Nam một cách ôn hòa.

Vì lời kêu gọi này, Ngài bị nhà cầm quyền ra lệnh quản thúc 2 năm mà không qua xét xử. Kể từ năm 2003 tới nay, Ngài bị đưa về quản thúc tại Thanh Minh thiền viện dù không có án lệnh. VOA ghi thêm: “Thư của hai nghị sĩ Mỹ đề cử Giải Nobel Hòa Bình cho Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ và Linh mục Nguyễn Văn Lý nói trao giải thưởng cao quý cho hai nhân vật này là một sự ghi nhận quan trọng rằng các nhân quyền căn bản có giá trị toàn cầu mà tất cả các chính phủ buộc phải tôn trọng.”

Kết quả Giải Nobel Hòa Bình 2013 sẽ chính thức được công bố vào tháng 10 năm nay.  

*

IMG_4633

Ngày 24 tháng 7 năm 2013  

*

  Các tổ chức nhân quyền kêu gọi ngưng thảo luận TPP với VN

*

Thanh Trúc, phóng viên RFA

2013-07-24

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang (T) tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở Washington, DC trưa 24/7/2013. AFP PHOTO

Chiều thứ Tư 24 vừa qua, một ngày trước khi tổng thống Mỹ gặp chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Nhà Trắng, một tập hợp các tổ chức lao động và nhân quyền của Mỹ tại thủ đô Washington lên tiếng báo kêu gọi hành pháp Hoa Kỳ ngưng lại vòng thảo luận TPP Hiệp Định Đối Tác Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương cho đến khi nào Việt Nam chứng tỏ được sự tuân thủ các nguyên tắc chuẩn mực về lao động, môi trường và nhân quyền.

Không xứng với qui chế TPP

Mục đích của buổi họp báo xế chiều thứ Tư, qui tụ ba tổ chức ở Hoa Kỳ là Công Đoàn Huynh Đệ Quốc Tế International Brotherhood Of Teamster, Hiệp Hội Quyền Công Nhân Worker Rights Consortium và Giám Sát Nhân Quyền Human Rights Watch, thảo luận về bản phúc trình có tên Made In Vietnam do Hiệp Hội Quyền Công Nhân soạn thảo, qua đó trình bày chi tiết về sự lạm dụng quyền lao động và quyền con người trong lãnh vực sản xuất ở Việt Nam.

Tổng thư ký Công Đoàn Huynh Đệ Quốc Tế, ông James P. Hoffa, mang bối cảnh lao động kém tiêu chuẩn ở Việt Nam ra so sánh với Bangladesh, bị thế giới lên án liên quan đến vụ một cơ xưởng lao động cũ kỹ bất thần đỗ sập khiến cả mấy trăm công nhân chết thảm:

“Tại Việt Nam cưỡng bách lao động, bắt trẻ nhỏ đi làm việc, kỳ thị giới tính trong công việc, tiền lương không xứng đáng, không có chính sách bảo hộ lao động… là những sự vi phạm quyền lao động cực kỳ nghiêm trọng.”

Việt Nam không xứng đáng nhận lãnh qui chế TPP vì những vi phạm trong lãnh vực lao động. Tổng thống Obama và quốc hội Hoa Kỳ cần áp lực Việt nam.

-Ông James Hoffa Để gia nhập Hiệp Định Đối Tác Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương, ông James Hoffa nói, Việt Nam phải chứng tỏ thiện chí bằng cách cho người dân quyền tự do hội họp, tự do phát biểu và tự do thành lập công đoàn độc lập, là những tiêu chuẩn mà các quốc gia trong TPP phải theo đuổi và tuân thủ.

“Thế nhưng Việt Nam không xứng đáng nhận lãnh qui chế TPP vì những vi phạm trong lãnh vực lao động. Tổng thống Obama và quốc hội Hoa Kỳ cần áp lực Việt nam cho tới khi nào họ chứng tỏ được trách nhiệm tuân thủ những tiêu chuẩn quốc tế về lao động đối với nhân dân của họ.”

Tiếp lời tổng giám đốc Công Đoàn Huynh Đệ Quốc Tế James Hoffa, đến lượt ông Scott Nova, giám đốc điều hành Hiệp Hội Quyền Công Nhân, cũng là tổ chức đã hoàn tất bản báo cáo Made In Việt Nam với những chi tiết cụ thể về tình trạng lao động tồi tệ nhiều mặt tại Việt Nam mà chính phủ xứ này không thể giải quyết.

Khẳng định rằng những hình thức lạm dụng lao động và vi phạm quyền lợi công nhân lao động ở Việt Nam không phải là những điều khó thấy, trong lúc những người dám lên tiếng đòi hỏi hoặc bảo vệ nhân quyền cho công nhân thì lại bị bắt và bị giam giữ, ông Scott Nova khẳng định Hoa Kỳ nên ngưng lại vòng thảo luận để Việt Nam được tham gia TPP Hiệp Định Đối Tác Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương:

Chủ tịch Trương Tấn Sang gặp gỡ các Thượng Nghị Sĩ thuộc Ủy ban đối ngoại Thượng viện Hoa Kỳ hôm 24/07/2013 tại Washington DC. RFA PHOTO.

“Vì nếu đồng ý cho Việt Nam tham gia TPP Hiệp Định Đối Tác Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương thì chẳng khác nào bật đèn xanh cho chính phủ xứ này là cứ tiếp tục vi phạm nhân quyền và quyền lao động như họ đã vi phạm từ trước tới giờ.”

Ông John Sifton, giám đốc đặc trách Châu Á trong Human Rights Watch:

“Tôi muốn nhắc lại một số vấn đề mà chính phủ Hoa Kỳ có thể sẽ mang ra bàn bạc với phía Việt Nam trong mục đích muốn Việt Nam cải thiện tình trạng nhân quyền trong đó có thành tích kém cỏi về tình trạng lao động. Hồ sơ về tình trạng lao động của Việt Nam dễ khiến người ta bất bình vì sự tồi tệ của nó, thế nhưng nhìn tổng quát thì những vi phạm về mặt gọi là quyền con người đối với công dân Việt Nam còn đáng sợ hơn.”

Kể từ khi Nhà Trắng đón tiếp lãnh đạo đầu tiên của Việt Nam đến Mỹ năm 2008, ông Jihn Sifton nói, đây là lần thứ nhì một cuộc gặp gỡ tương tự sắp diễn ra. Thế nhưng, vẫn theo lời ông, Việt Nam càng ngày càng chà đạp quyền con người, ngang nhiên bắt giữ mọi thành phần họ cho là có ý tưởng hay lời nói chống đối, viện dẫn những điều khoản mơ hồ trong Bộ Luật Hình Sự để buộc những người bất đồng chính kiến vào tội âm mưu lật đổ chính phủ, phá hoại tình đoàn kết và trật tự an ninh xã hội:

“Trong tinh thần cuộc gặp giữa tổng thống Obama và ông chủ tịch Sang vào ngày mai ở Nhà Trắng tôi nghĩ đương nhiên ông Obama biết tất cả những điều chúng tôi vừa trình bày, câu hỏi tôi muốn nêu ra là liệu tổng thống sẽ đề cập đến vấn đề nhân quyền với ông Sang trong mức độ nào như hành pháp Mỹ từng cam kết và từng hứa hẹn, cũng như Đại Sứ Quan Mỹ tại Việt nam từng hứa hẹn, là luôn cố gắng giúp đỡ Việt Nam cải thiện và thăng tiến nhân quyền như một điều kiện ưu tiên trước khi tính đến những chuyện khác.”

Đó là nội dung buổi họp báo của các tổ chức quan tâm về quyền lao động đang bị vi phạm nghiêm trọng ở Việt Nam. Cũng trong chiều thứ Tư, song song với buổi họp báo của ba tổ chức lao động và nhân quyền nói trên, một cuộc họp báo khác do các dân biểu chuyên quan tâm đến Việt Nam như ông Chris Smith, bà Ross Lehtinen cũng đã diễn ra tại quốc hội, kếu gọi tổng thống Obama yêu cầu chủ tịch nước Trương Tấn Sang chú ý đến việc trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm như Blogger Điều cày, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, nhà báo tự do Tạ Phong Tần, sinh viên Phương Uyên và nhiều tù nhân chính trị khác nữa.

*

IMG_4633

*

TRƯỚC ÐÂY CÁC NƯỚC CỌNG SẢN THEO THUYẾT MAC-LENIN NẮM ÐỘC QUYỀN ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP ÐỂ CÓ SÚNG TRONG TAY NHẰM TICH THU TÀI SẢN CỦA NGƯỜI GIÀU CHIA CHO NGƯỜI NGHÈO VÀ ÐI ÐẾN TẤT CẢ ÐỒNG ÐỀU VÔ SẢN NGHÈO NHƯ NHAU

NGÀY NAY CỌNG SẢN VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC HÚT MÁU DÂN GIAN TRÁ KHỦNG KHIẾP . BỌN CHÚNG DÙNG ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP ÐỘC QUYỀN LẢNH ÐẠO ÐỂ CÓ SÚNG TRONG TAY TỊCH THU TÀI SẢN QUỐC GIA VÀ ÐẤT ÐAI CỦA DÂN BÁN MULTI-BILLIONS OF DOLLARS MỞ ÐẠI CÔNG TY RIÊNG TƯ NHÂN LÀM GIÀU PHÈ PHỞN TRƯỚC BÀN DÂN THIÊN HẠ VỚI DANH NGHĨA VỪA LÀ ÐẢNG VIÊN CỌNG SẢN  CẤP CAO VỪA LÀ  ÐẠI GIA NẮM ÐẠI CÔNG TY BILLIONS OF DOLLARS

BỌN MAN RỢ CỌNG SẢN VIỆT NAM VÀ VỪA LÀ CẦU THỦ THI ÐẤU VỪA LÀ TRỌNG TÀI CHẤM ÐIỂM . BỌN  CHÚNG  VỪA LÀ VIÊN CHỨC CẦM QUYỀN GỌI THẦU VỪA LÀ NHÂN DANH ÐẠI CÔNG TY TƯ NHÂN  ÐẤU THẦU.

ÐẤT NƯỚC ÐANG ÐIÊU ÐỨNG KHÔN TẢ VÀ TOÀN DÂN VIỆT HIỆN ÐA SỐ  PHẢI CHỊU CẢNH VÔ SẢN SỐNG DƯỚI 2 DOLLARS / NGÀY

NGƯỜI TA CHỜ ÐỢI CUỘC CÁCH MẠNG CỦA 90 TRIỆU DÂN VIỆT VỚI QUYỀN CON NGƯỜI NỔI LÊN THANH TOÁN TỊCH THU LẠI TOÀN BỘ TÀI SẢN CÁC ÐẠI CÔNG TY CỦA CÁC NHÓM TƯ BẢN CỌNG SẢN NÓI TRÊN .  VẤN ÐỀ HIỆN NAY ÐÃ THẤY RẤT RỎ VÀ CHỈ LÀ THỜI GIAN MÀ THÔI

Người giàu nhất VN sở hữu 1,6 tỷ đôla

Cập nhật: 06:50 GMT – thứ tư, 5 tháng 3, 2014

IMG_4094 033

Ông Phạm Nhật Vượng là tỷ phú đầu tiên của Việt Nam lọt vào danh sách của Forbes Tài sản của ông Phạm Nhật Vượng, Chủ tịch Hội đồng quản trị Vingroup, đã tăng thêm 100 triệu đôla trong một năm qua, theo công bố mới nhất của tạp chí Forbes.  

Tính đến tháng Ba năm 2014, ông Vượng sở hữu tổng số tài sản là 1,6 tỷ đôla, cao hơn so với 1,5 tỷ đôla cùng kỳ năm ngoái. Số tài sản này đưa tỷ phú đôla đầu tiên của Việt Nam xếp ở vị trí thứ 1.092 trong danh sách của Forbes, thấp hơn so với vị trí thứ 974 hồi năm ngoái.

Tuy nhiên, trong một năm qua, số tỷ phú thế giới của Forbes cũng đã tăng từ 1.426 đến 1.645 người, đưa tổng giá trị tài sản ròng của danh sách này đạt 6,4 nghìn tỷ đôla, tăng một nghìn tỷ so với năm 2013. Tỷ phú bất động sản

IMG_5009

Hồi tháng Ba năm ngoái, ông Vượng đã trở thành tỷ phú Việt Nam đầu tiên lọt vào danh sách những người giàu nhất thế giới của Forbes, chủ yếu nhờ 53% cổ phần trong Vingroup. Hai tháng sau đó, hãng đầu tư danh tiếng Warburg Pincus cho biết sẽ đầu tư 200 triệu đôla vào Vincom Retail – một chi nhánh của Vingroup mà ông Vượng và gia đình chiếm hơn 60% cổ phần. Đây là mức đầu tư lần đầu lớn nhất của một nhà đầu tư nước ngoài tại Việt Nam. Cũng trong năm 2013, Vincom Retail đã khánh thành dự án Vincom Mega Mall Royal City – được quảng bá là tổ hợp khu mua sắm và giải trí dưới mặt đất lớn nhất châu Á, với diện tích sử dụng lên đến 230.000 mét vuông. Với dự án này, Vincom Retail đã trở thành nhà đầu tư bán lẻ lớn nhất Việt Nam.

Ông Vượng và gia đình sở hữu hơn 60% cổ phần trong Vincom Retail Ông Vượng học ngành kinh tế địa chất tại trường Đại học Địa chất Moscow của Nga. Sau đó ông tới Ukraina và thành lập công ty LLC Technocom, hãng sản xuất hơn 100 sản phẩm đồ ăn khô, trong đó có mỳ ăn liền và bột khoai tây nghiền. Ông bán công ty này, với giá không được công bố, cho hãng Nestle SA vào năm 2010. Technocom có kim ngạch hơn 100 triệu đôla vào thời điểm được ông bán đi. Dựa trên doanh thu trung bình của nhiều lần sáp nhập và mua đi bán lại các công ty thực phẩm này trên khắp thế giới thì công ty có thể đã có trị giá 150 triệu đôla vào năm 2010 khi nhà tỷ phú này bán toàn bộ hoạt động này cho hãng thực phẩm Nestle SA có trụ sở tại Vevey, Thụy Sĩ, theo các số liệu tổng hợp của Bloomberg. Ông trở lại Việt Nam năm 2001 khi ông thành lập công ty du lịch khách sạn Vinpearl. Năm sau ông thành lập Vincom, hoạt động trong lĩnh lực bất động sản thương mại và nhà ở  trung và cao cấp. Vinpearl và Vincom, đều đã được niêm yết, sau đó được hợp nhất thành Tập đoàn Vingroup vào năm 2012.

*

IMG_4633

*

Buổi họp mặt Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam nhân ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2013

*

IMG_5219

                       

Tại Sài Gòn

Ngày 10 tháng 12, Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam tổ chức buổi họp mặt thân mật tại chùa Giác Hoa, Sài Gòn theo Thư mời mà chúng tôi đã đăng báo. Việc thành lập Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam và cả buổi họp mặt chị em đã nhận được những lời chúc mừng từ nhiều người đấu tranh trong nước và hải ngoại, đặc biệt là nhà đấu tranh Dân chủ kỳ cựu – bác sĩ Nguyễn Đan Quế.

Tối ngày 9 tháng 12 vừa qua, vài ACE đã lẻn thoát ra ngoài để đến chùa Giác Hoa trong đêm trước ngày họp mặt, có bác sĩ Nguyễn Đan Quế, chị Dương Thị Tân, Huỳnh Thục Vy, Phạm Bá Hải, ký giả Trương Minh Đức, bà Trần Thị Hài và nhiều chị em khác.

Sáng sớm ngày 10 tháng 12, chư tăng đã phát hiện ổ khóa cổng chùa đã bị đổ keo dán sắt, không mở được và cả cổng phụ cũng bị chèn lại từ bên ngoài. Mọi người ngay lập tức tìm cách cưa khóa để chuẩn bị đón khách. Từ 6 giờ sáng, con hẻm dẫn vào chùa Giác Hoa đông ngẹt an ninh thường phục, có cả công an giao thông. Vài an ninh đã vào tận trong chùa để theo dõi tình hình nhưng bị Phật tử đuổi ra khỏi chùa.

IMG_5220

Lúc 8 giờ 30 phút sáng, sáu an ninh cao cấp mặc thường phục đồng loạt xông vào chùa, yêu cầu làm việc với thầy trụ trì chùa Giác Hoa là Thượng tọa Thích Viên Kiên và cáo buộc rằng trách nhiệm sẽ hoàn toàn thuộc về chùa nếu chùa cho phép buổi họp mặt Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam được diễn ra.

Sáu an ninh thay nhau khủng bố tinh thần thầy trụ trì. Nhưng các chị em phụ nữ đến chùa sớm cùng những quý anh yểm trợ khác đã đến bảo vệ thầy trụ trì và chụp hình buổi “làm việc”.

Một lúc sau, phóng viên của Truyền thông dòng Chúa cứu thế là Anna Huyền Trang đến và chuẩn bị quay phim buổi “làm việc” mang tính chất khủng bố này thì sáu an ninh này đã nhanh chóng rời khỏi chùa không quên bỏ lại lời hăm dọa là sẽ cho lực lượng đông hơn vào dẹp buổi họp.

Khách mời đến ngày càng đông, gồm có cả thành viên Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam lẫn những người ủng hộ. Lực lượng an ninh bao vây chùa càng lúc càng dày. Một số đã can đảm len vào đám đông an ninh bước đến chùa.

Các chị em gặp nhau trong niềm vui, ngồi kể cho nhau nghe những “thành tích” Nhân quyền đáng xấu hổ của chính quyền việt Nam và chia sẻ những kinh nghiệm đối phó với chính sách chà đạp Nhân quyền hiện nay. Các chị em và các quý ông ủng hộ đã chụp nhiều hình ảnh làm kỷ niệm.

Và trong niềm phấn khởi đó, một niềm vui bất ngờ đến với chị em. Đó là lúc Hòa thượng Viên Định – cựu Viện trưởng Viên Hóa Đạo (Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất) đã hoan hỉ tặng Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam 500 Mỹ kim để giúp PNNQVN triển khai hoạt động trong những ngày sắp tới.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, bác Kha Lương Ngãi, nhà thơ Phan Đắc Lữ bày tỏ sự ủng hộ và lòng thương mến dành cho tất cả chị em trong Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Bác sĩ Quế còn nhấn mạnh rằng việc thành lập PNNQVN trong thời điểm hiện nay là một quyết định đúng đắn, hợp thời điểm, hợp với xu thế phát triển của các NGO quốc tế và cũng rất quan trọng cho tương lai phụ nữ Việt Nam.

Sau buổi họp mặt, một số chị em được phân công một số công việc quan trọng trong thời gian tới để kết nạp thêm thành viên mới và trợ giúp cho những trường hợp khẩn cấp nhất. Buổi họp mặt đã kết thúc tốt đẹp bất chấp sự có hiện diện đầy thù địch của lực lượng an ninh Sài Gòn.

IMG_5223

Họp mặt tại Hà Nội

IMG_5224 IMG_5225

IMG_3837

Luat su Le Thi Cong Nhan

Cùng lúc đó, cũng trong buổi sáng ngày Quốc tế Nhân quyền này, tại Hà Nội, luật sư Lê Thị Công Nhân, chị Trần Thị Nga và chị Mai thương Thảo đã tập trung chị em của Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam lại trong một buổi nói chuyện trong một quán nước.

Buổi gặp gỡ ở Hà Nội tuy có bị ngăn cản nhưng không có sự đàn áp quá đáng và chị em đã có một dịp vui vẻ, thân mật để trao đổi về Nhân quyền.

Ban Vận Động

vnwhr.net/2013/12/10/buoi-hop-mat-phu-nu-nhan-quyen-viet-nam-nhan-ngay-quoc-te-nhan-quyen-10122013/#comments  

*

IMG_4633

*

Thứ năm, 12/12/2013  

47 dân biu M kêu gi ông Kerry nêu vn đ nhân quyn khi đến Vit Nam


Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang tại Bộ Ngoại giao Mỹ ở Washington, ngày 24/7/2013.

Trà Mi-VOA

11.12.2013

Các nhà lập pháp của Hoa Kỳ gửi thư yêu cầu Ngoại trưởng John Kerry đặt vấn đề nhân quyền với Việt Nam trong chuyến công du của ông sang Trung Đông và Đông Nam Á từ ngày 11/12 đến 18/12.

Dân biểu liên bang Hoa Kỳ Loretta Sanchez cùng với dân biểu Zoe Lofgren đứng đầu lá thư bao gồm chữ ký của 47 nghị sĩ thuộc lưỡng đảng hôm 11/12 gửi tới Ngoại trưởng Kerry kêu gọi ông ưu tiên vấn đề nhân quyền trong các cuộc thảo luận với giới lãnh đạo Việt Nam, yêu cầu Hà Nội phải cải thiện tình trạng nhân quyền.

Phát biểu vinh danh các nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12, bà Sanchez, Đồng Chủ tịch Nhóm hoạt động tại Quốc hội Mỹ về các vấn đề Việt Nam, nói thực trạng nhân quyền của Hà Nội rất đáng quan tâm. Bà Sanchez tố cáo: ‘Chính phủ Việt Nam vẫn đàn áp các tiếng nói đối lập với nhà nước bằng cách sách nhiễu, đe dọa, và bắt bớ các nhà đấu tranh dân chủ.

Các nhà hoạt động bị giam cầm thường bị tra tấn, không được hỗ trợ pháp lý và không được gặp người thân’. Dân biểu Sanchez cho biết bà ‘đặc biệt lo ngại về sự tàn ác của công an Việt Nam đối với các sinh viên, các nhà cổ xúy nhân quyền, và thành viên của Mạng lưới Blogger Việt Nam’.

Bà Sanchez, Đồng Chủ tịch Nhóm hoạt động tại Quốc hội Mỹ về các vấn đề Việt Nam. x Bà Sanchez nói các vi phạm nhân quyền của Việt Nam phải được giải quyết trước khi Hoa Kỳ tiến hành quan hệ đối tác kinh tế với Hà Nội.

Dân biểu Sanchez nhấn mạnh bà dứt khoát không ủng hộ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam cho đến khi nào Hà Nội có các bước cụ thể chứng minh cải thiện thành tích nhân quyền. Kêu gọi mọi người vinh danh những người Việt Nam dấn thân tranh đấu cho quyền tự do, nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền, dân biểu Loretta Sanchez nói: ‘Chúng ta phải tiếp tục góp phần làm vang vọng tiếng nói của họ, buộc nhà cầm quyền Hà Nội phải ngưng đàn áp nhân quyền, và kêu gọi phóng thích các tù nhân lương tâm bị cầm tù khắc nghiệt.’

Bà Sanchez thúc giục mọi người tiếp tục góp phần làm vang vọng tiếng nói của những nhà dân chủ tại Việt Nam, buộc Hà Nội phải ngưng đàn áp nhân quyền và phóng thích tù nhân lương tâm.

Cùng lúc đó, chiều ngày 11/12, một phái đoàn liên tôn của cộng đồng người Việt có cuộc tiếp xúc với ông Scott Busby, Phó Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Nhân quyền-Dân chủ-Lao động, để trình bày những quan tâm về đàn áp tôn giáo tại Việt Nam và vận động Ngoại trưởng Kerry lưu ý vấn đề nhân quyền khi tới Hà Nội.

Ông Trần Thanh Tùng, một thành viên trong phái đoàn, đại diện Hiệp hội Giáo dân Cồn Dầu, cho biết: “Phái đoàn chúng tôi khoảng 12 người là đại diện các tôn giáo như Cao Đài, Hòa Hảo, Phật giáo, Công giáo, Hiệp hội Giáo dân Cồn Dầu..v..v..lên gặp ông Scott Busby và các nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chiều nay lúc 4 giờ tại trụ sở Bộ. Chúng tôi sẽ nêu các vấn đề nhân quyền như quyền tự do tôn giáo để Ngoại trưởng Mỹ đặt ra với Việt Nam.”

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói cuộc gặp giữa Ngoại trưởng Kerry với lãnh đạo Việt Nam tại Hà Nội sắp tới nhằm thăng tiến mối quan hệ Đối tác Toàn diện. Các cuộc thảo luận khi ông Kerry ghé TPHCM dự kiến xoay quanh việc phát triển quan hệ thương mại Việt-Mỹ và đẩy mạnh vai trò giáo dục.

Đôi bên cũng sẽ trao đổi một loạt các vấn đề song phương và khu vực. Việt Nam và Philippines là hai chặng dừng cuối trong chuyến công du lần này của Ngoại trưởng John Kerry. Đây là chuyến đi Châu Á thứ tư kể từ khi ông Kerry nắm chức Ngoại trưởng Mỹ.

*

IMG_4633

*

Các lãnh đạo kế cận của Đảng Cong  San Viet Nam ?

Cập nhật: 09:36 GMT – thứ tư, 19 tháng 3, 2014

IMG_4094  IMG_5261

Ông Nguyễn Thanh Nghị hiện là Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng CSVN Báo Việt Nam đăng tải thêm chi tiết về các lãnh đạo trẻ mới được luân chuyển về địa phương, trong đó có con trai trưởng của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. Trong số 44 cán bộ được luân chuyển đợt này, 22 vị đã được cơ cấu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa XII, cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng.

  Điều đó có nghĩa các vị này được trông đợi sẽ trở thành ủy viên Trung ương tại Đại hội Đảng XII tổ chức năm 2016. 44 cán bộ được luân chuyển bao gồm 25 vị được giao trách nhiệm Phó bí thư tỉnh ủy hay thành ủy và 19 vị làm Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân các tỉnh thành. Con số 22 ủy viên tương lai được cho sẽ lấy từ các phó bí thư tỉnh ủy và thành ủy là chủ yếu.

Tuy danh sách chi tiết các cán bộ luân chuyển chưa được công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng, báo chí cũng đã ‘hé lộ’ về một số nhân vật tiêu biểu. Các báo hôm 19/3 vừa đăng lại tin trên báo Trí Thức Trẻ về một số thứ trưởng được luân chuyển đợt này. Đứng đầu danh sách là ông Nguyễn Thanh Nghị, trưởng nam của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Lãnh đạo trẻ

Ông Nghị, sinh năm 1976, làm Phó Bí thư tỉnh ủy Kiên Giang, nơi xuất thân của cha ông. Trước đó, ông làm Thứ trưởng Bộ Xây dựng và hiện đã là ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng. Gần như chắc chắn ông sẽ trở thành ủy viên chính thức vào hai năm tới. Ông từng du học Mỹ, được đề bạt làm phó hiệu trưởng Đại học Kiến trúc TP HCM trước khi ra Hà Nội công tác tại Bộ Xây dựng. Tiếp sau ông Nguyễn Thanh Nghị, một cựu thứ trưởng Bộ Xây dựng khác là ông Trần Văn Sơn, sinh năm 1961, nay làm Phó Bí thư Tỉnh ủy Điện Biên.

Có ba cán bộ Trung ương Đoàn: Phan Văn Mãi, bí thư thường trực; và hai bí thư là Dương Văn An và Nguyễn Thị Hà được luân chuyển đợt này. Ông Mãi, sinh năm 1973, trở thành Phó Bí thư tỉnh Bến Tre; ông An, sinh năm 1971, làm Phó Bí thư Bình Thuận; và bà Hà, sinh năm 1971, làm Phó Bí thư tỉnh Bắc Ninh. Hai phụ nữ khác trong danh sách luân chuyển là bà Nguyễn Thị Thu Hà, nguyên Phó chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam và bà Nguyễn Thị Xuân Thu, nguyên Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Bà Hà nay làm Phó Bí thư tỉnh Vĩnh Long, và bà Thu làm Phó Bí thư tỉnh Thanh Hóa. Một nhân vật khác là ông Nguyễn Xuân Anh, con trai cựu Trưởng ban Tổ chức Trung ương, Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Chi, cũng được trông đợi làm Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng. Ông Xuân Anh giữ chức Phó Chủ tịch UBND Đà Nẵng từ 2011.  

 

*

  IMG_4633    

*

Con thủ tướng chuyển về Kiên Giang

Cập nhật: 14:07 GMT – thứ tư, 12 tháng 3, 2014

IMG_4094 IMG_5261  

Ông Nghị về lại địa phương mà cha ông đã từng làm lãnh đạo Ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai đầu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vừa được Bộ Chính trị luân chuyển về tỉnh Kiên Giang làm phó bí thư Tỉnh ủy. Trước khi nhận nhiệm sở mới, ông Nghị đang là thứ trưởng Bộ Xây dựng và là ủy viên dự khuyết Ban chấp hành Trung ương Đảng.

‘Nhận chức ngay’

Ông Nghị sẽ về Kiên Giang nhận nhiệm vụ mới ngay trong tháng Ba này, theo tờ Tuổi Trẻ. Ông Nghị sinh năm 1977, là con trai cả trong số ba người con của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông từng theo học tại Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh, sau đó đi du học tại Mỹ. Ông được cho là đã có bằng tiến sỹ tại Đại học George Washington. Sau khi về nước, ông được đề bạt làm phó hiệu trưởng Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh trước khi ra Bộ Xây dựng. Tại Đại hội Đảng lần thứ 11 hồi đầu năm 2011, ông Nghị được vào Ban chấp hành Trung ương Đảng với tư cách ủy viên dự khuyết.

Một số nhà quan sát cho rằng tỉnh Kiên Giang là cái nôi quyền lực của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thân phụ ông Nghị. Đây là nơi ông Dũng từng đi lên trên các nấc thang quyền lực trước khi ra Hà Nội rồi cuối cùng trở thành Thủ tướng. Ông Nghị có chuyên ngành về kiến trúc Tại Kiên Giang, ông Dũng từng làm bí thư Huyện Hà Tiên, sau thăng chức làm phó bí thư rồi bí thư Tỉnh ủy. Ông cũng từng là chủ tịch tỉnh Kiên Giang. Nơi đây được cho là có nhiều thành phần ủng hộ ông Dũng. Bản thân ông Dũng cũng từng cất nhắc nhiều các bộ từ Kiên Giang ra trung ương. Ông Nghị nằm trong số 19 thứ trưởng được luân chuyển từ trung ương về địa phương trong đợt này, theo một quyết định của Bộ Chính trị hồi cuối tháng Hai. Việc luân chuyển này nhằm ‘chuẩn bị một bước về nhân sự lãnh đạo cấp ủy địa phương’ và ‘đào tạo, rèn luyện cán bộ trẻ’, theo công văn của Bộ Chính trị hôm 28/2.

‘Tăng thêm chỗ’

Truyền thông trong nước nói toàn bộ cán bộ luân chuyển đợt này, tổng cộng 44 người, nằm trong ‘quy hoạch các chức danh lãnh đạo chủ chốt của các cơ quan, đơn vị ở Trung ương’. Như vậy, nhiều khả năng tại Đại hội Đảng 12 vào năm 2016, ông Nghị sẽ chính thức được bầu vào Ban chấp hành trung ương Đảng. 44 người luân chuyển lần này, trong đó có 19 thứ trưởng và 25 cục trưởng, vụ trưởng các bộ, sẽ về các tỉnh, thành làm phó bí thư hoặc phó chủ tịch. Trong lần tập huấn số cán bộ luân chuyển trong hai hôm 6 và 7/3, ông Tô Huy Rứa, trưởng Ban Tổ chức Trung ương, được Thông tấn xã Việt Nam dẫn lời nói rằng các vị được luân chuyển ‘đều đảm bảo tiêu chí, tiêu chuẩn, được tín nhiệm đề cử, được các cơ quan tham mưu, các địa phương đồng thuận cao’.

IMG_4094 IMG_5244

Ông Lê Trương Hải Hiếu, con đương kim Bí thư Thành ủy TP. HCM, gần đây được bổ nhiệm làm phó bí thư quận 1 Ông Rứa cũng cho biết là để có chỗ đưa cán bộ trung ương về địa phương, Bộ Chính trị đã phải tăng thêm chức danh lãnh đạo cấp ủy cũng như chính quyền các tỉnh thành. Một người đồng cấp khác của ông Nghị tại Bộ Xây dựng là ông Trần Văn Sơn cũng nằm trong đợt luân chuyển này. Tuy nhiên, ông Sơn đã lớn tuổi hơn ông Nghị nhiều (53 tuổi) và được điều động về tỉnh Điện Biên cũng làm phó Bí thư như ông Nghị.

Theo các nhà quan sát, ông Nguyễn Thanh Nghị thuộc thành phần ‘thái tử Đảng’ hiện nay trong Đảng Cộng sản Việt Nam, tức là con các lãnh đạo cao cấp được quy hoạch các chức vị lãnh đạo trong tương lai. Một ủy viên Trung ương dự khuyết giống như ông Nghị là Nguyễn Xuân Anh, con trai của cựu ủy viên Bộ chính trị, trưởng Ban Kiểm tra Trung ương Nguyễn Văn Chi, cũng đã được đề bạt là phó chủ tịch Đà Nẵng cách nay không lâu. Còn con trai lớn của ông Lê Thanh Hải, bí thư Thành phố Hồ Chí Minh, là Lê Trương Hải Hiếu cũng đã được bổ nhiệm là phó bí thư Quận 1, quận trung tâm của thành phố lớn nhất nước này.

*

IMG_4633

Ngày 6 tháng 6 năm 2013

*

DƯỚI ÐÂY LÀ BẰNG CHỨNG ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM BÁN NƯỚC CHO GIẶC TRUNG QUỐC

  *  

22 cán bộ chính trị, nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới, đi tập huấn tại Trung quốc

  *

    QĐND Online – Ngày 6-6, Đoàn cán bộ chính trị cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ lên đường sang Trung Quốc tham gia khóa học ngắn hạn (15 ngày), trong khuôn khổ Đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương và thỏa thuận hợp tác quốc phòng giữa 2 nước.

IMG_4094IMG_5252

Trung tướng Nguyễn Văn Động, Cục trưởng Cục Cán bộ thay mặt thủ trưởng Tổng cục Chính trị giao nhiệm vụ cho Đoàn cán bộ đi học tại Trung Quốc

Đoàn gồm 22 tướng lĩnh, sĩ quan cấp cao là cán bộ chủ trì công tác Đảng, công tác chính trị tại các đơn vị cấp chiến lược, chiến dịch toàn quân, được đào tạo cơ bản, có nhiều kinh nghiệm thực tiễn và là nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới. Sáng 5-6, tại Đoàn 871, Trung tướng Nguyễn Văn Động, Cục trưởng Cục Cán bộ thay mặt thủ trưởng Tổng cục Chính trị giao nhiệm vụ cho Đoàn cán bộ chính trị cao cấp sang học tập tại Học viện Chính trị Tây An, Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

IMG_4094 IMG_5251

Các đại biểu dự Lễ giao nhiệm vụ và thành viên Đoàn cán bộ chính trị đi học Trung Quốc

Trong những năm qua, thực hiện các Nghị quyết Trung ương Đảng về giáo dục-đào tạo, Nghị quyết 618/NQ-ĐUQSTW tháng 10-2010 của Đảng ủy Quân sự Trung ương (nay là Quân ủy Trung ương) về việc đào tạo cán bộ ở nước ngoài, hằng năm, Bộ Quốc phòng cử hàng trăm cán bộ đến các nước để giao lưu, trao đổi, tập huấn, đào tạo nhằm tiếp thu những thành quả khoa học, kỹ thuật và học hỏi kinh nghiệm, kiến thức mới của các nước trên thế giới.

Chỉ tính riêng theo Đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương từ năm 2009 đến nay, đây là đoàn cán bộ quân đội thứ 6 được cử sang tập huấn, học tập tại Trung Quốc. Phát biểu tại buổi Lễ giao nhiệm vụ, Trung tướng Nguyễn Văn Động yêu cầu tất cả cán bộ được cử đi học cần phải nghiêm túc quán triệt mục đích, yêu cầu, ý nghĩa, tầm quan trọng của khóa học và nhấn mạnh: “Các cán bộ được cử đi học đợt này cần phải nghiên cứu sâu lý luận, tiếp thu kinh nghiệm thực tiễn của bạn để về nước vận dụng một cách sáng tạo, khoa học vào quá trình thực hiện nhiệm vụ của đơn vị mình. Từng thành viên phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, khắc phục mọi khó khăn, đoàn kết, giúp đỡ nhau trong suốt quá trình học tập để đạt được kết quả tốt nhất”.

Cục trưởng cũng lưu ý, trong quá trình học tập phải tôn trọng pháp luật của nước bạn, nghiêm chỉnh chấp hành những quy định của cơ sở đào tạo, giữ vững tư thế, lễ tiết, tác phong, hình ảnh đẹp của cán bộ, sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, góp phần thắt chặt mối quan hệ đoàn kết, hữu nghị giữa hai Đảng, hai Nhà nước, quân đội và nhân dân hai nước. Theo chương trình khóa học, đoàn cán bộ chính trị cấp cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ nghiên cứu 10 chuyên đề về các vấn đề lý luận và thực tiễn trong công tác Đảng, công tác chính trị của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Tin, ảnh: THU HÙNG

Đọc bài: 22 cán bộ chính trị, nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới, đi tập huấn tại Trung Quốc (QĐND)

*

IMG_4633

49 Tướng Công An Mới

*

(01/08/2013)

Tác giả : Bùi Tín  

*

 IMG_4094 IMG_4838

Trong quá trình suy thoái không có cách gì cứu vãn nổi của đảng Cộng sản Việt Nam, có những lực lượng bị hư hỏng và thoái hóa theo, rõ ràng nhất là cái gọi là «công an nhân dân» lẽ ra phải gọi là «công an của đảng Cộng sản» mới đúng.

Trách nhiệm về tình trạng đó trước hết thuộc về nhóm lãnh đạo của đảng Cộng sản vì họ đã cố tình biến lực lượng này thành cánh tay phải của đảng, trung thành với đảng, có hiếu với đảng, mù quáng theo đảng, đảng chỉ đâu đánh đấy.

Với ý đồ nham hiểm ấy, lãnh đạo đã nuông chiều lực lượng công an, cho ngành này những đặc quyền đặc lợi, biến nó thành một lũ kiêu binh, bỏ qua những tội lỗi nghiêm trọng nhất của nó, như cướp đất cướp nhà của dân, đánh đập dân, chửi bới dân, móc túi dân một cách có hệ thống, tra tấn người dân lương thiện, yêu nước trong các trụ sở công an.

Mấy năm nay biết bao hình ảnh nhục nhã của ngành công an đã lan truyền khắp cả nước và khắp thế giới, nhưng các tướng lĩnh công an vẫn nhởn nhơ phè phỡn, vênh váo vì tha hồ được thăng quan tấn chức, càng như được khuyến khích lao vào cuộc chiến chống nhân dân.

Đây rõ ràng là cuộc chiến tranh một phía, một bên là công an được vũ trang từ dùi cui, lựu đạn hơi cay, hơi độc đến súng ngắn, súng dài, xe bọc thép, nhà tù, tòa án…, một bên là dân oan, dân bị cướp đất, là nam nữ thanh niên yêu nước như đảng viên Nguyễn Chí Đức, sinh viên Nguyễn Phương Uyên, cô Bùi Minh Hằng…, hay như cụ Lê Hiền Đức, lá cờ đầu chống tham nhũng, trong tay không một tấc sắt, chỉ có ý chí chống ngoại xâm và tấm lòng ngay thẳng yêu tự do và công lý.

Đầu năm 2013 này, mong rằng những con người còn trung thành với nhân dân, còn có tấm lòng thật sự yêu nước, thương dân, hiện còn mang sắc phục công an, từng thề lấy giấc ngủ an lành của người dân làm trọng, hãy lên tiếng công khai đòi sàng lọc lại lực lượng kiêu binh thoái hóa này, kêu gọi những người tốt trong ngành công an tập họp lại để kịp thời chận đứng bàn tay của những kẻ tham quyền cố vị, hung bạo với dân, không chấp hành những lệnh đàn áp người yêu nước.

Tại sao trong các phiên họp Quốc hội, không có một đại biểu nào lên tiếng nêu bật sự suy thoái của ngành công an, trong khi chính một số sỹ quan công an trẻ đã lên mạng tố cáo Đại tướng Lê Hồng Anh chưa một ngày học về an ninh bỗng nhảy lên làm tướng 4 sao. Ông này điều gì cũng ú ớ, bị thuộc cấp đặt tên là Út Heo, Út Tạ, Út Hề Hề, và đã làm cho toàn ngành suy thoái đến tận cùng, vậy mà vẫn được đưa lên làm Ủy viên thường trực Ban Bí thư, trên thực tế là phó Tổng Bí thư. Các sỹ quan công an trẻ này kể rằng trong 2 khóa làm uỷ viên Bộ Chính trị và đại biểu Quốc hội, ông Anh đã không một lần giơ tay phát biểu, không hề có một ý kiến lãnh đạo nào.

Ông Trần Đại Quang cũng chẳng hơn gì ông Út Hề Hề. Ông Đại tướng Quang là tác giả khuyến khích những «danh ngôn» biểu lộ rõ rệt cả tâm địa, tư cách lẫn trình độ văn hóa của ngành công an Viêt Nam ngày nay: «Bịt mồm con hô khẩu hiệu kia!», «Bóp cổ con đang hát kia!», «Tóm cổ lão già cầm đàn!», «Hốt tất cả lên xe!», «Tao sẽ đánh cho mày mù mắt không biết ai đánh!», «Tao sẽ đánh cho mày tuyệt tự, hết đường sinh đẻ!»…

Vậy mà cuối năm 2012, có 34 đại tá công an được thăng cấp thiếu tướng, 14 thiếu tướng lên trung tướng, thượng tướng bộ trưởng lên đại tướng – tổng cộng tất cả có 49 vị tướng mới. Tôi đã được sống hàng chục năm ở các nước dân chủ, hiểu rất rõ rằng tại đây nếu một sỹ quan công an để xảy ra chuyện đánh đập, tra tấn, chửi bới công dân, lột quần áo công dân cả nam và nữ ngoài đường phố, làm chết hàng chục công dân trong trụ sở công an, thì viên sỹ quan đó, bất kể cấp bật là gì, phải trả lời ngay cho báo chí, có thể bị truất chức và bị truy tố cùng hàng loạt sỹ quan công an liên hệ khác. Tôi nhớ 30 năm trước, ở một phường ở Hà Nội, công an chỉ có một anh thiếu úy chỉ huy là cùng, thường là thượng sỹ. Ở toàn quận Đống Đa, chỉ có một thượng úy phụ trách. Trong Sài Gòn cũng thế, một phường có vài công an do một thượng sỹ hay một thiếu úy lo việc hộ khẩu, an ninh, trật tự. Quận lớn mới có một đại úy hay thiếu tá công an.

Hiện nay trong nước công an phường có khi là một thượng tá chỉ huy, nghĩa là một sỹ quan cao cấp dùng để kềm kẹp một nhóm công dân ở một phường. Vượt tất cả các nước phát triển nhất. Lãnh đạo Bộ Công an lúc ấy chỉ có 4 ông tướng, bây giờ là hơn 180 ông tướng và 200 đại tá riêng ở tại bộ. Thật là lạm phát sỹ quan! Chỉ tính riêng các khoản chi tiêu để trả lương và đài thọ nhà cửa, xe cộ, nhân viên phục vụ cho các ông tướng này không thôi cũng đã ngốn hết một phần đáng kể của ngận sách toàn Bộ Công an.

Thật không có sự lãng phí nào khủng khiếp hơn nữa trong một đất nước chưa thoát cảnh nghèo nàn, lạc hậu. Chỉ kể tên các tổng cục thuộc Bộ Công an cũng đã thấy chóng mặt. Nào là Tổng cục An ninh 1, Tổng cục An ninh 2, Tổng cục Xây dựng Lực lượng, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật, Tổng cục Tình báo, Tổng cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm, Tổng cục Cảnh sát Trật tự An toàn Xã hội, Tổng cục Cảnh sát Thi hành án – Hỗ trợ Tư pháp, Bộ Tư lệnh Cảnh vệ, Bộ Tư lệnh Cảnh sát Cơ động… Mỗi tổng cục lại có từ 8 đến 14 cục, vụ. Riêng khối các cơ quan trực thuộc Bộ đã có 20 đầu mối nữa là các viện, vụ, cục trực thuộc, với 6 thứ trưởng, mỗi ông ngự trị một khu có văn phòng riêng… Tổng cộng sỹ quan cấp cao gồm bộ trưởng, thứ trưởng, tổng cục trưởng, tổng cục phó, viện trưởng, viện phó, vụ trưởng, vụ phó, cục trưởng, cục phó… là vừa đúng 1 ngàn. Ít có bộ nào, ngành nào phình to vô hạn đến thế!

Không phải ngẫu nhiên mà so với quân đội, công an có tỷ lệ cấp tướng so với tổng số sỹ quan cao hơn 3 lần và tốc độ thăng cấp nhanh hơn gấp đôi, tuy rằng quân đội cũng là của đảng. Ai yêu nước thật lòng mà không xót xa nghĩ rằng chỉ san sẻ một phần nhỏ chi phí không lồ cho ngành công an kềm kẹp dân, chuyển sang ngành giáo dục hay y tế là có thể cải tiến đáng kể nền giáo dục lạc hậu và hệ thống y tế thê thảm của ta. Chính một nữ cán bộ cao cấp của đảng CS từng là phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước là Tiến sỹ Dương Thu Hương đã phải công khai báo động rằng «không có ai làm mất uy tín và phá hoại đảng CS bằng ngành công an»

. Bùi Tín, VOA’s Blog  

*

IMG_4633

*

TƯ BẢN HOA KỲ SẼ KHÔNG LÀM ĂN AN TOÀN LÂU BỀN Ở VIỆT NAM ÐƯỢC NẾU VIỆT NAM VẪN THI HÀNH  CHÍNH SÁCH KHÁT MÁU ĂN CƯỚP ÐẤT NGƯỜI DÂN, THỰC THI CHUYÊN CHẾ VÔ SẢN BẰNG HỌNG SÚNG VÀ ÁP ÐẶT ÐỘC TÀI ÐỘC ÐẢNG NHƯ HIỆN NAY KHÔNG BẦU CỬ ÐA ÐẢNG  

  CUỘC CÁCH MẠNG DÂN QUYỀN VIỆT NAM DÂN CHÚNG NỔI DẬY TỊCH THU CÁC CƠ SỞ LÀM ĂN DÍNH ÐẾN CHẾ ÐỘ CỌNG SẢN CHẮC CHẮN XẨY RA SẼ BÙNG NỔ TẠI VIỆT NAM NAY MAI VÌ SỰ PHẨN UẤT CỦA 90 TRIỆU DÂN VIỆT ÐÃ LÊN ÐẾN CAO ÐỘ  

  KINH NGHIỆM LÀ HOA KỲ PHẢI SÁNG SUỐT NHƯ TỔNG THỐNG REAGAN ÐÃ LÀM CHO BA LAN LÀ DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN TRƯỚC VÀ LÀM ĂN KINH DOANH SAU MỚI BỀN VỮNG

  *  

VN ‘không đáng’ được ông Obama mời

*

Cập nhật: 15:23 GMT – thứ tư, 17 tháng 7, 2013

Ông Roylance nói VN chưa đáng được ông Obama mời

Cây bút của một tổ chức vận động tự do chính trị của Mỹ, Freedom House, nói rằng Việt Nam chưa đạt được tiến bộ nào về nhân quyền để đáng được mời vào Nhà Trắng và kêu gọi Hoa Kỳ tăng sức ép với Hà Nội về quyền con người.

Trong bài viết mang tựa đề ‘Lời mời Không xứng gửi tới Việt Nam từ Nhà Trắng’, ông Tyler Roylance nói khác với nhiều đối tác khác của Hoa Kỳ ở châu Á, Việt Nam vẫn là một nước độc đảng và chưa làm gì nhiều để đáng được Tổng thống Hoa Kỳ mời tới.  

Ông Roylance nói một trong những trọng tâm của hội đàm giữa Tổng thống Barack Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang tại Nhà Trắng hôm 25/7 sẽ là tranh chấp lãnh hải trên Biển Đông. Việt Nam, theo ông Roylance, có thứ hạng về nhân quyền kém nhất trong số các nước đang tranh chấp với Trung Quốc theo bảng xếp hạng của Freedom House cho năm 2013.

‘Ngoại giao thiển cận’

Biên tập viên của Freedom House nói nhiều người có thể cho rằng Hoa Kỳ cần phải ủng hộ các nước nhỏ hơn trong tranh chấp ở Biển Đông với Trung Quốc cho dù các nước đó có dân chủ hay không. Nhưng ông Roylance Bấm bình luận: “Một vấn đề với cách tiếp cận này [không gắn nhân quyền với kinh tế và quốc phòng] là về cơ bản nó gắn Hoa Kỳ với chế độ hiện nay ở Việt Nam và lờ đi nguyện vọng của người dân Việt Nam. “Một vấn đề với cách tiếp cận này [không gắn nhân quyền với kinh tế và quốc phòng] là về cơ bản nó gắn Hoa Kỳ với chế độ hiện nay ở Việt Nam và lờ đi nguyện vọng của người dân Việt Nam.” Tyler Roylance – Biên tập viên của Freedom House

“Hoa Kỳ đã từng nhiều lần trả giá đắt cho kiểu ngoại giao thiển cận này.” Mặt khác, ông Roylance nói, vấn đề nghiêm trọng hơn là cách tiếp cận như vậy sẽ khiến chính sách Chuyển trọng tâm sang châu Á của Hoa Kỳ bị xem là cố gắng cân bằng [tương quan lực lượng] mà không có giá trị đạo đức và ý thức hệ. “Nó sẽ làm tăng tính thuyết phục cho cách giải thích mang tính dân tộc chủ nghĩa của Trung Quốc mà theo đó Hoa Kỳ cấu kết một cách ích kỷ với các đồng minh trong vùng nhằm vây quanh Trung Quốc để ngăn cản sự trỗi dậy và quyền lực quốc tế của nước này.

“Điều này sẽ khiến người dân Trung Quốc ủng hộ các nhà lãnh đạo độc đoán của họ bất chấp những lời ta thán của họ dưới chế độ đảng trị.” Ông Roylance nói chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ sẽ có cơ sở vững chắc hơn và “đi theo lề phải của lịch sử” nếu họ cam kết mạnh hơn với các khát vọng dân chủ của người dân trong vùng bao gồm cả Việt Nam và Trung Quốc.

Theo nhà theo dõi nhân quyền này, các mối quan hệ song phương của Hoa Kỳ sẽ ổn định và bền vững hơn nếu tiến triển trong lĩnh vực kinh tế và quốc phòng được gắn với tiến bộ về dân chủ.

Ông xem chuyến đi sắp tới của Chủ tịch Trương Tấn Sang tới Hoa Kỳ là cơ hội để Washington dùng những giá trị dân chủ lâu đời để chứng minh cho tính chính danh của chính sách Chuyển trọng tâm sang châu Á của mình. Báo cáo hàng năm của Freedom House, tổ chức ra đời năm 1941 với trụ sở ở Washington DC, vẫn xếp Việt Nam vào diện ‘Không tự do’.

*

IMG_4633  

*

IMG_0058

GIÁO SƯ HOÀNG XUÂN PHÚ TRONG NHÓM LẢNH ÐẠO NÒNG CỐT CÁCH MẠNG 72 VỀ QUYỀN CON NGƯỜI TẠI VIỆT NAM. ÔNG LÀ MỘT NHÀ LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ SẮC BÉN HIỆN NAY ÐƯỢC ÐỒNG BÀO NỂ VÌ

  *  

Hoàng Xuân Phú – Bảng vàng thành tích oanh liệt 80 năm của “đảng ta”  

Hoàng Xuân Phú Tác giả gửi tới Dân Luận

Ghi chú của Dân Luận:

Bài viết được tác giả gửi tới Dân Luận với bút danh Hoàng Xuân Phú, chúng tôi xin lưu ý với bạn đọc rằng chúng tôi chưa kiểm chứng được liệu tác giả bài viết này cũng là tác giả quen thuộc Hoàng Xuân Phú với nhiều bài viết đã được phổ biến trước đó tại trang Dân Luận hay không. Chúng tôi sẽ thông báo kịp thời tới bạn đọc khi nhận được những thông tin mới liên quan.

NHỮNG “THÀNH TỰU” VỀ SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG CSVN 80 NĂM QUA SỰ THẬT LÀ NHƯ THẾ NÀO? ĐẢNG CSVN CÓ THẬT SỰ XỨNG ĐÁNG ĐỂ NGƯỜI DÂN “CHỌN MẶT GỬI VÀNG”(MẶC ĐỊNH VÔ HẠN LÀ NGƯỜI LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC) KHÔNG?

IMG_4094 IMG_4788

Phải công bằng khách quan mà nói: ban đầu với mong muốn độc lập tự chủ cho dân tộc và “giải phóng” giai cấp CN và nhân dân lao động, nhưng do ấu trĩ, mơ hồ, những lãnh tụ tiền bối của đảng CSVN đã ăn phải bả đảng CS Liên Xô và quốc tế CS, dùng việc tuyên truyền “CNXH” (khoa học! – nhưng thực tế là viễn tưởng đến mức ảo tưởng) đã giác ngộ (thực chất là lừa bịp) được người dân theo mình để sẵn sàng chết, và nhiều thế hệ có thể tính đến hàng chục triệu người dân VN từ các phía đã chết vì “sự nghiệp” ấy.

Kết quả của việc lừa bịp của đảng về “giải phóng dân tộc” cộng với khát khao sẵn của người dân về độc lập tự do mà có cuộc CMT8/1945, mà CSVN lấy danh nghĩa phe đồng minh, đã động viên được dân chúng, lợi dụng cơ hội sụp đổ của phát xít mà giành được độc lập. Sau đó, cũng vì khát vọng độc lập và lại được tuyên truyền về “giải phóng giai cấp” (xóa bỏ bất công – để có công bằng xã hội?) nên người dân hăng hái theo đảng đánh Pháp, rồi nghe phe CS phỉnh nịnh, xúi dại, cấp vũ khí cho để trở thành người tiên phong (tay sai?) ngăn chặn CNTB cho Liên xô, Tàu có điều kiện hưởng thái bình (toạ sơn quan hổ đấu) và VN trở nên ”tiền đồn” của …ở ĐNÁ”, “anh hùng” trong việc đuổi Mỹ, lật “Nguỵ”(?) là như thế.

Trong khi đó, các nước khác thì không cần phải trả giá đến mấy triệu sinh mạng mà vẫn có được độc lập thống nhất mà lại có được thêm giàu mạnh, ấm no, tự do, dân chủ thực sự. Thế nhưng bộ máy tuyên truyền của CSVN vẫn cứ tự vỗ ngực ca ngợi và tự hào, và do nhiễm độc nhồi sọ mà nhiều người đến nay vẫn ngộ nhận như vậy.

Sau khi đã nắm được toàn bộ quyền lực, đảng tiếp tục lãnh đạo xây dựng cái “thiên đường” “XHCN” ở ngay dưới hạ giới – VN: Vì đã từng chứng kiến cảnh điêu linh của cải cách ruộng đất những năm 50 TK20, và ít nhiều được sống tự do, dân chủ, và sung túc trong thời kỳ “tư bản thực dân Pháp”, nên khi có hiệp định Giơ-ne-vơ, nhiều người, trong đó có những người công giáo – sợ chủ nghĩa vô thần – cộng sản, những người làm việc cho chế độ cũ, đã di tản vào Nam mong tiếp tục cuộc sống tự do (cuộc di cư này có tổ chức và không có những rủi ro lớn cho người di cư).

Sau đó, xảy ra việc hai bên tố cáo nhau vi phạm Hiệp định đình chiến Giơ-ne-vơ và thực tế phía cách mạng nhà ta đã cài nhiều đảng viên, và cả lực lượng vũ trang, bán vũ trang, ở lại miền Nam để tiếp tục lãnh đạo quần chúng với mục đích thống nhất đất nước bằng đấu tranh chính trị và bạo lực cách mạng – một phần vì vậy mà việc tổng tuyển cử đã không thể thực hiện được trong cả nước.

Chính quyền thân tư bản ở miền Nam tổng tuyển cử riêng, truy lùng những người cộng sản cài cắm ở lại “bất hợp pháp?” – đây là vấn đề mà “ta” vẫn gọi là “Diệm ra luật 10/59, lê máy chém khắp miền Nam, tố cộng, diệt cộng…” đây. Được Liên Xô, Trung Quốc “cổ vũ” (xúi bẩy, xui dại?) và cấp vũ khí (là chủ yếu), đảng ta tiếp tục lãnh đạo dân ta vượt Trường Sơn vào “giải phóng” miền Nam, “giành hết thắng lợi này, đến thắng lợi khác”, đánh cho “Mỹ cút” 1973, “Nguỵ nhào” 1975.

Mà những ngày cuối của cuộc chiến thì dù đã và đang được “giải phóng”, số người dân “ngoan cố” vẫn cứ chạy theo “bám đít” Mỹ “Nguỵ” chứ không muốn ở với chế độ mới với “thiên đường” XHCN”.

Ở miền Bắc, đảng lãnh đạo dân làm cách mạng XHCN bằng “cải tạo quan hệ SX”, với phong trào “hợp tác hoá”, “quốc hữu hoá tư bản tư doanh”, cái thiên đường “XHCN” ở miền Bắc hình thành là các hợp tác xã mà 2 chục năm sau, khi “giải phóng” miền Nam – thì dân miền Nam mới ngớ ra là “cái thiên đường CNXH” hoá ra là rất ư đói rách: thì nông dân suýt chết đói nếu không “nới trói” kịp theo Đại hội 6.

Để “ổn định xã hội”: sau giải phóng, đảng bắt mấy chục vạn kẻ thất trận đi tập trung cải tạo dài hạn (thực chất là tù đày) – vì sợ họ không chịu khuất phục? Đảng tập trung người nhà của “chế độ bại trận” đi xây dựng kinh tế mới; bỏ mặc họ thiếu thốn đói rách.

Đảng xóa “tàn dư” “văn hóa lạc hậu” bằng thủ tiêu các “văn hóa phẩm” dưới chế độ cũ, tịch thu các tác phẩm, kiểm điểm (thậm chí bắt đi cải tạo, xử tù “phản động”, “phản tuyên truyền”) các nhà văn nhà báo viết những gì không ủng hộ quan điểm của đảng, khác quan điểm của đảng, hay chỉ là nói lên tiếng nói tự do của người dân, hay tác phẩm không có tính đảng… làm nhiều nhân tài, nhiều trí thức nhà văn như nhóm “Nhân văn Giai phẩm” ở miền Bắc sau 1954, các văn nghệ sỹ ở miền Nam sau 1975 bị thui chột, o ép, đày đọa, chết oan.

Ngay trong hàng ngũ lãnh đạo của đảng và nhà nước thì người cầm quyền cũng không từ những thủ đoạn và hành động độc ác nào để độc taì về tư tưởng, quan điểm. Họ tàn nhẫn đối với cả ngay chính đồng chí của mình:

Trong đảng từ những năm 60 của thế kỷ 20 đã xuất hiện những người tiến bộ, muốn xây dựng đảng thành một đảng vì dân tộc, muôn thoát ly ảnh hưởng nguy hại làm tay sai cho CS quốc tế chống lại nhân dân, phản bội lại tổ quốc, không muốn theo đuổi chính sách gây chiến biến người dân thành kẻ bắn giết bất lương, nồi da xáo thịt, những người muốn thực hiện tự do dân chủ thực sự cũng bị đảng tìm cách cầm tù, hãm hại dưới danh nghĩa những kẻ ”xét lại chống đảng”, “chống nhà nước” mà những người đó như:

Hoàng Minh Chính – Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin; Vũ Đình Huỳnh – Thư ký chủ tịch Hồ Chí Minh; Đại tá Lê Trọng Nghĩa – Cục trưởng Cục 2 (Cục Tình báo quân đội); Đại tá Lê Minh Nghĩa – Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng; Đại tá Đỗ Đức Kiên – Cục trưởng Cục Tác chiến; Hoàng Thế Dũng – Tổng Biên tập báo Quân đội Nhân dân; Nguyễn Kiến Giang – Phó giám đốc nhà xuất bản Sự Thật, nguyên tỉnh Ủy viên tỉnh Ủy Quảng Bình; Minh Tranh – Giám đốc nhà xuất bản Sự Thật; Trần Minh Việt – Phó bí thư thành ủy Hà Nội, kiêm Phó chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội; Phạm Hữu Viết – Tổng thư kí toà báo Quân Đội Nhân Dân; Nhà báo Vũ Thư Hiên; Ngoại trưởng Ung Văn Khiêm; Thứ trưởng bộ văn hóa Lê Liêm; Thiếu tướng Đặng Kim Giang (Theo Vũ Thư Hiên, ông này cũng bị bắt giam ở Hoả lò); Thứ trưởng bộ quốc phòng trung tướng Nguyễn Văn Vịnh; Phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học nhà nước Bùi Công Trừng…

Những nhân vật xin tị nạn tại Liên Xô: có khoảng 40 người lúc đó đang đi học hay đi công tác ở Liên Xô đã xin ở lại như: Phó chủ tịch Ủy ban Hành chính Hà Nội Nguyễn Minh Cần; Chính uỷ sư đoàn 308; Phó chính uỷ Quân khu khu III đại tá Lê Vinh Quốc; nguyên Tổng biên tập Báo Quân đội Nhân dân thượng tá Ðỗ Văn Doãn.(tất cả bị xử lý đợt đó có đến hơn 300 người)

Sau này còn nhiều người khác muốn “đổi mới”, dân chủ, cũng bị bức hại như: Kim Ngọc (bí thư tỉnh ủy Vĩnh-Phú); Ủy viên bộ chính trị thường trực ban bí thư Trần Xuân Bách; Trung tướng phó tư lệnh quân giải phóng MN phó chủ tịch quốc hội Trần Độ; Phó chủ tịch tổng Công đoàn VN – chủ tịch mặt trận TQVN thành phố HCM Nguyễn Hộ; Bộ trưởng y tế chính phủ Cách mạng lâm thời CHMNVN – BS Dương Quỳnh Hoa; Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên Huỳnh Nhật Hải; Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng kiêm Tỉnh ủy viên dự khuyết Huỳnh Nhật Tấn…

Đảng ngăn cản tự do tôn giáo, tín ngưỡng: phá bỏ nhiều đình chùa, nhà thờ, đền miếu sau 1954, ngăn cản (thậm chí lấy cớ để bắt bớ, đàn áp một số tín đồ) dằn mặt người dân theo đạo, hành đạo – sợ không quản lý được tư tưởng của họ, sợ họ bị tôn giáo “lợi dụng”. Sau 1975, thậm chí đảng còn “quốc doanh” hóa tôn giáo (Phật giáo VN chẳng hạn).

Từ khi giành được quyền lãnh đạo cả nước, đảng với cái nền tảng “sở hữu toàn dân” đã tiến hành “cải tạo quan hệ SX” bằng việc “đánh Tư sản”, ”cải tạo công thương”, “hợp tác hóa” mà kết quả là thủ tiêu sản xuất hàng hoá theo phương thức Tư bản, thủ tiêu cạnh tranh dẫn đến làm suy sụp nền kinh tế công thương nghiệp, cả xã hội thiếu hàng tiêu dùng đến cái kim sợi chỉ cũng đem ra phân phối.

Nhiều nhà tư bản có tầm, có tâm bị tịch thu tài sản, tù đày, chết oan, một số trốn chạy ra nước ngoài không chính thức, một số nộp tiền cho các nhà chức trách “lót tay” để được đi cùng với phong trào vượt biên.

Chính vì thấy rõ được “cái ưu việt, tốt đẹp” của chế độ “ta”, mà trong những năm 75-90, hàng triệu người dân miền Nam và một phần không nhỏ dân miền Bắc đã “bỏ phiếu bằng chân” bằng cuộc vượt biển lớn nhất trong lịch sử loài người, hàng triệu người bất chấp nguy hiểm rủi ro, hải tặc, sóng bão, cá mập, đói khát, thậm chí trong túi không có tiền bạc vẫn đóng bè để tìm đường đến với tự do (từ đây, từ điển ngôn ngữ thế giới có thêm từ vựng mới “Thuyền nhân”).

Tại sao họ từ bỏ “thiên đường XHCN” tốt đẹp để ra đi nhỉ? Mà đa phần họ có làm gì cho chế độ cũ đâu? Họ có “chạy trốn” vì phạm tội gì đâu? Và khi đi có ai muốn quay về không? Tại sao người ta cứ bảo “nếu được đi thì đến cây trụ điện nó cũng đi”? Cho đến nay, vẫn chưa hết hiện tượng “bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi” đó (dù không còn quy chế nhập cư cho người “tỵ nạn”, nhưng 8 tháng đầu năm 2013 vẫn còn có đến hơn 700 người Việt vượt biển tới Úc, 50 người tới Đài Loan …là sao?).

Ngoài ra, do lo sợ “con ngựa thành Tơ-roa” mà chính sách cực đoan “bài Hoa” cũng tạo ra những xáo trộn lớn trong những năm 77-80 tạo cớ cho kẻ thù phương Bắc “dạy cho VN một bài học”.

Trong khi đó, xảy ra cuộc xâm lược “đòi đất” của Polpot ở biên giới Tây Nam được sự hậu thuẫn của quan thầy của chúng là Trung quốc ở biên giới phía Bắc, và sau đó chính Trung Quốc đã đem 60 vạn quân xâm lược các tỉnh biên giới phía Bắc.

Trong mấy cuộc chiến tranh đã qua do đảng lãnh đạo, nếu nói đánh giá khách quan và công bằng, thì đây mới là “công lao” có ý nghĩa nhất của đảng vì đây mới thực sự là cuộc chiến tranh để giữ độc lập, chủ quyền cho tổ quốc (để giữ đất độc lập cho đảng cầm quyền?) – nhưng điều này, “đảng ta” sợ Trung Quốc đến mức không những chẳng dám tự hào (mà còn sợ Trung Quốc đến nỗi cấm cả dân kỷ niệm ngày đánh thắng Trung Quốc xâm lược, tạo điều kiện cho Trung Quốc lập rất nhiều ”nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc” (chết do xâm lược mà được dựng nghĩa trang liệt sỹ ngay trên đất VN – có lẽ nay mai Gò Đống Đa cũng được xây nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc chăng?) – nhất là sau hội nghị Thành Đô đến nay (là hội nghị đầu hàng, bán nước của những người lãnh đạo đảng), họ tôn vinh 16 chữ vàng và 4 tốt, mặc cho TQ cướp biển đảo, lấn đất liền, bắt ngư dân, khoan dầu ngoài biển của VN (làm trò mua tàu ngầm, sắm máy bay SU30, tên lửa S300 để lấy lòng dân hay để gửi phần trăm vào đó?

Vũ khí không xác định rõ kẻ thù thì vũ khi đánh ai, ai dám ra lệnh đánh, ai đánh?). Tới những năm 1989-1992, lo sợ phong trào đòi dân chủ như Đông Âu và Liên Xô làm sụp đổ mình, lãnh đạo đảng “ta” không những không nhận ra quy luật khách quan về sự sụp đổ không thể tránh khỏi được của cái gọi là “lý tưởng CS” và chế độ “CNXH” hoang đường, mà còn bảo thủ khi ông Nguyễn Văn Linh sang Đông Âu với để nghị “cứu CNXH” (chỉ sau đó một tháng thì toàn bộ khối Đông Âu và Liên Xô sụp đổ).

Thất bại với việc cầu và “cứu” CNXH ở Liên xô và Đông âu, đảng ta lúng túng (hết chỗ dựa về hệ tư tưởng?) và, thay vì quay về với quy luật khách quan là lấy chủ nghĩa dân tộc làm trọng như các quốc gia khác trên thế giới, thì lại tiếp tục tôn thờ “ý thức hệ” lỗi thời, mà ngả hẳn vào lòng CS Trung quốc để tiếp tục con đường “XHCN?” (giả cầy).

Bắt đầu từ 9/1990, sau khi những người đứng đầu đảng và nhà nước VN sang Thành Đô (TQ) để “dàn hòa” với “đảng anh em” nhằm “cứu CNXH” (thực chất đây chính là sự đầu hàng nhục nhã đối với kẻ thù của dân tộc cốt chỉ để lấy chỗ dựa tồn tại cho cái “ý thức hệ” cộng sản – đảng CS) mà để có chỗ dựa này cho đảng CSVN, thì ngay sau đó VN đã phải chịu “những điều kiện tiên quyết” (rất đau đớn về biên giới và lãnh thổ…) để đổi lấy việc ”bình thường hóa quan hệ“ giữa hai nước – thực chất là bảo kê cho sự tồn tại của đảng CSVN nhờ vào CS Trung Quốc).

Đây là quyết định mù quáng và nguy hiểm nhất mà hệ lụy của nó thì ngày càng rất rõ ràng. Quay về nước, để ngăn ngừa đối lập, ngăn tự do dân chủ “quá trớn”, đảng chính thức giải tán 2 đảng Xã hội và Dân chủ, mặc dù trước đó chỉ là 2 đảng hình thức, do đảng quản lý và tự đưa thẳng vào

Điều 4 Hiến pháp cái điều rất mất dân chủ và trơ tráo là: chỉ riêng có và duy nhất đảng CS mới được quyền và vĩnh viễn cầm quyền lãnh đạo nhân dân (bất luận đảng xấu tốt ra sao?). Cùng với chế độ công hữu, quy định quản lý đất đai là của “toàn dân”, của chung hoá ra là chẳng của riêng ai, và vì thế người dân đã không làm chủ thực sự mà quyền định đoạt thuộc về nhà nước, trong khi nhà nước là của đảng, mà đảng thì trao toàn quyền cho người trực tiếp cầm quyền, sinh ra tệ cha chung không ai khóc, người có quyền chức tha hồ mặc sức tham ô.

Chính 2 cái “tử huyệt” đó, 2 cái nền tảng đó của CNXH mà đảng có được quyền lực tối đa, quyền lợi tối đa và chính những người có quyền lực đã “tự diễn biến” do cán bộ cầm quyền của đảng đã không thắng được chính mình, thoái hoá biến chất về đạo đức và lối sống rất nhanh (nhất là từ khi “đổi mới” theo “kinh tế thị trường, định hướng XHCN”), biến đảng từ một đảng cách mạng thành một đảng hoạt động chỉ vì quyền lợi của một thiểu số người cầm quyền, “nhóm lợi ích” và lũ mafia thao túng mọi đường lối chính sách của đảng và nhà nước.

Khi đã nắm được toàn bộ quyền lực, các cán bộ có quyền chức từ bắt đầu tư lợi, từ thu vén cá nhân làm giàu, đến tham ô vơ vét, từ sống xa dần cuộc sống người dân đến cuộc sống xa hoa, truỵ lạc, sa đoạ về phẩn chất đạo đức và lối sống người cách mạng.

Cứ vậy quá trình diễn biến “Tham-Sân-Si” làm biến chất người cầm quyền trong đảng, những người này, nhân danh đảng đã dần biến đảng từ một đảng cách mạng, thành một đảng phản động, đi ngược lại lợi ích của dân, thậm chí chống lại nhân dân, mà họ lại đổ cho “thế lực thù địch” đã dùng “diễn biến hòa bình” biến cán bộ của họ thành ”tự diễn biến…”

Hiện nay đã đến “một bộ phận không nhỏ – tức là phần lớn” đảng viên hư hỏng thoái hoá biến chất cách mạng, tham nhũng, hủ hoá về đạo đức lối sống thì lãnh đạo ai? Giới lãnh đạo quyền lực từ hơn chục năm lại đây đã tập hợp thành hệ thống, thành nhóm lợi ích để thao túng đường lối chính sách của đảng và nhà nước, để thực hiện tham nhũng khép kín từ trung ương đến địa phương.

Những quyết sách của họ để lại những hậu quả hết sức nghiêm trọng về kinh tế. Các vụ PMU, Vinashin… và rất nhiều vụ khác bị bưng bít che giấu, đã làm mất đi phần lớn tài sản của quốc gia vào túi các quan tham, quy ra ngang với 60 tỉ USD (1,4triệu tỷ đồng – theo thống kê đã được che đậy bớt của nhà nước), số tiền nợ nước ngoài tới độ kinh khủng (=165 tỉ USD, theo thống kê quốc tế=1,5GDP hàng năm) phải đến 2 năm chỉ làm, không ăn tiêu mới trả nổi.

Trước tình hình đó, chính phủ (X) giao cho các ngân hàng phải gánh nợ (trả tiền thay Vinashin), bù vào sự “thất thoát“ của các doanh nghiệp nhà nước. Chính vì vậy, mà các ngân hàng có chỗ dựa (có lý do để tìm nguồn “bù vào chỗ đã gánh nợ thay”) để tự tung tự tác vơ vét, bằng cho vay nặng lãi làm cho sổ doanh nghiệp đã phá sản có thể tới một nửa số doanh nghiệp từng có, số còn lại đang đứng trước bờ vực phá sản, thị trường nhà đất đóng băng mà để cứu nó thì với riêng HN, nhà nước cần phải bơm ra khoảng vài chục tỷ USD.

Những kẻ cầm quyền tìm mọi cách vơ vét hết tốc lực trong nhiệm kỳ của mình bằng khai thác ồ ạt tài nguyên (dầu mỏ, than, sắt, bô xít, vonfram, …) đem bán, đẻ ra những dự án khủng (đường sắt cao tốc Bắc Nam, Điện hạt nhân, Sân bay Long thành, Sân bay Tiên lãng…) để có cớ vay nợ quốc tế về lấy tiền chi và rút % ra chia nhau.

Bao nhiêu thứ thuế phí liên tục được sáng tác ra để móc hầu bao người dân. Bao nhiêu gạo, cà phê, điều, bao nhiêu cá tôm… đem xuất khẩu để có tiền trả nợ, bù vào thâm thủng, trong khi nhiều vùng sâu vùng xa dân phải ăn mèn mén quanh năm.

Người công nhân “giai cấp tiên phong” (mà đảng luôn nói là người đại diện quyền lợi cho họ) thì thất nghiệp, lương thấp đến độ “khoái ăn sang” mà để có chỗ ở, họ cần mấy trăm năm may ra mới mua nổi một căn hộ vài chục m2, các ngành giáo dục, y tế làm cho người dân điêu đứng khi đi học, thà chịu chết vì không có đủ tiền để đi chữa bệnh, chất lượng giáo dục, y tế quá tồi tệ, các doanh nghiệp độc quyền do nhà nước nắm tự do tăng giá xăng dầu, điện làm cho thu nhập thực tế của người dân liên tục sụt giảm, các loại thuế phí tăng liên tục để móc sạch túi tiền của người dân, nền văn hoá dân tộc bị băng hoại, các giá trị nhân bản bị đảo lộn: tung hô những chuyện chân dài bồ bịch, đĩ điếm, cờ bạc, loạn luân, chém giết, lối sống hủ bại dẫm đạp lên nhau để sống, không coi trọng đạo đức nhân cách kể cả giới lãnh đạo chóp bu.

Trước những đòi hỏi về tự do dân chủ, chống TQ xâm lược, chống tham nhũng…, rất nhiều người nổi tiếng là nhân sỹ, trí thức hàng đầu, nhiều vị là tướng lĩnh lão thành cách mạng và những người có công với nước, những người từng tham gia “khai quốc công thần”, cùng hàng vạn người dân đã mạnh dạn đề xuất nói lên những kiến nghị, góp ý để đảng nhà nước có những cải tổ thích hợp mà trước hết là xây dựng một bản hiến pháp thật sự vì dân, thật sự công bằng dân chủ văn minh tiến bộ làm cơ sở cho sự phát triển tốt đẹp nhất của đất nước.

Nhưng thay vì tiếp thu, khuyến khích người dân để tự điều chỉnh hoàn thiện mình – những người cầm quyền lại tìm cách theo dõi, ngăn cản đe dọa, vu cáo và đàn áp bắt bớ bỏ tù người dân nói lên sự thật, gây lên bao nỗi oan trái và bất bình của những người có tâm có tầm, của những người dân nặng lòng với vận mệnh đất nước; họ thủ tiêu nhân tài bởi không có tuyển dụng cạnh tranh minh bạch…

Ấy vậy nhưng khi “phê và tự phê”, “bỏ phiếu tín nhiệm” (những trò mị dân rẻ tiền đã quá quen thuộc xưa cũ) cả 175 Uỷ viên TW, và 500 ông nghị gật (do đảng chỉ định –vì >92% nghị là đảng viên, quan chức đương chức) không tìm ra được một “con sâu” nào, không quy kết được cho một cá nhân phạm tội nào – chỉ có những kẻ tay sai dưới quyền phải chịu làm hình nhân thế mạng cho họ (nhưng cũng là những án tù rất nhẹ nhàng chưa đủ sức răn đe), hiến pháp thì không do một quốc hội lập hiến thảo ra, cũng không được người dân phúc quyết dưới sự giám sát khách quan công khai minh bạch của quốc tế mà ngay việc gọi là “sửa đổi” thì cũng là trò ảo thuật lừa đảo trí trá chỉ nhằm củng cố thêm độc tài đảng toàn trị mãi mãi và các ông nghị gật phải bỏ phiếu theo lệnh của bộ chính trị CSVN để “thông qua”…

Như vậy xin hỏi quý vị rằng: tình hình đảng và nhà nước ta như thế thì liệu, còn cứu chữa được đảng và chế độ không? Với một thể chế chính trị lạc hậu, phản động, chống lại người dân và còn ngoan cố khư khư giữ gìn thì chỉ là đồng lõa câu giờ vơ vét và gây thêm tội ác với nhân dân?

CẦN PHẢI LÀM RÕ MỘT ĐIỀU: từ khi cướp được chính quyền, đảng CS chỉ chăm lo “dạy” dân ca ngợi “công lao” đảng, “dạy” dân trung thành với việc làm nô lệ cho đảng CS.

Nước người ta thì tự hào là nước làm ra được máy bay, ô tô; dân người ta tự hào đi học không mất tiền đến tận hết đại học, người ốm đau vào bệnh viện không mất tiền, người dân thường cũng được ứng cử và trực tiếp bầu đến tổng thống….

Nhưng dân ta được đảng dạy phải luôn luôn tự hào đánh thắng Pháp Mỹ. Đánh thắng cho ai? – núi xuơng sông máu người dân đổ ra nhưng người dân chẳng những không được tự do mà còn mất tự do hơn chế độ cũ (vậy thắng để làm gì? lấy độc lập cho đất nước hay lấy quyền cho người CS để rồi lại làm tay sai cho CS quốc tế trước đây và tàu cộng khựa ngày nay?).

Khi đánh nhau thì CS nhà ta luôn đem dân ra làm lá chắn (nhất là chống chiến tranh không quân Mỹ ở miền Bắc – vì trận địa, doanh trại quân ta thường làm ở cạnh nhà dân hoặc ngay trong khu dân cư đông đúc hòng làm cho đối phương vì sợ dân chết lây mà không dám đánh?).

Đánh thắng mà ta chết nhiều gấp hàng mấy chục lần phía “địch”, rồi sau khi thắng lại quay ra làm tay sai cho thằng mất dạy khốn nạn hơn thì thắng cái gì? Ai thắng đây?

Đánh thắng bằng giết được nhiều người mà chủ yếu vẫn là những người anh em cùng dòng giống Việt của ta mà giết những ngưòi cùng giòng giống thì nhiều hàng chục lần của ngoại bang thì ta giết nhau nồi da xáo thịt chứ hay ho gì mà khoe mà tự hào – ngu hết chỗ nói.

Hơn nữa, nắm quyền lực bằng cách bắn giết người của chế độ cũ rồi cướp đoạt và áp đặt quyền cai trị của mình đối với dân chúng như đảng CSVN thì đó là hành động cướp đoạt chứ vinh quang vẻ vang gì?

Vẻ vang và vinh quang là phải thắng bằng việc cạnh tranh thi thố tài đức, tâm tầm giữa các đối thủ thông qua tổng tuyển cử ứng cử, tranh cử và bầu cử tự do, dưới sự giám sát khách quan minh bạch quốc tế mà người thắng cử là do người ta được dân tín nhiệm lựa chọn bầu lên mới vẻ vang và vinh quang (vì thế, sự cầm quyền của đảng CSVN xưa nay là bất chính mà người đời hay nói khác đi là không chính danh để cho nó khỏi nặng nề).

Đảng CS ra rả “dạy” và ép người dân phải ghi nhớ “công ơn” đảng (hơn cả công ơn cha mẹ sinh thành nuôi nấng mình, hơn cả tổ tiên gia tộc mình!) để rồi đòi “muôn năm” cai trị dân. (“phạm thượng” trơ tráo nhất là treo mấy cái khẩu hiệu: “đảng CSVN quang vinh muôn năm” lên trên và lên trước cả “nước cộng hòa… VN muôn năm”.

Ngay bảng hiệu cộng sở họ cũng treo tên “đảng ủy…” trước cả “hội đồng nhân dân” và “ủy ban nhân dân”; thái độ hỗn hào lưu manh đó cũng như việc bịp bợm trong lạm dụng ngôn từ, đánh tráo khái niệm: chính quyền CS nhưng ngụy biện là “chính quyền NHÂN DÂN”, báo tiếng nói của đảng nhưng đánh tráo thành báo “NHÂN DÂN”, báo của lực lượng chuyên bảo vệ đảng thì gọi là báo “công an NHÂN DÂN”, “thế lực thù địch của đảng” thì đánh đồng tráo vị thế thành thế lực thù địch của nhân dân… – thế nhưng vẫn leo lẻo nói “dân chủ”, nói quyền lực trên hết thuộc về nhân dân.

Ngay cái gọi là quốc hội, với 92% là đảng viên đương chức được đảng lệnh cho mặt trận tổ quốc bắt dân phải bầu thì làm sao quốc hội là cơ quan đại diện cho quyền lực của người dân? Có tiếng nói của dân? Nó chỉ là bù nhìn làm theo lệnh đảng để lừa bịp quốc tế rằng có quốc hội là dân chủ?

Hiến pháp là luật mẹ của mỗi nước, nó bảo vệ cho mọi người dân. Nhưng hiến pháp VN là nơi đảng kể lể công lao(? tội thành công)trước dân và biến hiến pháp của quốc gia thành một bản nội quy nhà tù để đảng cai trị người dân vĩnh viễn.

Tất cả những tiêu chí phổ quát về những quyền con người trên thế giới bị đảng CS lấy cớ đặc thù mỗi quốc gia để tước đoạt của người dân, không cho nguời dân được hưởng cả những quyền tối thiểu của con người như tự do ngôn luận, tự do tiếp nhận và phổ biến thông tin trên mạng…

Đã vậy, mỗi khi có ý kiến người dân tham gia góp ý, hiến kế, kiến nghị, tố cáo thì họ bỏ ngoài tai, họ tìm cách che giấu sự thật, họ quy kết những người đòi hỏi dân chủ tự do là “gây rối”, “phản động”, “thế lực thù địch”, “tuyên truyền chống phá nhà nước”… để lấy cớ đàn áp, bắt giam, bỏ tù họ. Tóm lại, CNCS thực chất là tà thuyết lừa mỵ giai cấp CN và nhân dân lao động, hay là thứ CN hoang tưởng đã phá sản ở ngay quê hương nó sinh ra và gần hết hệ thống ngay từ cách đây hơn 20 năm – thời gian đó đủ để cho người cầm quyền CS ở VN biết mở mắt ra, không phải ngần ngại gì mà không vứt tổ nó đi, chứ không cần phải chữa chạy với mưu kế “sách lược” gì – nếu thực tâm vì dân vì nước – chẳng qua là kẻ cầm quyền đang lợi dụng nó “chết từ từ” để có thời gian nhằm mưu lợi riêng trong những tháng ngày còn lại.

Chưa bao giờ những vấn đề khó khăn về kinh tế được đảng CS giải quyết một cách căn bản: bởi lẽ cái nền tảng công hữu là nền tảng không cho phép phát huy cái mặt tốt của quản lý, của trách nhiệm cá nhân, là phải tham ô tham nhũng vì nó là một thành phần của hệ thống (tham nhũng là thuộc tính cơ bản và bất biến của mọi chế độ độc tài và là bản chất của chế độ độc tài), là sản xuất không có năng suất cao, chất lượng kém vì không cần cạnh tranh.

Đã là so sánh để thấy tiến bộ hay yếu kém thì phải khách quan, minh bạch, đừng “mèo khen mèo dài đuôi” như vậy, đừng “trung ương hát, quan chức khen hay” như vậy: Để biết mình tiến bộ hay thua kém, người ta không thể so sánh với chính người ta, mà phải so sánh với người khác để thấy mình giỏi giang cao lớn hay yếu kém ở chỗ nào?

Không thể so đứa con của mình 15 tuổi hôm nay, so với chính nó khi 5 tuổi để nói rằng nó đã cao, nặng, và giỏi hơn trước rất nhiều. Mà phải so nó với con nhà hàng xóm cùng lứa tuổi mới biết con nhà mình cao, nặng, và giỏi hơn hay kém hơn? Với một quốc gia cũng vậy, phải so sánh với phần lớn các quốc gia khác khi có cùng một điều kiện, đừng đổ vì chiến tranh (do ai tạo ra? tại sao họ không có chiến tranh? mà mình cứ phải chiến tranh? vẫn có cách tránh chiến tranh khác kia mà, hơn nữa để xảy ra chiến tranh thì lỗi đó có phải là lỗi của dân không?).

Cộng sản, XHCN tốt đẹp nhưng như Bắc Triều Tiên, CNTB xấu xa mà như Hàn Quốc, Thụy Điển thì nên chọn mô hình nào? Đó là một ví dụ về sự tương đồng như nước ta. Vể cái thói tuyên truyền “mèo khen mèo dài đuôi”: những cái thành công tạm thời đạt được là do người cầm quyền bất lực buông xuôi mới thành ra nới trói cho người dân nên đã có những chuyển biến tích cực trong nông nghiệp chứ không phải tài giỏi gì ở người lãnh đạo. “Mất mùa là tại thiên tai, được mùa bởi tại thiên tài đảng ta”, nếu mà đảng có dân chủ và cầu thị thì những tiến bộ đó đã có từ những cuối thập niên 60 TK20 chứ không phải đến 1986.

Còn với các ngành khác, có vẻ ngoài là “tiến bộ, phát triển” như điện, đường xá giao thông, xây dựng là liên quan đến số tiền khủng vay nợ về đầu tư mà dựa vào đó, số % móc ra đút túi các quan nhà ta là rất lớn, đấy không phải là thực lực của nền kinh tế, đó là số tiền vay nợ nước ngoài (con số quốc tế thống kê đến 165-170 tỷ USD, bằng 2.000Mỹ kim/đầu người dân VN) mà nếu người ta đòi thì có mà bán hết thóc gạo, dầu thô, than, sắt, cá tôm, cà phê, các khu đô thị, đường sá… thậm chí cả “gái xuất khẩu” cũng chẳng đủ trả một phần số nợ ấy.

Hiện tại, tất cả tài nguyên đất nước (mỏ dầu, than, sắt, bô xít…) đang bị các “nhóm lợi ích” ồ ạt khai thác vơ vét bán để lấy tiền riêng, vậy vài chục năm nữa thế hệ con cháu đất nước này sống bằng cái gì đây? Đừng thấy bây giờ có nhiều hàng hoá, hàng rẻ hơn thời trước mà cho đấy là “thành tựu” do đảng làm ra.

Nếu không “mở cửa” để được tư bản giãy chết cho tham gia vào cái chợ chung WTO, để mà có hàng mà mua, để có chỗ mà bán hàng, thì đến cái quần lót người dân mặc cũng sẽ còn phải phân phối. Đó là cái thuận lợi thời gian đầu gia nhập WTO mang lại hàng hoá nhiều cho mà mua thôi, cái này là cái ưu thế chung của 20 năm đầu được mua và bán trong cái chợ đó chứ đảng ta tài tướng gì?Tới 2015 là thời điểm đáo hạn dồn dập của các khoản nợ quốc tế, cũng là thời điểm vơ vét của nhiệm kỳ đại hội 11 đảng kết thúc, bấy giờ là thời điểm hết nói phét bắt đầu đấy quý vị ạ.

Nếu là người đang ra sức lập luận bênh vực bao che cho đảng CS (bảo hoàng hơn vua?), vậy quý vị đã xem “dự thảo hiến pháp” của Nhóm kiến nghị 72 chưa? Tại sao nhà cầm quyền VN lại sợ bản kiến nghị 72 đến như vậy? Và bản kiến nghị 72 đó có nội dung “phản động” hay tiến bộ so với bản “hiến pháp của đảng” mà đảng và nhà nước cứ quy chụp, nhưng không vạch được ra cái nội dung nào là “phản động”, chống phá” và không dám công khai và cố tình không công khai?

Để khách quan, quý vị hãy xem kỹ và đối chiếu 2 bản hiến pháp đó mà rút ra lẽ phải. Tại sao có “Tuyên bố công dân tự do”, Góp ý của hội đồng Giám mục VN, mà những lời tuyên bố, kiến nghị, góp ý ấy dù mới được rỉ tai truyền miệng, phải xem lén trên mạng bị tường lửa, dù bị bôi nhọ, ngăn cấm đe dọa, bắt bớ bỏ tù; Sau khi công bố trên mạng chỉ một thời gian ngắn vẫn có hàng chục ngàn người “dám ký tên?”

Do quá khát khao một nước VN có tự do dân chủ, công bằng văn minh và phát triển, một nước VN độc lập tự do, mà ở đó người dân thực sự hạnh phúc ngang với các quốc gia khác trên thế giới, đó là tiếng nói thật lòng, là nguyện vọng tha thiết chính đáng của người dân VN hiện nay. Nhưng trái với những tuyên bố của người cầm quyền rằng “khuyến khích tự do góp ý😄 hiến pháp”, “không có vùng cấm” thì họ lờ tịt, ngăn và giấu không cho dân được biết nội dung kiến nghị 72, tuyên bố công dân tự do, góp ý của hội đổng giám mục… ấy như thế nào, nhưng cứ vu bừa, quy kết láo rằng là “phản động, thế lực thù địch…”.

Về mặt nguyên lý: “tồn tại xã hội quyết định ý thức xã hội”, “cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng”, vậy thế thì với kinh tế như hiện nay (thực chất là kinh tế tư bản, sản xuất theo quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa, lấy lợi nhuận làm hàng đầu, với nhiều thành phần – điều mà trước đây những nhà lý luận CS ra sức phê phán vì cho là bóc lột, thì nay nhổ ra rồi liếm lại), vậy tại sao vẫn đòi một mình một chợ lãnh đạo (thì lãnh đạo sao được với những thành phần ngoài quốc doanh?).

Ngày nay, CNXH kiểu Việt nam là “kinh tế thị trường, theo định hướng XHCN” thì thật là điều nực cười, bởi không thể ăn thịt chó mà lại bảo rẳng tôi đang ăn chay, lừa bịp kiểu này thì liệu lừa được ai? Bế tắc về lý luận đến mức cứ “phát kiến” bừa (đúng hơn là thủ đoạn lừa dân?), bởi chỉ họ mới có quyền nói, còn người dân thì đã bị họ bịt miệng-bịt tai-bịt mắt bằng hệ thống tuyên truyền đồ sộ độc quyền với 17000 người “cả vú lấp miệng em” mà mỗi năm hệ thống này tiêu mất hàng ngàn tỷ tiền thuế của dân đóng góp.

“…KHÔNG THỂ BỊT MIỆNG CẢ MỘT DÂN TỘC MÀ NGƯỜI TA KHÔNG THỂ KHUẤT PHỤC BẰNG LƯỠI KIẾM CỦA ĐAO PHỦ” – kết luận ấy của một nhà báo Pháp thế kỷ trước sau vụ thực dân Pháp hành quyết chém đầu anh hùng Nguyễn Thái Học, Phó đức Chính và các đồng chí của ông – được ghi trên tấm bia tại đài tưởng niệm khởi nghĩa Yên bái phải chăng cũng là lời nhắc nhở với kẻ cầm quyền VN hiện nay?.

Tóm lại, CNXH thực sự là hoang đường, chế độ CSVN thực sự đã trở lên lưu manh phản động. Sẽ không bao giờ đảng CSVN khắc phục được những cái “sai lầm” nếu còn tiếp tục không “nghe dân và vì dân”, quay lưng lại với người dân và còn ngu xuẩn coi Mỹ như một kẻ xâm lược, hay bạc nhược ươn hèn với bọn bành trướng Trung Quốc bằng luận điệu mỵ dân ”nước xa không cứu được lửa gần”, ”lạt mềm buộc chặt?”.

Khỏi phải bàn dài dòng: nếu không đa đảng nhanh thì không những đảng CS không giữ được (ngay cả cái xác chứ đừng nói cái hồn) mà đất nước này sẽ rơi vào tay đại Hán, điều này đang hiện hữu rất nhanh chóng.

Phải nhìn thẳng vào sự thực: Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải là một đảng yêu nước và không ai trong số những người có quyền nhất trong chế độ đặt quyền lợi của đất nước và dân tộc lên trên hết cả.

Họ ứng xử với người dân không khác gì một lực lượng chiếm đóng của tàu cộng. Tất cả đều chủ trương đàn áp thẳng tay mọi khát vọng dân chủ của người dân để ngoan cố tồn tại bất chính. Dù muốn bưng bít sự thật, muốn dập tắt tiếng kêu của người dân bằng những thủ đoạn và hành động nham hiểm độc ác, tàn bạo đến đâu thì những kẻ cầm quyền của đảng CSVN cũng sẽ không bao giờ đạt được mục đích, bởi hướng tới một xã hội tự do dân chủ, một chế độ đa nguyên đa đảng là khát vọng bỏng cháy của con người VN yêu nước yêu tự do, nó phù hợp với xu thế phát triển tất yếu của xã hội loài người – điều này không có một trở lực nào ngăn cản nổi, những kẻ ngoan cố đi ngược lại nguyện vọng tha thiết chính đáng đó của người dân nhất định sẽ bị lịch sử nghiền nát.

Những kẻ lãnh đạo đảng CSVN nghĩ rằng có thể dựa vào Trung Quốc, cùng với việc nắm giữ lực lượng công an và quân đội để khi cần dùng làm công cụ đàn áp người dân để tiếp tục duy trì sự thống trị đất nước. Tội này là gì nếu không là tội của những tên tay sai tiếp tay cho kẻ xâm lược?

Nó còn tệ hơn tội phản quốc, đây đồng thời cũng là một sai lầm lớn cho chính họ. Phải nhìn thẳng vào sự thực: Thủ phạm đã gây ra hàng triệu cái chết cho người dân VN suốt 80 năm qua là đảng CS. Thủ phạm gây ra bao bất công trong XHVN hiện nay là đảng CS. Thủ phạm gây ra sự tụt lùi (hiện nay và mãi mãi về sau cho tương lai dân tộc) so với các nước khác trên thế giới là đảng CS, .

Thủ phạm gây ra sự bạc nhược ươn hèn, quỳ gối làm tay sai cho tàu cộng, bán đất buôn dân là đảng CS. Thủ phạm của nạn tham nhũng vô phương chữa trị là đảng CS. Thủ phạm của việc phá hoại đạo đức con người VN, hủy hoại nền tảng văn hóa truyền thống mỹ tục thuần phong VN hiện nay chính là đảng CS.

ĐẢNG CSVN TỞM LỢM NHƯ THẾ MÀ NHỮNG DƯ LUẬN VIÊN CÒN CỐ BAO CHE BÊNH VỰC MÀ KHÔNG THẤY XẤU HỔ À?

Khách gửi hôm Thứ Tư, 01/01/2014

*

IMG_4633

*

Cong San Viet Nam   sợ đảng viên “đào mồ chôn đảng”*Friday, December 28, 2012 8:20:38 PM

HÀ NỘI (NV) – Lần đầu tiên tại Việt Nam,   các nhà nghiên cứu chính trị cao cấp của Hà Nội tham dự một cuộc hội thảo   diễn ra sáng 27 tháng 12 báo động về nguy cơ “tự diễn biến”.

                                                  IMG_4094                                                           

Ðời sống khó khăn và sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn  của người dân trong xã hội là một trong những mối nguy mà Cong San Viet Nam  lo sợ.   

Báo mạng VNExpress   trích tham luận của ông Vũ Văn Phúc, tổng biên tập Tạp chí Cộng sản đọc tại   hội nghị này “khẩn báo” về “một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái   về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, thờ ơ, dao động tư tưởng, bàng quan   trước vận mệnh của đảng và dân tộc…”

Ông Phúc cho rằng   “con số những người sa vào chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, tham nhũng   hoài nghi về con đường đi lên chủ nghĩa xã hội hiện nay là không nhỏ”. Ông này còn dẫn   giải bài học “tự diễn biến” đã làm sụp đổ chế độ cộng sản ở Liên Xô và Ðông   Âu trước đây, để cho rằng chế độ cộng sản tại Việt Nam cũng đang đứng trước   nguy cơ tan rã.

Mặt khác, phó tổng   cục trưởng Tổng Cục An Ninh 2 Vũ Hải Triều thuộc Bộ Công An xác định rằng   “các thế lực thù địch bên ngoài hiện nay chỉ là một phần, trong khi cán bộ,   đảng viên chống đảng mới là lực lượng chủ yếu đe dọa sự tồn vong của đảng”. Trong khi đó, bà   thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Nguyễn Phương Nga cũng thú nhận rằng nguy cơ sụp đổ   của đảng cộng sản là “có thật,” chứ không phải do họ “tự huyễn hoặc”.

Báo Tiền Phong cho   biết, cuộc hội thảo nói trên do Tạp chí Cộng sản và Tổng Cục Chính Trị thuộc   Bộ Quốc Phòng Cộng Sản Việt Nam tổ chức tại Hà Nội. Qua cuộc hội thảo   này, người ta thấy giới cán bộ cao cấp của Hà Nội hiện nay không mấy quan tâm   đến cái gọi là nguy cơ “diễn biến hòa bình” lâu nay gán cho các lực lượng   chống đối ở hải ngoại.

Bây giờ thì theo   họ, sự bất mãn, lòng căm ghét của chính cán bộ, đảng viên cộng sản mới thực   sự là nguy cơ thúc đẩy sự sụp đổ của chế độ Cộng Sản Việt Nam. (P.L.)  

*

 IMG_4633

 

 

Thanh Hương – Không còn Đảng nhưng vẫn còn mình  

*

Thanh Hương Tác giả gửi đến Dân Luận

Đó là sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng. Nhưng thời buổi giờ đã khác nhiều. Một là do internet, hai là do kinh tế bi đát. Thông tin ngoài Đảng phát triển mạnh mẽ trên mạng trong những năm gần đây đã tác động rất khủng khiếp đến nhận thức của lực lượng công an, nhất là bên an ninh.

Chỉ có không phải là con người thiểu năng thì người đọc mới không hiểu ra được sự thật và đạo đức. Nhưng vì đặc quyền đặc lợi nên họ cố gắng nhổ răng lương tâm mình mà tiếp tục phục vụ Đảng. Tuy vậy, nhân chi sơ tính bản thiện, nên dù muốn hay không thì trong lòng họ vẫn cứ biến chuyển dần từng ngày. Đến một lúc nào đó sẽ dậy sóng.

IMG_5313

Nghe mấy ông lãnh đạo phát biểu vừa rồi thì thấy tình thế của Đảng thật là mong manh quá. Giống như đồng hồ đếm ngược rồi vậy. Bác Trọng thì nhắc đi nhắc lại các cựu chiến binh phải ra sức bảo vệ thành quả cách mạng, bảo vệ Đảng và chế độ. Ngài Thủ tướng thì kêu gào các chú công an phải mau chóng tham mưu cho Đảng và Nhà nước biện pháp chống chiến tranh thông tin, chiến tranh tâm lý và sự hình thành lực lượng đối lập. Ngài phát biểu rất rõ là “một mình ngành công an không thể đảm bảo nhiệm vụ này”. Đó là thừa nhận chính phủ của ngài đã bắt đầu bất lực. Còn Chủ tịch nước thì mong muốn trong tuyệt vọng: “mãi mãi là sao sáng dẫn đường”.

Nhưng đó chỉ là bề nổi. Bên trong lòng dân và các đảng viên còn xáo động hơn nhiều. Những đợt sóng ngầm này đang trổi dậy và sắp tạo ra sóng thần. Đảng đang phải cho rất nhiều thuyết trình viên có nhãn mác bằng cấp học vị như cái lão Trần Đăng Thanh đi rao giảng trấn an và níu kéo lòng dân, nhưng thật đáng thương, cái lý tưởng của Đảng giờ chẳng còn ăn khách nữa mà còn bị phản tác dụng cho nên các ông bà này chỉ còn cách dẹp cái lý tưởng đó qua một bên mà dùng cái sổ hưu để dụ dỗ và dọa dẫm.

Càng nói lại càng lộ bản chất côn đồ của Đảng, suy bụng ta ra bụng người. Các cuộc họp chi bộ phường dành cho các cụ hưu trí đang được tăng cường tuyên truyền luận điệu coi chừng bị trả thù nếu để các thế lực thù địch thay đổi chế độ.

Chắc có một số người lo lắng nhưng phần đông chẳng mấy ai tin thời buổi nay lại còn có thể hành xử giang hồ như Đảng đã từng đối xử với người miền Bắc trong cải cách ruộng đất và miền Nam sau 30/04/75.

Điều này chỉ xảy ra khi những kẻ giáo điều, cơ hội của Đảng giành được quyền kiểm soát, hay theo cách nói của ông Chủ tịch nước là “ra tay nghĩa hiệp” trong cơn biến động chính trị kinh hoàng sắp xảy ra. Nói chung là niềm tin đã vỡ vụn rồi, phải thay đổi thôi. Duy có điều là nó thay đổi thế nào. Hiện nay Đảng chỉ còn hy vọng vào một lực lượng duy nhất để bảo vệ sự cầm quyền của mình là công an, theo như bác Trọng mới đây gọi là lá chắn, thanh kiếm gì đó. Nhưng đội ngũ này cũng đã bắt đầu rệu rã niềm tin và bắt đầu lo sợ rồi.

Là một người từng học ngành an ninh nhưng “may mắn” không được vào ngành công an nên tôi có khá nhiều quan hệ và điều kiện để hiểu rõ tâm tư của lực lượng này. Mấy chục năm nay chính sách của Đảng là tuyển dụng những người có học lực thấp nhưng có lý lịch “tốt” cho vào ngành này.

Thậm chí một số lượng rất đông những người đi nghĩa vụ quân sự, thường là học hành không đàng hoàng nhưng có quan hệ và chạy chọt tốt nên được xung vào lực lượng chiến sĩ công an, thay vì phải vào bộ đội đi đến những vùng xa xôi hẻo lánh. Những bạn trẻ này sau khi hết thời gian nghĩa vụ 18 tháng nếu trở về nhà thì thật tình rất khó kiếm được việc làm. Mà trong thời gian làm chiến sĩ thì được chứng kiến sự sung sướng của những các bộ công an, được hưởng bao nhiêu đặc quyền và còn kiếm chác được rất nhiều từ việc hạch sách dân chúng.

Do vậy một cửa rất thơm mà những bạn trẻ này muốn phấn đấu là chạy tiền để được giữ lại biên chế ngành công an. Rồi sau đó được cho học bổ túc, học tại chức để có tấm bằng đại học mà thực chất chẳng có kiến thức gì nhưng cứ thế mà lên lon. Có những trường hợp còn lấy được cả bằng thạc sĩ, tiến sĩ mới kinh.

Cứ như vậy bao nhiêu năm nên lực lượng này hầu hết là những người không có khả năng làm gì khác ngoài việc vâng lời Đảng làm bất cứ việc gì cho dù rất sai trái và vô đạo đức. Nhưng nói thật là đáng thương cho họ ở chỗ họ chẳng biết đó là sai, là thiếu đạo đức. Họ chỉ có biết cái đúng duy nhất là chỉ thị của Đảng, của cấp trên. Bỏ họ ra ngoài thì thất nghiệp cầm chắc cả đời dù có rất nhiều tiến sĩ, giáo sư.

Cũng có vị học hành đàng hoàng và có kiến thức, học vị và đạo đức thật nhưng số lượng rất ít ỏi. Số như các lão Trần Văn Quang, Trần Đăng Thanh là vô số kể. Không khéo còn nhận lương của cả Đại Hán. Đó là sự thâm độc trong chính sách ngu dân của Đảng.

Nhưng thời buổi giờ đã khác nhiều. Một là do internet, hai là do kinh tế bi đát. Thông tin ngoài Đảng phát triển mạnh mẽ trên mạng trong những năm gần đây đã tác động rất khủng khiếp đến nhận thức của lực lượng công an, nhất là bên an ninh.

Chỉ có không phải là con người thiểu năng thì người đọc mới không hiểu ra được sự thật và đạo đức. Nhưng vì đặc quyền đặc lợi nên họ cố gắng nhổ răng lương tâm mình mà tiếp tục phục vụ Đảng. Tuy vậy, nhân chi sơ tính bản thiện, nên dù muốn hay không thì trong lòng họ vẫn cứ biến chuyển dần từng ngày. Đến một lúc nào đó sẽ dậy sóng.

Hơn nữa cuộc sống đang ngày càng khó khăn và bế tắc. Trước hết nó làm cho niềm tin vào Đảng bốc hơi nhanh chóng, hóa ra Đảng chẳng tài cán gì như Đảng vẫn tự ca ngợi khả năng phát triển kinh tế của mình lâu nay. Chẳng qua là sự vay mượn, chộp giật và tham nhũng. Thứ hai là nó tác động đến thu nhập của họ vì Đảng đã không còn tiền để xông xênh cho họ như trước đây. Dân đến giờ cũng khốn cùng rồi nên khó mà kiếm chác được nhiều. Vậy mà những khoản phải cống nạp (trong ngành thường gọi vui là đóng hụi chết) vẫn không hề giảm nên họ bắt đầu chán ngán và bất mãn. Tâm trạng này ngày càng trầm trọng, mà nhiệm vụ bị giao ngày càng khó khăn là sẽ “tăng cường” đàn áp dân chúng. Từ những dân oan đòi đất, những nông dân phản kháng chống việc tước đoạt đất đai đến công nhân đình công và những người yêu nước biểu tình.

Trước đây họ bị bịt mắt nút tai nên cứ tin là Đảng nói đúng, phải duy trì ổn định chính trị xã hội để phát triển kinh tế nên hăng hái mà làm. Nhưng giờ thì có mù cũng thấy đó là những người dân vô tội bị chà đạp quyền lợi để phục vụ cho những kẻ tham nhũng, bán nước.

Kinh tế phát triển chẳng được bao lâu, giờ thì bất ổn suy xụm chưa biết đến bao giờ. Do vậy bây giờ họ làm cho có làm, vì buộc phải làm theo bắt buộc của Đảng chứ chẳng còn tin là đúng và cần thiết nữa. Nếu trước đây những sĩ quan an ninh lên giọng giáo điều dạy dỗ đúng sai cho những người dân họ bắt về thì giờ đây hầu hết đều tự nhiên phải buộc miệng bảo: “đây là nhiệm vụ chứ chẳng muốn làm thế”.

Đây là một sự chuyển biến nhận thức rất ghê gớm, vì một khi nó đã ăn dần vào ý thức họ thì đến lúc họ sẽ biến chuyển, trở cờ rất nhanh thôi. Hôm rồi thằng bạn là thượng tá an ninh ghé thăm. Nó bảo tâm trạng nó dạo này thật oải, nhất là sau cái vụ biểu tình yêu nước của các lão thành cách mạng chống Trung Quốc vừa rồi. Cấp trên chỉ thị chơi trò không bắt giam, khởi tố nhưng dùng thủ đoạn trấn áp bẩn, ném đá giấu tay để làm nản lòng các vị. Nếu cần thì sẵn sàng đe dọa đến việc làm ăn của người thân của những người này. Nó bảo Thành ủy giờ chẳng dại mà xử lý công khai các vị đó vì như thế dẫn đến loạn chắc. “Mà như vậy tụi tao bị biến thành côn đồ phạm pháp. Sau này sao tránh được tội?”

Nó bảo vậy và nói tiếp rằng mấy ông bà ở trên quá hiểu rằng nếu không trấn áp được lực lượng này thì ngày tàn của chế độ sẽ đếm ngược bằng ngày. Nhưng nó cũng không tin rằng có thể trấn áp được. Nó nói hãy nhìn vào sự phát triển báo mạng ngoài Đảng và lực lượng công an mạng thì thấy. Mấy năm trước cả mấy ngàn công an mạng được trả lương suốt ngày lê la viết comment chửi bới dọa dẫm, đọc, phân tích tìm ra những người viết bài và comment để trấn áp. Lúc đầu thì còn làm được một số “thành tích” vì số lượng dân báo lúc đó còn ít, người đọc cũng chưa nhiều. Số lượng công an mạng áp đảo. Trấn áp được như vậy nhưng báo mạng của dân vẫn phát triển nhanh chóng còn hơn nấm mùa mưa, lấn át, áp đảo ngược lại số công an mạng.

Cho nên bây giờ mọi người chẳng thấy công an mạng nổi bật lên nữa mà chìm nghỉm. Có viết chửi, dọa cũng chẳng có tác dụng gì. Thằng bạn thượng tá tiếp tục khẳng định rằng sau thế giới online thì đời thực offline cũng sẽ diễn ra nhanh chóng tình trạng tương tự như vậy. Có trấn áp thế nào đi nữa thì người ta vẫn nổi lên.

Trên mạng giờ người ta công khai lên tiếng, chẳng giấu tên giấu tuổi gì nữa. Cả mấy ông lãnh đạo cao to nhất cũng bị chửi bằng những cái tên có địa chỉ hẳn hoi. Ngoài việc sách nhiễu ra thì chẳng làm được gì khác. Mà như thế người ta vẫn chẳng sợ.

Nó bảo chắc chẳng bao lâu nữa người dân sẽ ùn ùn xuống đường. Chẳng có lực lượng công an nào mà ngăn cản nổi. “Chạm vào bao tử của dân và danh dự của trí thức rồi, chẳng dễ nữa. Nó bảo thế. Phong trào dân báo đã bùng phát mạnh mẽ, tới đây là phong trào dân xuống đường. Sẽ chặn không nổi nữa.

Rồi nó cũng tỏ ra lo lắng về hậu thay đổi, không biết có bị trả thù không, rồi làm gì để sinh sống. Đó là tâm tư thật của những người thuộc “lá chắn còn Đảng còn mình” vào lúc này. Chỉ cần những xu thế thay đổi làm cho họ tin được rằng họ sẽ không bị truy cứu, trả thù và vẫn có cơ hội để sống bình thường thì sự thay đổi sẽ diễn ra nhanh chóng.

Tức là làm sao để Không còn Đảng nhưng vẫn còn mình”. Việc này khó mà dễ.

Thanh Hương

Admin gửi hôm Thứ Hai, 24/12/2012

*

IMG_4633

Cuc Tng Vn Đng Nhân quyn Vit Nam bt đu ti Quc hi M

IMG_5323

Hàng trăm người Việt từ khắp nước Mỹ, Canada, và các nước Châu Âu tề tựu về thủ đô Washington DC, bắt đầu hai ngày Tổng Vận động Nhân quyền cho Việt Nam 2014 tại Quốc hội Mỹ.

-+

Trà Mi-VOA

26.03.2014

Hàng trăm người Việt từ khắp Hoa Kỳ, Canada, và các nước Châu Âu hôm nay tề tựu về thủ đô Washington DC, bắt đầu hai ngày Tổng Vận động Nhân quyền cho Việt Nam 2014 tại Quốc hội Mỹ. Đây là cuộc vận động thường niên lần thứ ba do Ủy ban Cứu người Vượt biển BPSOS có trụ sở tại bang Virginia (Hoa Kỳ) tổ chức nhằm kêu gọi giới lập pháp Mỹ thúc đẩy Hà Nội cải thiện nhân quyền.   Trưởng ban tổ chức, Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc điều hành BPSOS cho biết trong hai ngày 26 và 27/3, các phái đoàn vận động sẽ có các buổi tiếp xúc trực tiếp với hàng chục thượng nghị sĩ và dân biểu Hoa Kỳ để trình bày thực trạng nhân quyền tại Việt Nam, đề nghị thông qua Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam và Luật Chế Tài Các Vi Phạm Nhân Quyền Ở Việt Nam do hai dân biểu Chris Smith và Ed Royce đề xướng, và yêu cầu Quốc hội Mỹ đặt điều kiện nhân quyền vào các cuộc thương lượng với Việt Nam về Hiệp định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Ông Nguyễn Đình Thắng: “Mục tiêu chính của cuộc vận động là tạo nội lực, tạo ảnh hưởng của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ và tạo ảnh hưởng, tầm vóc cho tiếng nói của những nhà tranh đấu trong nước. Điểm đặc biệt nhất của năm nay là chúng tôi tập trung vào thượng viện nhiều hơn. Đặc điểm thứ hai là năm nay chúng tôi có sự tham gia của phái đoàn khá đông từ Canada, với hy vọng sẽ làm được một cuộc vận động tương tự ở Canada.” Sau các cuộc gặp gỡ, 2 giờ chiều nay Ủy hội Nhân quyền Tom Lantos thuộc Quốc hội Mỹ sẽ mở cuộc điều trần về nạn đàn áp tôn giáo tại Việt Nam trong đó có phần trình bày qua video của một số chức sắc tôn giáo từ trong nước. Chương trình vận động tiếp tục vào sáng mai với cuộc họp khoáng đại với giới chức làm luật Hoa Kỳ ở trụ sở Quốc hội trước khi Hội nghị Xã hội Dân sự Việt Nam khai diễn tại đây vào buổi chiều.

Giám đốc điều hành BPSOS Nguyễn Ðình Thắng.

Ban tổ chức cho biết Hội nghị sẽ quy tụ phần tham luận của 18 diễn giả bao gồm các nhà bảo vệ nhân quyền trong và ngoài nước, các chuyên gia nghiên cứu về nhân quyền quốc tế, và các dân biểu như Chris Smith, Frank Wolf, và Alan Lowenthal. Một diễn giả tham luận Hội nghị Xã hội Dân sự ngày mai, ông Vũ Quốc Dụng từ Đức, Chủ tịch tổ chức nhân quyền VETO gồm mạng lưới các nhà bảo vệ nhân quyền ở Châu Âu, cho biết: “Tôi tham gia chính là tham luận trong ngày mai tại Hội nghị Xã hội Dân sự Việt Nam với đề tài vận động quốc tế. Chúng tôi sang đây thứ nhất để nối kết với các tổ chức bên này, thứ hai để học hỏi thêm kinh nghiệm của những anh em bên Mỹ cho tổ chức VETO của chúng tôi, mạng lưới những người bảo vệ nhân quyền ở Châu Âu.” Tất cả các sinh hoạt của kỳ Tổng vận động nhân quyền cho Việt Nam lần này sẽ được truyền hình trực tuyến qua các trang mạng xã hội để mọi người khắp nơi có thể theo dõi.

Cuộc Tổng Vận Động Nhân quyền Việt Nam bắt đầu tại Quốc hội Mỹ

Ngoài trọng tâm vận động tại Quốc hội, các phái đoàn cũng có các cuộc họp với Bộ Ngoại Giao và Phòng Đại Diện Thương mại Hoa Kỳ, cơ quan chịu trách nhiệm về thương lượng Hiệp định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương để vận động quan tâm đến vấn đề nhân quyền Việt Nam trong các mối quan hệ giữa Washington với nhà cầm quyền Hà Nội. Ngày Vận động Nhân quyền Việt Nam hằng năm quy tụ đông đảo người Việt từ các nơi đổ về các cơ quan hành pháp, lập pháp Hoa Kỳ mà nổi bật nhất là cuộc tiếp xúc của hàng trăm người Việt với giới chức hành pháp Mỹ tại Tòa Bạch Ốc hồi tháng 3 năm 2011 để trao thỉnh nguyện thư yêu cầu áp lực cải thiện nhân quyền tại Việt Nam.

*

IMG_4633

*

TIEN BOI TRON, LAI QUA DANG RUT RUOT DUONG SA VIET NAM

“Tiền bôi trơn, lại quả đang rút ruột đường sá Việt Nam”

 

“Do bị rút ruột lấy tiền bôi trơn, lại quả nên đường sá Việt Nam đắt gắp đôi, gấp ba Mỹ, Trung Quốc. Điều đó cho thấy dù bộ máy rất đồ sộ, hệ thống luật pháp rất ghê nhưng vẫn bất lực trước tham nhũng!”, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói.

Trao đổi với phóng viên Dân trí, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan đánh giá cao phản ứng nhanh của Bộ GTVT qua việc đình chỉ cán bộ Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam để làm rõ những lùm xùm liên quan đến nghi án “lại quả” hơn 16 tỷ đồng thuộc tuyến đường sắt đô thị số 1 Hà Nội (Yên Viên – Ngọc Hồi).

Dự án càng to tham nhũng càng lớn

Những lùm xùm liên quan đến nghi án nhận hối lộ đang được làm rõ. Kết quả xác minh còn phải chờ nhưng đây không phải lần đầu quan chức ngành giao thông bị “tố” từ phía đối tác nước ngoài như này cho thấy điều gì trong đầu tư công hiện nay, thưa bà?

Ít nhiều cũng thấy được sự gian dối trong xây dựng công trình như thế nào. Nó làm tăng sự cảnh giác của các nhà tài trợ bên ngoài đối với Việt Nam. Điều đó cũng làm tăng thêm các mối nghi ngờ vẫn có trong dân về tình trạng tham nhũng, thất thoát, trong các dự án, nhất là đầu tư công.

IMG_3894

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho rằng dự án càng to tham nhũng càng lớn.

ODA cũng là một nguồn cho đầu tư công của nhà nước nhưng cách làm âu nay thực sự rất nhiều bất cập. Do vậy, những lùm xùm liên quan đến số tiền “lại quả” ở Tổng Công ty Đường sắt khiến tôi không mấy ngạc nhiên. Tôi chỉ buồn một chút vì chúng ta nói thì rất ghê, bộ máy cũng rất đồ sộ nhưng gần như hoàn toàn bất lực, chẳng làm gì được tham nhũng mà cứ phải để bên ngoài phát hiện ra mới vào cuộc.

So sánh con số 16 tỷ đồng tiền “lại quả” cũng như tầm quan trọng của dự án đường sắt đô thị Hà Nội với vụ Huỳnh Ngọc Sỹ trước đây, bà đánh giá thế nào về mức độ nghiêm trọng của vụ việc lần này?

Những con số thể hiện một điều, dự án càng to quy mô tham nhũng càng lớn. Lần này số tiền không chỉ lớn hơn so với vụ Huỳnh Ngọc Sỹ mà so với các dự tương tự ở nước khác (Indonesia, Uzbekistan…) dường như mức độ tham nhũng ở Việt Nam cũng lớn hơn, nghiêm trọng hơn bạn bè lân cận.

Vấn đề này, tôi thấy cũng phù hợp với những vấn nạn ông Bùi Quang Vinh – Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư – đề cập khi thảo luận về Luật Đầu tư công, đó là các dự án tăng giá gấp 3 so với ban đầu. Ông Đinh La Thăng – Bộ trưởng Bộ GTVT cũng cho biết, dự án về giao thông, chi phí cũng tăng gấp 2 – 3 lần. Do vậy, Việt Nam mới có những con đường đắt nhất hành tinh.

Sự việc được tờ báo lớn nhất nước Nhật đưa tin rất chi tiết. Như vậy chúng ta đủ cơ sở khởi tố vụ việc hay chưa?

Bước đầu tiên chúng ta phải điều tra làm rõ thông tin. Tôi thấy đợt này, Bộ GTVT phản ứng nhanh hơn rất nhiều so với vụ ông Huỳnh Ngọc Sỹ trước đây. Phản ứng đầu tiên của Bộ GTVT là ngồi họp với nhau ngay trong ngày nghỉ để đưa ra quyết định đình chỉ công tác những người ở Ban quản lý dự án để điều tra. Bộ GTVT vào cuộc nhanh như vậy nên tôi hi vọng vụ việc được làm nghiêm túc để kiên quyết trừng phạt những người liên quan đến tham ô, tham nhũng.

Trước đây, phải mất rất nhiều thời gian chúng ta mới xử được vụ Huỳnh Ngọc Sỹ. Bà có lo ngại vụ này diễn ra tương tự như vậy không?

Bài học từ vụ Huỳnh Ngọc Sỹ trước đây đã rõ, khi mình chần chừ thì sẽ gây phản ứng bất lợi với bên ngoài. Tôi nhớ trong vụ việc đó, phía Nhật đã đưa ra lời đe dọa có thể cắt viện trợ ODA cho Việt Nam. Từ những điều đó, chúng ta cần phải rút kinh nghiệm, đừng để đối tác bên ngoài mất niềm tin vào Việt Nam hay người dân bất bình hơn nữa.

Chi phí cao, chất lượng thấp

Dự án đường cao tốc ở Việt Nam thường đắt gấp đôi ở Mỹ, Trung Quốc nhưng thông xe được ít ngày đã thấy ổ voi, ổ gà. Có ý kiến cho rằng, do dự án bị rút ruột quá nhiều tiền để “bôi trơn”, “lại quả” nên mới đắt đỏ thuộc dạng “nhất hành tinh”?

Chắc chắn là như vậy! Không có gì khác để có thể giải thích chi phí xây dựng đường xá ở Việt Nam lại đắt hơn chi phí ở Mỹ và Trung Quốc ngoài những lý do đó (tiền bôi trơn, lại quả). Ngoài việc chi phí làm đường sá đắt hơn, chất lượng công trình cũng tệ hơn đáng kể so với Mỹ và Trung Quốc. Điều đó cho thấy sự yếu kém của chúng ta ở rất nhiều mặt từ hệ thống lập dự án, đấu thầu, tư vấn giám sát, kiểm định, nghiệm thu… Tất cả các khâu đó có vấn đề hết mới dẫn đến kết quả chi phí cao mà chất lượng thấp.

Hàng loạt các đại án tham nhũng được đưa ra xét xử trong thời gian qua mà các vụ án mới vẫn tiếp tục nhen nhóm, phát lộ mỗi ngày. Phải chăng, cách xử của chúng ta chưa đủ nghiêm để răn đe người khác, hệ thống pháp luật còn nhiều kẽ hở cho kẻ xấu lợi dụng?

Các vụ việc chỉ dừng lại ở những cá nhân nào đó không thể chạy trốn được nữa thì mới ra mặt để xử lý. Như vụ án Dương Chí Dũng thuộc loại lớn nhất nhưng đến giờ cũng bị tắc… Tôi thấy tham nhũng phải có đường dây, nhưng điều vô lý là khi xét xử, chỉ một người chịu tội. Còn xung quanh người đó, cấp trên, cấp dưới, ai hậu thuẫn thì khó quét tới.

Với vụ lại quả lần này, việc đình chỉ những người có liên quan như vậy là đúng rồi nhưng phải xét kỹ thêm những ai có thể liên quan. Đánh tham nhũng mà chỉ rút được vài cái dây, chặt được vài nhánh rồi thôi thì không giải quyết được tận gốc rễ của vấn đề.

Bà có lo ngại vụ việc sẽ ảnh hưởng đến nguồn vốn ODA rót cho Việt Nam trong thời gian tới hay không?

Mối lo đó cũng có một phần, nhưng tôi thấy đáng tiếc là khi Việt Nam đã là nước thu nhập trung bình thì phải điều chỉnh dần, bớt dựa vào ODA. Điều quan trọng lúc này là phải phát triển bằng các nguồn lực trong nước, làm sao khơi dậy được sức dân, doanh nghiệp chứ đừng quá hào hứng quá với ngồn đầu tư từ bên ngoài.

Xin cảm ơn bà!

Quang Phong (thực hiện)

Đọc bài: “Tiền bôi trơn, lại quả đang rút ruột đường sá Việt Nam” (Dân Trí)

Admin gửi hôm Thứ Tư, 26/03/2014

*

NGUYEN THI TU HUY   –     BAO GIO ANH THOI SONG HEN

Nguyễn Thị Từ Huy – Bao giờ anh thôi sống hèn? 

Nguyễn Thị Từ Huy

Theo blog Quê Choa

IMG_5318

Hôm nay tôi đọc được bài báo « Xem nông dân Hưng Yên kéo bừa thay trâu », ở link này: http://www.baomoi.com/Xem-nong-dan-Hung-Yen-keo-bua-thay-trau/144/7784090.epi

và thấy những hình ảnh người nông dân, trong thời đại được tuyên bố là công nghiệp hóa, phải dùng sức mình kéo bừa. Và nhất là, phụ nữ phải thay trâu kéo cày, như thế này:

Đàn ông các anh, nhìn cảnh này có nghĩ gì không, có cảm thấy gì không ?

Các anh nói gì khi đặt hình ảnh này cạnh câu khẩu ngôn được treo khắp mọi vùng miền trên đất nước này: « Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh, hạnh phúc » ?

Hay là các anh sẽ chẳng nghĩ gì, chẳng cảm thấy gì, chẳng nói gì hết và chẳng làm gì hết? Chẳng làm gì hết trước việc những người phụ nữ của mình bị bán đi làm nô lệ tình dục cho đàn ông nước ngoài, chẳng làm gì hết trước việc những người phụ nữ của mình phải làm cái công việc vốn là của con trâu (than ôi, dưới thời phong kiến phụ nữ không phải kéo cày), chẳng làm gì hết khi những người phụ nữ của mình bị đẩy ra đường, bị bỏ đói, bị đối xử bất công (trường hợp của Nhã Thuyên, của cô Nguyễn Thị Bình còn đang là thời sự đấy thôi). Đa số các anh chẳng làm gì hết, thế nhưng ngày mồng tám tháng ba vẫn còn có thể thốt ra được những lời chúc mừng mỹ miều cho phụ nữ.

Cũng tương tự như việc đa số các anh im lặng, buông xuôi, trước những dấu hiệu rõ rệt, không thể phủ nhận, về sự lệ thuộc của đất nước này vào Trung Quốc.

Cá nhân tôi, từ những gì nhìn thấy và biết được, tôi cho rằng sở dĩ có tình trạng phụ nữ phải kéo cày như thế này, sở dĩ có sự suy thoái toàn diện của xã hội hiện nay, có sự mất độc lập quốc gia hiện nay là vì đa số đàn ông các anh hèn và quá hèn. Không phải các anh không biết, không phải các anh không thấy. Các anh thấy hết, biết hết, nhưng nhắm mắt làm ngơ, lấy im lặng và nhẫn nhục làm mục đích tồn tại.

Tôi muốn hỏi tất cả đàn ông các anh, những người đàn ông của chúng tôi, câu này:

« Bao giờ các anh sẽ thôi tán phét trong các quán nhậu ? Bao giờ các anh quyết định thôi sống hèn ? »

Hậu mồng tám tháng ba Nguyễn Thị Từ Huy

Thuốc Lá gửi hôm Chủ Nhật, 16/03/2014

IMG_4633

Đảng Dân Chủ Xã Hội Cho Việt Nam

(08/22/2013)

Tác giả : Nguyễn Xuân Nghĩa & Vũ Hoàng RFA

*

…giới trẻ có hiểu biết có thể góp phần quan trọng cho sự xoay chuyển về tư duy tại Việt Nam. Tại Việt Nam, một số đảng viên kỳ cựu và cao niên của đảng Cộng sản đã kêu gọi cùng nhau bỏ đảng để lập ra một đảng chính trị mới, hiện diện song hành và đối lập với đảng Cộng sản, dưới tên gọi là đảng Dân Chủ Xã Hội.

Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu về nội dung và chủ trương kinh tế của một đảng “Dân Chủ Xã Hội” như đã thấy tại nhiều xứ khác. Xin quý thính giả theo dõi phần phân tích của chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa về vấn đề này.

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, từ mấy năm nay, người ta thấy nổi lên trào lưu kêu gọi cải cách toàn diện ở Việt Nam và xuất phát từ những nhân vật xưa kia từng phục vụ, hoặc có thiện cảm với chế độ, hoặc còn là đảng viên đảng Cộng sản. Thí dụ như năm 2011 có kiến nghị rồi ý kiến công khai vào các Tháng Bảy, Tháng Chín; qua năm 2012 thì họ gửi thư ngỏ lên lãnh đạo về cùng yêu cầu đó; đầu năm nay thì có 72 nhân sĩ và trí thức đưa ra kiến nghị tương tự để cứu nguy Việt Nam trước nhiều vấn đề dồn dập về kinh tế và an ninh. Song song, một tầng lớp trẻ của Việt Nam đã phát biểu nguyện vọng qua nhiều diễn đàn khác nhau, nhưng khác với các nhân vật tương đối cao niên kia, thành phần trẻ đã bị giam cầm rồi còn bị truy tố về tội danh như có âm mưu lật đổ chế độ. Trong bối cảnh đó thì tuần qua đã có những kêu gọi và vận động liên tục của hai ông Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận về việc đồng loạt ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam để thành lập đảng Dân Chủ Xã Hội. Thưa ông Nghĩa, thuần về kinh tế thì ông nghĩ sao về sự xuất hiện của một đảng Dân Chủ Xã Hội như đang được kêu gọi?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Như mọi người bình thường, tôi thiển nghĩ đây là biến cố đáng chú ý vì lời kêu gọi xuất phát từ các nhân vật đã từng là đảng viên Cộng sản trong nhiều năm, dù không thuộc vào tầng lớp lãnh đạo. Dĩ nhiên là lời kêu gọi phải có sự phối hợp hay kết hợp với những vận động khá rộng rãi từ nhiều năm nay như ông vừa nhắc lại. Một cách khách quan thì đây là một sự chuyển động có ý nghĩa tốt đẹp cho Việt Nam vì không ai có thể phủ nhận là xứ này cần thay đổi để ra khỏi những bế tắc và rủi ro. Đi vào câu hỏi ông nêu về khía cạnh kinh tế của một đảng Dân Chủ Xã Hội, tôi nghĩ là tình hình còn quá mới để ta có thể biết được chủ trương kinh tế của những người đề xướng.

Vũ Hoàng: Qua lời phát biểu của các nhân vật công khai đề xướng, dư luận chú ý đến hai chi tiết. Thứ nhất là sự hiện hữu trước đây của hai đảng Dân Chủ và Xã hội, sau này lại bị đảng Cộng sản giải thể, cho nên việc lập ra một đảng Dân Chủ Xã Hội có thể là một nối tiếp tốt đẹp hơn khi Việt Nam có chế độ đa đảng. Thứ hai là luận cứ có vẻ ôn hòa hơn của Karl Marx khi về già, cho nên sự hiện hữu của đảng Dân Chủ Xã Hội bên cạnh đảng Cộng sản có khi là một biểu hiện khác của lý tưởng cách mạng do Marx đề ra từ cuối thế kỷ 19. Ông nghĩ sao về hai chi tiết này?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi vẫn cho là còn quá mới để ta hiểu ra nội dung hay tôn chỉ của đảng Dân Chủ Xã Hội, có khi là biểu hiện lý tưởng của hai yêu cần theu chốt nhất là dân chủ về chính trị và xã hội về chính sách. Còn chi tiết về “Marx trẻ” hay “Marx già” thuộc lĩnh vực hàn lâm và có lẽ là mối quan tâm của giới lý luận. Họ muốn thực hiện lý tưởng công bằng xã hội mà không ôm lấy lý luận đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản của Marx, về sau được Lenin khai triển và áp dụng thành hệ thống tư tưởng Mác-Lenin, nay vẫn được Trung Quốc và Việt Nam đề cao.

Vũ Hoàng: Chúng tôi biết rằng ông tránh bình luận về chính trị hàn lâm mà muốn tập trung vào đề tài kinh tế của tiết mục này. Nhưng thưa ông, từ nhà tư tưởng Adam Smith vào thế kỷ 18 đến Marx vào thế kỷ 19 thì kinh tế và chính trị là hai mặt khó tách rời, cho nên ngay từ đầu, khoa kinh tế mới có tên gọi là “kinh tế chính trị học”. Nếu chúng ta nhìn trong một viễn cảnh dài thì sự xuất hiện của một chính đảng như đảng Dân Chủ Xã Hội có đóng góp gì cho kinh tế Việt Nam? Một cách cụ thể, nhiều nước dân chủ cũng có đảng Dân Chủ Xã Hội hoặc dưới một tên gọi khác như đảng Lao Động hay đảng Xã Hội. Ông trả lời thế nào về chuyện này?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi xin được đi từ viễn cảnh dài đó để mình hiểu ra tự sự trước khi nói đến chuyện kinh tế của riêng Việt Nam. – Thứ nhất, ta cần thấy một thực tế là tầm hiểu biết có giới hạn của mọi người trước nhiều biến cố lớn của nhân loại. Thí dụ như cuộc cách mạng chính trị tại Pháp vào cuối thế kỷ 18 cũng có khía cạnh tôn giáo, hay cuộc cách mạng công nghiệp tại Anh sau đó cũng có khía cạnh xã hội. Hai biến cố ấy gây ra phản ứng dội ngược về cả chính trị, tôn giáo lẫn kinh tế và xã hội khi tiến trình sản xuất bị đảo lộn.

Trong nhất thời, sự đảo lộn đó dẫn tới sự hình thành của tư tưởng cách mạng và lý luận xã hội chủ nghĩa, với hàm ý là phải quan tâm đến công bằng xã hội và số phận của thành phần lao động bị xáo trộn và thiệt thòi nhất, là lực lượng thợ thuyền. – Từ đó Âu Châu mới xuất hiện trào lưu gọi xã hội, theo hướng ôn hoà hay cực đoan, cải lương hay cách mạng, kết tinh vào các phong trào gọi là đệ nhất, đệ nhị hay đệ tam quốc tế…. Giữa những biến động này, ta không quên phần đóng góp quan trọng của dân tộc Đức về triết học, hay của dân tộc Nga về vai trò của bạo lực và ách độc tài. Hai đóng góp này kết tinh vào chủ nghĩa Mác-Lenin và tổ chức “Đệ tam Quốc tế” do Lenin dựng ra năm 1919 sau cuộc Cách mạng Nga. – Nói vắn tắt lại, tư tưởng xã hội hay lý luận về xã hội chủ nghĩa xuất phát trước tiên từ Âu Châu vào thế kỷ 19 và lan qua các châu lục khác trong thế kỷ 20. Nhưng đáng tiếc là phương pháp bạo động tinh vi của Lenin đã cưỡng đoạt lý tưởng ban đầu, khiến các tư tưởng xã hội kia đều bị diệt. Nôm na là khi phe “đệ tam” cầm quyền thì “đệ nhị” hay “đệ tứ” đều bị thủ tiêu hoặc vào tù.

Việt Nam cũng không ra khỏi thảm kịch đó từ khi lý tưởng xã hội và độc lập của các nhà cách mạng tiền bối thời chống Pháp bị xu hướng “Đệ tam Quốc tế” sang đoạt và làm tha hóa với sự xuất hiện của các đảng Cộng sản, như tại Pháp năm 1920, tại Trung Quốc năm 1921 hay tại Việt Nam vào năm 1930. Cũng vì vậy và do lý luận về chuyên chính vô sản, xã hội chủ nghĩa mới bị đồng hóa với cộng sản, và biến chất thành một ách chuyên chính trên đầu giai cấp vô sản.

Vũ Hoàng: Phải chăng vì vậy mà ngày nay cứ nói đến “xã hội chủ nghĩa”, dư luận lại rùng mình nghĩ đến tai họa của ý thức hệ cộng sản? Vả lại, hai đảng Cộng sản của Trung Quốc và Việt Nam đều chủ trương xây dựng chủ nghĩa xã hội và làm nhiều người bị dị ứng với chữ “xã hội chủ nghĩa”?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Thưa rằng đúng vậy và tôi trộm nghĩ rằng những người muốn lập ra đảng Dân Chủ Xã Hội cho Việt Nam đang nhấn mạnh đến khía cạnh Dân Chủ, tức là chấm dứt ách độc đảng của lý luận chuyên chính vô sản và nguyên tắc độc tài ngụy danh là “dân chủ tập trung” để nhờ đó thực hiện một chế độ kinh tế công bằng hơn cho xã hội.

Vũ Hoàng: Ông bắt đầu nhắc đến một chế độ kinh tế khác có nội dung công bằng hơn. Phải chăng, đấy là chủ trương kinh tế của những người muốn lập ra một đảng Dân Chủ Xã Hội?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi trộm nghĩ vậy vì mặc dù mới chỉ tập trung vào ưu tiên chính trị là xây dựng một sân chơi dân chủ, thì người ta vẫn sẽ phải tìm ra giải đáp cho câu hỏi là “dân chủ để làm gì?” Chế độ dân chủ không thể là mục tiêu hay lý tưởng có khả năng giải quyết mọi vấn đề. Nó chỉ là chế độ ít tệ hại nhất vì tạo điều kiện cho sự cải sửa kinh tế và thăng tiến xã hội. – Thuần về kinh tế và xã hội, Việt Nam hiện có nền kinh tế bất ổn và xã hội bất công với một thiểu số có quá nhiều đặc lợi nhờ đặc quyền tập trung vào trong tay các đảng viên và thân tộc trong khi đại đa số chưa có tiềm năng phát triển cho sự giàu mạnh của cả quốc gia.

Đáng lẽ, cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa” hiện nay phải tập trung vào việc nâng cao mức sống và tầm nhìn cho đại đa số bần cùng ở dưới. Khoảng trống này về lý luận và tôn chỉ có thể là một ưu tiên cho đảng Dân Chủ Xã Hội. Những người chủ trương phát triển kinh tế bằng quy luật thị trường và quyền tự do kinh doanh lẫn quyền tư hữu, tức là thuộc về một xu hướng bảo thủ hay tự do hơn xu hướng xã hội, cũng không thể phủ nhận được ưu tiên này.

Vũ Hoàng: Ông vừa nhắc đến hai xu hướng tự do và xã hội mà ta có thể thấy trong các nước khác. Ở Việt Nam thì ra sao và ngoài đảng Dân Chủ Xã Hội, xứ này có cần một đảng khác hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi nghĩ mỗi quốc gia vào mỗi thời đều có những ưu tiên riêng nên mới có thay đổi trong kết quả bầu cử và ưu tiên của xứ này không nhất thiết là chân lý cho xứ khác. Nói chung, xu hướng tự do thì chú ý đến phát triển kinh tế để tạo ra của cải và trong tiến trình phát triển thì cũng có những người bị thua sút. Khi ấy, xu hướng xã hội mới đòi tái phân lại của cải đó để tiến tới công bằng hoặc ít ra giảm thiểu nạn bất công. Nhưng nếu xứ sở chưa có của cải thì chỉ tái phân sự nghèo khổ, vì vậy mỗi giai đoạn lại có một ưu tiên và không một đảng nào lại có độc quyền chân lý để cầm quyền mãi mãi.

Trường hợp của Việt Nam cũng vậy. Trong hiện tại, các chuyên gia hay trí thức thất vọng với chế độ đều có chung cái nhìn là phải ra khỏi tình trạng quá sức bất công hiện nay và dân chủ là một bước cần thiết. Nếu họ làm cho người dân hiểu rõ như vậy thì sẽ có khả năng vận động rộng lớn hơn.

VŨ HOÀNG: Thưa ông, chúng ta vừa nói đến ba ưu tiên xã hội, kinh tế và chính trị của yêu cầu đa đảng tại Việt Nam. Nhưng với nhiều người thì còn một bài toán ưu tiên hơn nữa, đó là an ninh của Việt Nam ở bên cạnh Trung Quốc. Ông nghĩ sao về ưu tiên này?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi cứ hay nói ngược nhưng cho rằng chính mối lo của người Việt về nguy cơ bị mất độc lập vào tay Trung Quốc sẽ là yếu tố góp phần then chốt cho sự chuyển hóa về xã hội, kinh tế và chính trị. Trước hết, sở dĩ mối nguy Trung Quốc lại trở thành sinh tử vì vai trò của đảng Cộng sản hiện nay. Thứ hai, về lý luận thì mô hình đang phá sản của Trung Quốc không là mẫu mực cho Việt Nam, như chúng ta nhiều lần trình bày trên diễn đàn này từ cả chục năm qua. Thứ ba, những gì lãnh đạo Bắc Kinh cố gắng thi hành để bảo vệ chế độ của họ, kể cả với hàng ngũ “đảng viên năm hào” đang tác động vào dư luận, có thể là phương cách chống đỡ của lãnh đạo Hà Nội, có khi cũng với loại “đảng viên ba xu” đang đả kích những người đòi chuyển hóa ở Việt Nam. Ta nên theo dõi chuyện ấy để xem chế độ Hà Nội cưỡng chống sự thay đổi như thế nào và trong phạm vi này, giới trẻ có hiểu biết có thể góp phần quan trọng cho sự xoay chuyển về tư duy tại Việt Nam.

Vũ Hoàng: Đài Á Châu Tự Do xin cảm tạ chuyên gia Nguyễn-Xuân Nghĩa về cuộc trao đổi này.

*

IMG_4633

*

Ngày 26 tháng 5 năm 2013

 

*

TỐNG CỔ KHỎI MIỀN NAM, VIỆT CỌNG VÀ TÀU CỌNG KHÓ SỐNG Ở MIỀN NAM VIỆT NAM

*

CỌNG SẢN BẮC KỲ VÀ TÀU CỌNG TRƯỚC SAU VÁC GÁO CHẠY VỀ BẮC

*

DÂN CAO ÐÀI DÂN HOÀ HẢO MIỀN NAM RẤT MẠNH SẼ KHÔNG THA TỘI CHẾT CHO CÁN BỘ CỌNG SẢN

*

CHO DÙ CÁN BỘ CỌNG SẢN MIỀN BẮC CHẤP TAY LẠY VỀ TỘI ÁC CHÚNG ÐÃ GÂY RA CHO CÁC TÔN GÍAO TẠI MIỀN NAM RÒNG RẢ 38 NĂM

 

*

 

Đào Tuấn – Trương Duy Nhất: Cái còng và khẩu súng không thể chĩa vào Nhất

 

 

 IMG_5335

Tháng 10 năm ngoái, “Một góc nhìn khác” đã nhận được lời cảnh cáo về “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“.

Tuy nhiên, bấy giờ Trương Duy Nhất đã trả lời rằng “nếu chỉ đọc thấy trên trang này “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“, thì chính quí vị mới là kẻ tiêu cực, thiếu ý thức và kích động, thậm chí là… phản động!”. Nói thẳng như thế, với cơ quan an ninh.

Không ít lần, hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp (trên một bản sử ký chẳng hạn tôi đã nói anh “mó dái ngựa”) tôi bóng gió nói về việc Trương quá thẳng thắn và những lời lẽ sắc bén như dao cạo của anh khiến ngay cả những người đọc bình thường cũng gây sốc. Nhưng, với tính cách người xứ Quảng (nơi anh lớn lên từ bé), Trương Duy Nhất nói anh không chịu nổi “cách nói kiểu Bắc Hà”.

Sau khi anh post bài này, tôi có trao đổi với anh rất dài. Trương Duy Nhất có đùa rằng nếu anh “có làm sao” thì hy vọng tôi là người sẽ đi thăm anh. Tuy nhiên, Nhất khẳng định Công an không thể bắt anh được. Vì anh công khai tên tuổi. Vì anh nói thật. Vì người ta không thể bắt một người vì nêu chính kiến cá nhân, dẫu những ý kiến đó là chỉ trích và có thể làm người khác tức giận.

Nhưng hôm nay, Trương Duy Nhất đã bị bắt. Dù lý do chưa được tiết lộ. Nhưng với điều 258, có lẽ, sẽ ít nhiều liên quan đến những điều anh viết. Thôi thì cứ coi như là “Sinh nghề tử nghiệp”. Cứ coi như anh phải trả giá cho khí chất xứ Quảng thẳng đến không thể chịu nổi.

Đây là bài mà Trương Duy Nhất đã viết vào tháng 10 năm ngoái, với nhan đề “Viết sau 3 cuộc làm việc với công an”.

Sau khi về quê ngoại truy lục lý lịch, sáng qua thứ sáu 12/10/2012, công an tiếp tục làm việc với tôi.

Thật ra đây là lần thứ ba. Hai lần trước tôi đã im lặng bởi coi đó là những động thái góp ý thiện chí, tích cực. Lần này là A 87 (cục an ninh thông tin truyền thông Bộ Công an), cơ quan an ninh văn hóa và an ninh điều tra. Thượng tá Trần Quốc Bảo khuôn mặt tươi tỉnh, dễ cảm tình. Phía công an Đà Nẵng, đại tá Nguyễn Ngọc Dương và thượng tá Nguyễn Nho Chinh (trưởng- phó phòng PA83) thì không xa lạ gì. Đây là 3 khuôn mặt tạo cho tôi nhiều ấn tượng tốt, cho tới bây giờ.

Nhưng sau khúc chào hỏi dạng tuyên bố lý do, giới thiệu mục đích quen thuộc khá nhã nhặn cảm tình là một buổi khảo tra, qui chụp khá nặng nề kéo dài đến gần 12 giờ trưa (cho dù tôi đã tuyên bố trước là chỉ làm việc đến 11 giờ). 3 cán bộ khá trẻ với những tập bài viết photo dày cộp ngồi đối diện tôi là Nguyễn Văn Cương (A87, không biết hàm chức gì vì mặc thường phục, không phù hiệu không bảng tên), thiếu tá Nguyễn Ngọc Ánh (PA83) và thượng úy Lê Thanh Dương (PA92).

Phía công an gọi cuộc làm việc, truy hỏi này là “trao đổi đối thoại”, nhưng tôi không có nhu cầu trao đổi đối thoại với công an. Những gì cần viết tôi đã viết, những gì cần nói tôi đã nói, những gì cần trao đổi tôi cũng đã trao đổi, trao đổi đến cạn nghĩa dốc lòng qua hai lần làm việc trước. Vì thế lần thứ 3 này tôi không còn nhu cầu trao đổi đối thoại nữa.

Một “biên bản lấy lời khai” được lập như mọi lần. Tôi ký như muốn rạch nát tờ giấy sau khi ghi “Tôi không đồng ý với cách ghi “lời khai” bởi tôi không phải là tội phạm và cũng không có hành vi sai phạm nào. Tôi không đồng ý với những nhận xét mang tính qui chụp của câu hỏi. Trang blog của tôi không có bất cứ điều gì sai phạm”.

Đã 3 lần công an mời tôi lên làm việc. Thậm chí đã nhiều lần tôi chấp nhận cả các hình thức “trao đổi đối thoại” ở quán nhậu- cà phê. Vì thế, đây cũng sẽ là lần cuối cùng tôi chấp nhận đến làm việc với công an theo giấy mời.

Tôi đã định dành một bài chi li trả lời lại những câu hỏi khảo tra đầy tính qui chụp qua tất cả 3 cuộc làm việc, nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết. Điều đó đến giờ là quá thừa.

Nên biết đọc và nhìn những bài viết trên trang của tôi ở nghĩa tích tực. Và thật sự rất nhiều bài viết, nhiều phản biện góp bàn của tôi đã tạo ra những hiệu ứng và thay chuyển tốt. Hơn 4 năm trước, khi một ông Phó trưởng ban tuyên giáo trung ương phán định trang Trương Duy Nhất có “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“, tôi đã trả lời rằng “nếu chỉ đọc thấy trên trang này “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội“, thì chính quí vị mới là kẻ tiêu cực, thiếu ý thức và kích động, thậm chí là… phản động!”.

Tôi không phải tội phạm. Những bài viết trên trang blog Trương Duy Nhất- Một góc nhìn khác cũng không đả phá, không phản động. Những loại giấy mời, triệu tập và hình thức khảo tra đó hãy dành cho những thằng phản động đang “cõng rắn cắn gà nhà”, những “nhóm lợi ích” đang thâu tóm hệ thống ngân hàng và tài sản quốc gia, những “bầy sâu ăn hết phần của dân”, những “bộ phận không nhỏ” trong đảng đang đe dọa sự tồn vong của đảng và chế độ.

Đấy mới là cách bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ. Bọn đó mới là tội phạm, là lũ trọng phạm đang đục khoét đe dọa đến sự tồn vong của đảng và chế độ, chứ không phải là trang blog của tôi. Bọn đó mới là lũ phải gửi “giấy mời”, phải triệu tập, phải bắt giam, phải… chém đầu bêu trước nhân dân!

Đó mới đúng là chức phận của ngành công an. Cái còng và khẩu súng là để chĩa vào bọn vinh thân phì gia, những kẻ đang cài nhét con cháu vào ghế này chức nọ bất chấp nguyên tắc và đạo lý, đục khoét ăn hại tàn phá đất nước, chứ không phải chĩa về những cây bút dám vứt bỏ hi sinh tất tật mọi quyền lợi để dốc lòng cạn tâm đêm ngày phản biện góp bàn cho sự chuyển thay tích cực của đảng và dân tộc như Trương Duy Nhất.

*

IMG_4633

*

Dân Biểu Ed Royce đề cử Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ cho giải Nobel Hòa Bình 2013*Friday, January 25, 2013 3:13:32 PM
Washington, D.C. (NV) – Văn phòng dân biểu liên bang Ed Royce, vừa công bố việc đề cử Ðại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, viện trưởng Viện Tăng Thống, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, được nhận giải Nobel Hòa Bình 2013.*
IMG_5336*Dân biểu liên bang Ed Royce (trái) trong buổi gặp gỡ bí mật với Ðại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ (giữa) tại Việt Nam năm 2000. (Hình: Văn phòng Dân Biểu Ed Royce cung cấp)

Qua thông cáo báo chí gửi ngày 25 Tháng Giêng, Dân Biểu Ed Royce nhắc lại việc ông “bí mật” gặp gỡ Ðại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ trong chuyến viếng thăm Việt Nam năm 2000, và sau đó lên tiếng “lên án nhà nước Hà Nội” đàn áp tôn giáo và nhân quyền.

Trích lời Dân Biểu Ed Royce, thông cáo báo chí viết:

“Trong nhiều thập niên, (hòa thượng) Thích Quảng Ðộ đã hy sinh tự do và an toàn bản thân để đòi quyền lợi cho mọi người dân Việt Nam. Bị chính quyền giam cầm, đánh đập và cô lập, con người can đảm này đã hiến cả đời mình để đấu tranh cho nhân quyền và tự do tôn giáo. Tôi tin rằng cuộc đời ông minh họa cho ý nghĩa của giải Nobel Hòa Bình.”

Trong một bức thư gửi cho chủ tịch ủy ban giải Nobel Hòa Bình, ông Royce viết, “Giải thưởng này sẽ không chỉ tôn vinh một người can đảm lên tiếng ủng hộ hòa bình, nhưng còn thừa nhận cuộc đấu tranh thầm lặng của tất cả những ai hàng ngày đối diện với hiểm nguy để đòi nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam, ở một thời điểm mà nước này gia tăng việc bắt giữ và giam cầm những người bất đồng chính kiến và bảo vệ nhân quyền một cách ôn hòa.” (H.G.)

 IMG_4633

*

World Bank: Kinh tế Nga có th co cm vì v khng hong Crimea

*

Nga ước tính các nhà đầu tư đã rút 70 tỉ đôla ra khỏi Nga trong 3 tháng đầu năm nay, so với 63 tỉ đôla của năm ngoái.

IMG_5337

26.03.2014

Ngân hàng Thế giới vừa kết luận rằng nền kinh tế vốn đang yếu của Nga có thể sẽ suy giảm đáng kể trong năm nay nếu vụ đối đầu của Moscow với phương Tây về việc sáp nhập Crimea trở nên căng thẳng hơn.

Trong một phúc trình vừa được phổ biến hôm nay, thứ Tư, Ngân hàng Thế giới nói rằng nền kinh tế của Nga có thể co cụm 1,8% trong năm 2014 và các nhà đầu tư có thể rút một khoản tiền kỷ lục là 150 tỉ đôla ra khỏi Nga. Ngân hàng Thế giới, hay World Bank, định chế tài chánh quốc tế có trụ sở ở Washington, nói rằng  “vấn đề về niềm tin còn tồn đọng” đối với nền kinh tế Nga nay trở thành một “cuộc khủng hoảng niềm tin” và đã “phơi bày một cách rõ ràng” sự yếu kém của nước này.

World Bank nói rằng họ ước đoán “rủi ro chính trị sẽ trở thành vấn đề chính trong ngắn hạn” sau các biện pháp chế tài kinh tế ban đầu do Hoa Kỳ và Liên hiệp Âu châu áp dụng đối với những nhà lập pháp chính của Nga và các cố vấn có liên hệ với Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Phương Tây dọa sẽ áp dụng thêm những biện pháp cứng rắn hơn, nếu Nga tiến sâu hơn vào Ukraine sau khi đã chiếm quyền kiểm soát bán đảo Crimea và tuyên bố bán đảo này là thuộc chủ quyền của Nga. Ngân hàng Thế giới nói rằng nếu tình trạng đối đầu Nga-Ukraine leo thang căng thẳng, “chưa biết chắc chuyện gì sẽ nổi lên liên quan đến các biện pháp chế tài mà phương Tây sẽ đưa ra, và Nga sẽ đáp lại.”

Tổ chức này nói rằng leo thang căng thẳng chính trị “sẽ làm suy yếu thêm nữa sự tin tưởng và làm sút giảm các hoạt động đầu tư.” Phúc trình này nói rằng bất kể vấn đề tranh chấp về Crimea sẽ diễn tiến thế nào, Nga sẽ lãnh nhận rủi ro “bị đặt vào tình trạng khủng hoảng” trong quản lý nền kinh tế.

Ngân hàng Thế giới nói ước tính kinh tế suy giảm 1,8% là “tình huống rủi ro cao.”  Nhưng World Bank cũng nói rằng cho dù cuộc đối đầu Crimea không kéo dài đi nữa, thì nền kinh tế của Nga cũng chỉ tăng trưởng được 1,1% trong năm nay, tức chỉ đạt một nửa con số ước tính được đưa ra hồi tháng 12.

Nga ước tính các nhà đầu tư đã rút 70 tỉ đôla ra khỏi Nga trong 3 tháng đầu năm nay, so với 63 tỉ đôla của suốt năm ngoái.  Trong đánh giá với các giả định bi quan nhất, Ngân hàng Thế giới nói rằng khoảng 150 tỉ đôla sẽ bị rút ra khỏi nền kinh tế Nga trong năm nay, và khoảng 80 tỉ đôla trong năm tới.

 

IMG_4633

*

 TRUNG PHAT VI PHAM NHAN QUYEN VIET NAM

Trừng Phạt Nhân Quyền VN

26/03/201400:00:00

Vi Anh

Theo dõi thời cuộc Mỹ đối với VN Cộng sản, nét nổi bật là Quốc Hội đặc biệt là Hạ Viện Mỹ thiết tha và nhập cuộc vào vấn đề Nhân Quyền VN nhiều hơn là Hành pháp tiêu biểu là Bộ Ngoại Giao Mỹ.

Hạ Viện Mỹ qua ba pháp nhiệm ba lần thông qua dự luật nhân quyền VN với đa số áp đảo, nhưng bị TNS Kerry lúc bấy giờ làm Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Thượng Viện ngâm tôm, nên chưa lần nào ra được khoáng đại Thượng Viện. Mỗi lần Hạ Viện thông qua một dự luật Nhân Quyền VN, là mỗi lần Hạ Viện có những lời lẽ và biện pháp cứng rắn hơn đối với chế độ và những giới chức xâm phạm nhân quyền.

Nặng nhứt so với ba kỳ trước là Dự Luật Chế Tài Nhân Quyền Việt Nam, số hiệu H.R. 4254, mới vừa được quí vị dân biểu lưỡng đảng đồng tác giả với Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ viện là Dân biểu Ed Royce (Cộng Hoà), đơn vị ở Nam Cali gần Little Saigon. Ngày 14.03.2014 đài phát thanh VOA, tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ, dẩn dụ thông cáo của Dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ, cho biết Dự luật này nói thẳng và rõ danh xưng là “Luật Chế Tài Nhân Quyền Việt Nam”.

Đối tượng trừng phạt là những giới chức của nhà cầm quyền VNCS “đồng lõa trong những vụ vi phạm nhân quyền nhắm vào người dân Việt Nam”, như những viên chức chính phủ, công an, và những người khác vi phạm nhân quyền đối với những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa. Biện pháp trừng phạt bao gồm những hạn chế du hành và trừng phạt về tài chính. VOA minh hoạ, “Cụ thể, những cá nhân có tên trong danh sách sẽ không được nhập cảnh hay quá cảnh ở Hoa Kỳ, không được cấp bất kỳ quy chế di trú hợp pháp nào, và cũng không được phép nộp đơn hay thỉnh nguyện liên quan đến những việc này.

Về mặt tài chính, những cá nhân này sẽ bị phong tỏa tài sản, bị hạn chế hoặc bị cấm giao dịch tài chính và đưa tài sản vào hay ra khỏi Hoa Kỳ.” Trong thông cáo của DB Dân biểu Ed Royce, Chủ Tich Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện minh thị nhận định giữa lúc chính quyền Việt Nam đang tăng cường đàn áp tiếng nói bất đồng và chính quyền Tổng thống Obama im lặng trước những vi phạm nhân quyền, dự luật này “cho người dân yêu tự do của Việt Nam biết rằng Quốc hội Mỹ đứng về phía họ.”Dự luật này “làm mạnh thêm tiếng nói của những người dũng cảm lên tiếng chống lại nhà cầm quyền Cộng sản ở Việt Nam.”

Được biết Dân biểu Ed Royce là một trong những nhà lập pháp liên bang Mỹ dấn thân, nhập cuộc, vận động kiên quyết cho nhân quyền Việt Nam, liên tục nhiều pháp nhiệm. Ông là một Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại của Hạ Viện nhiều năm. Ông là tác giả của dự luật H. Res.128 kêu gọi Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt Nam vào lại danh sách CPC, những quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo. Ông cũng là người đồng bảo trợ chính cho Dự luật Nhân quyền Việt Nam được Hạ viện bỏ phiếu thông qua hồi năm 2013 nhưng bị chặn ở Thượng viện.

Với số dân biểu lưỡng đảng đồng tác giả và với thế của Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện ủng hộ dự luật và với tiền lệ pháp nhiệm nào của Hạ Viện cũng thông qua một dự luật Nhân Quyền VN,với thời gian pháp nhiệm này còn 9 tháng, hy vọng Hạ Viện nhiệm kỳ này có thể thông qua, hy vọng này rất lớn. Nhưng cái ải Thượng Viện cũng còn khó qua, dù TNS Kerry Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại đã qua Hành Pháp làm Ngoại Trưởng. Ở Thượng Viện đa số thuộc Đảng Dân Chủ mà lập trường của đảng Dân Chủ không thiết tha nhiều với Nhân Quyền VN, tiêu biểu là sư im lặng và bất động của TT Obama trước những vi phạm nhân quyền ngày càng tăng về số vụ và mức trầm trọng.

Nhưng nội cái việc dự luật được dân biểu hai đảng ủng hộ làm tác giả và đồng đệ nạp cho Hạ Viện, có số hiệu hẵn hòi, với những trừng phạt cụ thể đụng vào quyền lợi riêng tư của những giới chức VNCS khi vi phạm nhân quyền- nội cái viếc ấy là một lời cảnh cáo đối với những tội đồ nhân quyền VN đang có quyền thế trong chế độ CSVN.

Hầu như người Mỹ, người Việt nào cũng biết, cũng không còn lạ gì, thực tế và thực sự không ít những cán bộ đảng viên chuyển tiền từ Việt Nam sang Hoa Kỳ để mua bất động sản, đầu tư vào các cơ sở thương mại dưới tên vợ con, thân nhân, thân hữu. Không có gì khó khi có luật để công lực Mỹ chứng minh là tài sản ấy thực sự là của ai, có dính líu đến tội trạng nhân quyền VN hay không, để phong toả chiếu theo luật Chế Tài Nhân Quyền Việt Nam H.R. 4254.

Và chắc chắn không ít người Việt hay người Mỹ gốc Việt giúp cho công lực Mỹ chỉ mặt, đặt tên những tội dồ của nhân quyền VN giáu dút tài sản bất chánh ơ Mỹ.

Tin cho biết nhiều tổ chức, đoàn thể, nhiều những dân cử Mỹ gốc Việt ở các tiểu bang và dặc biệt ở Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt tỵ nạn CS d0ang mở chiến dịch vận dộng quí vi dân biểu, nghị sĩ liên bang ủng hộ dư luật này.

Dư luật này được đệ nạp cho Hạ Viện Mỹ thật đúng thời cơ, vào mùa Quốc Hận của người Việt Quốc gia, trong đó hơn phân nửa định cư ơ Mỹ, phải gạt nước mắt bỏ nước ra đi tỵ nạn CS sau ngày 30- 4- 1975, bắt đầu cho một ‘cuộc chiến khác’, là đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền VN.

Một mẫu số chung chánh trị người Việt hải ngoại cảm thấy thuộc về nhau trong một thực thể mới Việt Nam Hải Ngoại như Pháp Quốc Hải Ngoại thời Đức Quốc Xả tạm chiếm nước Pháp./. (Vi Anh)

 

 IMG_4633

 

*

23/01/2014

THÔNG BÁO CỦA DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ VỀ LOGO CỦA DIỄN ĐÀN

*

Sau một tháng chuẩn bị, với sự đóng góp nhiệt tình, thảo luận công khai và dân chủ của các thành viên Diễn đàn, logo của DĐXHDS đã được đa số thành viên Diễn đàn chấp nhận.

IMG_5319

*

  • Logo được chọn trong số hàng chục mẫu do 5 hoạ sĩ thân hữu của Diễn đàn phác hoạ.
  • Logo này sẽ được sử dụng cho các ấn phẩm:
  • NXB Dân Khí, tạp chí Dân Trí, nhật báo Dân Quyền, làm huy hiệu cho những người ủng hộ Diễn đàn XHDS đeo và trong những hoạt động khác của DĐXHDS.

Mô tả logo:

Chữ D gồm:

Đường thẳng bên trái tạo bởi 4 sọc màu đỏ cam, vàng, xanh lục đậm, trắng

– Đường cong bên phải màu nâu đậm.Ý nghĩa:

– Chữ D tượng trưng cho DÂN CHỦ (tiếng Pháp DÉMOCRATIE, và tiếng Anh DEMOCRACY); cũng là chữ đầu của từ Diễn đàn, Dân quyền, Dân trí, Dân khí và Dân sinh.

– Màu nâu đậm của đường cong là màu đặc trưng của trang phục hàng ngày truyền thống của nông dân Việt Nam, thành phần đông đảo nhất của nhân dân Việt Nam.

– Bốn sọc thẳng tượng trưng cho bốn khẩu hiệu chính của Diễn đàn XHDS:

  • + Màu Đỏ cam = Chấn hưng Dân Khí
  • + Màu Vàng = Thực thi Dân Quyền.
  • + Màu Xanh lục đậm = Cải thiện Dân Sinh. Xanh lục là màu cây cối, màu sự sống, màu môi sinh.
  • + Màu Trắng = Nâng cao Dân Trí. Trắng là màu thuần khiết, cũng là tổng hợp các màu quang phổ, rất xứng đáng tượng trưng Trí Tuệ.

– Sọc màu xanh lục đậm có khấc trượng trưng Dân Sinh cũng là hình cách điệu của thân Cây tre. Cây tre là biểu tượng của sức sống người Việt Nam. Nó được ôm ấp bởi Dân Quyền và Dân Trí hai bên.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:18

Nhãn: Dân chủ

IMG_4633

*

Ý kiến người dân về vụ nổ mìn tại trụ sở Uy Ban Nhan Dan xã giữa đêm khuya

 

*

IMG_5339

*

Minh Nhân (Danlambao) – Một vụ nổ lớn vừa xảy ra tại trụ sở UBND xã Nghi Long (Nghệ An), phá nát phòng làm việc của Bí thư Đảng ủy xã. Đây là vụ nổ diễn ra ngay sau các cuộc tập trận “chống khủng bố, bạo loạn” do UBND tỉnh Nghệ An tổ chức trên quy mô lớn. Thiệt hại về vật chất có thể không nhiều nhưng đây là một cảnh báo về sự “mục ruỗng, thối tha” của chốn công quyền và sự bức bách tột cùng của người dân trong những sự vụ gần đây ở Nghệ An.

Sáng ngày 5/11, Đại tá Trần Sỹ Phàng, Trưởng Công an huyện Nghi Lộc (Nghệ An) cho biết, vụ nổ xảy ra vào khoảng 2 giờ sáng ngày 5/11 tại trụ sở UBND xã Nghi Long, huyện Nghi Lộc.

Vụ nổ có sức công phá lớn, làm nứt tường và hư hỏng một số vật dụng trong phòng làm việc của Bí thư Đảng ủy xã Nghi Long.

Hiện công an đã phong tỏa và tiến hành khám nghiệm hiện trường để làm rõ vụ việc.

Một lãnh đạo UBND xã Nghi Long có mặt tại hiện trường cũng xác nhận thông tin trên là có thật nhưng tâm trạng rất hoảng hồn và không biết diễn biến vụ việc cụ thể thế nào.

Nguyên nhân vụ nổ đang được công an huyện Nghi Lộc, CA tỉnh Nghệ An vào cuộc điều tra làm rõ, tuy nhiên, theo ý kiến của nhiều người dân thì chỉ một câu đơn giản: “ Tức nước vỡ bờ”! Điều đáng nói, vụ nổ mìn xảy ra ngay sau khi nhà cầm quyền Nghệ An tổ chức những cuộc diễn tập với nội dung ”chống bạo loạn, khủng bố” với quy mô lớn, lên đến hàng ngàn người.

Minh Nhân

danlambaovn.blogspot.com

*

IMG_4633

*

Nguyễn Quang A – Từ vụ JTC hối lộ quan chức Đường sắt Việt Nam hơn 16 tỷ đồng

 

*

Nguyễn Quang A

Theo Dân Quyền

Dân Quyền: tác giả gửi bản gốc cho Dân Quyền, báo Dân Việt đã đổi tên bài gốc thành PCI, JTC và niềm tin

Báo chí đặt câu hỏi vì sao đường giao thông ở Việt Nam đắt gấp 3-4 lần giá quốc tế? Lãng phí, tham nhũng, hối lộ là một phần của câu trả lời. Người ta cũng nói rất nhiều về tham nhũng trong đầu tư công, nhất là từ nguồn vốn ODA. Việt Nam ít khi phát hiện ra những vụ tham nhũng, hối lộ như vậy.

Báo chí và tòa án Úc đã phanh phui ra vụ in tiền polimer khi công ty Úc hối lộ những khoản tiền lớn cho các quan chức ngân hàng và an ninh Việt Nam. Có lẽ do nhạy cảm về an ninh chẳng thấy ai làm sao cả. Phía Việt Nam không điều tra vì “chưa có yêu cầu của phía bạn.”

Báo chí và tòa án Nhật phanh phui ra vụ công ty tư vấn PCI của họ hối lộ các quan chức Việt Nam trong dự án đại lộ Đông Tây với số tiền 2,43 triệu USD, nhưng chỉ xác lập án hình sự của 2 khoản là 0,82 triệu USD từ tháng 6-2008.

Lần này “phía bạn” không chỉ yêu cầu mà còn ép sát nút (với tuyên bố ngưng khoản ODA 700 triệu USD vào tháng 12-2008) vì vụ PCI, thì người ta mới rục rịch đưa con pháo ra đỡ đầu chịu báng. Huỳnh Ngọc Sỹ bị kết án ban đầu chỉ 3 năm tù vào tháng 9 năm 2009, rồi án chung thân về tội nhận hối lộ vào tháng 10-2010, sau đó được giảm xuống 20 năm vì tội nhận hối lộ 262 ngàn USD (chỉ nằng khoảng 1/10 con số thật và 1/3 con số Nhật truy tố).

Vụ công ty tư vấn JTC của Nhật bản thú nhận đút lót cho các quan chức Đường sắt Việt Nam 80 triệu Yên (hơn 16 tỷ đồng hay khoảng 0,8 triệu USD) được JTC khai nhận ngày 21-3-2014. Bộ Giao thông Vận tải đã làm việc với phía Nhật Bản và có báo cáo Chính phủ và các cơ quan hữu quan vào ngày 24-3-2014. Có thể thấy trong vụ này phía Việt Nam có vẻ đã nhanh hơn vụ PCI. Có lẽ không có quá nhiều ông to dính vào như vụ PCI nên đánh từ mông trở xuống dễ hơn.

Đấy là những vụ do nước ngoài phanh phui. Những thông tin như vậy phải được coi là thông tin tố giác và cơ quan chức năng phải vào cuộc và không thể né tránh hay làm chiếu lệ vì “bạn chưa yêu cầu.” Chắc lần này phía Nhật cũng sẽ yêu cầu như vụ PCI.

Hy vọng chính quyền Việt Nam vào cuộc nhanh chóng như dấu hiệu ban đầu mấy ngày qua ở Bộ Giao Thông vận tải để trừng trị không chỉ những con ruồi mà cả những con chuột rồi đến bọn hổ tham nhũng.

Làm được vậy may ra mới cải thiện được một chút lòng tin của công chúng vào cơ quan nhà nước mà lòng tin đó là một nhân tố hết sức quan trọng để phát triển đất nước.

Tham nhũng ở Việt Nam là tham nhũng đại trà, tràn lan cho nên chỉ số cảm nhận về tham nhũng của Việt Nam rất tồi, đứng hàng 116/177 quốc gia (số càng cao càng xấu).

Còn quyền lực thì còn tham nhũng, vì tham nhũng là lạm dụng quyền lực được trao để mưu cầu lợi ích riêng. Lợi ích không chỉ là tiền. Lợi ích có thể là bản thân quyền lực, là chức vụ, là những đặc ân,… và cuối cùng mới là tiền, tuy tham nhũng tiền bạc dễ thấy. Có mấy ai lên án tham nhũng quyền lực!

Và tham nhũng thời nào, ở đâu cũng có. Vấn đề là mức độ, nếu không phổ biến, hiếm thì không gây quá bức xúc, còn tham nhũng tràn lan, phổ biến và nghiêm trọng thì có thể dẫn tới động loạn xã hội.

Như thế phòng chống tham nhũng là quan trọng và cách hữu hiệu nhất là xây dựng nền dân chủ thực sự, có sự cạnh tranh chính trị, tôn trọng tự do báo chí, tôn trọng quyền của người dân và để họ lên tiếng.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 27/03/2014

*

IMG_4633

*

Lập bàn thờ trước ủy ban xã, đòi lại đường đi

*

IMG_5338

Dân làng tụ tập đòi chính quyền phải trả lại đường đi dân sinh vào miếu Bản Thổ

TPO – Từ đêm 24/3 đến sáng nay (26/3), hàng trăm người dân xã Mễ Trì (huyện Từ Liêm, Hà Nội) kéo đến trước cổng UBND xã lập bàn thờ, tổ chức cúng lễ, yêu cầu UBND xã phải trả lại con đường dân sinh vào miếu Bàn Thổ.

Ông Chí – một người dân thôn Hạ (xã Mễ Trì) cho biết, đoạn đường dân sinh từ Miếu Bàn Thổ ở xóm 1, thôn Mễ Trì Hạ tới trụ sở UBND xã Mễ Trì từ khi có làng đã được người dân tự đóng góp làm nên.

“Khi làng mở hội, chúng tôi chỉ có con đường duy nhất này để rước lễ. Sau đó, chính quyền xã đã bán đất công của làng cho Công ty Điện lực Từ Liêm mà không họp bàn với dân, cắt mất đường đi của dân. Bởi thế, từ đêm 24/3, toàn bộ dân làng đã thuê máy xúc, ô tô san gạt đoạn đường trên” – ông Chí nói.

Phát hiện sự việc, huyện Từ Liêm đã huy động công an, dân phòng… đến ngăn chặn người dân thi công con đường. Đến khoảng 3h sáng, khi lực lượng chức năng ra về, người dân tiếp tục hoàn thành nốt việc đổ bê tông con đường vào miếu.

Dân làng lập bàn thờ, treo cờ đòi lại đường đi vào miếu Bàn Thổ.

Suốt cả ngày hôm qua đến sáng nay (26/3), hàng trăm người dân vẫn tụ tập trước cổng ủy ban xã, lập bàn thờ, tổ chức cúng lễ nhằm yêu cầu UBND xã phải trả lại con đường dân sinh trên.

Chính quyền xã Mễ Trì đã xuống giải thích, vận động bà con không nên kích động, ảnh hưởng đến tình hình an ninh, trật tự tại khu vực. Tuy nhiên, việc vận động trên không có kết quả.

Bà Nguyễn Thị Hường – Phó chủ tịch phụ trách mảng văn hóa xã hội xã Mễ Trì trả lời báo chí chiều 25/3.

Chiều 25/3, bà Nguyễn Thị Hường – Phó chủ tịch phụ trách mảng văn hóa xã hội của xã đã trả lời báo chí xung quanh sự việc này.

Theo bà Hường, từ năm 2007, UBND TP Hà Nội đã có quyết định thu hồi một số diện tích đất tại xã Mễ Trì huyện Từ Liêm để xây dựng Trung tâm vui chơi thể thao xã Mễ Trì và cho công ty điện lực Thành phố Hà Nội thuê để xây dựng nhà điều hành sản xuất điện lực Từ Liêm.

Các diện tích đất này có dính vào đoạn đường dân sinh trên, khiến họ không còn được sử dụng như trước nữa. Mặt khác, việc khớp nối hạ tầng trong khu vực này chưa được thực hiện, do vậy việc đi lại của nhân dân rất khó khăn.

Vì vậy, ngày 8/8/2013, UBND xã có quyết định khớp nối tạm thời đoạn đường này. Do nhân dân chưa hiểu nên mới xảy ra tình trạng tụ tập hơn 600 người dân để phản đối vì nghĩ rằng chính quyền làm đường cho Công ty Điện lực Từ Liêm không cho dân đi nữa.

Đến trưa 26/3, sự việc vẫn chưa “hạ nhiệt”.

http://www.tienphong.vn/xa-hoi/lap-ban-tho-truoc-uy-ban-xa-doi-lai-duong-di-689862.tpo

*

IMG_4633

*

Hai ngày vận động nhân quyền cho Việt Nam tại quốc hội Hoa Kỳ

*

Thanh Trúc, phóng viên RFA 2014-03-28

IMG_5344

Buổi vận động nhân quyền cho Việt Nam tại quốc hội Hoa Kỳ hôm 27/3.

RFA

Chiến dịch hai ngày, nhằm vận động nhân quyền cho Việt Nam tại quốc hội Hoa Kỳ, kết thúc chiều thứ Năm 27 trong dư âm một tiếng nói chung của gần 600 người Mỹ gốc Việt từ các tiểu bang khắp nước Mỹ bên cạnh người về từ Đức, Canada và Châu Âu.

Thanh Trúc có dịp gặp gỡ rất nhiều đồng hương khắp nơi và được nghe mọi người giải thích lý do vì sao họ đổ về thủ đô Wahington để tham dự sự kiện đặc biệt này:

Người Việt khắp nơi trên nước Mỹ tham gia vận động nhân quyền cho VN

Bước sang ngày thứ hai của Vietnam Advocacy Day, ngày vận động nhân quyền cho Việt Nam tại quốc hội Hoa Kỳ, gần 600 người gặp nhau từ sáng sớm thứ Năm 27 tại thính phòng rộng lớn của điện Capitol, trụ sở cơ quan lập pháp Mỹ để nghe các đại biểu quốc hội Mỹ phát biểu liên quan đến quyền con người và sự thiếu tự do mọi mặt ở Việt nam. .

Trong không khí còn giá rét của đầu xuân vùng thủ đô, ai nấy y phục chỉnh tề, thấp thoáng những tà áo dài tha thướt, tay bắt mặt mừng dù như mới gặp nhau lần đầu.

Có người đi một mình nhưng không hề cảm thấy lẻ loi vì tin tưởng vào mô thức vận động quốc hội như thế này. Đó là bà Đỗ Ngọc Hà, cư dân thành phố Chicago, tiểu bang Illinois:

Vì mình đi tranh đấu rồi mình về phải họp lại với nhau xong lại cử người tiếp tục vẫn cứ đến mấy văn phòng ở quốc hội.Tại vì mình gặp người ta xong rồi về mình đi luôn thì không bao giờ và không ai ngó ngàng đến mình nữa. Thành ra cái này rất là tốt.

Hay anh Hàng Tấn Phát, vừa chân ướt chân ráo đến Hoa Kỳ:

Tôi là một cựu tù nhân lương tâm…sang Mỹ được hơn 20 ngày. Nhân ngày vận động nhân quyền cho Việt Nam ở bên Mỹ này thì tôi cũng muốn đến quốc hội để vận động, nhất là có thể làm nhân chứng sống để chứng minh và cung cấp cho các vị dân biểu cũng như thượng nghị sĩ những thông tin về Việt Nam

anh Hàng Tấn Phát

Tôi là một cựu tù nhân lương tâm tị nạn bên Thái Lan, sang Mỹ được hơn 20 ngày . Nhân ngày vận động nhân quyền cho Việt Nam ở bên Mỹ này thì tôi cũng muốn đến quốc hội để vận động, nhất là có thể làm nhân chứng sống để chứng minh và cung cấp cho các vị dân biểu cũng như thượng nghị sĩ những thông tin về Việt Nam để họ tiếp tực giúp đỡ Việt Nam cải thiện vấn đề nhân quyền.

Đến tham dự cũng có thể chỉ là một cặp vợ chồng cùng đi với nhau như trường hợp anh chị Nguyễn Quốc Tuấn từ Florida:

Có hai vợ chồng chúng tôi đi thôi, để vận động cho nhân quyền Việt Nam . Năm vừa qua sau khi Việt Nam được vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhưng đã không giữ lời cam kết mà vẫn tiếp tục đàn áp mạnh tay hơn những tiếng nói dân chủ trong nước.Vì vậy, chúng tôi nghĩ những công dân Mỹ gốc Việt nên tiếp tay để giúp đồng bào trong nước có tiếng nói và đòi hỏi dân chủ nhân quyền cho Việt Nam.

 

 

Nhiều phái đoàn đại diện tôn giáo cũng đến tham dự buổi vận động nhân quyền cho Việt Nam tại quốc hội Hoa Kỳ hôm 27/3.

Đại diện một nhóm 5 người đến từ New Jersey, không ngoài mục đích góp tiếng cùng vận động:

Tôi là Trần Văn Chính, đại diện cộng đồng Nam New Jersey và Hội Cựu Tù Nhân chính trị miền Nam New Jersey. Coi như qua cuộc họp ngày hôm nay, tiếng nói của các dân biểu Hoa Kỳ là tiếng nói của nhân quyền, dân quyền , quyền tự do hội họp, quyền tự do tôn giáo, tự do báo chí ngôn luận …đầy đủ tự do của một con người trên trái đất này như tất cả mọi công dân tự do trên thế giới.

Từ nhóm 5 người của New Jersey đến một phái đoàn 36 người của Georgia, một bạn trẻ trong đoàn tự giới thiệu:

Điều rất phấn khởi là thanh niên tuổi trẻ Việt Nam vẫn tiếp nối con đường theo một hình thức mới vận động cho nhân quyền Việt Nam

Bình Trương, New Jersey

Em tên Bình Trương, cho ngày nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam năm nay chúng tôi thấy một tinh thần háo hức bởi vì người Việt của chúng ta đã đi vào một mô hình mới để vận động cho nhân quyền Việt Nam tại quốc hội Hoa Kỳ. Điều rất phấn khởi là thanh niên tuổi trẻ Việt Nam vẫn tiếp nối con đường theo một hình thức mới vận động cho nhân quyền Việt Nam.

Dưới mắt một người sắc tộc Tây Nguyên đi trong phái đoàn hơn 60 đồng bào Thượng đến từ North Carolina, không khí hôm nay rộn rã quá khiến anh phải gọi là ngày hội nhân quyền cho Việt Nam:

Tôi tên là Chăn Y Nuôn, tiểu bang North Carolina, người dân tộc chúng tôi đến đây là hơn 60 người một xe buýt. Tại mình biết chế độ cộng sản không hay, người Thượng trong nước không có nhân quyền , nó đàn áp người dân tộc, nhất là với những người đao Tin Lành nó đàn áp nó bắt bớ, tù đày gian khổ. Chúng tôi từ North Carolina đến đây biểu quyết nói về nhân quyền của đồng bào chúng ta trong nước.

Ông Hoàng Văn Huấn, một thành viên trong phái đoàn Texas, nói rằng tham gia chiến dịch vận động nhân quyền cho Việt Nam tức là tìm kiếm và gầy dựng tương lai cho thế hệ tiếp nối trong cũng như ngoài nước:

Phái đoàn Texas hơn 130 người, đi hai xe buýt, ngang qua Atlanta chúng tôi còn phải đón một số anh em bên Atlanta để đi chung với Texas đến quốc hội Hoa Kỳ để tranh đấu. Có nhân quyền thì đất nước Việt Nam mới có thể tiến lên được, tuổi trẻ mới có cơ hội để thăng tiến và làm cho đất nước phát triển ngang hàng với các nước trên thế giới.

Tôi tên là Chăn Y Nuôn, tiểu bang North Carolina, người dân tộc chúng tôi đến đây là hơn 60 người một xe buýt. Tại mình biết chế độ cộng sản không hay, người Thượng trong nước không có nhân quyền, nó đàn áp người dân tộc

Chăn Y Nuôn, North Carolina

Đến từ California, bác sĩ Đào Kiều Liên đại diện nhóm gồm nhiều người trẻ ở San Jose miền Bắc, phát biểu rằng cuộc vận động hiện tại này sẽ là hành động tương lai của giới trẻ Mỹ gốc Việt hướng về đất nước:

Phái đoàn gồm có 16 người, người lớn nhất 81 tuổi và 2 em trẻ nhất đang học Lớp 12 . Phái đoàn California bao giờ cũng chú ý đến việc vận động dân chủ cho người dân Việt Nam. Nhiều em được nuôi nấng trong những gia đình rất chú trọng đến Việt Nam nên chúng tôi đã vận động giới trẻ đến để cùng tranh đấu với chúng tôi. Một ngày nào đó khi mà chúng tôi già quá không tiếp tục được thì các em sẽ đứng lên tiếp tục công việc của chúng ta.

Con tên Anthony Phan, con là ủy viên thư viện thành phố San Jose, con nghĩ rất quan trọng để những người trong cộng đồng tới Washington DC để đi nói chuyện và lobby những nghị sĩ những dân biểu vì thực sự hạ viện và thượng viện không hiểu cái vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, họ không có cộng đồng Việt Nam trong khu vực của họ. Mình rất cần ngồi xuống với họ và kể những câu chuyện mà cộng sản Việt Nam đã làm sai.

Điều khiến cho em chú ý nhất, Anthony Phan nói tiếp, là việc vận động đẫy lùi tiến trình TPP Hiệp Ước Đối Tác Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương của Việt Nam, được nhắc đi nhắc lại trong những cuộc tiếp xúc giữa các phái đoàn Mỹ gốc Việt khi gắp gỡ tiếp xúc với các vị dân biểu thuộc địa phương hay khu vực của họ. TPP chính là lý do khiến Anthony Phan theo đoàn đến Washington để tham gia vận động:

Theo con nghĩ là mình nên chống cái TPP, mình không nên đợi họ cải thiện điều kiện gì hết, mình chống TPP luôn. Lý do là nếu mình cho Việt Nam ký vào TPP thì rất khó để mình rút lại cái quyền đó, rất là khó để mình lấy cái đó ra. Họ ký TPP thì họ có thể nói là họ sẽ tôn trọng nhân quyền , tự do nhưng họ không làm thì cũng đâu ai làm gì được. Thành ra mình nên chống TPP, mình nên kêu gọi những nghị sĩ dân biểu chống TPP.

Sau cùng, dù rất bận rộn vì sau cuộc tập họp buổi sáng thì đến giờ họp báo, kế đó là chuẩn bị thức ăn trưa cho từng mấy trăm người, tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng giám đốc điều hành BPSOS Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển, cũng là tổ chức khởi xướng và đảm trách hai ngày vận động nhân quyền cho Việt Nam hôm thứ Tư 26 và hôm thứ Năm 27, phát biểu:

Con nghĩ rất quan trọng để những người trong cộng đồng tới Washington DC để đi nói chuyện và lobby những nghị sĩ những dân biểu vì thực sự hạ viện và thượng viện không hiểu cái vấn đề nhân quyền ở Việt Nam…Mình rất cần ngồi xuống với họ và kể những câu chuyện mà cộng sản Việt Nam đã làm sai

Anthony Phan, San Jose

Chúng tôi biết chắc chắn là trên 600 người, có thể là đến 700, bởi vì hội trường lớn nhất ở quốc hội có thể chứa được trên 500 và có rất nhiều người phải đứng. Chúng tôi nghĩ đây là sự hy sinh , sự dấn thân, sự tận tụy của rất nhiều đồng bào ở khắp nơi trên nước Mỹ đổ dồn về với cùng một mục đích tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền và sự trường tồn của đất nước Việt Nam, hạnh phúc của dân tộc chúng ta.

Rất nhiều người chưa bao giờ gặp nhau, rất nhiều người chưa bao giờ nói chuyện với nhau, nhưng rất nhiều người đồng lòng với nhau. Chưa hết, tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng kể tiếp:

Là có rất nhiều anh chị em trẻ ở các nơi lo phần kỹ thuật, rất nhiều người tình nguyện đến trước hoặc từ những nơi của họ đã làm việc từ nhiều tháng nay. Đó là tinh thần tuyệt vời mà đã đánh động sự cảm mến của rất nhiều vị dân biểu và thương nghị sĩ và họ đến với chúng ta rất đông ngày hôm nay.

Tưởng cần nhắc là hôm thứ Tư 26, ngày đầu của chiến dịch vận động nhân quyền cho Việt Nam, bắt đầu bằng buổi thuyết trình về tình trạng tôn giáo trong nước do linh mục Phan Văn Lợi và chánh trị sự Cao Đài Nguyễn Bạch Phụng thuyết trình qua video.

Đến chiều, một phái đoàn đến văn phòng đại diện mậu dịch Mỹ để vận động ngăn cản Việt Nam bước vào TPP cho đến khi nào có nhân quyền thực sự.

Thứ Năm 27 là ngày tập trung đông nhất với khoảng 600 người, nhóm tại hội trường thính phòng của điện Capitol để nghe giới dân cử Mỹ phát biểu.

Chiều 27 là cuộc hội thảo về Xã Hội Dân Sự bên trong Việt Nam kèm các workshop liên quan. Hai ngày vận động nhân quyền cho Việt Nam kết thúc vào lúc 5 giờ chiều ngày thứ Năm 27.

*

IMG_4633

*

 TONG LANH SU HOA KY THAM BAC SI NGUYEN DAN QUE

Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ thăm BS Nguyễn Đan Quế.

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok 2014-03-28

IMG_5346

Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Thành Phố HCM, bà Rena Bitter, đã tới thăm xã giao Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế. Ngày 24 tháng 3, 2014.

Photos CTNB

Mới đây Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh là bà Rena Bitter đã có cuộc viếng thăm bác sĩ Nguyễn Đan Quế tại nhà riêng để tìm hiểu tình hình tự do tôn giáo và nhân quyền từ cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng này. Mặc Lâm có cuộc phỏng vấn BS Nguyễn Đan Quế để tìm hiều thêm chi tiết.

Mặc Lâm: Trước tiên xin được cám ơn Bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã giúp chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này. Thưa BS theo nhận xét của ông thì bà Tổng Lãnh sự Rena Bitter có nắm vững các vần đề về nhân quyền hay các quyền tự do khác tại Việt Nam hay không?

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Trong buổi trao đổi này bà ấy lắng nghe tôi cũng nhiều và tôi cũng trả lời bà ấy một số câu hỏi mà bà ấy quan tâm. Có lẽ thời gian không nhiều và không đi sâu vào một cách cặn kẽ các vần đề nhưng tổng quát thì tôi nghĩ là bà ấy nắm vững. Tuy nhiên thực tế thì trong một thời gian nữa thì bà ấy sẽ nắm vững hơn.

Mặc Lâm: Thưa BS trong khi trao đổi với bà Tổng Lãnh sự ông đã đưa ra các ý kiến cụ thể của ông như thế nào?

Chúng tôi có trao đổi khá nhiều. Về vấn đề nhân quyền chúng tôi nhấn mạnh đến quyền tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do tôn giáo, tự do đi lại và tự do nghiệp đoàn. Tôi có đề cập khá nhiều đến tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam mấy lúc gần đây gia tăng

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Chúng tôi có trao đổi khá nhiều. Về vấn đề nhân quyền chúng tôi nhấn mạnh đến quyền tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do tôn giáo, tự do đi lại và tự do nghiệp đoàn. Tôi có đề cập khá nhiều đến tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam mấy lúc gần đây gia tăng. Nhất là sau khi có những buổi điều trần định kỳ về nhân quyền tại Liên hiệp quốc thì nhiều người tưởng rằng chính quyền Hà Nội sẽ mềm mỏng hơn để tỏ dấu hiệu cho thấy mình ở trong vị thế mới nên tôn trọng nhân quyền tôn trọng người dân hơn.

Nhưng tôi có nhấn mạnh với bà ấy là trên thực tế diễn ra nó hoàn toàn ngược lại. Chúng tôi có đưa ra mấy vụ điển hình các blogger như Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, Đinh Nhật Uy, Lê Quốc Quân…là những vụ gần đây nhất từ đầu năm đến giờ. Tôi cũng nói đến trường hợp đối xử với các tù nhân ở trong tù. Rất nhiều những người đã ra khỏi tù hay đang ở trong tù đều kêu ca về điều kiện sống quá cực khổ và nhất là khi bệnh hoạn thì hoàn toàn không được chăm sóc đúng mức.

Tôi có nêu trường hợp điển hình của ông Đinh Đăng Định. Ông ấy bệnh và có báo trước nhiều lần lắm mà không cho đi khám. Thậm chí ông ấy nói với cho chính tôi nghe, khi tôi tới thăm ông ấy, rằng một lần trên đường đi đến bệnh xá trong trại mà ông ấy còn bị đánh! Họ quá tàn ác với người tù.

Tôi cũng nêu trường hợp anh Nguyễn Bắc Truyển ở Lấp Vò Đồng Tháp. Họ bắt người xong rồi dàn dựng những màn diễn trên truyền hình Đồng Tháp, rồi đưa về Sài Gòn, thả ra và đến bây giờ vẫn không giải quyết hay không thấy nói gì cả.

Chúng tôi thấy rằng cách tốt nhất là tất cả anh em cựu tù nhân…đã có một số kinh nghiệm đối phó với các đòn ngón đàn áp của chính quyền thì bây giờ muốn hiệu quả hơn thì chúng tôi nhận thấy rằng đã đến lúc chúng tôi phải ngồi lại với nhau thành lập một tổ chức đề tiếng nói của chúng tôi thống nhất, được mọi người nghe trong nước cũng như ngoài nước

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Tôi cũng nêu trường hợp của một số blogger trên đường đi ngoại quốc để dự những phiên điều trần chẳng hạn. Họ có Visa rồi nhưng khi tới sân bay thì lại không cho đi. Điển hình gần đây nhất là anh Phạm Chí Dũng và một loạt người khác thì bà ấy rất lắng nghe. Tôi thấy bà ấy có biết nhưng bà chỉ hỏi thêm chi tiết. Bà này rất mểm mỏng rất tinh tế.

Mặc Lâm: Thưa Bác sĩ, ông là chủ tịch sáng lập Cao trào Nhân bản và mới đây cũng là chủ tịch hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam hiện nay. Xin bác sĩ chia sẻ một ít thông tin về hội này.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Trước tình hình đang diễn biến tại Việt Nam những lúc sau này rõ ràng là sôi động. Chính quyền có những cung cách đối xử với những người cựu tù nhân như kiềm soát, sách nhiễu và làm nhiều cái quá đáng. Tất cả anh em cựu tù nhân thấy rằng đó là những người đã từng lên tiếng, đã có những hoạt động theo lương tâm của mình chống lại những bất công xã hội, những điều nhà cầm quyền tán tận lương tâm, chà đạp nhân phẩm của người dân.

Chúng tôi thấy rằng cách tốt nhất là tất cả anh em cựu tù nhân đã kinh qua nhiều năm tháng trong tù, đã có một số kinh nghiệm đối phó với các đòn ngón đàn áp của chính quyền thì bây giờ muốn hiệu quả hơn thì chúng tôi nhận thấy rằng đã đến lúc chúng tôi phải ngồi lại với nhau thành lập một tổ chức đề tiếng nói của chúng tôi thống nhất, được mọi người nghe trong nước cũng như ngoài nước.

Chúng tôi nói rõ rằng tổ chức này được thành lập trên căn bản cho tất cả tù nhân lương tâm đã từng bị chính quyền Hà Nội bỏ tù. Chúng tôi gửi cho họ hai tài liệu căn bản của chúng tôi, một là lời kêu gọi và hai là điều lệ. Nếu đồng ý với hai tài liệu này thì đều có thể gia nhập và chúng tôi cũng nói rõ gia nhập đây để cùng làm việc, nghĩa là hội này phải có sức chiến đấu, có sức tranh đấu đề cho những người đã từng đứng lên nói tiếng nói của mình hoạt động theo lương tâm của mình thì người đó nếu chưa bị bắt chúng tôi cũng sẽ cố gắng liên lạc đề mà khích lệ.

Nếu họ bị bắt thì chúng tôi cũng tìm cách báo cho họ biết rằng sau lưng họ ở bên ngoài có một cái hội sẽ giúp họ vững mạnh ở trong tù và giữ nguyên lý tưởng nói theo lương tâm của mình ngay ở trong tù. Khi họ ra tù chúng tôi cũng sẽ cố gằng tìm cách tiếp xúc sớm nhất để quý vị đó có thể đóng góp nhiều nhất theo lương tâm của quý vị đó đã có từ trước.

Ngoài ra có những hoạt động nào có thể giúp đỡ lẫn nhau về mặt xã hội thì chúng tôi cũng có những hoạt động tương ứng như vậy.

Mặc Lâm: Xin cám ơn bác sĩ.

*

005

*

Doctor Nguyen Dan Que

*

IMG_4633

*

QUOC HOI KY SINH TRUNG

Ý kiến: Nên ‘giải tán Quốc hội’

*

Cập nhật: 14:36 GMT – thứ sáu, 29 tháng 11, 2013

IMG_4094

IMG_5355

Đại đa số đại biểu thông qua Hiến pháp sửa đổi

Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng nói Quốc hội nên “giải tán” sau khi thông qua Hiến pháp sửa đổi giữ nguyên sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản nhưng lại không cho người dân tư hữu đất đai và Quân đội Nhân dân lại trung thành với Đảng thay vì với nhân dân.

 

 IMG_5356

Nói chuyện với BBC hôm 29/11, một ngày sau khi Hiến pháp sửa đổi được thông qua với hơn 97% số phiếu, ông Thắng nói:

“Quốc hội này không đại diện cho ý chí, nguyện vọng của tôi nữa nên cá nhân tôi là tôi muốn giải tán Quốc hội này.

“Tôi đang muốn làm thế nào để có một Quốc hội khác, đại diện cho ý chí của nhân dân.”

Mặc dù vậy ông Thắng thừa nhận rằng có thể những người phản đổi Hiến pháp mới thông qua chỉ là thiểu số trong một đất nước mà Đảng Cộng sản kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông.

Ông cũng nói thêm: “Hoàn toàn chưa có cách nào [để giải tán Quốc hội].

“Nhưng trong thực tiễn thì tất cả mọi chuyển đổi…đều bắt đầu từ thiểu số.”

Không đồng tình

Nói về bản Hiến pháp sửa đổi, ông Thắng cho biết:

“Có mấy điểm tôi không đồng tình.

Về Hội không đồng ý Hiến pháp mới

Ông Nguyễn Lân Thắng nói về mục tiêu của Hội những người không đồng ý Hiến pháp mới được Quốc hội thông qua’ vừa được lập ra.

“Điểm thứ nhất là Điều 4 của Hiến pháp [giữ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản].

“Điểm thứ hai là quy định về quyền sở hữu, không tôn trọng cái quyền sở hữu tư nhân về đất đai.

“Và một điều nữa liên quan tới quân đội. Tôi không chấp nhận cái chuyện quân đội phải trung thành với Đảng.

“Quân đội theo tôi phải trung thành với nhân dân.”

Một điểm khác gây tranh cãi là chuyện kinh tế nhà nước vẫn được xác định đóng vai trò chủ đạo cho dù điều này không có trong dự thảo Hiến pháp hồi đầu năm nay.

Với các vụ bê bối Vinalines và Vinashin bên cạnh xung đột ở Tiên Lãng và Văn Giang, sở hữu nhà nước đối với các công ty và đất đai gây nhiều tranh luận.

Thêm vào đó sự bao trùm không gian xã hội của Đảng Cộng sản cũng bị chỉ trích.

Hội phản đối

Ông Thắng cũng là một trong những người sáng lập Bấm Hội những người không đồng ý Hiến Pháp mới được quốc hội thông qua trên mạng Facebook.

Tính tới tối 29/11, Hội đã thu hút được 1.500 thành viên sau 24 giờ xuất hiện trên mạng xã hội Facebook.

Ông Thắng nói mục tiêu của Hội là thăm dò ý kiến của công dân mạng, tăng cường nhận thức của người dân và nói thêm:

Ông Thắng hy vọng sẽ tạo ra sự “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp”

“Cái việc hành động thế nào tiếp phụ thuộc vào ý chí của nhóm này… nó đòi hỏi những người hoạt động thực tế bởi vì những người tham gia hội nhóm trên mạng nó cũng rất là ảo, nó chưa biến được thành chuyển biến trên thực tiễn cuộc sống.

“…Điều này là sự phát huy trí tuệ tập thể bởi vì khi tham gia một nhóm sẽ có rất nhiều ý kiến. Khi người ta cùng chung lý tưởng, cùng chia sẻ giá trị thì người ta sẽ đưa ra những sáng kiến.

“Khi một sáng kiến của một cá nhân trong nhóm mà hay thì chắc chắn những người khác nếu người ta nhận thấy nó hợp lý thì nó sẽ được đưa vào hành động thực tiễn.”

Ông Thắng nói Hội hy vọng sẽ nâng cao sự hiểu biết của người dân và dẫn tới phong trào “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp.”

Nhà hoạt động này cho rằng các hoạt động của những người ủng hộ dân chủ ở Việt Nam sẽ giúp thay đổi nhận thức nhưng sẽ khó tạo ra thay đổi “ngay lập tức” mà cần có “điều kiện xã hội thuận lợi”.

Ông cũng nói ông và nhiều nhà hoạt động khác đã sẵn sàng trả giá cao hơn so với mức phạt 100 triệu đồng mà Việt Nam vừa quy định trong Nghị định 174 được ban hành hôm 13/11 về phạt hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước …; phá hoại khối đoàn kết dân tộc mà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự”.

Mới đây ông Thắng đã bị lực lượng công an Việt Nam Bấm giam qua đêm khi về tới sân bay Nội Bài sau một thời gian tham gia những hoạt động vì dân chủ ở nước ngoài.

*

IMG_4633

*

Việt Nam sa lầy vì vay nợ ODA

*

Friday, March 28, 2014 5:32:29 PM

*

HÀ NỘI (NV) .- Các chuyên gia kinh tế Việt Nam tiếp tục lặp lại cảnh báo về những tác hại khi nhà cầm quyền CSVN để các dự án có tầm vóc quốc gia lệ thuộc gần như hoàn toàn vào ODA.

 IMG_5360Phối cảnh đường xe điện trên cao ở Hà Nội, một dự án vận chuyển công cộng nội thị thực hiện từ vốn vay ODA của Nhật đang bị điều tra về tham nhũng. (Hình: kienthuc.net)

ODA là ba chữ viết tắt của Official Development Assistance (hỗ trợ phát triển chính thức). ODA có thể là các khoản cho vay không tính lãi hoặc tính lãi thấp với thời gian cho vay dài hạn, nói chung là theo các điều kiện ưu đãi. Đôi khi ODA là viện trợ. Mục tiêu của ODA là trợ giúp để phát triển kinh tế và nâng cao phúc lợi ở quốc gia nào đó còn kém phát triển.

Những cảnh báo về ODA được lặp lại sau khi scandal các viên chức ngành đường sắt nhận 80 triệu Yen (khoảng 800 ngàn USD, tương đương 16 tỷ đồng Việt Nam) của Công ty Tư vấn Giao thông Nhật Bản (Japan Transport Consultants – JTC) để chọn công ty này làm nhà thầu, tư vấn cho các dự án được thực hiện bằng viện trợ của Nhật ở Việt Nam.

Nhật hiện là quốc gia dẫn đầu trong việc cấp ODA cho Việt Nam. Đến nay, đã xảy ra hai scandal về nhận hối lộ của các công ty Nhật để chọn họ là nhà thầu Nhật thực hiện những dự án bằng ODA do Nhật cung cấp. Scandal đầu tiên xảy ra vào năm 2010, liên quan tới PCI – một công ty tư vấn khác của Nhật về dự án đại lộ Đông Tây ở Sài Gòn.

Trên tờ Sài Gòn Tiếp Thị, ông Nguyễn Lương Hải Khôi, một người chuyên nghiên cứu về Nhật cho biết, trong thập niên vừa qua, JICA (Cơ quan Hợp tác Quốc tế của chính phủ Nhật Bản) xây dựng chiến lược giao thông toàn quốc cho Việt Nam. Sau đó, chính JICA đề nghị cho Việt Nam vay ODA để thực hiện chiến lược giao thông mà họ xây dựng. JICA kiểm soát từ A đến Z: vốn vay, tiền lãi, kỹ thuật, thị phần xây dựng, thậm chí kiểm soát cả hiểu biết về thực tiễn của Việt Nam. Việt Nam gần như chẳng phải làm gì. Chỉ cần ký vay nợ và cầu đường cứ thế mọc lên. JICA nếu có vạch ra một “hệ thống” thì “hệ thống” đó chỉ là bản đồ những dự án mà các công ty Nhật đã sẵn sàng giành hợp đồng xây dựng.

Trò chuyện với tờ Đất Việt, ông Trần Đình Bá, một chuyên gia kinh tế cho rằng, với phương thức vừa cho vay, vừa thực hiện dự án theo kiểu kiểm soát từ A tới Z: Đưa ra ra ý tưởng, tự lập dự án tiền khả thi, khả thi, thiết kế, tổ chức thi công, ép người vay làm theo ý mình như kiểu các dự án ODA của Nhật tại Việt Nam thì đấu thầu chỉ còn là hình thức.

Theo tờ Thời Báo Kinh tế Sài Gòn, sau khi kiểm tra những nôi dung liên quan đến scandal JTC, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Việt Nam tiết lộ, gói thầu (Tư vấn Dự án Tuyến đường sắt số 1 đoạn Ngọc Hồi – Yên Viên) liên quan đến JTC là một gói thầu bất thường vì chỉ có hai nhà thầu mua hồ sơ và sau đó chỉ còn một nhà thầu là JTC tham gia đấu thầu. Về nguyên tắc, nếu có dưới ba nhà thầu thì có thể hủy cuộc đấu thầu song vì gói thầu vừa kể sử dụng vốn ODA của Nhật nên phải chọn nhà thầu Nhật và JTC nghiễm nhiên trở thành nhà thầu.

Tờ Thời Báo Kinh tế Sài Gòn cho biết, trong 20 năm vừa qua, Nhật là quốc gia cấp ODA lớn nhất (hơn 20 tỉ Mỹ kim) và 41% khoản ODA này dành cho các dự án phát triển hạ tầng giao thông. Do vậy, trong bối cảnh ngân sách èo uột, trái phiếu chính phủ yếu ớt, những dự án giao thông lớn thường nhắm vào ODA của Nhật và giá của vốn ODA không hề rẻ.

Khi tham dự Hội đồng Thẩm định quốc gia về Dự án phi trường Long Thành cả Bộ trưởng Giao thông Vận tải  lẫn Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư của Việt Nam đều cùng cảnh báo về sự “đắt đỏ” của vốn ODA bởi những ràng buộc từ nguồn vốn này. Bộ trưởng Giao thông Vận tải thú nhận, nếu chỉ nhắm vào vốn vay ODA mà không tính đến hiệu quả sử dụng vốn thì sẽ còn tạo ra nhiều kẽ hở cho tham nhũng.

Ông Trần Đình Bá thì cho rằng thực trạng lệ thuộc là giá phải trả cho cơ chế hiện hữu. Đổi mới đã ba thập niên nhưng Bộ Giao thông Vận tải vẫn không xây dựng nổi “chiến lược giao thông” mà khoán trắng cho tư vấn Nhật. Các scandal PCI, JTC lột tả bản chất thực trạng lãng phí đầu tư công trong lĩnh vực giao thông – vận tải, khiến nợ công tăng vọt. Ông Bá khẳng định, nếu không cải cách thể chế thì không thể giải quyết các vấn nạn này. (G.Đ)

*

IMG_4633

*

Tại sao Dong Chua Cuu The luôn đồng hành cùng người bị áp bức?

*

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok 2014-04-01

IMG_5415

Linh mục Giám Tỉnh Phạm Trung Thành của Dong Chua Cuu The  Sài gòn

RFA

Trong nhiều năm qua bất kể sức ép của chính quyền, Dòng Chúa Cứu Thế nhà thờ Kỳ Đồng Sài gòn và Thái Hà, Hà Nội luôn chọn đứng chung và bảo vệ người bị áp bức qua các thánh lễ cầu nguyện, các bài giảng cũng như cụ thể trong việc giang tay đón bất cứ ai cần sự che chở. Mặc Lâm phỏng vấn Linh mục Giám Tỉnh Phạm Trung Thành của DCCT Sài gòn để tìm hiều thêm những hoạt động bác ái này.

Mặc Lâm: Thưa Linh mục Giám tỉnh, từ nhiều năm qua Dòng Chúa Cứu Thế tại Saigon và Hà Nội luôn có những hành động đồng hành cùng với những người bị áp bức, sách nhiễu ngay cả bị kết án giam cầm. Bên cạnh những thánh lễ cầu nguyện cho họ là sự chở che lúc lỡ đường hay giúp cho họ được chăm sóc sức khỏe về tâm hồn cũng như thể xác, điển hình là sinh viên Phương Uyên trước đây và ông Nguyễn Hữu Cầu hiện nay. Làm những công việc này DCCT Saigon có bị chính quyền khó dễ hay ngăn cấm gì không?

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành: Thưa ông chắc chắn rằng chúng tôi đã bị ngăn cản bằng nhiều cách, ở phạm vi nhỏ cũng như toàn Tỉnh Dòng, chúng tôi thường gặp trở ngại từ phía các cấp nhà cầm quyền.

Mặc Lâm: Giáo Hoàng Francis đã khuyến nghị giáo hội thế giới nên dấn thân tranh đấu và bảo vệ sự công chính. Lời huấn dụ này xem ra rất thích hợp với những gì DCCT đang làm. Xin được hỏi Linh mục Giám tỉnh trong lúc theo đuổi mục tiêu này DCCT đã gặp trở ngại gì đối với nhà nước?

Có một số ý kiến cho rằng chúng tôi làm chính trị, hiểu theo nghĩa đó thì chúng tôi không làm chính trị, chúng tôi không tham gia vào những hoạt động quyền lực, nhưng chúng tôi lên tiếng và bảo vệ sự thật

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành: Có một số ý kiến cho rằng chúng tôi làm chính trị, hiểu theo nghĩa đó thì chúng tôi không làm chính trị, chúng tôi không tham gia vào những hoạt động quyền lực, nhưng chúng tôi lên tiếng và bảo vệ sự thật.

Sự thật chúng tôi cố gắng đón nhận từ Tin Mừng của Chúa, một mặt chúng tôi nhìn nhận những khuyết điểm của mình, những giới hạn của mình trước những đòi hỏi của Tin Mừng, nhưng một mặt chúng tôi đã không im lặng trước cái ác, cái sự xấu trong xã hội, dĩ nhiên ai không chấp nhận sự thật, không chấp nhận sự công bằng, chắc chắn họ không ưa chúng tôi.

Mặc Lâm: Bản thân chúng tôi đã chứng kiến tận mắt trước cửa nhà thờ Kỳ Đồng của DCCT có một tấm bảng rất lớn trên ấy dán những bài viết được in lại từ các trang mạng như BBC hay RFA loan tải tin của TS Cù Huy Hà Vũ và những nhà tranh đấu khác. Nhà nước hình như để yên nhằm quảng cáo rằng VN đang có tự do ngôn luận thì phải, Linh mục Giám tỉnh có nhận định gì về việc này?

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành: Không có như vậy đâu, họ đã yêu cầu chúng tôi tháo gỡ các bản tin đó, nhưng chúng tôi đã không tháo gỡ, vì đó là sự thật, mọi người có nhu cầu và có quyền biết sự thật, có quyền được thông tin, quyền căn bản của con người.

Cụ thể họ đã mời chính tôi ra làm việc về vụ này, chúng tôi thẳng thắn trình bày lập trường của mình, sau khi trở về tôi đã bị cấm xuất cảnh không lý do, tôi làm văn thư hỏi họ, họ không trả lời, có lẽ họ không thể trả lời về lý do họ đã làm.

Mặc Lâm: Những người bất đồng chính kiến bất kể tôn giáo nào đang dựa vào DCCT tại Saigon lẫn Hà Nội như một chỗ dựa tinh thần cần thiết, nếu nhà nước cáo buộc DCCT đang vi phạm pháp luật như tập trung trái phép hay cổ vũ chống lại chính sách nhà nước thì việc gì sẽ xảy ra?

Nhà nước có quyền của nhà nước, chúng tôi không biết được, nhưng chúng tôi thấy không thể im lặng trước các vấn đề của xã hội, của con người, chúng tôi chỉ thuần túy muốn nâng đỡ những người dau khổ, những dân oan, nhũng người bị áp bức

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành: Nhà nước có quyền của nhà nước, chúng tôi không biết được, nhưng chúng tôi thấy không thể im lặng trước các vấn đề của xã hội, của con người, chúng tôi chỉ thuần túy muốn nâng đỡ những người dau khổ, những dân oan, nhũng người bị áp bức, đặc biệt chúng tôi muốn nói với họ Thiên Chúa yêu thương họ, Thiên Chúa đứng về phía với họ. Chúng tôi muốn bày tỏ gương mặt Thiên Chúa an ủi họ, những người sầu thương khóc lóc.

Mặc Lâm: Có ý kiến cho rằng DCCT trực thuộc với Tòa thánh cho nên không nhất thiết phải theo sự điều hành của giáo hội Việt Nam trong các hoạt động tông đồ hay xã hội. Xin Linh mục Giám tỉnh cho biết sự thật này đúng hay sai?

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành: Sai ! Chúng tôi là Dòng Giáo Hoàng với quyền đặc miễn, nhưng chúng tôi là con cái của Giáo hội Việt Nam, chúng tôi tuân thủ kỷ luật và  mục vụ của Giáo hội Việt Nam, chúng tôi luôn vâng lời các Đức Giám Mục của Giáo hội Việt Nam trong các phạm vị Giáo Hội ấn định. Bản thân tôi luôn có các cuộc thăm viếng, bàn hỏi và nhận việc từ các vị Giám Muc Việt Nam.

Mặc Lâm: Vâng từ câu trả lời này lại nảy sinh một câu hỏi nữa thưa Linh mục, như vậy thì những hoạt động của Dòng Chúa Cứu Thế dù muốn dù không thì giáo hội Việt Nam cũng biết vậy thái độc của Hội đồng Giám mục Việt Nam có chấp nhận hay không thưa linh mục?

LM Giám Tỉnh Phạm Trung Thành: Thưa ông, bức thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam góp ý cho nhà nước về việc sửa đổi hiến pháp đã nói rất rõ quan điểm cũng như ý hướng của Giám Mục Việt Nam. Chúng tôi thấy bức thư đó như là một sự xác nhận những dấn thân của chúng tôi cho xã hội và cho sự công bằng. Chúng tôi thấy lá thư đó như là một sự xác nhận và cũng là câu trả lời cho những ai đặt câu hỏi như ông vừa nói.

Mặc Lâm: Xin cám ơn linh mục giám tỉnh.

*

IMG_4633

*

Hôm nay, 10/11/2012 09:32 PM

BBC, RFA: Dũng Có Cơ Đã Bị Lột Chức, Chỉ 22,8% Ủng Hộ

(10/12/2012)

HANOI — Có phải Nguyễn Tấn Dũng đã bị lột chức Thủ Tướng trong hội nghị đang diễn ra? Bản tin từ Trang Basam nói rằng có tin đồn ông Dũng mất chức. Một tin khác nhắn từ đaị hội cho biết: phiếu bầu ban chấp hàng trung ương thì Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạt 22,8% điểm. Bản tin Basam viết về lời đồn này: “…Một tin nhắn khác: “Tin đã được kiểm chứng: số phiếu BCHTW ủng hộ NTD là 40/175, đạt 22,8%”.

Nhưng cũng có nhận được một tin khác lại bác bỏ tin phần thắng nghiêng về “cung vua”….” Trong khi đó, bản tin BBC đã phỏng vấn một nhà bất đồng chính kiến, cho thấy: “Từ Hà Nội, nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Khắc Toàn chia sẻ với BBC những ý kiến của ông về Hội trung Trung ương Đảng lần thứ Sáu hiện đang diễn ra.

Theo quan sát của ông thì đây là một ‘hội nghị đặc biệt quan trọng’. “Đây là một cuộc đấu tranh nội bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam rất gay gắt, rất nghiêm trọng trước nay chưa từng có,” ông nói. Theo lời ông Toàn thì hiện nay các cán bộ lão thành ở Hà Nội đang đồn đoán có một tập tài liệu dài 313 trang mô tả về các sai phạm của các đảng viên từ cấp trung đến cấp cao trong nội bộ Đảng, nhưng tập trung chủ yếu là những sai phạm của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Mở đầu có thủ bút của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: Kính gửi các đồng chí ủy viên trung ương tham khảo, xem xét. “Các cụ lão thành đồn đoán rằng sẽ đưa ông Nguyễn Sinh Hùng lên thay (ông Dũng) và người lên thay ông Nguyễn Sinh Hùng sẽ là phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân,” ông cho biết…” Trong khi đó, bản tin RFA thực hiện bởi phóng viên Phụng Việt, viết từ Singapore, cho biết: “Chỉ có 40 trong số 175 đại biểu chính thức, tham dự Hội nghị lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 11, bỏ phiếu tán thành việc TT Nguyễn Tấn Dũng có thể tiếp tục đảm nhiệm vai trò Thủ tướng.

Hội nghị lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 11, diễn ra tại Hà Nội ngày 1 tháng 10 năm 2012. Tin vừa kể hiện là dữ kiện mới nhất về diễn biến Hội nghị lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 11. Tin này xuất hiện vào chiều ngày 11 tháng 10 và được vài nguồn tin thân cận với đội ngũ cán bộ, đảng viên cao cấp xác nhận là mới nghe.

Tuy nhiên, không ai có thể kiểm chứng về độ chính xác của nó. Cũng cần phải nói thêm là bên cạnh thông tin được cho là mới nhất đó, một vài nguồn tin khác, cũng được cho là thân cận với đội ngũ cán bộ, đảng viên cao cấp, lại khẳng định sẽ không có bất kỳ thay đổi nào ở vị trí Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn sẽ là người tiếp tục đảm nhiệm vai trò Thủ tướng của Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tin đồn giữ vai trò dẫn dắt dư luận đang là điều càng ngày càng bình thường trong sinh hoạt chính trị – xã hội tại Việt Nam.

Sự kiện Hội nghị lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN khóa 11 không phải là ngoại lệ. Hội nghị này khai mạc hôm 1 tháng 10 và được cho biết là sẽ kéo dài cho đến hết ngày 15 tháng 10.” …Tin đồn gần đây, liên quan đến Hội nghị Trung ương 6, được nhiều trang web, trang blog và trang cá nhân trên hệ thống facebook dẫn lại, do một blog có tên “Quan làm báo” tung ra.

Theo đó, tại một cuộc họp tuy là riêng biệt, chỉ dành cho các thành viên Bộ Chính trị nhưng vẫn trong khuôn khổ Hội nghị Trung ương 6, diễn ra vào tối Chủ nhật vừa qua, dẫu cho Thủ tướng đương nhiệm đã “nhũn”, không “tả xung, hữu đột”, chống lại các cáo buộc như trên hội trường, nơi diễn ra Hội nghị Trung ương 6, song ông vẫn  chỉ nhận được 4 phiếu tín nhiệm từ 14 thành viên Bộ Chính trị.

Cũng trong tin đồn vừa nêu, blog  “Quan làm báo” còn  đưa ra một chi tiết khác, đó là ông Nguyễn Minh Triết, thành viên Bộ Chính trị Khóa 10, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đã dọa ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư hiện nay của Đảng CSVN – rằng: “Nếu các anh mà không làm đến nơi đến chốn thì chính tôi sẽ cầm đầu biểu tình chống lại các anh!”…”

*

IMG_4633

*

CIA thu thập tin tức người Mỹ gửi tiền ra ngoại quốc Friday, November 15, 2013 7:33:01 PM

*

WASHINGTON (UPI) – Cơ quan tình báo CIA của Mỹ hiện đang thu thập tin tức về các vụ chuyển tiền ra ngoại quốc, cũng giống như cách cơ quan NSA thu thập dữ kiện điện thoại của dân Mỹ, theo giới hữu trách.

IMG_5428Tiền từ nước Mỹ chuyển ra ngoại quốc cũng bị CIA theo dõi. (Hình minh họa: Getty Images)

Việc thu thập dữ kiện tài chánh của CIA không nhắm vào những vụ chuyển tiền chỉ hoàn toàn trong nội địa Mỹ hay giữa các ngân hàng với nhau, theo bản tin của tờ New York Times. Một viên chức thông thạo vấn đề, nói rằng lệnh của tòa án đặc trách do thám tình báo, buộc cơ quan hữu trách phải giữ kín danh tánh của các công dân Mỹ mà CIA có được, và phải xác nhận rằng họ có liên hệ với khủng bố trước khi có hành động lục soát và các dữ kiện này chỉ đuợc giữ trong một khoảng thời gian nhất định. Nếu các phân tích gia CIA khám phá thấy có những hành động chuyển tiền khả nghi, họ sẽ cung cấp tin tức này cho FBI, theo giới hữu trách. Phát ngôn viên CIA, ông Dean Boyd, từ chối không xác nhận sự hiện hữu của chương trình này, nhưng cũng nói rằng CIA có các hoạt động tình báo hợp pháp. (V.Giang)

*

IMG_4633

*

Phong trào Bất tuân dân sự tiến lên

 

*

 

 IMG_5430

 IMG_5429

Nguyễn Nhơn (Danlambao)Nếu chúng ta không gấp rút vận động tổ chức các hoạt động bất tuân dân sự thành những phong trào rộng lớn, khắp nơi để tràn ngập lực lượng côn an, dân phòng, xã hội đen đủ loại, chúng ta sẽ bị chia cắt, chịu tổn thất lẻ tẻ, bị cô lập, bắt bớ theo cách bẽ đũa bẽ từng chiếc. Vạn sự khởi đầu nan! Tới nay đã có những bước khởi đầu phấn khởi. Vậy thì tất cả đồng lòng mở rộng vòng tay, kết thành đại khối đấu tranh, phát khởi cuộc toàn quốc phản kháng, đưa Đất nước, Dân tộc vào VẬN HỘI MỚI.

*

Ông David Steinman, một luật sư Hoa Kỳ và cộng sự viên của TNS Daniel Moynihan khuyến cáo rằng: “Sớm muộn gì quý vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới hy vọng thay đổi được chế độ cộng sản độc tài.” 

Câu khuyến cáo kể trên được phát biểu cách nay hơn ba mươi năm. Bây giờ là lúc người Việt chúng ta phải hy sinh để thực hiện cho bằng được để có thể xóa bỏ độc tài, độc đảng và mang lại nền dân chủ thật sự cho đất nước.

Bà J. W. E Spies, Bộ trưởng Nội vụ Hòa Lan cũng nói rằng: “Người Việt Nam trước tiên phải hy sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính mình trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ.”

Những điều mà ông David Steinman và bà J. W. E Spies phát biểu đã và đang từng bước hình thành tại Việt Nam.

Ngày 10 tháng 12, 2013, Mạng Lưới Blogger VN chính thức ra mắt tại Hà Nội. Câu kết của bản tuyên bố ra mắt: “Chúng tôi tin rằng mọi công dân Việt Nam phải có quyền quyết định vận mạng của mình và góp phần quyết định vận mạng của đất nước; và những quyền này không thể là đặc quyền, được giao phó hay bị giành riêng bởi một nhóm người, một tập thể nào trong xã hội

Tại Hoa Kỳ, một đất nước Tự do – Dân chủ có câu nói phổ thông: Mỗi người dân đều có MỘT TIẾNG NÓI về hướng đi của quốc gia (Everyone has A SAY about national direction), thể hiện trong đời sống chánh trị: Mỗi người MỘT LÁ PHIẾU (One person, one vote).

Câu chuyện ra mắt Nhóm Blogger nầy tự thân mang 3 ý nghĩa:

1/ Bất tuân lệnh cấm tụ họp quá 5 người theo nghị quyết 38 NQ/CP.

2/ Bất tuân lệnh cấm lập hội tư.

3/ Phản kháng NĐ72 về hạn chế thông tin và đòi quyền tự do phát biểu tư tưởng, chính kiến.

Ngày 11/12/ 2013, LS. Lê Thị Công Nhân loan báo việc thành lập “Hội Bầu Bí Tương Thân với mục tiêu kể sau: “Mục tiêu của Hội nhằm góp phần giảm bớt gánh nặng tài chính và sự đơn độc cho tù nhân lương tâm, dân oan và gia đình của họ bằng việc hỗ trợ vật chất và chia sẻ tinh thần.”

Việc lập hội nầy cũng là hình thức bất tuân dân sự về qui chế lập hội tư vừa tỏ ý đoàn kết với tù nhân lương tâm và dân oan.

Nêu lên hai trường hợp mới nhất về hoạt động “xã hội dân sự tự phát” để cho thấy bước khởi đầu đầy triển vọng để tiến lên thành phong trào bất tuân dân sự rộng lớn.

Trên đây là các hội hoạt động nhằm vào các quyền dân sự phổ quát.

Bây giờ xin đi thẳng vào triển vọng thành lập các phong trào tranh đấu trực diện sát sườn theo phương thức “bất tuân Dân sự.” 

1/ PHONG TRÀO NÔNG DÂN BẤT TUÂN CƯỞNG CHẾ 

Cho đến nay, các nhóm nông dân Văn Giang, Dương Nội, Vụ Bản trên Miền Bắc và nông dân, thị dân Sài gòn, Đồng Nai, Bình Dương, Long An, Mỹ Tho vẫn tranh đấu rời rạc. Vì vậy mà việc chống bạo quyền cào nhà cướp ruộng đất không có kết quả, mặc dù có 2 trường hợp dùng bạo lực như vụ Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng và vụ bi thảm Đặng Ngọc Viết, Thái Bình.

Vì vậy mà việc tổ chức, liên kết nông dân bị cưỡng chế ruộng đất thành một phong trào thật là cần thiết và cấp bách trong khi các điều kiện tổ chức phong trào đã chín muồi từ lâu.

2/ PHONG TRÀO CÔNG NHÂN BẤT TUÂN LUẬT CÔNG ĐOÀN 

“Ngày 27-10-2010 Đỗ Thị Minh Hạnh bị xử 7 năm tù giam với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công.”

Đó là câu chuyện của nhóm Đỗ Thị Minh Hạnh – Nguyễn Hoàng Quốc Hùng – Đoàn Huy Chương tổ chức công nhân xưởng giày da ở Trà Vinh đình công “tự phát” ngoài khuôn khổ “Công đoàn Nhà nước” hay công đoàn do đảng điều khiển thì cũng vậy.

Đây là điển hình của bất tuân dân sự tích cực dưới hình thức đình công. Chỉ tiếc một điều là nhóm Minh Hạnh hoạt động đơn lẽ, thiếu nhân nhóm hậu bị và nhất là liên kết tổ chức.

Dù sao thì đây cũng là kinh nghiệm tốt nhất để các nhóm hoạt động về công nhân, lao động học hỏi rút kinh nghiệm về tổ chức và nhất là liên kết thành phong trào rộng lớn: Đình công đồng loạt trên một vùng kinh tế quan trọng như khu tam giác Sóng Thần, Thủ Đức – khu kỹ nghệ Biên Hòa – khu công nghiệp Thủ Dầu Một, Bình Dương có khả năng gây tê liệt sản xuất quan trọng.

Nếu được như vậy, khi tổng bất tuân dân sự toàn quốc phát khởi, phong trào công nhân sẽ góp phần thật quan trọng.

3/ PHONG TRÀO TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC 

Mùa hè năm 2011, trong 11 cuộc biểu tình của tuổi trẻ yêu nước chống tàu xâm lăng, hấu như vắng bóng giới sinh viên chính danh.

Ngày 16 tháng 5 năm 2013, nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên và nam sinh viên Đinh Nguyên Kha hiên ngang thách đố cường quyền trước pháp đình cs Long An.

Cô gái nhỏ tuổi đôi mươi Phương Uyên bị cáo buộc vì tội trương hai lời nguyền thắm máu:

“Đi, chết đi đảng cộng sản vn bán nước” 

“Tàu khựa cút khỏi biển Đông” 

Nguyên Kha dõng dạc cất cao lời nói:

“Tôi là người yêu nước, yêu dân tộc 

Tôi chỉ chống đảng cộng sản 

Mà chống đảng thì không có tội” 

Đây là hai tia lửa phát khởi giữa khung trời tối tăm của tập thể sinh viên. Rồi đây nếu được tổ chức dìu dắt sẽ trở thành lực lượng xung kích trong phong trào bất tuân dân sự toàn quốc.

Nếu sinh viên, thanh niên hành động có tổ chức và đồng loạt sẽ là những chiến sĩ kiên cường vận động và tổ chức các phong trào nông dân, công nhân, phong trào chống sưu cao thuế nặng, phong trào bất tuân lịnh trưng tập quân sự, tức chống bắt lính… kể cả phong trào du ca về nguồn, ca ngợi anh hùng dân tộc chống xâm lăng, ca ngợi tình thương, tình tự Dân tộc…

Tóm lại, trong cuộc vận động quảng bá nhân quyền ngày 10 tháng 12 vừa qua, máu đã đổ ở Sài Gòn.

Nếu chúng ta không gấp rút vận động tổ chức các hoạt động bất tuân dân sự thành những phong trào rộng lớn, khắp nơi để tràn ngập lực lượng côn an, dân phòng, xã hội đen đủ loại, chúng ta sẽ bị chia cắt, chịu tổn thất lẻ tẻ, bị cô lập, bắt bớ theo cách bẽ đũa bẽ từng chiếc.

Vạn sự khởi đầu nan! Tới nay đã có những bước khởi đầu phấn khởi. Vậy thì tất cả đồng lòng mở rộng vòng tay, kết thành đại khối đấu tranh, phát khởi cuộc toàn quốc phản kháng, đưa Đất nước, Dân tộc vào VẬN HỘI MỚI.

Thanh niên là rường cột Quốc gia

Là người chủ tương lai của Đất nước

Tương lai của Quốc gia – Dân tộc nằm trong tay tất cả chúng ta!

Nguyễn Nhơn

danlambaovn.blogspot.com

*

IMG_4633

*

*

Khi những chiếc đũa trở thành một bó

*

Mặc Lâm, biên tập viên RFA 2014-04-07

IMG_5497

IMG_5497

Lễ tang thầy giáo Đinh Đăng Định tại Dong Chua Cuu The Sài Gòn hôm 06/04/2014.

Courtesy Blog Quê Choa

Đám tang thầy giáo Đinh Đăng Định đã hoàn tất vào ngày hôm nay tuy nhiên hình ảnh của những ngày qua cho thấy người thầy giáo này đã chiếm được lòng tin yêu của bạn bè, đồng đội thậm chí ngay cả những người chỉ biết ông qua mạng xã hội cũng tỏ lòng tiếc thương. Điều gì đã tạo ra một đám tang trang nghiêm và không bị sách nhiễu ấy?

Mức ảnh hưởng khó tưởng tượng

Khi quan tài của thầy giáo Đinh Đăng Định được chuyển từ Nhà nguyện Đức Mẹ Thăm Viếng đến Dòng Chúa Cứu Thế tại đường Kỳ Đồng thì người trong cuộc nghĩ rằng đám tang thầy Định sẽ gặp rất nhiều phiền phức. Thế nhưng khi các linh mục DCCT mạnh mẽ khẳng định rằng sẵn sàng đối đầu với bất kỳ việc phá rối nào, thậm chí đã có tuyên bố nếu bắt được công an viên nào đến phá rối, cộng đồng Công giáo ở đây sẽ bắt giữ, và chỉ thả ra sau khi tang lễ hoàn tất thì hình như mọi việc đã trở nên khá bình thường.

Người tới viếng thăm bất kể là ai không bị chất vấn, ngăn cản hay theo dõi, hù dọa. Trước cửa nhà thờ không thấy côn đồ lảng vảng và tất cả mọi vòng hoa phúng điếu đều không bị xé bỏ tên người gửi như từng xảy ra tại nhiều tang lễ của những nhà bất đồng chính kiến khác trong quá khứ.

Những vòng hoa ấy nói lên rất nhiều điều vì nó đại diện cho hàng chục tổ chức, hội đoàn mà đa số đều là những tổ chức không được nhà nước cho phép. Chỉ duy nhất một vòng hoa nằm ngoài sự khó chịu của nhà nước được gửi đến rất sớm là của Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Việt Nam.

Anh ra đi rất thanh thản. Vâng anh đã thứ tha cho tất cả những kẻ đã gây ra không biết bao nhiêu khổ đau cho anh và cho gia đình anh. -HT Thích Không Tánh

Đám tang của một thầy giáo nhưng mức ảnh hưởng của nó khó tưởng tượng ra được khi có ít nhất một ngàn người viếng thăm và hàng trăm người đã theo chân quan tài tới nơi hỏa táng. Thân nhân ruột thịt của thầy Đinh Đăng Định vỏn vẹn chỉ có 6 người đàn bà gồm vợ, ba con gái, một chị, một người em gái từ Bắc vào chịu tang. Sáu người đàn bà dắt díu nhau, xiêu vẹo chung quanh quan tài nhưng họ cảm thấy ấm áp lạ lùng vì bao vây họ là sự cảm thông sâu đậm của người tới thăm.

Họ là những dân oan, những bạn tù, những người ý thức sự suy sụp của một nền chính trị độc tôn. Họ là tín đồ các tôn giáo bị áp bức từ miền bắc như người H’Mông, từ miền Nam như Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài, từ Tây nguyên như Tin Lành Mennonite… họ như những chiếc đũa rời rạc khắp nơi đổ về tang lễ và tại đây trước di ngôn của người thầy giáo hiền lành này đã biến tất cả thành một bó đũa.

Có lẽ điều làm cho mọi người xúc động nhất là di ngôn của người từng bị tù đày, đàn áp, đối xử bất công đến chết được trịnh trọng đặt trước quan tài, đó là: “Không được giữ lòng thù hận, chúng ta không phải là kẻ thù của nhau”.

Nhìn những vòng hoa vây kín chung quanh quan tài với những cái tên như Phụ Nữ Vì Nhân Quyền, CLB No-U, CLB Hoa Mai, Phật Giáo Hòa Hảo, Tin lành Mennonite, Con Đường Việt Nam, Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ, Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự, Bauxite Việt Nam, Dân Làm Báo, Radio Chân Trời Mới, hội Dân Chủ Miền Trung. . .người ta khó thể tin rằng nơi đây đang tập trung hầu hết các tổ chức, thành viên tranh đấu cho nhân quyền, tự do dân chủ nổi tiếng khắp nước và cả hải ngoại đã xuất hiện ngay tại trung tâm của thành phố.

012

Hòa thượng Thích Không Tánh của chùa Liên Trì đại diện cho Hội Cựu tù nhân lương tâm đã đọc một bài điếu văn cảm động và đầy lửa đấu tranh. Khó thể tin được những lời lẽ như thế có thể công khai tại thành phố mang tên bác:

IMG_5495

Lễ tang thầy giáo Đinh Đăng Định tại Dong Chua Cuu The Sài Gòn hôm 06/04/2014. Courtesy Blog Quê Choa.

“Anh ra đi rất thanh thản. Vâng anh đã thứ tha cho tất cả những kẻ đã gây ra không biết bao nhiêu khổ đau cho anh và cho gia đình anh. Trong thời gian nằm chữa trị tại bệnh viện sức đã suy nhiều nhưng anh đã nhanh chóng tình nguyện góp sức cùng góp phần sáng lập hội Cựu tù nhân lương tâm. Một sáng lập viên đặc biệt của hội, chúng tôi xin kính cẩn nghiêm mình bái phục trước vong linh của anh, người chiến sĩ bất khuất can trường đấu tranh cho tự do dân chủ của đồng bào, cho công lý và an sinh của đất nước.

Anh, không bao giờ khuất phục trước tà quyền. Anh, là biểu tượng của sự dứt khoát đoạn tuyệt nhất với chủ nghĩa, chế độ cộng sản. Anh, là một tấm gương sáng trong sự nghiệp đấu tranh cho tổ quốc Việt Nam ngày hôm nay. Anh đã làm xong bổn phận trọn hiếu với người con Mẹ Việt Nam.

Trước khi ra đi anh vẫn còn cố thu chút hơi tàn nhắc nhở chúng tôi hãy quan tâm đến cương vị chung đó là cuộc đấu tranh chống lại chế độ độc tài cộng sản. Vâng, thưa anh chúng tôi sẽ ghi lòng tạc dạ.”

Đồng cảm và đoàn kết

Ông Lưu Trọng Kiệt người có mặt từ đầu nhận xét về đám tang của thầy Đinh Đăng Định:

“Theo nhận xét của tôi thì đám ma của thầy Đinh Đăng Định được rất nhiều sự quan tâm của công chúng. Tất cả những người đấu tranh dân chủ, sinh viên học sinh trẻ họ ý thức được, thứ hai nữa giáo dân ở Sài Gòn họ nghe thông tin của thầy trên mạng nên họ tới thăm rất nhiều. Chúng tôi rất hãnh diện khi có một anh em đấu tranh cho dân chủ mà được rất nhiều công dân Việt Nam họ quan tâm tới.

Đạo Hòa Hảo, Cao Đài, anh em H’Mông tại miền Bắc, một số anh em đấu tranh dân chủ miền Bắc họ đã đồng cảm với nhau và thấy rằng nều đoàn kết lại thì đây là một sức mạnh.”

Từ Hà Nội blogger Nguyễn Lân Thắng cũng vào tận Sài gòn để thăm người tù này, anh cho biết:

“Thầy Đinh Đăng Định là một nhà giáo rất nghèo ở vùng thôn quê. Sự hy sinh của thầy rất to lớn. Em là một trong những người ký vào bản tuyên bố bauxite và 14 ngàn người đã ký vào bản tuyên bố đó cho nên khi thầy bị nạn như thế thì lương tâm và trách nhiệm mình cảm thấy rằng phải có mặt trong đám tang của thầy để chia sẻ, động viên gia đình và cũng khẳng định uy tín của mình trong vấn đề bauxite.”

Giảng viên Phạm Minh Hoàng, đảng viên đảng Việt Tân một cựu tù nhân lương tâm chia sẻ:

Cái đám tang này nó đặc biệt là bởi nó tập trung rất nhiều hội đoàn tổ chức hoạt động chính trị cả trong và ngoài nước. Rất nhiều nhóm xã hội dân sự tham gia vào đám tang này. -Blogger Nguyễn Lân Thắng

“Trước tiên tôi nghĩ tôi tới thăm thầy Định với tư cách là một con người, thứ hai là một đồng nghiệp mặc dù chúng tôi không làm việc chung với nhau, thứ ba nữa là một người từng ở tù thì tôi nghĩ ba yếu tố đó cũng đủ cho tôi đến thăm thầy Định đó là chưa kể tình cảm thầy Định đã dành cho tôi lúc thầy còn sống. Tôi rất xúc động lúc nhìn di ảnh của thầy vẽ ra trước mặt tôi một người đã nằm xuống bởi vì những suy nghĩ những đóng góp của thầy mà cho đến ngày hôm nay ai cũng phải công nhận điều thầy nói là đúng.

Báo chí trong tuần qua họ đã khẳng định chuyện bauxite lỗ hằng trăm triệu đô và không biết cái lỗ này nó sẽ chấm dứt vào lúc nào nữa. Khi tôi đốt nén nhang tôi thấy trước mặt mình một người đã nằm xuống vì suy nghĩ của họ thì tôi cảm thấy phải tiếp tục làm cái chuyện mà thầy đã làm không trọn vẹn.”

Không như các đám tang trước đây của những người đấu tranh, đám tang của thầy giáo Đinh Đăng Định hoàn toàn yên ắng và sự bình an này được anh Nguyễn Lân Thắng lý giải:

“Cái đám tang này nó đặc biệt là bởi nó tập trung rất nhiều hội đoàn tổ chức hoạt động chính trị cả trong và ngoài nước. Rất nhiều nhóm xã hội dân sự tham gia vào đám tang này. Vấn đề ở đây khiến họ không dám đàn áp đám tang này vì chính nghĩa, việc thầy Đinh Đăng Định đã làm. Rồi hậu quả của dự án Bauxite nó đã sờ sờ ra và tất cả mọi người đều biết nên có lẽ họ e ngại họ không tích cực đàn áp.”

Ông Lưu Trọng Kiệt bổ túc thêm những ghi nhận của mình về cách mà công an và an ninh thành phố âm thầm theo dõi nhưng không có động tác đối phó nào:

“Đúng ra đám ma thầy Đinh Đăng Định có rất nhiều an ninh mặc thường phục chứ không phải là không có, rất là nhiều, nhưng họ chỉ đứng quay phim và nhìn thôi vì họ thấy dân chúng, giáo dân rất đông, từ trong nhà thờ đi ra với máy quay phim, chụp hình của anh em đều đặt vào đám ma của thầy Định. Công an giao thông cũng kè theo hai ba chiếc xe mô tô. Mỗi một ngã tư đều có từ 4 tới 6 cảnh sát giao thông hết. Tới ngay lò thiêu thì cỡ chừng trên 100 nhưng họ không có động thái gì hết. Mình vẫn ôn hòa chứ không làm điều gì cho người ta phiền phức. Đây là một điều rất tốt khi không gây khó khăn trong một đám tang như vậy.”

Sự yên ắng ấy còn một cách lý giải khác, khi những chiếc đũa đã gom thành bó thì muốn hay không muốn người ta cũng khó mà bẻ gãy.

*

IMG_4633

*

009

Huấn từ của ĐGM Phaolô Nguyễn Thái Hợp tại TCV Xã Đoài ngày 29/03/2014

05/04/201413:54:00

Huấn từ của ĐGM Phaolô Nguyễn Thái Hợp tại TCV Xã Đoài ngày 29/03/2014

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã đến chủ tọa lễ kết khóa tập huấn về kỹ năng hợp tác làm việc nhóm (teamwork skills) được tổ chức từ 24 đến 29 tháng 3 năm 2014 tại Tiền Chủng Viện Xã Đoài. Trong phần huấn từ, Đức Cha Phaolô đã chia sẻ với các thầy chủng sinh về sự cần thiết của hợp tác làm việc nhóm và một thực trạng đáng phải suy nghĩ tại Việt Nam. Đức Cha nói: “Điểm yếu của người Việt Nam là làm việc nhóm. Tinh thần đối thoại của chúng ta ngày càng kém.”

Người ta cũng đã nói nhiều về tinh thần làm việc nhóm của người Việt Nam. Người ta cũng phân tích và bàn luận kỹ lưỡng về vấn đề này. Đức Giám Mục gợi lại: Trong chiến tranh, người người đã đồng lao cộng khổ để đưa đất nước ra khỏi vòng đô hộ. Nhưng khi thời bình trở lại, chúng ta lại không thể bắt tay nhau để xây dựng một đất nước hiện đại và văn minh.

Đức Cha đưa ra một lý do nhằm giải đáp cho vấn đề trên: đó là tính ích kỷ, thiếu tinh thần làm việc nhóm của người Việt Nam. Một ví dụ sinh động được Ngài diễn giải: Giỏ cua của người Việt Nam thì không cần đậy nắp, còn giỏ cua của người Mỹ thì ngược lại. Vì giỏ cua của người Việt Nam sẽ không có con nào có thể bò ra được, bởi hễ một con bò lên thì con khác lại kéo xuống. Còn giỏ cua của người Mỹ thì phải đậy nắp vì các con cua biết lần lượt hỗ trợ nhau thoát ra ngoài.

Những ngày gần đây, báo chí liên tục đăng tải những phản hồi gay gắt, trái chiều về bức tâm thư của một sinh viên người Nhật có bốn năm sống ở Việt Nam. Vị Cha chung của Giáo phận Vinh cũng có những liên tưởng thực tế qua tâm thư này: Một người Việt Nam thi đấu với bốn người Nhật thì người Việt Nam không thua, nhưng khi bốn người Việt Nam thi đấu với bốn người Nhật, thì phần thắng sẽ thiên về người Nhật. Người Việt luôn sợ người khác hơn mình, sợ bị thiệt thòi nên luôn tìm cách kéo người khác xuống. Tinh thần hợp tác, giúp đỡ nhau trong một nhóm, một tổ chức người Việt vì thế dễ bị triệt tiêu.

Để chỉ rõ tầm quan trọng của làm việc nhóm, Đức Cha Phaolô đã đưa ra những chứng minh mang tính chất lịch sử. Thập niên 60 của thế kỷ XX, Việt Nam là một trong những nước mạnh ở Châu Á, không thua kém gì các nước xung quanh. Tại thời điểm đó, chúng ta phát triển hơn Singapore, hơn Thái Lan. Chúng ta ngang ngửa với Đại Hàn, Đài Loan. Nhưng hiện nay vị trí của chúng ta nằm ở đâu, chắc hẳn ai cũng đã biết. Singapore trước đây chỉ là một làng chài, nhưng đã phát triển vượt bậc thành con rồng Châu Á. Đại Hàn trước phải xuất khẩu lao động sang Việt Nam hàng loạt, nhưng nay đã trở thành một trung tâm kinh tế lớn. Còn chúng ta, mọi thứ vẫn trì trệ. Bài học về khả năng cạnh tranh trên thương trường của Việt Nam đã cho thấy tầm quan trọng của tinh thần làm việc nhóm.

Nêu ra thực trạng không phải là cách để chúng ta ngồi chê trách, lên án nhau, nhưng là con đường để tìm ra những bài học, những giải pháp cụ thể, khả thi. Và đó là cách làm của Đức Giám Mục Phaolô, khi Ngài đã nêu lên những căn dặn tích cực, gần gũi đối với Tiền Chủng sinh nói riêng và con dân Giáo phận nói chung.

Trước hết, huấn luyện phải có cả lý thuyết và thực hành. Lý thuyết một giờ thì thực hành phải hai giờ hoặc nhiều hơn. Thực hành giúp người học tận dụng và sáng tỏ lý thuyết, đồng thời áp dụng được hiệu quả của mô hình làm việc nhóm.

Trở lại câu chuyện của người Nhật, Đức Giám mục nêu rõ: người Việt dạy con mình theo lối ru ngủ, an phận: là tự hào về đất nước có bốn nghìn năm văn hiến, rừng vàng biển bạc. Trong khi đó, người Nhật lại dạy con mình tinh thần làm việc bằng cách nhìn nhận thực tế: chúng ta là một đất nước nghèo nàn, nhiều thiên tai. Chúng ta muốn phát triển phải dựa vào chính bàn tay của chúng ta, vào tinh thần đoàn kết hợp tác mọi người. Thành quả của hai lối dạy này qua bức tranh kinh tế xã hội của hai nước đã cho thấy hiệu quả rõ rệt của tinh thần làm việc nhóm.

Đức Giám Mục giáo phận muốn các Tiền Chủng sinh nói chung và những người trẻ nói riêng triệt để áp dụng cách làm việc nhóm của người Nhật. Ngài căn dặn: Lớp Tiền Chủng sinh nên chia thành 4, 5 nhóm để thực hành kỹ năng làm việc nhóm về các vấn đề như: khoa học, giáo lý, mục vụ, thánh ca … Các thành viên giúp nhau thực hiện và thể hiện tinh thần làm việc nhóm đã được học. Thành quả khóa học được đánh giá thông qua kết quả làm việc nhóm đó.

Với tầm nhìn xa trông rộng, Ngài đòi hỏi các Ứng sinh Linh mục: “Con hơn cha là nhà có phúc. Thế hệ sau phải hơn thế hệ trước. Thế hệ sau nếu không hơn hoặc chỉ bằng thế hệ trước thì nền giáo dục đã thất bại. Chính vì thế, thế hệ anh em phải hơn tôi, hơn Thầy Hiếu.”

Thầy Giuse Nguyễn Trung Hiếu đã được Đức Cha mời hướng dẫn khóa tập huấn tại TCV Xã Đoài năm nay. Với 40 năm kinh nghiệm giảng dạy tại Hoa Kỳ, thầy đã chia sẻ những lợi ích thiết thực của sự hợp tác làm việc nhóm. Là Giảng viên Trường CĐ Công Tác Xã Hội và là Hiệu trưởng Trường Trung học Nghĩa Việt tại Sàigòn trước ngày du học Mỹ niên khóa 1973-74, Thầy Giuse đã cảm nghiệm được những tinh hoa của hai nền văn hóa Việt Mỹ và đã khiêm tốn đồng hành với các Thầy TCV trong suốt tuần qua.

IMG_5489

Hình trên: Khóa tập huấn Kỹ năng làm việc Nhóm được tổ chức từ ngày 24 đến ngày 29 tháng 3 năm 2014 tại Tiền Chủng Viện Xã Đoài. ĐGM Phaolô Nguyễn Thái Hợp chủ tọa lễ kết khóa và ban huấn từ. Thầy Giuse Nguyễn Trung Hiếu hướng dẫn khóa tập huấn Những bài học về tinh thần làm việc nhóm không chỉ dành riêng cho các Tiền Chủng sinh, mà có thể được áp dụng sâu rộng nơi tất cả mọi con dân trong Giáo phận, khi Đức Cha Phaolô ưu tư: “Những tỉnh nổi tiếng về đoàn kết tương trợ như Nghệ An, Bình Định thế mà nay tính sinh động đang xuống thấp vì thiếu tinh thần làm việc chung.” Thiết tưởng, không ai nên bỏ qua những bài học về tinh thần làm việc nhóm nầy.

– Ngô Đức Tình

*

IMG_4633

*

Giam Muc Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Băn khoăn một Việt Nam đen tối

Mặc Lâm, biên tập viên RFA 2013-07-23

IMG_5490

Một bạn trẻ dùng điện thoại chụp lại những tấm bản đồ cổ tại một cuộc triển lãm về Hoàng Sa, Trường Sa tại Bảo tàng Quân đội, Hà Nội vào ngày 10/7/2013

AFP photo

Đức Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Chủ tịch Ủy ban Công Lý và Hòa Bình của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đang có chuyến công tác tại Hoa Kỳ và Nam Mỹ. Ông đã dành cho đài Á Châu Tự Do cuộc phỏng vấn đặc biệt về những vấn đề đang được quan tâm tại Việt Nam như Biển Đông, Trung Quốc, dự thảo sửa đổi hiến pháp và tình trạng tự do tôn giáo tại Việt Nam.

Mặc Lâm: Thưa Đức cha, được biết Câu lạc bộ Phaolo Nguyễn Văn Bình là nơi trước đây thường tổ chức các cuộc hội thảo về vấn đề Biển Đông, tuy nhiên một thời gian gần đây thì việc này đã không còn xảy ra nữa, Xin Đức Cha cho biết khó khăn nào đã cản trở các buổi hội thảo hữu ích như vậy?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Cám ơn anh. Câu lạc Bộ Nguyễn Văn Bình không phải chỉ thảo luận về vấn đề Biển Đông mà còn nhiều vấn đề về kinh tế, xã hội, tôn giáo. Trong đề tài mà trí thức băn khoăn thì có vấn đề Biển Đông nằm trong bối cảnh đó.

Cuộc hội thảo đầu tiên của một nhóm tư nhân nói về vấn đề hải đảo và lãnh thổ Việt Nam. Cuộc hội thảo này lúc đầu có gặp khó khăn nhưng sau đó cũng được cho phép và cuối cùng đặc biệt hơn nữa là được cơ quan nhà nước cho phép xuất bản qua nhà xuất bản Trí Thức. Sau đó đến năm 2001 chúng tôi tổ chức một cuộc hội thảo khác đó là “Công lý và Hòa bình trên Biển Đông” nhưng cuộc hội thảo đó không được thực hiện vì nhiều lý do như anh đã rõ. Nhưng rồi chúng tôi cũng xuất bản được tài liệu đó thành một bản văn đó là “Công lý và hòa bình trên Biển Đông”. Tôi có đưa tặng cho một số người và hy vọng một ngày nào đó cũng đến tay quý anh. Cũng ước mong rằng nếu các anh có khả năng có điều kiện thì xin phổ biến cuốn đó không những cho người Việt Nam mà cho người nước khác nữa.

Trung Quốc, hiểm họa mất nước tiềm ẩn

Mặc Lâm: Đức Cha rất quan tâm đến vấn đề Trung Quốc và ngài từng cho rằng đây là mối đe dọa trên mọi lĩnh vực của Việt Nam. Chính sách hòa hoãn hiện nay của Việt Nam có phải là kế sách duy nhất đối phó với Trung Quốc hay không, và nếu nó tỏ ra không hiệu quả về lâu về dài thì theo ngài chính phủ cần phải làm gì?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Quan điểm đó không phải là của mỗi mình tôi mà của rất nhiều người Việt Nam, nhất là khi chúng ta đọc lại lịch sử dân tộc thì không ai là không ý thức mối hiểm họa đến từ phương Bắc. Mối hiểm họa do chủ nghĩa bành trướng đại hán. Chính vì vậy chúng tôi rất băn khoăn cho tiền đồ, cho vận mệnh đất nước trong giai đoạn hiện tại.

Cách đây ít lâu Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang có sang Trung Quốc ký hiệp ước Việt Nam với Trung Quốc cùng nhau khai thác dầu hỏa trên vịnh Bắc Việt và có đưa ra một số điểm, chẳng hạn như đường giây nóng giữa hai chính phủ…Thế nhưng như anh đã biết chỉ có mấy ngày sau thì tàu hải giám Trung Quốc rượt đuổi và hành hung các tàu cá Việt Nam. Đặc biệt hơn nữa mấy ngày sau Trung Quốc ngang nhiên cấp giấy chứng minh nhân dân và giấy tạm trú cho cái gọi là thành phố Tam Sa.

Trung Quốc nói một đằng làm một nẻo. Chúng tôi nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục cái bốn tốt và mười sáu chữ vàng thì không bao giờ chúng ta có kế sách hữu hiệu để đối phó mà rất có thể sẽ rơi vào vòng tay của Trung Quốc.

Chính vì vậy điều quan trọng là phải chấm dứt đối thoại song phương để quốc tế hóa vấn đề Biển Đông. Chúng ta cũng như các nước khác lấy luật biển năm 1982 coi như một chương trình đề chúng ta đối thoại song phương với Trung Quốc. Vấn đề Biển Đông hôm nay là vấn đề Trung Quốc, Việt Nam và với nhiều nước khác trong khu vực cũng như tất cả các nước như Nhật, Hoa Kỳ, Úc vì con đường Biển Đông là con đường quốc tế, con đường thông thương giữa các nước với nhau.

Chúng tôi nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục cái bốn tốt và mười sáu chữ vàng thì không bao giờ chúng ta có kế sách hữu hiệu để đối phó mà rất có thể sẽ rơi vào vòng tay của Trung Quốc. – Giám mục Nguyễn Thái Hợp

Chính vì vậy tôi không phải là chính trị gia nhưng với tư cách là trí thức chúng tôi băn khoăn và thấy rằng chính sách hiện tại càng ngày làm cho Trung Quốc càng lấn lướt.

Mặc Lâm: Đức Cha vừa nhắc tới công ước 1982 làm liên tưởng đến việc Philippines vừa mang Trung Quốc ra tòa. Đức cha có nghĩ rằng việc này sẽ khiến cho nhiều nước có thái độ tự tin hơn trước sự lấn lướt của Trung Quốc, đặc biệt là Việt Nam?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Tôi thấy mỗi nước có một chính sách, một kế hoạch riêng trong vấn đề Biển Đông. Cổ nhân ta trong lịch sử mỗi triều đại có cách đối phó với Trung Quốc khác nhau, Có khi vừa đàm vừa đánh. Điểm này Việt Nam có lẽ không nhất thiết phải giống như Phi Luật Tân.

Tuy nhiên việc công khai hóa, quốc tế hóa vấn đề Biển Đông dựa trên công ước quốc tế công ước 1982 sẽ làm cho thế giới thấy bộ mặt của Trung Quốc và hiểu hơn tham vọng của Trung Quốc trong vấn đề đường lưỡi bò. Tôi thấy Việt Nam có lẽ cũng nên làm những cách tương tự vì trong đối ngoại, ngoại giao mỗi nước có một cách khác nhau nhưng phải có nhiều việc chung tôi gọi đó là quốc tế hóa vấn để Biển Đông. Đối thoại đa phương chứ không phải song phương. Song phương trong khi Việt Nam cùng một ý thức hệ với Trung Quốc thì không bao giờ Việt Nam thoát khỏi nanh vuốt của chủ nghĩa bành trướng đại hán.

Cơ hội từ Washington

Mặc Lâm: Đức Cha vừa nhắc việc Chủ Tịch nước sang Trung Quốc một tháng trước đây vậy trong chuyến sang Hoa Kỳ lần này theo ngài thì Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang cần có những động thái gì để mang thông điệp ngầm tới Tổng Thống Barack Obama rằng Việt Nam không phải là đồng minh của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Một lần nữa tôi phát biểu với tư cách một công dân, một trí thức cũng là một giám mục công giáo băn khoăn với vận mệnh của đất nước chứ không phải với tư cách một chính trị gia. Tôi thấy đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương là một hướng đi quan trọng đối với Việt Nam hôm nay. Nhất là Việt Nam trong bối cảnh bị Trung Quốc lấn lướt thì đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương sẽ giúp cho Việt Nam mở rộng con đường khác và sẽ giúp cho Việt Nam tìm được một cơ hội.

Chúng tôi thấy rằng Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng như nhiều nhóm trí thức cho rằng Việt Nam phải từ bỏ ý thức hệ vì cái ý thức hệ đó gắn chặt, trói buộc Việt Nam với Trung Quốc. Việt Nam cần trở về với văn hóa dân tộc, để nghĩ đến quyền lợi của dân tộc, của đất nước vượt trên ý thức hệ. Đây là cơ hội ngàn vàng của Việt Nam trong bối cảnh hiện nay. Rất tiếc trong những thập niên sau cùng Việt Nam đã bỏ lỡ khá nhiều cơ hội và chúng tôi ước mong rằng lần này, đặc biệt Chủ tịch nước và phái đoàn sang Hoa Kỳ không bỏ lỡ cơ hội đó.

Như anh nói Việt Nam phải có một tín hiệu để Hoa kỳ cũng như các nước tự do khác thấy rằng Việt Nam không phải là đồng minh gắn kết với Trung Quốc, và Việt Nam đang vươn lên như một quốc gia độc lập. Để được như vậy bên cạnh những xác quyết đó Việt Nam phải cải thiện nhân quyền vì dĩ nhiên Hoa kỳ và các nước khác sẽ không thể trở thành đối tác đặc biệt khi mà bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền Việt Nam đã ký mà lại có những hành động đi ngược lại lại chính bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đó.

Chúng tôi ước mong rằng cộng đồng người Việt cũng có thể giúp cho phái đoàn Việt Nam ý thức hơn điều đó. Và cũng rất mong rằng Chủ tịch Trương Tấn Sang và phái đoàn Việt Nam sẽ ý thức được yêu cầu và đòi hỏi của vận mệnh đất nước trong giây phút quan trọng này để đừng bỏ thêm một cơ hội quan trọng nữa.

Biểu tình có phải là giải pháp duy nhất?

IMG_5487

Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 09/12/2012. AFP photo

Mặc Lâm: Quay lại với lòng dân trong nước, sự lo sợ việc người dân trong nước biểu tình chống Trung Quốc sẽ gây bất ổn chính trị đã khiến chính phủ cương quyết ngăn cấm. Việc này tạo ra dư luận không tốt cho Việt Nam. Theo ngài, ngoài việc biểu tình thì người dân còn có phương tiện hay cách thức nào khác để tỏ thái độ mà không bị nhà nước lo lắng cho thiện chí của họ?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Cũng rất khó. Một số người dân muốn biểu lộ quan điểm của họ bằng biểu tình ôn hòa. Đây cũng là điểm mà nhiều người dân Việt Nam lo ngại tại sao xác quyết một đàng lại làm một nẻo. Tại sao nhà nước vẫn hô hào người dân là bảo vệ đất nước nhưng lại không cho người dân nói lên quan điểm của mình?

Anh hỏi là có cách nào nữa không thì tôi thấy có một điều chúng ta đã làm nhưng làm chưa đủ, chưa đến nơi đến chốn đó là nghiên cứu, đó là những hội thảo nói cho thế giới biết Biển Đông thuộc về ai. Lúc nào Trung Quốc mới thật sự nói đến Biển Đông trong khi đó Việt Nam từ thời Chúa Trịnh, Chúa Nguyễn và nhà Nguyễn đã có những bằng chứng rõ rệt về Biển Đông.

Tuy nhiên vấn đề tỏ bày quan điểm và tổ chức hội thảo cũng gặp khó khăn đó là điều mà chúng tôi không hiểu nhà nước của chúng ta như thế nào và điều đó làm cho nhiều người mất niềm tin với chủ trương và quan điểm của nhà nước, mặc dù trên nguyên tắc chúng ta thừa nhận rằng mỗi chính phủ, mỗi nhà nước có một cách thế đối thoại từng vấn đề khác nhau, nhưng ít ra phải nhìn cái nhất quán nào đó và điều này chúng tôi thấy rằng chưa có.

Tại sao nhà nước vẫn hô hào người dân là bảo vệ đất nước nhưng lại không cho người dân nói lên quan điểm của mình? – Giám mục Nguyễn Thái Hợp

Mặc Lâm: Xin được quay về vấn đề tự do tôn giáo, thưa Đức cha giáo phận Vinh là nơi có thể nói là có truyền thống tranh đấu với nhà nước về vấn đề tự do tôn giáo kéo dài qua rất nhiều thời kỳ. Xin Đức Cha cho biết dưới sự cai quản của ngài thì tình trạng này có được cải thiện hay không?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Ở ngay Vinh thì có người của Nghệ An, người của Vinh họ vẫn có cách ứng xử khác có phần cái gì cũng cực đoan, nhiều khi đẩy đến chỗ khó mà đối thoại. Đó là bản tính của người dân mà người ta nói là có lẽ do điều kiện khí hậu của lịch sử. Thành thử ra nếu nhìn người Vinh với người Bắc hay người Nam thì ta thấy rằng người Vinh không có cái nét ngoại giao hài hòa cũng không chín bỏ làm mười như những nơi khác.

Cũng chính vì vậy mà giáo phận Vinh gồm Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình là nơi có những đối kháng mạnh mẽ hơn giữa người công giáo với người cộng sản, và giữa những người công giáo với nhau nữa hay giữa những người cộng sản với nhau. Trong mấy năm vừa rồi tôi chủ trương đối thoại theo đường hướng của Cộng đồng Vatican II. Tuy nhiên đối thoại và sự biến đổi cũng phải mất thời gian dài.

Nhưng nhờ đối thoại mà một số điểm đang được hình thành chẳng hạn câu chuyện Con Cuông cách đây một năm, nay cũng đang dần dần đi vào ổn định. Cộng đoàn nhỏ bé Con Cuông nay đã được cử hành thánh lễ mỗi ngày Chúa Nhật và chúng tôi cũng đang mong trong một thời gian ngắn nhà nước sẽ cấp đất để thành lập một giáo họ và có nhà thờ tại Con Cuông.

Đối với niềm tin Ky tô giáo chúng tôi luôn luôn làm chứng cho tình yêu đối với mọi người, với đất nước và luôn luôn giải quyết vấn đề từ quan điểm đức tin Ky tô giáo, từ quan điểm “bài giảng trên núi” của Đức Ky tô lấy yêu thương lấy hòa bình làm điều căn bản

Điều 4 Hiến pháp và giáo dân

IMG_5488

Nghệ sĩ Nguyễn Trí Hải cùng giáo dân cầu nguyện cho LS Lê Quốc Quân hôm 07/7/2013. AFP photo

Mặc Lâm: Đối với bản đề nghị sửa đổi hiến pháp, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã có lập trường rất rõ ràng về Điều 4 Hiến pháp cần phải bãi bỏ. Xin Đức Cha cho biết, dưới cái nhìn của một người Ky tô hữu thì sự hiện hữu của Điều 4 sẽ mang lại di hại gì cho tự do tín ngưỡng cũng như quan điểm chính trị của họ?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Đây là điều quan trọng, thứ nhất như tôi nói hồi nãy Điều 4 Hiến pháp nói lên một cái ý thức hệ và đưa cái ý thức hệ đó để định hướng cho tương lai cũng như cho lịch sử Việt Nam. Và cũng chính ý thức hệ đó đã trói chặt Việt Nam với Trung Quốc.

Đứng trên bình diện dân tộc chúng tôi đề nghị trở về với văn hóa dân tộc. Quy tụ và đoàn kết mọi người Việt Nam từ những sắc tộc, giai cấp và những quan điểm khác nhau. Chúng ta khó mà bảo vệ được đất nước nếu còn giữ cái điều 4 đó nếu chúng ta vẫn đưa ý thức hệ mác xít lên làm định hướng cho xã hội và đất nước chúng ta.

Điểm thứ hai, dưới quan điểm một người Ky tô hữu thì chúng tôi như đã nói rõ trong kiến nghị của Hội Đồng Giám Mục là không thể nói có tự do tôn giáo và mọi người công dân được bình đẳng với nhau. Người công dân có và không có tín ngưỡng được bình đẳng với nhau. Điều 4 chủ trương vô thần, chủ trương Đảng Cộng sản chỉ đạo quốc gia thì làm sao trong một cái đảng như vậy, trong một bối cảnh như vậy người công dân có tín ngưỡng và người công dân không cộng sản có thể bình đẳng thật sự. Hỏi là trả lời và cái câu hỏi đó cũng là cái điều băn khoăn của chúng tôi.

Mặc Lâm: Luật đất đai trong hiến pháp hiện nay là văn bản cho phép nhà nước toàn quyền xâm phạm đất đai của giáo hội cũng như của người dân. Theo Đức Cha nếu Quốc Hội tiếp tục bỏ ngoài tai nhu cầu cấp thiết phải thay đổi nó thì việc gì sẽ xảy ra?

Chúng ta khó mà bảo vệ được đất nước nếu còn giữ cái điều 4 đó nếu chúng ta vẫn đưa ý thức hệ mác xít lên làm định hướng cho xã hội và đất nước chúng ta. – Giám mục Nguyễn Thái Hợp

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Điều mà chúng ta thấy trước mắt trong những thập niên vừa rồi đến 80-85% những khiếu kiện, xung đột tại Việt Nam là do luật đất đai. Nếu bây giờ tiếp tục không sửa đổi luật đất đai nữa thì trong tương lai tới tôi không rõ điều gì sẽ xảy ra. Nhà cầm quyền có lẽ họ không ý thức được điều đó. Hơn nữa chúng tôi cũng thấy có một điều hy vọng là vừa rồi quốc hội và nhà nước đã đồng ý để triển hạn vấn đề biểu quyết luật đất đai. Có lẽ quốc hội cũng như chính phủ đã tiếp thu ý kiến của dân để thấy rằng luật đất đai cần phải sửa chứ không thể để y nguyên như tình trạng hiện tại. Một cái luật, đúng hơn là khẩu hiệu, chứ không phải là luật vì “đất đai thuộc quyền nhân dân nhưng mà do nhà nuớc quản trị”, thì đứng trên phương diện pháp lý, luật lệ thì có lẽ nó chỉ là một khẩu hiệu. Tôi mong rằng xã hội Việt Nam càng ngày càng cần nhiều luật lệ và luật lệ rõ ràng chứ không phải những hình thức khẩu hiệu.

Mặc Lâm: Xin được một câu hỏi cuối, Đức Cha đánh giá thế nào về sức mạnh nội tại của trí thức Việt Nam, đặc biệt là các vị trong nhóm kiến nghị 72?

Giám mục Nguyễn Thái Hợp: Tôi thật sự không có đánh giá gì được vì tôi cũng nằm trong đó. Chúng tôi chẳng phải là đảng phái cũng chẳng có cơ cấu gì rõ rệt. Tất cả nhằm nói lên tiếng nói của lương tâm, tiếng nói ý thức của dân tộc từ cái ước muốn xây dựng một đất nước Việt Nam tốt đẹp hơn. Bảy mươi hai hay một trăm người cũng chẳng là gì so với một dân tộc tám mươi tư triệu. Nhưng hy vọng rằng tiếng nói đó dần dần sẽ được đồng thuận thì lúc đó mới có sức mạnh nội tại. Chính vì vậy có lẽ tôi cũng đang muốn hỏi anh Mặc Lâm rằng, ngoài bảy mươi hai trí thức đó hay một trăm trí thức đó thì có một sức mạnh nào trong đất nước Việt Nam hôm nay chăng?

*

IMG_4633

*

HR. 4254: Nước cờ thứ hai của thế “triệt buộc”

*

Phạm Chí Dũng, viết từ TP.HCM 2014-03-27

IMG_5510

Dân biểu Ed Royce – Chủ tịch Ủy ban đối ngoại Hạ viện. AFP photo

Năm 2014, người Mỹ đối ngoại kiên định hơn so với thái độ không mấy bền vững vào những năm trước. Ngay sau khi đệ trình Dự luật Chế tài nhân quyền Việt Nam với số hiệu HR. 4254 ra Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 14/3/2014, dân biểu Ed Royce – Chủ tịch Ủy ban đối ngoại Hạ viện – bắt đầu một cuộc vận động không thể nói là vô vọng cho dự luật này. Thậm chí, thông tin bên lề còn cho biết xác suất để Hạ viện Hoa Kỳ thông qua HR. 4254 là rất cao.

HR. 1897: Nước “triệt buộc” đầu tiên

“Lộ trình Miến Điện” đang tái hiện những nút thắt cùng uy lực bọc đồng lẫn bọc đường của nó: từ lên án vi phạm nhân quyền đến chế tài những chủ thể sinh đẻ các vi phạm đó. Những tin tức lạnh lùng cho biết vào năm 2011, Mỹ và phương Tây đã phải tiến hành chế tài về nhập cảnh và phong tỏa tài sản đến 5.000 nhân vật chính khách, quân đội và công an ở Miến Điện – một liều thuốc đặc trị cho căn bệnh đàn áp dân chúng và đối lập thật khó có thuốc chữa tại quốc gia đã từng dìm trong bể máu cuộc “cách mạng áo cà sa”.

Trên bàn cờ tương quan chính trị Mỹ – Việt hơn hai năm sau, thế “triệt buộc” đầu tiên thuộc về Dự luật nhân quyền Việt Nam – mang mã số HR. 1897, được Hạ nghị viện Hoa Kỳ thông qua vào đầu tháng 8/2013 với tỷ lệ phiếu hoàn toàn áp đảo.

Điều có vẻ trái khoáy là HR. 1897 lại là khế ước đầu tiên hướng đến việc thực hiện “cơ chế hợp tác đối tác toàn diện” mà Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã đạt được qua cuộc gặp quá ngắn ngủi vào cuối tháng 7/2013 với người đồng nhiệm ở bên kia bán cầu là Barak Obama.

Vào thời điểm đó và chỉ mới 3 tháng sau cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ được âm thầm nối lại tại Hà Nội, tình hình nhân quyền ở Việt Nam vẫn tiến triển đến mức chính quyền cho bắt một hơi ba blogger – những người chỉ thể hiện khẩu khí chống lại sự can thiệp của Trung Quốc và hành động mạo muội “xếp hạng lãnh đạo”. Cũng vào giữa năm 2013, hội nghị trung ương 7 của đảng cầm quyền đã không giải quyết được một vấn đề kinh tế – xã hội thực chất nào, ngoài việc bổ sung hai ủy viên Bộ chính trị mà từ đó đã sinh ra vô số dư luận về câu chuyện kèn cựa phe phái. Và ngay cả xu hướng mang tính phe nhóm “ngả về phương Tây” cũng chỉ mới chập chững…

Ngay lập tức, câu trả lời đến từ Washington vào tháng 7/2013: không mấy quan tâm và có thể chẳng cần đến sự diễn giải của phái đoàn ông Sang về điều được xem là “Việt Nam luôn quan tâm và bảo đảm các quyền con người”, người Mỹ hẳn chưa nhận ra hiện thực được gọi là “thành tâm chính trị” thể hiện rõ nét trong Bộ chính trị Việt Nam và các cấp thừa hành địa phương, và do vậy Washington tự cho mình quyền đẩy Hà Nội vào tình thế đánh đố nhiều hơn là gợi mở.

Với sự chất vấn đầy trắc trở của cái tương lai như thế, một thất vọng được lượng hóa rõ nhất là phái đoàn Việt Nam đã không thể có cơ hội tiếp cận bằng chính xúc giác của họ trong chuyến đi Washington. Từ TPP đến “đối tác chiến lược” và vũ khí sát thương, tất cả đều không hé lộ một triển vọng nhanh chóng nào. Thậm chí cho tới nay, tất cả vẫn còn nằm trên giấy theo đúng tinh thần bản “ghi nhớ” giữa hai nguyên thủ quốc gia. Cũng hơn hai chục vòng đàm phán đã trôi vào dĩ vãng nhưng vẫn chưa làm cho giới quan chức và các nhóm lợi ích ở Hà Nội ngộ ra một quy trình kết thúc có hậu nào của TPP ở thì hiện tại.

Cú đồng thuận gần như tuyệt đối của Hạ viện Mỹ đối với Dự luật nhân quyền Việt Nam chỉ ít ngày sau cuộc gặp Obama – Sang và trước thời hạn quy định hẳn mới chỉ là lời đánh đố mở màn. Hà Nội cần và ngay lập tức phải hiểu rằng họ đang ở vào năm 2013 chứ không còn là năm 2006 – thời điểm mà Nhà nước Việt Nam được “giải thoát” khỏi danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về nhân quyền và tôn giáo (CPC), để chuẩn bị cho cuộc tiến chiếm bàn tiệc WTO với tư cách là thành viên thứ 150.

Nhưng bản thân Hoa Kỳ cũng cần được giải thoát khỏi những tín điều cố hữu và kém thực tế. Bài học cốt tủy mà người Mỹ có lẽ đã không ít lần xào lại là kể từ khi không còn nằm trong danh sách CPC vào năm 2006, tình hình nhân quyền và tôn giáo ở Việt Nam lại trở nên “tự do” đến mức mà giới quan sát phương Tây phải yêu cầu chính quyền Mỹ đóng luôn cánh cửa quan hệ với Hà Nội.

“Triệt buộc” thứ hai mang tên “HR. 4254”

Tổng Bí thư ĐCSVN, Nguyễn Phú Trọng, đến Vatican gặp Đức Giáo hoàng Benedict XVI hôm 22/1/2013. AFP photo

Áp đặt những biện pháp trừng phạt đối với những quan chức chính phủ Việt Nam “đồng lõa trong những vụ vi phạm nhân quyền nhắm vào người dân Việt Nam” là tinh thần sắt son trong bản Dự luật Chế tài nhân quyền Việt Nam mà những nghị sĩ cứng rắn như Ed Royce đang tiếp bước “Lộ trình Miến Điện”.

Theo thông cáo của dân biểu Ed Royce, HR. 4254 là một dự luật lưỡng đảng, nhắm mục tiêu vào những quan chức chính phủ, công an và những người khác vi phạm nhân quyền đối với những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa. Những biện pháp được kiến nghị bao gồm những hạn chế du hành và trừng phạt về tài chính.

Cụ thể, những cá nhân có tên trong danh sách sẽ không được nhập cảnh hay quá cảnh ở Hoa Kỳ, không được cấp bất kỳ quy chế di trú hợp pháp nào, và cũng không được phép nộp đơn hay thỉnh nguyện liên quan đến những việc này. Về mặt tài chính, những cá nhân này sẽ bị phong tỏa tài sản, bị hạn chế hoặc bị cấm giao dịch tài chính và đưa tài sản vào hay ra khỏi Hoa Kỳ.

Thực ra dự thảo đầu tiên của HR. 4254 đã xuất hiện trong Quốc hội Hoa Kỳ cách đây đúng một năm, vào tháng 3/2013, tức hai tháng sau chuyến “hành hương” của người đứng đầu đảng Nguyễn Phú Trọng đến Vatican. Khi đó và trong bầu không khí bị xem là “thụt lùi sâu sắc” về nhân quyền, các nghị sĩ Mỹ đã yêu cầu:

Tổng thống sẽ đóng băng và cấm chỉ tất cả các giao dịch liên quan đến tất cả các tài sản và lợi ích của một cá nhân trong danh sách được quy định ở điểm (c)(1) nếu những tài sản và lợi tức đó nằm ở Hoa Kỳ, rơi vào Hoa Kỳ, hoặc nằm ở hoặc rơi vào quyền sở hữu hoặc kiểm soát của một người Mỹ”.

Và “Sau không quá 90 ngày từ ngày ban hành Đạo luật này, Tổng thống sẽ đệ trình lên những Ủy ban quốc hội thích hợp danh sách của các cá nhân, là công dân Việt Nam, mà Tổng thống xác định là dính líu đến những vụ vi phạm nhân quyền chống lại nhân dân Việt Nam hoặc thân nhân của họ, bất kể việc những vụ vi phạm đó có xảy ra ở Việt Nam hay không… Danh sách được quy định trong đoạn (1) sẽ được công khai cho công chúng và được đăng trên các trang web của Bộ Ngân khố và Bộ Ngoại giao”.

Không phải và chẳng bao giờ tự do là món quà trên trời rơi xuống. Cũng không hẳn chuyện đổ tiền sẽ làm nguội lạnh những cái đầu tham lam lẫn sắt máu. Dĩ nhiên Miến Điện được như ngày nay là nhờ cú đi roi song hành với tiến trình xóa nợ quốc gia.

Luật chơi của người Mỹ

Sau 39 năm từ thời điểm 1975, giai cấp cầm quyền ở Việt Nam đã lập kỷ lục về nợ công quốc gia: ít nhất 95% GDP, nếu không nói là còn hơn thế. Con số này là một trời một vực so với số báo cáo chỉ khoảng 55% GDP của Chính phủ. Mỗi đầu nông dân phải gánh đến ít nhất 1.500 USD tiền nợ, trong lúc vai và lưng họ đã oằn tím bởi hàng trăm thứ thuế cùng thói vô cảm của các “đày tớ”.

Nhưng vấn đề trầm trọng hơn nhiều là trong một xã hội có đến ít nhất 20% dân số lâm vào tình cảnh nghèo khổ – gấp 3 lần số báo cáo, nền kinh tế rơi vào cảnh suy sụp và thảm hại đến mức “không biết lấy tiền đâu để trả nợ nước ngoài” – như trần tình hiếm hoi của một quan chức nhà nước. Với đà như thế này, tình thế quá nan y chắc chắn sẽ đẩy đất nước đến hố bĩ cực, và sẽ chẳng hề kinh ngạc nếu nó dẫn đến vô số cơn động loạn xã hội khiến cho chân đứng chính thể có thể vụn vỡ vào bất cứ thời điểm nào.

Phải chăng đó là thế “tự triệt buộc” của giới lãnh đạo đương thời Việt Nam kéo theo các tầng lớp dân chúng khốn khổ của họ?

Còn với người Mỹ, một lần vội vàng là thêm một sai lầm. Giờ đây, dường như cách chơi bài của người Mỹ là kiểu cá