KHI NÀO THÌ CÔNG AN QUÂN ÐỘI VIỆT NAM DIỂN TẬP ÐỂ BẢO VỆ CHO ÐẢNG XANH VIỆT NAM HỘI HỌP ÐẠI HỘI ÐẢNG TẠI SAIGÒN ? * * ÐỪNG DẠI MANG CỜ ÐỨC QUỐC XÃ NHỞN NHƠ TRƯỚC MẮT NGƯỜI DO THÁI * * ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM HỘI HỌP ÐỂ LÀM GÌ ? * * Ông Dũng có thể đã chết, nhưng ai sẽ thay ông Trọng ?


KHI NÀO THÌ CÔNG AN QUÂN ÐỘI VIỆT NAM DIỂN TẬP ÐỂ BẢO VỆ CHO ÐẢNG XANH VIỆT NAM HỘI HỌP ÐẠI HỘI ÐẢNG TẠI SAIGÒN ?

Thật là một lủ ngu
Mà dám làm người
Chúng mày là thứ đười ươi
Hay loài giòi bọ nơI cống rảnh
Quen ngửi mùi hôi mà không biết
Sao không bảo vệ Ðảng Xanh tốt lành
Mà lấy tiền thuế nhân dân đóng góp
Ði bảo vệ một đảng ăn cướp lưu manh
Hút máu dân lành làm giàu riêng tư phe nhóm
Tiêng dân oan đang kêu réo tận Trời xanh
Rồi chúng mày sẽ biết thân đừng ân hận khi chúng ông nổi giận

Trần Ðại Nam
Chiến lược gia về cọng sản Việt nam và Á châu
Nguồn : https://siphuvietnam.wordpress.com

*

Diễn tập bảo vệ Đại hội Đảng 12

5 tháng 1 2016

Bộ Công an vừa tổ chức sơ duyệt lực lượng bảo vệ Đại hội Đảng 12 sắp diễn ra vào tuần cuối tháng 1/2015, trang tin tức Zing News trong nước tường thuật.

Trang này cho biết lực lượng gồm 5.200 cảnh sát, bộ đội, 125 ô tô, xe đặc chủng, trực thăng và 100 xe chở quân sẽ “bảo vệ” cho đại hội và “làm nhiệm vụ chống bạo loạn”.

Hình ảnh từ buổi sơ duyệt cho thấy có xe bọc thép Hummer H2 trang bị trung liên PKM 7,62mm, xe bộ binh BTR-60PB có trang bị hỏa lực, xe Ford F550 Super Duty có trang bị vũ khí chống bạo động, xe chống đạn RAM 2000 MKIII và nhiều loại xe bọc thép, lội nước.

Ngoài các xe quân sự có vũ trang, lực lượng bảo vệ đại hội Đảng còn có 100 xe cứu thương, chở quân, dẫn đường…

Các buổi sơ duyệt diễn ra tại sân vận động Mỹ Đình (Hà Nội). Một số tuyến đường bị cấm trong các ngày diễn tập như ngày 5,7,9/1.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ diễn từ ngày 20 – 28/1/2016 tại Hà Nội

Photo

 

TẠI SAO LẠI DÙNG TIỀN THUẾ CỦA DÂN ÐỂ BẢO VỆ MỘT ÐẢNG CHÍNH TRỊ CÓ TÊN LÀ CỌNG SẢN CHUYÊN ĂN CƯỚP LÀM GIÀU RIÊNG TƯ PHE NHÓM ?

QUÂN ÐỘI VÀ CÔNG AN VIỆT NAM KHÔNG NGU MÀ BẢO VỆ MỘT ÐẢNG CƯỚP LÀM GIÀU PHE NHÓM . HẢY BẢO VỆ ÐẤT NƯỚC MÀ THÔI CÒN ÐẢNG NÀO HẠI DÂN THÌ ÐỂ DÂN DẸP CHO VỀ VƯỜN CHO BIẾT LỂ ÐỘ

 

ÐỪNG DẠI MANG CỜ ÐỨC QUỐC XÃ NHỞN NHƠ TRƯỚC MẮT NGƯỜI DO THÁI

 

 

 

Cái ngu nhất của Thủ tướng cọng sản Việt nam Nguyễn Tấn Dủng trong mười năm qua là gì ?

 

Là cho thằng con rể Nguyễn Bảo Hoàng
Dùng tiền hút máu đồng bào dân Việt
Ðể mua đội bóng ba trăm triệu đô la
Ở Los Angeles Hoa Kỳ ngay cái nôi người Việt chống cọng

Ðây là một sự khiêu khích người Việt hải ngoại
Ðây là một sự lố bịch ngu si vô lể đối với người Việt hải ngoại
Ðây là một sự lấn sân đối với người Việt hải ngoại
Ðây là trò con nít đối với các bậc cha chú

Ðây là sự chọc giận người Việt chống cọng
Ðã mất nhà mất cửa vì cọng sản Nguyễn Tấn Dủng
Phải bỏ xứ ra đi với hai bàn tay trắng
Không muốn nhìn lại loài thảo khấu hôi tanh trước mặt

Vì vậy người Việt hải ngoại hôm nay
Buộc phải dạy thứ côn đồ mạt kiếp
Ðã hút máu đồng bào rồi dở trò thối rửa
Khơi lại vết thương còn rỉ máu

Ðâu khác gì mang cờ Ðức quốc xã
Nhởn nhơ trước mắt người Do Thái
Nguyễn Tấn Dủng sẽ bị đánh te tua
Nguyễn Tấn Dủng sẽ bị đánh dài dài

Bằng wireless revolution thời đại mới
Không thấy máu đổ xuơng rơi
Nhưng Nguyễn Tấn Dủng phải tan tành sự nghiệp
Bị đá văng cho hết trò bạo ngược

Hảy mở mắt mà xem
Sức mạnh của người Việt hải ngoại
Như thế nào
Trong những ngày sắp tới

Trần Ðại Nam

* * *

VIỆT NAM VÀ CÁC CUỘC KHỞI NGHĨA ÐÃ BẮT ÐẦU

 

 

IMG_5983

 

Các cuộc khởi nghĩa đã bắt đầu
Các cuộc khởi nghĩa đã bùng lên như trong lịch sử
Khi vận nước nổi trôi vào tay đảng cướp
Chúng tham ô lộng hành thối rửa

Với hàng trăm tỷ đô la ăn cướp của dân
Chúng bỏ túi riêng rồi bắt 90 triệu dân Việt còng lưng gánh trả
Chúng đang hút máu đồng bào
Chúng ăn cướp quốc gia làm giàu riêng tư phe nhóm rất nghiêm trọng

Chúng là ai dùng súng bắt nạt không cho dân kiểm soát ?
Là đồ tể Nguyễn Tấn Dủng bạo ngược, gian manh, khốn nạn
Là đồ tể Nguyễn Phú Trọng ngu đần, tráo trở, hạ cấp
Là đồ tể Trương Tấn Sang đê hèn, đốn mạt, lếu láo

Là đồ tể Nguyễn Sinh Hùng bạc nhược, lật lọng, xảo trá
Là đồ tể gồm 200 uỷ viên trung ương đảng cọng sản Việt nam lưu manh, gian trá, điêu ngoa
Là đồ tể nhóm 500 đảng viên cọng sản gỉa danh dân biểu quốc hội Việt nam bệ rạc cùng đường
Tập Cận Bình chưa bao giờ được đọc diển văn

Trước quốc hội Ðài loan cùng dân tộc
Mà lại được đọc diển văn và được vổ tay hoan hô
Trước quốc hội bầy nhầy Việt cọng
Chứng tỏ quốc hội này là loài khỉ đột

Chuyên hút máu đồng bào và xách dép giặc xâm lăng
Cả một đảng cọng sản Việt nam bán nước hôi tanh
90 triệu dân Việt hôm nay căm hờn khôn xiết
Trước sự tồn vong của tổ quốc người Việt

Quyền con người Việt nam mất trắng
Nhiều cuộc khởi nghĩa đang diển ra
Trải rộng khắp nước nhà vì không còn cách khác
Trách nhiệm gái trai trẻ gìa quyết tâm đoàn kết

Em ơi đứng cùng chị
Kề vai gánh núi sông
Từ cuộc khởi nghĩa của
Phong trào Cần Vương năm xưa giử nước

Ðến cuộc khởi nghĩa của
Phong trào Văn Thân bền gan cứu nước
Các cuộc khởi nghĩa dành quyền sống
Tại Việt nam hôm nay đã bắt đầu

Từ cuộc khởi nghĩa của
Các nử lưu dân oan toàn quốc kéo về Hà Nội
Ðến cuộc khởi nghĩa của
Ðồng bào Dương Nội bị ăn cướp đất

Từ cuộc khởi nghĩa của
Nhân dân Tiên Lảng, Hải phòng
Ðến cuộc khởi nghĩa của
Ðồng bào Bình Thuận miền trung chận quốc lô 1

Từ cuộc khởi nghĩa của
Thanh niên Nghệ An, Hà Tỉnh kiêu hùng đuổi bọn công an ăn cướp
Ðến cuộc khởi nghĩa của
Thuận Hóa, Long An với Nguyễn Mai Trung Tuấn dỏng dạt

Từ cuộc khởi nghĩa của
Thừa Thiên Huế cách mạng đứng dậy đòi quyền sống tự do
Ðến cuộc khởi nghĩa của
Dân oan Bình Dương gan dạ

Ðến cuộc khởi nghĩa của
Dân oan Bến tre kiêu hùng
Các cuộc khởi nghĩa làm cho bộ tứ cầm quyền
Trọng, Dủng, Sang, Hùng ăn cướp bỏ túi riêng phe nhóm nhiều năm
Nay phải tái tê lo sợ cùng đường chui ống cống

NGƯỜI DÂN VIỆT NAM VÀ CÁC CUỘC KHỞI NGHĨA ÐÃ BẮT ÐẦU

Tôi lo sợ những cuộc khởi nghĩa ban ngày
Những cuộc khởi nghĩa ban đêm
Những cuộc khởi nghĩa miệt mài tiếp tế nhau “bám trụ”
Những cuộc khởi nghĩa dầm mưa giải nắng “chiếm đoạt” occupy

Tôi lo sợ những cuộc khởi nghĩa mùa xuân
Những cuộc khởi nghĩa nức lòng
Những cuộc khởi nghĩa đóng quốc lộ 1
Những cuộc khởi nghĩa đòi người đòi của

Tôi sợ những cuộc khởi nghĩa tịch thu tài sản tham ô
Ðã bắt đầu
Và trên đà lan rộng
Tôi lo sợ hàng ngàn Nguyễn Văn Ðài đang đứng dậy hiên ngang bất kể tù đày hay cái gì lạ

Những nhà hoạt động nhân quyền đang chuyển lửa
Họ cứ trơ trơ như đá
Và họ cứ vững như đồng
Làm sao mà đối phó . Không phải một người mà nhiều chục ngàn người

Rồi biết bao người theo họ
Không sao đếm nổi
Họ chỉ có những bàn tay trắng
Nhưng có những khối óc mênh mông

Tôi cho an ninh vây đánh
Mà chẳng ăn thua gì
Sức mạnh họ phi thường
Có ngày an ninh toi mạng

Họ có những đường dây nóng
Với Quốc hội Hoa Kỳ kể cả Châu Âu và Liên Hiệp Quốc
Không giởn mặt được đâu
Thế giới đang theo dỏi

Bên họ nay là hàng hàng lớp lớp
Thanh niên gìa trẻ
Những người dân khao khát
Nghe tiếng nói ” tự do “

Ðòi ” dân chủ nhân quyền “
Dân theo họ ào ào
Làm sao tôi ngăn nổi
Từ Nam Ðàn, Nghệ An

Ðến Hà Nội, Saì gòn
Vào miền nam, lục tỉnh tận Cà Mâu
Họ liên kết nhau tài tình khôn tả
Tiếng nói họ lanh lảnh

Họ cất cao giọng kiêu hùng
Như đàn én báo trước một mùa xuân
Việt nam ơi ngày mới
Họ nắm tay nhau reo hò

Làm đảng tôi khiếp sợ
Sợ khí phách Saigon
Sợ ngọn gío dân chủ mùa xuân Miến Ðiện đang lan tỏa
Nó thổi về đây thì đảng tôi làm sao mà sống

Trích đoạn : Thơ Trần Ðại Nam . . . Thủ tướng cọng sản Việt nam Nguyễn Tấn Dủng rên la lo sợ ngày tàn sắp đến vì có qúa nhiều cuộc khởi nghĩa tranh dành quyền sống con người hôm nay

Lảnh đạo lâm thời Ðảng Xanh Việt Nam
Trần Cư / siphuvietnam
Nguồn : https://siphuvietnam.wordpress.com

 

 

ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM HỘI HỌP ÐỂ LÀM GÌ ?

 

 

 

 

Thơ Trần Ðại Nam
Thân tặng bốn con sâu tàn phá đất nước Việt nam gồm Trọng, Dủng, Sang, Hùng trước khi chúng biến thành giòi sau đại hội 12

Ðảng cọng rồi ra một bầy giòi
Cũng nghề hút máu cũng bới moi
Cũng nghề tà lọt theo chân giặc
Cũng thói vong nô thối như giòi

Lẳng lặng mà xem chúng họp bàn
Buôn dân bán nước lúc xan ban
Ðứa ôm chân giặc nuông chiều giặc
Ðứa vổ tay vang giặc đăng đàn

Ðứa thảo công hàm chấp tay lạy
Ðứa trải thảm đỏ đón giặc vào
Rồi đứa bưng bô ngửi mùi thối
Có đứa mở toang cửa biên giới

Cho giặc chuyển hàng lậu thuế
Ðể phá nát nền kinh tế Việt nam
Mà không cần ngần ngại lo toan
Bắt dân Việt ăn toàn đồ phế thải

Miễn sao chúng cùng giặc thâu tiền thoải mái
Rồi có đứa đưa giặc đi cửa trước
Vào biển đảo Việt nam bắn giết ngư dân
Cướp ngư trường truyền thống của cha ông

Máu Việt nam uất nghẹn đã chảy thành sông
Xương ngư dân Việt đã chất thành núi
Hoàng Sa nơi trử lượng hàng ngàn tỷ đô la dầu hỏa
Nguồn tài nguyên trù phú nhất Việt nam

Mà Trung quốc đã dùng bạo động ăn cướp năm 1974
Sao đảng cọng sản Việt nam hôm nay không hề thưa kiện
Mà gỉa bộ đi mua sắm vủ khí tào lao mà sao không lôi giặc ra tòa quốc tế
Theo phương cách hòa bình văn minh công chính

Nhờ thế giới xét xử công khai như Phillippines
Ðể dân Việt bớt thiệt thòi chua xót
Vì khối tài nguyên biển đảo của cha ông người Việt
Bị Trung quốc đang liếm và đang xây cất cơ ngơi bất hợp pháp

Vậy đảng cọng sản Việt nam hội họp đẻ làm gì
Hay đẻ liếm đáy quần buổi chợ chiều cúi mặt
Khi người dân phẩn nộ muốn bao vây dằn mặt đảng
Rồi hờn căm nào ai ngờ trước được hờn căm

Một dân tộc tới hồi vùng dậy đòi bầu cử đa đảng
Ðể hỏi tội một đảng lảnh đạo hèn nhác hôi tanh
Lèo lái quốc gia đi vào ngỏ cụt
Mà cứ bưng bô bán nước chia phần phe nhóm

Thì đảng ấy phải đi đong trước
Dân tộc Việt đứng lên cũng là phương thuốc
Chẳng ngại gì buổi đầu sức yếu thế cô
Ðòn pháp lý đã có Việt nam cọng hòa kinh nghiệm và ông tòa quốc tế phân minh xét xử

Trần Ðại Nam
Nhóm Sỉ phu Sử gia Việt nam
Nguồn : https://siphuvietnam.wordpress.com

 

*

Ðầu năm đảng Xanh Việt nam bàn về những sách lược ngu đần của đảng cọng sản Việt nam hiện nay

 

1/ Cái ngu thứ nhất là đảng cọng sản Việt nam còn tệ hơn cả cọng sản Bắc Hàn là chủ trương 4 tốt 16 chử vàng với Trung quốc.

Không cần phải luồn cúi nịnh bợ như vậy làm cho Trung quốc lờn mặt mà hảy chủ trương 4 tốt và 16 chử vàng với tất cả các nước trên thế giới

2/ Cái ngu thứ hai là đảng cọng sản Việt nam còn tệ hơn cả cọng sản Bắc hàn là Việt nam phải liên tục gởi đảng viên cọng sản Việt nam đi học đảng viên cọng sản Trung quốc

Không luồn cúi ngu ngốc như vậy. Trung quốc cũng phải gởi người đi học Hoa Kỳ để phát triển. Hảy chọn ông thầy giỏi nhất mà học. Ðừng tự trói tay tìm mặt hàng loại hai mà hảy khôn ngoan tìm loại tốt nhất

3/ Cái ngu thứ ba là Việt nam không chủ trương kết thân với nước khác để chống lại nước thứ ba

Mới nghe qua chủ trương này thì thấy có vẻ đúng có lý nhưng xem xét kỷ thì đây là một chủ trương ngu ngốc không thể tả và rất nguy hiểm cho sự tồn vong của một quốc gia một dân tộc.

Thật vậy, con người một sinh vật tồn tại trên trần thế là nhờ có ăn để sống. Vì sự kiếm ăn kiếm sống mà con người tranh dành, liên kết họp đàn chia phe chia nhóm mà thành bộ tộc, thôn xóm bản làng hay quốc gia dân tộc .

Sự xung đột giữa người với người để sinh tồn là chuyện đương nhiên vì vậy xã hội mới tổ chức ra khuôn phép luật lệ cư xử với nhau và che chở nhau để sống chung hòa bình.

Ðối với sinh hoạt quốc gia với quốc gia hiện có tổ chức Liên Hiệp Quốc để phân xử những bất đồng trong cộng đồng quốc tế nhưng kết qủa không được viên mảng.

Vì vậy trên thực tế các quốc gia sống hòa hoản nhường nhịn nhau để sống hòa bình làm ăn và phát triển. Những quốc gia nhỏ thường khôn khéo sống hài hòa với cộng đồng quốc tế và nhờ quốc gia mạnh hơn lớn hơn làm ô dù che chở phòng khi bị một quốc gia khác như Trung quốc ỷ mạnh đến ăn hiếp ăn cướp lảnh thổ biển đảo.

Do vậy thế giới hôm nay đa chiều trên mặt trận ngoại giao tùy cơ ứng biến và các nước nhỏ như Việt nam phải biết cách liên kết với nước lớn như Hoa Kỳ để an toàn cho sự phát triển bền vững mà không lo sợ Trung quốc hết mang tàu hải gíam đến uy hiếp lại mang dàn khoan dầu đến cướp . . .

Lảnh đạo lâm thời Ðảng Xanh Việt nam
Trần Cư / siphuvietnam
Nguồn : https://siphuvietnam.wordpress.com

 

*

 

 

Ông Dũng có thể đã chết, nhưng ai sẽ thay ông Trọng?

31/12/2015

Bùi Quang Vơm

 

 

 

Theo Anh Ba Sàm

Dân Luận viết:

Bài viết dưới đây của tác giả Bùi Quang Vơm có nêu nhiều tư liệu về nội tình ĐCSVN trước thềm đại hội 12. Tác giả cho là xung đột giữa TT Nguyễn Tấn Dũng và TBT Nguyễn Phú Trong bắt nguồn từ mâu thuẩn về quyền lợi kinh tế, về quyền lực chứ hoàn toàn không do khác biệt về đường lối chủ trương. Tuy nhiều dữ kiện trong bài chưa được kiểm chứng, Dân Luận vẫn đưa lên để bạn đọc tham khảo

——————————————

 

 

Gửi ông Trọng và 200 uỷ viên TW.

Chỉ còn vài tuần lễ để kết thúc việc chuẩn bị cho Đại hội XII, từ ngày 20 đến 28/1/2016. Thời gian còn quá ít. Khác với mọi kỳ Đại hội trước, lần này, tuyệt không một tin tức nào từ nội bộ bị rò rỉ.

Đã có một quy định đặc biệt được đưa ra từ hội nghị 12: “mọi nội dung về nhân sự là tuyệt mật, là sống còn của đảng, tiết lộ sẽ bị qui vào tội phản đảng, ngang với tội phản quốc, khai trừ và cách chức tuốt tuột ngay lập tức. Trong suốt thời gian hội nghị, mọi ủy viên tham dự sẽ ăn ngủ tại chỗ, không về nhà, không giao tiếp với bất kỳ ai và chịu sự giám sát 24/24”.

Chuyện “bí mật” thì xưa nay vẫn vậy. Việc của đảng chưa bao giờ là việc của dân. Nhưng bây giờ, nhìn vào đâu, đảng cũng thấy có kẻ thù, ở chỗ nào, cũng có âm mưu lật đổ. Đảng đang hoạt động trong lòng địch. Dân đã thành địch rồi. Lộ ra cho dân biết là chết. Phải áp dụng quy tắc thời chiến, như hoạt động bí mật, nghĩa là ngoài vòng pháp luật, nghĩa là hoạt động phi pháp.

Nhưng cái chuyện bí mật lần này thực đã không giống bất cứ lúc nào, bởi vì nó đã quá khó ngửi, nghĩa là chuyện nội bộ đã quá thối. Cái bẩn đã vung vãi lung tung mà đóng kín, thì.. có bao nhiêu, đảng ngửi hết.

Mặc dù vậy, khi bế mạc hội nghị 13, nghe ông Trọng tuyên bố “Hội nghị của chúng ta đã thành công tốt đẹp” và “nhìn chung đạt kế hoạch đề ra, mặc dù còn không ít khó khăn”, thì có thể đoán rằng cuộc chiến có thể đã ngã ngũ. Cũng có nghĩa là có thể ông “Dũng đang thoi thóp, thậm chí đã chết”. Bởi vì rõ ràng, “kế hoạch được đề ra” là loại bỏ bằng được ông Dũng, để “bảo vệ bằng được chế độ”.

Xưa nay, thiên hạ cứ đồn đoán hai phe, thậm chí ba phe, nhưng nhìn kỹ một chút, sẽ thấy chẳng có phe phái nào cả. Chỉ có chuyện Đảng và ông Dũng. Đảng về danh nghĩa có quyền tuyệt đối, nhưng lại chẳng có công cụ kiếm tiền, trong khi với hai nhiệm kỳ Thủ tướng, ở trung tâm thực quyền, ông Dũng lại kiếm được quá nhiều. Nếu có thể nói là ông Trọng, ông Sang hay nhiều ông chuyên trách đảng, không thuộc chính phủ, là trong sạch, là liêm khiết thì sợ “bé cái nhầm”, bất đắc dĩ phải “sạch” đấy thôi. Cứ nhìn ông Nông Đức Mạnh thì biết, hai nhiệm kỳ hò hét trong sạch, mà kiếm đủ tiền để dát vàng như cung vua, rồi để cưới một bà vợ ngang tuổi con mình. Cũng là mơ ước, thèm khát âm thầm của biết bao lãnh tụ. Ở Hội ngḥi 6, không biết ông Trọng thực khóc cho dân cho nước, hay khóc vì cay cú và uất ức? Và những kẻ “sạch” bất đắc dĩ này là đồng minh tự nhiên của ông. Chẳng phải vì ông có thừa tâm đức để quy tụ họ, mà chỉ vì họ cùng ghét ông Dũng.

Còn ông Dũng thì chưa bao giờ đủ tài đức để có thể tạo dựng được phe cánh. Nhưng mà có đồng minh, đồng minh cuả ông là lòng tham. Mà lòng tham thì ở đâu trong Đảng lại không có? Lực lượng của ông có lúc là 75% Trung ương kia mà! Nhưng tham thì tráo trở, lật lọng. Những kẻ bỏ phiếu tín nhíệm ông không phải vì ông đáng được, mà vì chính họ, bởi vì sau ông, sẽ tới họ. Nhưng khi ông “bốc mùi” thì những đồng minh này sẽ là những kẻ bỏ chạy đầu tiên.

Ông Đại Biểu Lê Nam nói trong phiên họp Quốc Hội: “nhiệm kỳ này chúng ta đã chứng kiến nước mắt của đồng chí Tổng bí thư rơi vào lịch sử”. Đúng vậy. Chưa bao giờ trong lịch sử Đảng CS Việt Nam, một TBT lại uất hận Thủ Tướng đến phải khóc. Chính vì thế, ngay từ sau Hội nghị 6, một kế hoạch “Đánh Chuột” hình thành.

Theo lẽ thường, thanh trừng bắt đầu bằng việc chặt tay chân đối thủ, nghĩa là cắt bỏ vây cánh. Chương trình “Luân chuyển cán bộ” – một kế hoạch cài người thân tín một cách công khai dưới danh nghĩa bồi dưỡng cán bộ quy hoạch ra đời ngày 21/03/2014. Đó là chước “Dụ rắn ra khỏi hang”.

Trong danh sách 25 cán bộ được giao trách nhiệm phó bí thư đảng bộ địa phương, có hai người bị loại ở Đại hội cơ sở là Nguyễn Văn Thanh, phó Tổng thanh tra Chính Phủ, được ông Dũng cài làm phó bí thư Lạng Sơn, nếu trúng bí thư, thì Chính Phủ sẽ là người kiểm soát cửa vào Trung Quốc, căn cứ hậu cần chiến lược của Đảng, và để tiện đi đêm, khi cần. Nguyễn Khắc Định, Phó Chủ Nhiệm Văn phòng Chính Phủ, người chuyên chấp bút diễn văn cho Thủ Tướng, được cài làm phó bí thư Thành Phố Hồ Chí Minh với ý đồ tiếp quản thường vụ thay Nguyễn Văn Đua về hưu, rồi lót chân Lê Thanh Hải, nắm quyền quyết định ở thành phố quan trọng nhất của Việt Nam. Nhưng ngày 15/04/2014, Tô Huy Rứa áp vào trao quyết định phân công Võ Văn Thưởng. Nguyễn Khắc Định không có tên trong Ban chấp hành mới của đảng bộ thành phố Hồ Chí Minh.

Còn ở Lạng Sơn, Trần Sĩ Thanh, cháu Nguyễn Sinh Hùng, được Bộ Chính Tṛi chỉ định làm Bí thư, không qua bầu cử, Nguyễn Văn Thanh chưng hửng. Lê Thanh Hà, con trai nguyên Chủ tịch Lê Đức Anh, được ông Dũng cài vào Sài Gòn từ 2001, nhưng bị Lê Thanh Hải bắt bài, nên cô lập và vô hiệu hoá. Cả ba vị này ông Dũng phải cay đắng rút về Văn Phòng Chính Phủ.

19 vị khác được đưa xuống địa phương, chủ yếu do giới thiệu của Thủ tướng, cài vào vị trí Phó Chủ Tịch tỉnh – không một vị nào trúng Phó bí thư, nghĩa là không vị nào có được ghế Chủ tịch tỉnh.

Không chỉ tay chân của ông Dũng lộ hết nguyên hình, bị chặt cụt, sự nghiệp chính trị coi như hết, mà đám ăn theo, từng bỏ phiếu cho ông, bây giờ dúm vó, tim đập chân run, mặt cắt không ra máu. Những kẻ này sớm muộn cũng là những xác chết rồi. Vì thế, kỳ viết phiếu lần này ở Hội nghị 13, có khó gì mà không đoán ra được. Ai là kẻ dám to gan đề cử ông Dũng? Ai là Lê Lai cứu chúa. “Đi với ma mặc áo giấy”, những kẻ, nếu có lúc đi cùng đường với ông, chỉ là lòng tham, những kẻ mặc áo giấy, kiếm đâu ra Lê Lai.

Nhưng độc hơn, hiệu nghiệm hơn có lẽ là bài “lịch sử chính trị”. Đây là công cụ mà bậc thầy của các bậc thầy đểu giả là Lê Đức Thọ đã biến nó thành một nghệ thuật man rợ, vô nhân cách nhất của sự Đểu Giả của nền Chính Trị cộng sản. Nếu có vấn đề về lịch sử chính trị thì bắt buộc phải gạt ra ngoài danh sách đề cử và ứng cử, đợi điều tra xác minh. Đây là điều bất khả kháng duy nhất đối với mọi loại bầu bán của đảng. Chưa có kết luận thì còn treo. Nếu vẫn chưa có kết luận thì vẫn còn treo. Và nếu cứ mãi còn đang xác minh thì nghĩa là vận mệnh chính trị của con mồi đã hết. Chính vì vậy mà trước bầu cử , bao giờ cũng bất ngờ xuất hiện những tài liệu từ trên trời rơi xuống. Thật thì đối thủ chết ngay lập tức, mà giả thì phải điều tra, xác minh, nghĩa là không chết cũng ngắc ngoải.

Ông Dũng có quá nhiều điều cần phải xác minh. Con gái ông Dũng là đảng viên nhưng lấy chồng người Mỹ và có quốc tịch Mỹ. Vi phạm điều lệ đảng. Ông Dũng thông gia với quan chức cao cấp ngụy quyền Sài Gòn, đại tá tình báo Mỹ. Ông Dũng có hai tài khoản nước ngoài với hàng trăm triệu đô. Ông Dũng có bất động sản ở gần như tất cả các tỉnh. Ông Dũng tuồn tiền tham ô cho con gái, con gái tuồn tiền cho chồng rửa dưới danh nghĩa đầu tư ở nước ngoài, mua sắm bất động sản ở nước ngoài dưới vỏ bọc đầu tư. Ông Dũng chính là nhân vật bí ẩn đứng sau Phạm Qúy Ngọ trong lời khai cuả Dương Chí Dũng. Phủ thờ từ đường dòng họ của ông Dũng xây bằng tiền hối lộ…

Tất cả đều cần phải được xác minh. Để chính danh việc xác minh cần có người thật tố cáo. Ba vị Giáo sư-Tiến sỹ đầu ngành và cao niên nhất của Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh đã phải hy sinh danh dự và uy tín của mình để tố cáo con gái Thủ tướng có quốc tịch Mỹ mà không đủ bằng chứng. Cần tới 3 Giáo sư-Tiến sỹ đầu ngành và không cần bằng chứng, vì mục đích chính là gây náo động, càng tranh cãi ồn ào càng tốt. Có thiếu căn cứ thì mới có tranh cãi và mới có thanh minh, mà có gì hơn sự nhận tội bằng chính lời thanh minh?

Nhưng để cho tiện, những vấn đề của ông Dũng, mặc dù chưa phải là tất cả, được gom lại trong một lá đơn tố cáo gửi ông Trọng, Bộ Chính trị và BCH Trung ương của người có tên là Trịnh Văn Lâu (Tư Cẩn), nguyên uỷ viên TW khoá VI, VII, nguyên phó Chủ nhiệm Thanh tra TW. Trong bản cáo trạng này, ngoài những tội đã nêu trên mà ai cũng rõ, còn có tội phá hoại quan hệ môi răng Trung Việt và tội âm mưu Tổng thống, âm mưu tách Quân Đội và Công An ra khỏi đảng, âm mưu dùng cựu Thủ tướng Anh Tony Blair làm cố vấn chuẩn bị Cách Mạng Màu…

Cùng với lời giãi bày công khai cuả Nguyễn Thanh Phượng là việc công khai qua mạng xã hội thư của người có tên là Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ gửi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, ba ngày trước Hội nghị TW 13, thanh minh với ông Trọng những điều mà Ban Thanh Tra TW báo cáo Bộ Chính trị liên quan đến ông Dũng.

Đây cũng lại là thủ đoạn“thanh minh là thú tội”. Nếu chính ông Dũng chịu thanh minh, thì trước hết, các tố cáo kia là có thật. Còn việc thanh minh đúng sai thì cần phải điều tra xác minh, tức là đã đạt được mục đích! Đọc cái thư thanh minh này, người ta chỉ thấy những tố cáo thì hóc hiểm, trong khi thanh minh thì hời hợt, yếu ớt, chả có mấy thuyết phục. Ông Dũng “lùn” thật với văn hoá chỉ đủ làm y tá, nhưng chắc chắn không ngu tới mức tự cắt… của mình. Với lại, việc nhận tội và cầu xin ông Trọng là việc chấp nhận đầu hàng, tự buông vũ khí, hy sinh, bỏ rơi vây cánh và tệ hơn là vô tình tâng ông Trọng lên tột đỉnh. Thử hình dung xem điều gì xảy ra khi lá thư này tới tay 200 uỷ viên TW đang bị nhốt kín trong phòng họp Hội nghị 13.

Không biết của ai, nhưng chắc chắn thư này không thể là của ông Dũng.

Vụ án Nguyễn Viết Dũng mặc quần áo ngụy quân là một tuyên chiến với những gì dính líu Chế độ Cộng Hoà, với bất kỳ ai liên quan tới Ngụy quân, Ngụy quyền. Mặc áo còn bị tù, thì thông gia với Ngụy quyền, với gián điệp Mỹ vẫn có thể làm Tổng Bí Thư ?!

Tất cả mọi tố cáo phải được làm rõ trước Đại Hội 12. Đó là lý do để chính danh hoá việc Ban Thanh Tra TW đảng được giao nhiệm vụ cấp bách với quyền hạn tối thượng, nghĩa là có quyền làm bất cứ điều gì, dùng bất cứ công cụ phương tiện nào, thọc vào bất cứ đâu, huy động bất cứ ai, trảm bất cứ trở lực nào, với danh nghiã bảo vệ sự trong sáng cho cán bộ cao cấp cuả đảng, nhằm mục đích bảo vệ Đảng, bảo vệ Chế độ. Nghĩa là mọi bí mật sẽ bị khui ra. Không một cái gì có thể che giấu. Cũng có nghĩa là ông Dũng bị lột “trần truồng”.

Nhưng có thể do khối lượng công việc qúa lớn, nội dung công việc quá phức tạp, trong khi thời hạn lại quá ngắn, sẽ phải tiếp tục điều tra sau Đại hội. Hội nghị 13 được triệu tập chậm hơn hai tháng, để thời gian điều tra không còn nữa, là vì lý do này. Nghĩa là mọi chuyên đã được tính trước. Hồ sơ ông Dũng sẽ phải tạm để lại. Và như vậy là số phận của ông Dũng đã được định đoạt. Không có ông Dũng trong danh sách đề cử. Lại thêm chính ông Dũng cũng đã “TỰ XIN RÚT không ứng cử”. Vì vậy, sẽ không có ông DũngTổng Bí Thư và cũng vì vậy, sẽ chẳng có ông Dũng Tổng Thống.

Và cái mà người ta điều tra ra sẽ là bản án treo trên đầu ông Dũng, có thể dùng bất cứ lúc nào để uy hiếp, trấn áp, mặc cả, thậm chí để cho những kẻ đê tiện, nhiều như ròi trong Đảng, làm tiền cha con ông Dũng.

Mưu ma này là của ai, của chính ông Trọng hay cuả cả bốn ông Trọng Dụ Rứa Huynh? Có Trần Đại Quang ở đây không? Mưu ma chước quỷ loại này cũng thường khiến người ta nghĩ đến Trung Nam Hải. Không có căn cứ nào để biết rõ.

Điều có thể khẳng định được duy nhất là ông Dũng phải thua và chắc là đã thua.

Ông Dũng vốn dĩ có thể thắng, vì ông có tiền, những kẻ ăn theo xúm quanh ông có tiền, rất nhiều tiền. Ai cũng cần tiền và vì tiền, kể cả thánh. Những kẻ ghen ghét ông, qúa một nửa trong số đó là vì tiền, dù chỉ là tiền ông cướp được của dân. Trong khi, “cái gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền”. Chỉ tiếc, khi ông tuyên bố “không hy sinh chủ quyền để đổi lấy hữu nghị viển vông”, “đã đến lúc phải thay đổi cơ chế”, ông lại không đi tới cùng như chờ đợi của lòng người. Người ta không tin ông đem lại điều gì khả dĩ tốt đẹp, nhưng người ta sẽ dồn hết sức, thậm chí hy sinh cho ông để thay đổi chế độ. Tiếc là sự ngạo mạn ngu xuẩn và có thể lòng tham đã làm ông mù mắt. Bây giờ thì mọi chuyện đã thành quá muộn. Không ai cứu được ông nữa.

Ông ít học và chỉ quen nghề võ, mà xưa nay, Võ chỉ thắng trong thời loạn mà không thể thắng trong thời bình. Vì vậy ông cần phải làm ra loạn, tạo ra loạn. Sáng 28-12, khi chủ trì hội nghị trực tuyến của Chính phủ với các địa phương ông đã chỉ thị phải “ngăn chặn âm mưu can thiệp của nước ngoài vào vấn đề nội bộ”.

Nguyễn Sinh Hùng đi Bắc Kinh ngày 21/12 vừa để trình duyệt dự thảo nhân sự Đại Hội 12, vừa để nhận chỉ thị cuả Tập. Đây chính là âm mưu can thiệp của nước ngoài ? Vấn đề nội bộ là gì, nội bộ Đảng, hay việc riêng của Dũng và Nhóm lợi ích thân Dũng?

Từ việc này có thể tiết lộ một sự thật: Nguyễn Tấn Dũng chính là mục tiêu tiêu diệt cuả họ Tập. Khi sang Việt Nam hồi tháng 11, cái mà Tập sợ nhất là phát ngôn kiểu “Hữu nghị viển vông” cuả Dũng. Nếu điều này xảy ra, nghĩa là Dũng vu vơ gì đấy giữa Quốc Hội, hay đài báo quốc tế, thì chuyến đi cuả Tập sẽ thất bại hoàn toàn, và “Thiên Tử” sẽ phải ôm nhục. Chính vì vậy mà trước khi sang VN, Tập đã úp mở phao tin sẽ mời riêng Dũng. Đó là chiêu “ảo ảnh sa mạc”, nhằm khoá miệng Dũng bằng ảo ảnh hào quang trên 9 tầng mây. Dũng là người duy nhất ôm hôn Tập 3 lần, Tập ngỏ lời mời và thế là Dũng ngây ngất, ngoan ngoãn im tiếng suốt chuyến đi của Tập.

Nhưng khi gặp Nguyễn Sinh Hùng, Tập lại chỉ chuyển lời hỏi thăm Trọng, Sang, không một lời đếm xỉa tới Dũng. Tập chúc mừng Trọng Sang và cười vào mũi Dũng.

Người ta đã lừa Dũng dễ dàng như lừa một chú chó con.

Vì vậy phải có loạn. Có loạn mới dùng được vũ lực. Kẻ nào không sợ chết? Phạm Quý Ngọ đã chết trước khi có thể nói ra cấp trên trực tiếp. Nguyễn Bá Thanh phải chết khi dám công khai tuyên chiến “hốt liền, không nói nhiều”. Phùng Quang Thanh lẽ ra đã bị bắn… còn những kẻ như họ Cù thì lập tức “biến” chỉ bằng hai bao cao su.

“Trạng chết chúa cũng băng hà, dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn”. Dũng sẽ không chịu. Sẽ có máu đổ. Đầu tiên là Trọng Lú, sau đó là Sang Móm, tiếp đến là Hải Sài Gòn.

Lời kêu gọi ngăn chặn âm mưu can thiệp của nước ngoài vào vấn đề nội bộ có phải được hiểu là lời tuyên chiến?

Nhưng Dũng làm gì có lực lượng. Đỗ Bá Tỵ lên Đại tướng, nhưng bị tước hết quyền lực. Cũng giống trường hợp Hà Văn Thắm, Chủ tịch Oceanbank, đã có quyết định khởi tố vẫn để cho tháp tùng ông Trọng đi Mỹ. Đỗ Bá Tỵ lên Đại tướng chỉ vì cần phong Đại tướng cho Ngô Xuân Lịch, bí thư TW, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, là người của đảng, sẽ vào Bộ Chính Trị trong Đại Hội 12 và sẽ là Bộ trưởng Quốc phòng, chứ không phải Tỵ.

Trần Đại Quang chưa bao giờ là người cuả Dũng. Dù rất nhiều cố gắng, nhiều công sức, nhưng thực ra Dũng chưa bao giờ kiểm soát được cái Bộ khốn nạn chỉ biết “còn Đảng còn mình” này, thậm chí cả khi còn Nguyễn Văn Hưởng. Dũng muốn nó thành Bộ Kiên giang, nhưng Lê Hồng Anh là một con lợn, ai cho ăn cũng khụt khịt, ngoáy đuôi. Bùi Quang Bền chỉ là một chú vịt bầu, lọt thỏm giữa đám vịt cái Nam Định, Ninh Bình. Bây giờ thì Trần Đaị Quang đã biến nó thành Bộ Ninh Bình rồi, và Quang khinh Dũng, chỉ đơn giản là vì chính Quang là người biết rõ nhất Dũng giầu như thế nào và từ đâu mà giầu. Đám lau nhau ăn theo Dũng, đông như kiến, nhưng là đám âm binh, vô hình, chỉ giỏi trò ma cô và sẵn sàng tháo chạy.

Vì vậy mà cùng trong một hội ngḥi trực tuyến với 63 tỉnh ngày 29/12, ngay sau khi Dũng kêu gọi “ngăn chặn âm mưu can thiệp của nước ngoài vào vấn đề nội bộ”, thì Quang cảnh cáo ngay “tình trạng nghiêm trọng tiết lộ bí mật quốc gia trên mạng” và tuyên bố “không để hình thành các tổ chức phản động, đối lập cũng như không để xảy ra các tình trạng bị động bất ngờ trong nội địa”?! Sau đó 1 ngày, 30/12, Đinh Thế Huynh cũng nhắc lại cảnh cáo “cư dân mạng nói (ông Hùng) sang là để TQ can thiệp vào ĐH 12 của Đảng, tác động vào nhân sự của ĐH là sai trái”. Ý ám chỉ là đe ông Dũng đã xúc phạm Thiên triều.

Dũng có thể làm gì được? Thủ tiêu cả Trọng, Sang cũng không giúp ông có được ghế TBT. Mà đụng tới Thiên Triều thì ngay cả mạng sống cũng khó mà giữ .

Không leo lên được thì chỉ còn đường về. Mà về thì ông thực khó mà sống. Ông có quá nhiều ân oán. Liệu người ta có để ông yên với đống tài sản khổng lồ mà ông chiếm được, dù thực ra không hoàn toàn do ông cố ý. Ông không cấm được người ta ăn cắp, trong khi theo luật cuả giới trộm cắp, thì “người để mình ăn cắp là người cùng ăn cắp và được chia phần như nhau”. Bệnh ăn cắp tài sản quốc gia là bệnh cuả chế độ, ông chỉ là người được ăn “của ăn cắp”. Ai ngồi cái chỗ phải ăn ấy cũng sẽ như ông thôi. Ông thừa biết, chỉ có thay đổi cái chế độ ngồi trên pháp luật này mới diệt được bệnh dùng pháp luật để ăn cắp. Nhưng ông đã không kiên định để dân và người Mỹ tin ông.

Tuy nhiên, gạt được Dũng ra khỏi cuộc chơi, mới chỉ đi được một nửa,“từ nay đến hội nghị 14 còn quá nhiều việc phải làm và không ít khó khăn”. Bởi vì còn chuyện của 4 cái ghế “tứ trụ”.

Quốc Hội thì có lẽ vào tay Nguyễn Thị Kim Ngân, vì TòngThị Phóng quá “đụt”, ngồi ghế tập sự tới hai nhiệm kỳ mà vẫn cứ như người ngọng.

Ở cái ghế thứ hai, Nguyễn Xuân Phúc có vẻ dương oai ồn ào nhưng tham không thua gì Dũng, trong khi gian hùng lại vượt xa Dũng và có tiếng là phản thầy, bán chúa. Hoàng Trung Hải có tài, nhưng có máu Tàu trong người, gọi tục là Trọng Thủy, leo lên Tể tướng thì nỏ thần Việt có cơ mất lần nữa. Vũ Đức Đam thì tuy sạch nhưng quá đơn giản, chưa hợp với chiến địa đang ngập đầy máu và thương tích. Chỉ còn Nguyễn Thiện Nhân, tuy có hơi hướng từ đào tạo Mỹ, nhưng cũng không chống Trung Quốc, nhất là thuộc loại trung dung, dễ bảo. Và nếu ông này trúng Thủ Tướng, thì VN còn chút may mắn.

Nguyễn Sinh Hùng, sau chuyến đi Trung Quốc vừa rồi, rộ lên tin đồn được Trung Quốc chấm vào ghế TBT. Nhưng chắc không phải. Có lẽ chỉ là chuyện Tập thưởng công cho việc tiếp đón tại Quốc Hội. Nhân việc cần Khâm sai sang trình nhân sự Đại Hội 12, nên Tập gọi đích danh, nhân thể nhận quà ban thưởng. Đích thân sang cầu nhận phong vương, thì dân Việt người ta đào mả cả ba đời nhà ông chứ tha à?! Vả lại, Hùng đã chịu phân công làm Chủ tịch Hội Đồng Bầu Cử QH năm 2016. Chả lẽ vừa làm TBT vừa làm Chủ tịch HĐ Bầu Cử? Vả lại, cái ông xứ Nghệ này, vốn ăn nói như dùi đục chấm mắm cáy, nếu lên ngôi Tổng, chắc dân Việt phải nhiều lần đỏ mặt với bàn dân quốc tế.

Trương Tấn Sang gần đây kín tiếng, ít ồn ào, không biết bên trong ẩn chứa gì. Vừa rồi, Ông hứa “sẽ tận dụng thời gian còn lại, dành tối đa thời gian để giải quyết những bức xúc, trăn trở của nhân dân, ngày mai nghỉ, chiều nay vẫn phải làm”. Không biết đây là tín hiệu rút lui hay là trò tung hoả mù để tránh đòn thù của Dũng. Ông này tuy thèm muốn chiếc ghế Tổng Bí Thư, nhưng lại không đủ gan đứng mũi chịu sào, muốn diệt Dũng, nhưng lại sợ Dũng, chỉ đánh võ mồm và nấp sau lưng Trọng. Nếu có trúng TBT thì cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Đinh Thế Huynh là Chủ tịch Hội Đồng lý luận TW, mỗi năm một lần dẫn đoàn Hội Thảo lý luận với một Uỷ viên Bộ Chính Trị TQ, tất nhiên mỗi năm một lần nhận quà cuả TW đảng CS Trung Quốc, hai năm một lần ăn ngủ tại khách sạn hảo hạng cuả nước Trung Hoa, nếm đủ cuả ngon vật lạ cuả Thiên Triều, chắc chắn sẽ cũng như Tô Huy Rứa, và trước nữa là Nguyễn Phú Trọng, đã dầy công vun đắp cho tình hữu nghị keo sơn Trung Việt và làm giàu thêm kho tàng lý luận Mác-xít và Chủ Nghĩa Xã Hội. Ông này có thể được lòng Thiên Triều, nhưng chưa đủ bề dày để quy phục nhân tâm. Có thể được “quy hoạch” TBT, nhưng cho nhiệm kỳ tới. Kỳ này có thể thay Tô làm Trưởng Ban Tổ Chức, hoặc thay Lê vào chân Thường Vụ. Thậm chí có thể “hạ phóng” làm Bí Thư Hà Nội để tích lũy thực tiễn, rồi rút về, hoặc bầu bổ sung giữa nhiệm kỳ.

Trần Đại Quang nếu chịu rời chức Bộ Trưởng Công An đầy quyền thế, có thể chịu nhận chiếc ghế nào? Chủ tịch nước vốn có tiếng mà không có miếng. Cái ghế ấy chỉ hợp với đàn bà, quanh quẩn với các việc hiếu hỉ lễ nghi, nâng cốc và chúc tụng. Người ta chỉ nhận nó khi đã nguội lạnh mọi khát vọng. Quang chưa phải loại người này, chẳng lẽ vun vén biến Bộ Công An thành Bộ đồng hương Ninh Bình là để cho ai? Nếu cái chủ trương kéo thêm 10 năm cho tướng CA có bằng Giáo Sư Tiến Sĩ là để ghế Bộ Trưởng Công An cho Bùi Văn Nam, thì Quang sẽ đi đâu, Trưởng Ban Tổ Chức hay Trưởng Ban Thanh Tra? Còn nếu ông trúng TBT thì ra chế độ này là chế độ Cảnh Sát, Đảng này thành Đảng phát xít, gần 4 triệu đảng viên thành mật vụ hết à? Có thể làm Tổng thống kiểu Putin, nhưng làm sao thay được Hiến Pháp?

Như thế này thì ra Tổng Trọng âm mưu dọn chỗ cho chính mình? Già và lẩm cẩm như ông mà vẫn còn tham vọng, ảo tưởng thế sao? Hay ông cũng có giấc mơ cuả ông Nông, vợ trẻ, tiền nhiều? Taị sao ông cứ phải liên tục hò hét “bảo vệ cho được chế độ”? “ bảo vệ cho được chủ nghiã Mác Lênin và bảo vệ cho được XHCN”. “Phải kiên quyết chống cho được đa nguyên, đa đảng”. Đúng. Để bảo vệ cho được những thứ đó phải có những người như ông và chỉ những người như ông. Còn phải chọn ai nưã. Nhưng cũng chính vì giữ cho được những thứ từ lâu đã thành rác rưởi này mà ông, những người lú lẫn như ông và tiền bối mông muội của ông đã cướp đi của dân tộc bao nhiêu thế hệ. Lịch sử dân tộc đã bị các ông kéo lùi bao nhiêu năm?

Không còn mấy người như vậy đâu. Hãy nhìn quanh ông xem, đừng ảo tưởng nữa. Người ta gạt ông Dũng ra không phải vì ông sáng suốt mà vì ông Dũng bất tài, đã không đáp ứng được ngưỡng vọng của họ. Người ta bỏ ông Dũng, không phải để bầu cho ông, mà vì ông Dũng đã không lật được ông, không cứu được dân, không bảo vệ được đất nước.

Ông kêu “còn không ít khó khăn”, hãy nhìn kỹ lại xem, liệu có Đại Hội được không? Nếu cứ cố ép, rồi cũng sẽ có danh sách đề cử, nhưng rồi có bầu được không? Và rồi cái bầu ra sẽ có hình thù cuả cái gì? Hãy suy nghĩ lại xem. Tại sao như vậy? Đây là hiện tượng gì? triệu chứng gì? Khủng hoảng này do đâu? Lần Đại Hội này đã khó thế, liệu còn có lần sau không? Các nhân tố ngày tận thế cuả đảng đã xuất hiện từ chính sự chém giết mà ông là tác giả. Bởi vì không ai có thể giết được xu thế. Mọi cái mới xuất hiện, nếu nó tự lớn lên, không một sức mạnh nào cản nổi thì đó là yếu tố quy luật, đó là xu thế. Cái thuận quy luật thì tồn tại, cái cản lại nó không tránh được bị tiêu diệt.

Còn nếu để bảo vệ chế độ cộng sản, ông chủ trương dựa vào Tàu, trông nhờ vào ý thức hệ để bảo vệ độc đảng, thì ông sẽ là kẻ phản bội nhân dân cuả ông, ông sẽ có tên trong những kẻ bán nước, rước voi về dầy mả tổ. Hãy để cho dân cuả ông được sống như những người dân xung quanh vùng và trên thế giới. 200 con người, 200 cái đầu TW uỷ viên không ngu như ông tưởng đâu. Chỉ còn 4 nước CS độc đảng trong một thế giới gần 200 quốc gia. Điều đó đủ để chỉ cho 200 cái đầu TW biết rằng ông là người bị bệnh, bệnh lú lẫn. Và họ sẽ không bầu cho ông.

Ông đã biến chuyến đi Mỹ cuả ông thành một thứ trò chơi. Ông đã xúc phạm danh dự và sự nghiêm túc cuả Tổng thống Mỹ. Ông một lần nữa lại tiêu huỷ cơ hội lịch sử cuả Dân tộc. Ông không thể tránh được sự trừng phạt. Sự lú lẫn trong cái đầu của ông đã không còn là của riêng ông nữa. Nó đang kìm hãm, kéo lùi bước đi của cả một dân tộc. Hãy nhìn kỹ xem, ngoài ông ra, trong đảng cuả ông, có người thứ hai nào cố thủ ngu muội đến như ông không? Nếu không có thì hãy tin rằng mạng sống của ông đang bị đe dọa. Bởi vì sẽ có một suy diễn rằng chỉ cần loại được ông là hoá giải được tất cả. Và bởi vì cái điên cuả ông có thể làm nhiều cái đầu khác phát điên. Sự kiên nhẫn có thể đã tới hạn. Với hơn 90 triệu người thì khó mà lường trước được điều xảy ra.

Sẽ chẳng có ai thay ông cả. Ngay cả khi họ ngồi vào ghế của ông, họ cũng sẽ không lặp lại sự ngu xuẩn của ông. Nghiã là họ có thể ngồi đấy, nhưng họ sẽ không phải là người điên.

Và có thể tin được rằng, lần này sẽ là lần cuối cùng các ông làm Đa31/12/2015

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: