Kiều hối – Một kênh rửa tiền? * * Hàng chục tỷ USD có thể ‘ngầm’ ra khỏi Việt Nam bằng cách nào? * * Thủ tướng nước Vanuatu, thiên đường rửa tiền, đến Việt Nam làm gì? * * Phe tham nhủng Nguyễn Tấn Dủng lo sợ bỏ chạy * * Giải phẩu các vụ án tham ô bạc tỷ USD của gia đình Nguyễn Tấn Dủng * * Nhắm mắt u mê theo thuyết kinh tế chỉ huy lổi thời Mac – Lê nên Nguyễn Phú Trọng không biết gì về MINH BẠCH trong quản lý kinh tế dân chủ thị trường tự do đa đảng


Hàng chục tỷ USD có thể ‘ngầm’ ra khỏi Việt Nam bằng cách nào?

Cao Huy Huân

17.12.2015

Mới đây, Global Financial Integrity (Liêm chính Tài chính Toàn cầu, gọi tắt là GFI), nhóm nghiên cứu về chuyển tiền qua biên giới có trụ sở tại Washington (Hoa Kỳ) đã công bố báo cáo “Illicit Financial Flows from Developing Countries: 2004-2013” (Dòng chảy tài chính bất hợp pháp từ các nước đang phát triển giai đoạn 2004-2013”. Điều đáng lưu ý là trong số các nước có tên trong danh sách này, có nhắc đến Việt Nam.

Hàng chục tỷ USD ‘ngầm’ ra nước ngoài mỗi năm

Trước hết, có một số ý kiến cho rằng báo cáo của GIF không có độ tin cậy. Tuy nhiên, dù thông tin về danh sách các nước tuồn “tiền đen” ra nước ngoài chỉ xuất hiện trên trang web chính thức của GIF và được tranh luận mạnh mẽ trên các trang mạng xã hội là chính, nhưng nếu tìm hiểu kỹ thì những con số mà GFI đưa ra, theo tôi, không phải là hoàn toàn không có căn cứ để tin tưởng. Thực tế nghiên cứu của GIF được thực hiện dựa trên báo cáo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) – tổ chức thu thập số liệu uy tín hàng đầu thế giới; và số liệu mà GFI có được về sở hữu, chuyển nhượng hoặc sử dụng tiền trái phép của các nước đang phát triển.

Trong báo cáo này, lượng tiền thất thoát của Việt Nam, hay được tuồn từ Việt Nam ra nước ngoài tính trung bình là 9,29 tỷ USD mỗi năm, tức 92,9 tỷ USD trong một thập kỷ vừa qua (2004-2013). Với con số này, Việt Nam xếp hạng thứ 18 sau một số quốc gia có lượng “tiền đen” bị tuồn ra nước ngoài rất cao như Trung Quốc, Nga, Mexico, Ấn Độ, Malaysia… Tuy với thứ hạng này, Việt Nam không được nhắc đến trong tốp các nước tuồn tiền đen ra nước ngoài nhiều nhất, nhưng nếu nhìn vào chỉ số GDP của Việt Nam thì quả thật đáng lưu tâm. Số tiền bất hợp pháp từ Việt Nam đổ ra nước ngoài chiếm đến hơn 9% GDP – tỷ lệ cao hơn so với các nước lân cận như Thái Lan, Myanmar, Indonesia, Philippines…và nhiều nước khác trên thế giới.

Kinh tế vĩ mô của Việt Nam những năm gần đây phát triển không thật sự thuận lợi, nếu như không muốn nói là khó khăn, chật vật trong bối cảnh hội nhập ngày càng sâu rộng. Số tiền “thất thoát” ra nước ngoài hàng năm lên đến gần chục tỷ USD không phải là con số đáng bị lãng quên hay không cần lưu ý, ngay cả khi có nhiều người hoài nghi về tính chính xác của các con số do GFI đưa ra (dù thiếu cơ sở để hoài nghi).

Thông qua dịch vụ VIP?

Tiền bất hợp pháp ra nước ngoài thực tế bằng nhiều con đường khác nhau, có thể qua con đường kinh doanh, đầu tư, hay chuyển tiền, gửi tiền ở các tổ chức tài chính. Ví dụ như Trung Quốc, quốc gia có dòng tài chính bất hợp pháp ước tính đạt gần 1,4 nghìn tỷ USD trong một thập kỷ, mức lớn nhất đối với các quốc gia đang phát triển.

Trong khi theo luật pháp quy định người dân Trung Quốc chỉ được phép chuyển ra nước ngoài số tiền nhiều nhất 50.000 USD/năm, một số ngân hàng ngầm mời khách hàng dùng dịch vụ “VIP” với giao dịch nhanh và lượng chuyển tiền không giới hạn. Gần đây nhất là hồi tháng 11 vừa qua, truyền thông quốc tế đưa tin cơ quan điều tra đã cáo buộc Tổng giám đốc Công ty kỹ thuật cảng Trung Quốc (một doanh nghiệp nhà nước tại Bắc Kinh) đã chuyển 3 triệu USD tiền có được từ tham nhũng thông qua một ngân hàng ngầm của Trung Quốc đại lục.

Cụ thể, các ngân hàng ngầm có dịch vụ “VIP” sử dụng chiêu bài “hàng rào kiểm toán”. Bản chất của chiêu trò này là chuyển đổi 18 triệu nhân dân tệ trong tài khoản của vị tổng giám đốc nói trên thành khoản ngoại tệ tương đương trong tài khoản ở nước ngoài của ngân hàng ngầm. Về lý thuyết, tiền không được chuyển trực tiếp hay bằng điện tử qua biên giới, khiến cho những giao dịch này hoàn toàn không thể phát hiện được. Đó là lý do tại sao giới chuyên môn gọi đó là chiêu tạo “hàng rào” chống lại các cuộc kiểm toán. Dịch vụ “VIP” này, tất nhiên không chỉ xuất hiện tại Trung Quốc, mà hoàn toàn có thể xuất hiện tại nhiều nước khác trên thế giới.

Hay dựa vào các doanh nghiệp ‘ma’?

Bên cạnh đó, người ta có thể chuyển tiền bất hợp pháp ra nước ngoài thông qua việc mở ra các doanh nghiệp “ma”, trá hình chuyển tiền bất hợp pháp. Nhiều “kẻ ma cô” ở Trung Quốc đã mở dịch vụ ngân hàng ngầm trá hình với vỏ bọc giao dịch trong lĩnh vực thương mại và vận tải với hàng chục công ty, còn bản chất thực là chuyển tiền trái phép. Các công ty kinh doanh “ma” giả các dữ liệu xuất nhập khẩu để che đậy các khoản tiền giao dịch ra nước ngoài. Dù Trung Quốc đã ban hành luật quy định cho phép các công ty chuyển đổi hợp pháp số ngoại tệ trong hạn ngạch 50.000 USD/năm, nhưng thực tế từ năm 2013, cảnh sát Trung Quốc cho biết các băng nhóm lợi dụng chính sách khuyến khích xuất khẩu quốc gia để chuyển trái phép ra nước ngoài gần sáu triệu USD.

Rủi ro và hàm ý chính sách

Tác hại của các dòng tài chính “đen” chảy ra nước ngoài đã được nhiều chuyên gia, các nhà làm chính sách nhắc tới trong suốt những năm gần đây, kèm theo đó là các câu chuyện điển hình mà bất cứ quốc gia nào, kể cả Việt Nam – quốc gia “thất thoát” hàng chục tỷ USD mỗi năm, cũng phải lưu tâm.

Điều này được Chủ tịch GFI, Raymond Baker, khẳng định về bản báo cáo của GFI: “Nghiên cứu này chứng minh rất rõ ràng rằng các dòng tài chính bất hợp pháp là một trong những yếu tố gây thiệt hại lớn nhất cho hầu hết các nền kinh tế phát triển và mới nổi của thế giới”. Tất nhiên thứ hạng càng cao, hay tỷ lệ thất thoát so với GDP càng lớn thì gánh nặng tài chính của quốc gia sẽ càng lớn.

Hãy nhìn vào “quán quân” chuyển tài chính “đen” ra nước ngoài – Trung Quốc. Các đánh giá của hãng Bloomberg cho thấy rằng chính thực trạng chuyển tiền ra nước ngoài bất hợp pháp là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến mức thâm hụt dự trữ ngoại hối của Trung Quốc lớn nhất trong năm 2015.

Tại Việt Nam, trang tin Infonet (tờ báo của Nhà nước, do Bộ Thông tin và Truyền thông quản lý), hồi tháng 11-2015 cũng cho biết vốn đầu tư ra nước ngoài của các doanh nghiệp Việt Nam trong mấy năm gần đây ngày một gia tăng, nhưng hiệu quả thu được từ dòng vốn này vẫn chưa được kiểm soát triệt để, gây lo ngại rằng nguồn vốn sẽ bị lợi dụng để dòng tiền bất hợp pháp “chảy” ra nước ngoài. Chính Cục Đầu tư nước ngoài cũng thừa nhận rằng việc chấp hành chế độ báo cáo của các doanh nghiệp theo luật định về đầu tư trực tiếp ra nước ngoài chưa được thực hiện nghiêm túc, ví dụ: thông tin về doanh nghiệp còn thiếu, cơ chế giám sát chưa hiệu quả. Một chuyên gia không tiết lộ tên tuổi cũng phát biểu trên Infonet rằng “Không tránh được những trường hợp lập dự án ảo để chuyển ngoại tệ ra nước ngoài một cách hợp pháp cho nhiều mục đích khác nhau nhằm mục đích lẩn tránh thuế, rửa tiền hoặc không phù hợp với định hướng”.Blog / Cao Huy Huân

 

Phạm Khánh Chương – Thủ tướng nước Vanuatu, thiên đường rửa tiền, đến Việt Nam làm gì?



Phạm Khánh Chương
Theo Trí Nhân Media
Việc VN tăng cường quan hệ với nước ngoài không có gì đáng bàn, tuy nhiên sự đón tiếp long trọng đặc biệt dành cho Thủ tướng của một quốc gia Thái Bình Dương nhỏ bé, cô lập, ít ai để ý nhưng lại là một quốc gia có tiếng trên thế giới là thiên đường thuế (tax haven) của những tay xã hội đen rửa tiền và trốn thuế khiến cho người ta đặt dấu hỏi.
Ngày 5/10/2014, trang thông tin điện tử của ĐCSVN đăng một tin ngắn: “Nhận lời mời của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng nước Cộng hòa Vanuatu (Va-nu-a-tu) Joe Natuman (Giô-e Na-tu-man) và Phu nhân thăm chính thức Việt Nam từ ngày 5-9/10/2014.”

 

IMG_6902

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp Thủ tướng Cộng hòa Vanuatu.

Theo bài báo, mục đích của chuyến viếng thăm là để “thúc đẩy quan hệ hợp tác song phương trên các lĩnh vực mà hai bên có tiềm năng và trao đổi về một số vấn đề quốc tế và khu vực cùng quan tâm.”
Dĩ nhiên bài viết này không nhằm lên án, hay tố cáo Vanuata là nơi rửa tiền hay trốn thuế, hay chỉ trích cách thức nhà nước CSVN đón tiếp đặc biệt long trọng Thủ Tướng Joe Natuman, mà chỉ đặt ra những giả thuyết về lý do cho sự trọng vọng đặc biệt của nhà nước CSVN dành cho cuộc viếng thăm này.

Thiên đường thuế (tax haven) có thể định nghĩa khái quát như sau: đó là nơi có một hệ thống pháp lý với những quy định được lập ra để bảo vệ sự bí mật nhằm che dấu danh tính cũng như hoạt động của những người sử dụng nó (thường là người nước ngoài – như VN trong trường hợp này). Đó cũng là nơi mà người ta có thể di chuyển một số lượng tiền (mặt) rất lớn mà không sợ ai để ý hay đặt câu hỏi.
Vì thế, những nơi đó được gọi là thiên đường của những người muốn rửa tiền (XH đen) hay trốn thuế. Và Vanuatu là một trong những nơi đó.
Trở lại với Vanuatu, Vanuatu là một quốc gia quần đảo nhỏ, cô lập ở Thái Bình Dương với nền kinh tế bình thường, tuy nhiên, một trong những điểm quan trọng của nền kinh tế Vanuatu là sự hoạt động của hệ thống ngân hàng/tài chính nước ngoài (offshore banks/financial centres).
Hệ thống pháp lý của Vanuatu cho phép các hệ thống tài chính này bảo vệ tuyệt đối những thông tin bí mật của khách hàng và không tiết lộ bất kỳ thông tin tài khoản của khách hàng cho bất kỳ chính phủ hoặc các cơ quan thực thi pháp luật (của nước khác), bất chấp họ có nhiều bằng chứng (về tội trốn thuế hay rửa tiền) của người khách hàng.
Vanuatu còn bị nghi ngờ là nơi nổi tiếng được sử dụng như một nơi chuyển tiền quốc tế của những giao dịch bất hợp pháp trên thế giới, mặc dù Vanuatu phản đối những cáo buộc đó.
Tuy nhiên, từ năm 2008 dưới áp lực quốc tế, chủ yếu từ Úc và sau đó của OECD, chính phủ Vanuatu bắt đầu tôn trọng những tiêu chuẩn quốc tế để cải thiện tính minh bạch. Và dù Vanuatu sẵn sàng ký những hiệp ước minh bạch nhưng người ta vẫn nghi ngờ tính khả thi của nó.

Trong tình hình kinh tế và chính trị không có lối thoát hiện nay của VN, nhất là khủng hoảng về kinh tế, tài chính trầm trọng, ngân sách cạn kiệt, việc đón tiếp Thủ tướng Vanuatu của Nguyễn Tấn Dũng có thể có ba giả thuyết sau đây:
1) Đảng CS và nhà nước VN muốn sử dụng Vanuatu như một trạm trung chuyển để chuyển ngoại tệ trong nước ra nước ngoài như Trung Cộng sử dụng Samoa (cũng là một quốc đảo tại Thái Bình Dương, thiên đường rửa tiền) làm nơi trung chuyển cho những đầu tư lớn (bí mật) của nó tại nước ngoài.
2) Đảng CS và nhà nước VN muốn sử dụng Vanuatu như là nơi lưu trữ ngoại tệ (và trốn thuế) từ những cơ sở kinh tài hợp pháp và bất hợp pháp của đảng tại hải ngoại.
3) Do không còn khả năng vay mượn những khoản tín dụng lớn từ các tổ chức tài chính quốc tế, đảng CS và nhà nước VN đành phải vay từ các tổ chức tài chính tại đó với tiền lời rất cao (loan shark) để chửa cháy nền kinh tế trong nước và để đổi lại, đảng và nhà nước CSVN giúp phương tiện cho họ rửa tiền tại VN.
Dĩ nhiên, tất cả ba điều trên đều rất có lợi cho chính phủ Vanuatu, đảng CS và nhà nước VN nhưng lại tổn hại rất lớn cho nhân dân VN.
Câu hỏi được đặt ra, tại sao đảng và nhà nước VN không âm thầm cử người sang giao dịch mà phải mời Thủ tướng Vanuatu sang đây để rồi chi phí rất lớn trong việc đón tiếp và đồng thời làm cho mọi người chú ý?
Câu trả lời có thể là, qua vụ vở nợ của Vinashine vừa qua và khối nợ nước ngoài khổng lồ của VN hiện nay, không ai còn tin bất cứ cá nhân nào tuyên bố đại diện cho nhà nước VN trong vấn đề giao dịch tín dụng mà phải do chính nhà nước đó đứng ra giao dịch. Việc đón tiếp long trọng (nhưng chỉ âm thầm trong một mẩu tin nhỏ và một đoạn phóng sự ngắn trên VTV) có thể đã nói lên điều đó.
Nếu những giả thuyết trên là sự thật, thì đây là dấu hiệu tháo chạy hoặc đường cùng của đảng cộng sản VN.
Tham Khảo:
1) “Thủ Tướng Vanuatu thăm chính thức Việt Nam”
http://dangcongsan.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=28340688&cn_id=678475
2) “The World’s Best Tax Havens”
http://www.forbes.com/2010/07/06/tax-havens-delaware-bermuda-markets-singapore-belgium.html
3) “The World’s Best Tax Havens”
http://www.shelteroffshore.com/index.php/offshore/more/the-worlds-best-tax-havens
4) “Drugs, arms, racketeering: the dark side of Vanuatu’s tax haven”
http://vanuatudaily.wordpress.com/2013/02/10/drugs-arms-racketeering-the-dark-side-of-vanuatus-tax-haven/
5) “Pacific Islands shine light on larger tax-haven fight”
http://theconversation.com/pacific-islands-shine-light-on-larger-tax-haven-fight-15509
6) “Vanuatu upset by tax haven label”,
http://www.abc.net.au/news/2010-07-07/vanuatu-upset-by-tax-haven-label/895928
7) Clip về sự đón tiếp có thể xem tại đây:
http://vtv.vn/video/thoi-su-19h-06102014-50412.htm
Phạm Khánh Chương
Trí Nhân Media
Khách gửi hôm Thứ Năm, 16/10/2014

 

Kiều hối – Một kênh rửa tiền?

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2016-02-13

000_Hkg2991575-305.jpg

Một nhân viên ngân hàng tại Hà Nội đang kiểm tra tiền đô la Mỹ. Ảnh minh họa chụp trước đây.

AFP PHOTO

Lượng kiều hối gởi về Việt Nam trong những năm gần đây chiếm tỷ lệ 1/3 dự trữ ngoại tệ của Ngân hàng Nhà nước. Tuy vậy có nhiều nghi vấn cho rằng kiều hối thực tế còn có một góc khuất như một kênh rửa tiền, bên cạnh những đồng đô la chắt chiu của người Việt hải ngoại và người đi lao động ở nước ngoài gởi về giúp gia đình.

Tiền tham nhũng rửa qua kênh kiều hối?

Lượng kiều hối về Việt Nam năm 2015 đạt 12,25 tỷ USD tăng khoảng 0,25 tỷ USD so với năm 2014. Theo ghi nhận của Ngân hàng Thế giới, Mỹ là nguồn kiều hối lớn nhất gởi về Việt Nam với 7 tỷ USD. Trước đó dòng tiền kiều hối về Việt Nam tăng vọt đáng ngạc nhiên từ mức 3,15 tỷ USD năm 2005 đã tăng lên 6,80 tỷ USD vào năm 2008, sau đó chững lại một thời gian rồi tiếp tục tăng chóng mặt.

Giáo sư Tiến sĩ Vũ Văn Hóa, Phó Hiệu trưởng Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội nhận định về khả năng tiền tham nhũng được rửa qua kênh kiều hối. Ông nói:

Những khoản thu nhập bất chính nào đó mà người ta gởi ra nước ngoài bằng con đường nào đó và chúng ta không không kiểm soát được và bây giờ người ta dùng con đường kiều hối ấy chuyển về nước để hợp pháp hóa.
-TS Vũ Văn Hóa

“Có thể có, nếu như trong nước không quản lý tốt để cho những khoản thu nhập bất chính nào đó mà người ta gởi ra nước ngoài bằng con đường nào đó và chúng ta không không kiểm soát được và bây giờ người ta dùng con đường kiều hối ấy chuyển về nước để hợp pháp hóa. Chuyện này là có thật, nhưng chưa được thống kê một cách kỹ lưỡng. Trước đây chúng ta cũng nói gởi tiền qua Thụy Sĩ không thống kê được vì người ta giữ bí mật đến mức tối đa. Nhưng bây giờ không chỉ có Thụy Sĩ mà có nhiều con đường khác nhau, chuyện này là có thể. Tôi cho rằng chuyện dùng con đường kiều hối để rửa tiền quay đi quay lại đối với một quốc gia là có nhưng không nhiều lắm.”

Phân tích các số liệu thống kê từ nhiều nguồn khác nhau như Ngân hàng Nhà nước VN, Ngân hàng Phát triển Á châu… Năm 2015 TS Vũ Quang Việt nguyên chuyên gia cao cấp của Liên Hiệp Quốc, có bài phân tích trên mạng Diễn Đàn nêu ra một số vấn đề về những dòng tiền bất hợp pháp ra vào Việt Nam. Bài viết được Báo điện tử Đất Việt đăng lại và gây sôi nổi dư luận. Trong bài, dựa vào bảng cân đối thanh toán quốc tế của Ngân hàng Nhà nước và dự trữ ngoại tệ, TS Vũ Quang Việt sử dụng các tính toán chuyên môn và cho biết từ năm 2008 đến 2013 khoảng 33 tỷ USD đã bị tuồn bất hợp pháp ra nước ngoài.

Theo số liệu chính thức năm 2013 kiều hối về Việt Nam đạt 8,9 tỷ USD trong đó con số 1,6 tỷ USD mà 500.000 người đi xuất khẩu lao động gởi về trong tổng lượng kiều hối một năm là điều có thể tin được, vì như thế mỗi người gởi về Việt Nam khoảng 3.200 USD. Phần còn lại là 7,1 tỷ USD không thể là tiền gởi về nước của 4 triệu Việt Kiều, đặc biệt năm đó phía Việt Nam cho biết 57% lượng kiều hối là từ Hoa Kỳ. Với 1,3 triệu người Việt ở Mỹ tính đổ đồng thì mỗi người đã gởi 3.900 USD về Việt Nam, hoặc 1 gia đình 3 người đã gởi tới 11.700 USD một năm. Đây là điều mà TS Vũ Quang Việt, hiện cư trú ở New York nói là không thể tin được.

000_Hkg5704496-600.jpg
Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội trước đây.

Trong bài viết, TS Vũ Quang Việt bác bỏ lập luận cho rằng người Việt chuyển tiền về nước để gởi ngân hàng ăn chênh lệch lãi suất. Theo ông, khó ai tin vào sự ổn định giá trị tiền đồng VN và dù không có bằng chứng nhưng ông cho rằng khả năng có việc rửa tiền là hợp lý.

Đối với việc chuyển ngân bất hợp pháp từ Việt nam ra nước ngoài qua con số 33 tỷ USD trong 6 năm từ 2008 tới 2013, TS Vũ Quang Việt cho rằng có thể chủ yếu để nhập lậu hàng hóa từ Trung Quốc, số liệu năm 2013 là khoảng 11,7 tỷ USD. Còn rửa tiền qua kênh kiều hối, TS Vũ Quang Việt cho rằng xuất phát từ thu nhập bất chính của người có chức có quyền ở Việt Nam. Tiền lại quả cho quan chức có thể được trả vào tài khoản thiết lập ở nước ngoài, sau đó được rửa sạch.

Tại sao phí gởi tiền về VN quá rẻ?

Không cần phải là chuyên gia, người Việt Nam sống ở Hoa Kỳ cũng từng tự đặt câu hỏi là tại sao phí gởi tiền về Việt Nam ở các công ty gởi tiền của người Việt lại rẻ như bèo so với các hãng chuyển tiền quốc tế. Thí dụ gởi 100 USD trả phí 02 USD hoặc thấp hơn, gởi nhiều thì phí còn giảm nữa. Mức phí này được cho là không đủ trang trải chi phí thuê mướn trụ sở và nhân viên. Trong khi đó phí chuyển tiền của các công ty quốc tế như Western Union hay Moneygram thường cao hơn rất nhiều.

Nhưng đồng tiền đó lại rơi vào tay những kẻ tham nhũng, những kẻ làm ăn bất chính. Những kẻ đó lại biến những đồng tiền đó thành tiền sạch thông qua rửa tiền dưới dạng kiều hối.
-TS Ngô Trí Long

Trên báo Đất Việt, chuyên gia kinh tế TS Nguyễn Trí Hiếu từng đề cập tới những cách thức rửa tiền thông thường nhất. Đó là đi lòng vòng qua trung gian, tiền được chuyển dịch tại hai quốc gia nhưng lượng tiền không được chuyển dịch qua hai lãnh thổ. Ví dụ một người gọi là A chuyển tiền cho người thân là B ở nước ngoài. Người A muốn chuyển ngoại tệ cho người B chỉ cần giao dịch qua người C ở trong nước và người C sẽ giao dịch với người D ở nước ngoài, người B sẽ nhận được ngoại tệ từ người D. Tiền người B nhận được ở nước ngoài trở thành tiền sạch, có thể rửa thêm một lần nữa qua đầu tư vào bất động sản.

Nhận định về khả năng rửa tiền qua kênh kiều hối, Phó Giáo sư Tiến sĩ Ngô Trí Long, chuyên gia kinh tế từ Hà Nội kêu gọi Nhà nước phải có biện pháp thực sự để ngăn chặn và trong sạch hóa nền kinh tế. Ông nói:

“Trong bối cảnh hiện nay, bên cạnh việc đổi mới kinh tế một cách thực chất thì vấn đề phải đổi mới thể chế, hay là chế tài thì nói phải đi đôi với làm. Phải thực sự thay đổi tư duy thì mới hạn chế được, ngăn chặn được hiện tượng rửa tiền, những đồng tiền bất chính không làm ra bằng mồ hôi nước mắt mà bằng cách bòn rút nguồn lực của nền kinh tế Việt Nam, bằng cách bòn rút tiền của những người làm ăn chân chính, người ta đổ mồ hôi nước mắt để tạo ra. Nhưng đồng tiền đó lại rơi vào tay những kẻ tham nhũng, những kẻ làm ăn bất chính. Những kẻ đó lại biến những đồng tiền đó thành tiền sạch thông qua rửa tiền dưới dạng kiều hối.”

Rửa tiền là một vấn nạn trên toàn thế giới, các quốc gia phát triển có hệ thống pháp luật nghiêm minh cũng chỉ giới hạn được vấn đề này. Luật pháp Hoa Kỳ trừng phạt tội rửa tiền rất nặng, nhiều ngân hàng và tổ chức tín dụng từng bị phạt hàng tỷ đô la vì liên quan đến rửa tiền. Vấn đề của Việt Nam càng khó khăn hơn vì pháp luật lạc hậu và thói quen sử dụng tiền mặt. Cải cách thể chế ở Việt Nam chậm và vướng mắc Hiến pháp Xã hội Chủ nghĩa độc đảng. Hơn nữa tình trạng thể chế không minh bạch, chính là điều các quan chức tham nhũng trong bộ máy công quyền không bao giờ muốn thay đổi.

Phe tham nhủng Nguyễn Tấn Dủng lo sợ  bán tháo chứng khoán bỏ chạy

Chứng khoán Viet Nam mất 5 tỷ USD

  • 19 tháng 1 2016
Image copyright Getty
Image caption Chuyên gia tài chính Nguyễn Trí Hiếu dự báo kết quả Đại hội Đảng 12 sẽ có tác động đến chiều hướng của chứng khoán Việt Nam

Báo trong nước mô tả chứng khoán Việt Nam ‘hoảng loạn, rơi thẳng đứng’ sau 11 phiên giao dịch đầu năm với thiệt hại ước tính 5 tỷ đô la trong lúc chuyên gia tài chính nhận định là do ‘yếu tố bên ngoài’.

Trong cuộc trao đổi với BBC hôm 19/1, chuyên gia tài chính Việt kiều Nguyễn Trí Hiếu nhận định: “Theo tôi, chứng khoán Việt Nam lao dốc trong những phiên đầu năm chủ yếu là do những tác động bên ngoài, cụ thể là diễn biến tiêu cực từ thị trường chứng khoán Trung Quốc và giá dầu giảm mạnh”.

Hôm 19/1, VnExpress tường thuật: “Sau 11 phiên giao dịch mở màn, những nỗ lực tăng điểm của thị trường trong cả năm 2015 dường như bị quét sạch. VN-Index giảm tổng cộng 53 điểm, xuống còn 526 điểm – mức thấp nhất kể từ đầu năm ngoái. Với những phiên đỏ sàn liên tiếp, vốn hóa thị trường giảm mạnh. Sau hơn 2 tuần, tổng cộng 113.332 tỷ đồng (tương đương 5,05 tỷ đô la) đã ‘bốc hơi’ khỏi thị trường”.

“Thị trường chứng khoán Việt Nam không có thông tin tốt hỗ trợ trong khi liên tiếp chịu tác động từ cơn suy thoái của chứng khoán Trung Quốc và diễn biến xấu của kinh tế thế giới. Theo các chuyên gia tài chính, đà giảm sẽ tiếp tục, VN-Index đang hướng về mốc 510-520 điểm”, báo này viết.

Thời báo Kinh tế Sài Gòn hôm 18/1 mô tả: “Chứng khoán Việt Nam đã khởi động tuần mới bằng một phiên gần như “rơi tự do”.

Tâm lý bi quan của nhà đầu tư đã thật sự bị thử thách quá nhiều và hoạt động bán tháo đã xảy ra rõ nét trong phiên hôm nay. Xu hướng giảm của VN-Index vẫn đang mở rộng. Nhà đầu tư cần duy trì sự thận trọng cao độ”.

‘Tác động bên ngoài’

Chuyên gia tài chính Nguyễn Trí Hiếu loại trừ những nguyên do nội tại vì “các chỉ số vĩ mô tương đối tốt, lạm phát thấp, nợ công vẫn đang trong tầm kiểm soát. Ngoài ra, những phát biểu của quan chức và tình hình nhân sự tại Đại hội Đảng 12 sắp diễn ra không có tác động tiêu cực đến thị trường như suy đoán”.

Tuy vậy, chuyên gia đưa ra dự báo: “Tùy vào thành phần dàn lãnh đạo mới của Việt Nam sau Đại hội Đảng, nếu họ khiến các nhà đầu tư ngoại mãn nguyện thì chứng khoán sẽ có dấu hiệu hồi phục và ngược lại. Tất nhiên cũng không loại trừ yếu tố giá dầu thế giới tiếp tục giảm sâu ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng”.

Theo ông Hiếu, diễn biến thị trường chứng khoán Việt Nam cho thấy chỉ dấu thị trường vốn còn ‘èo uột và sơ khai’ trong lúc thị trường tiền tệ phát triển tương đối tốt.

“Hiện 80% vốn của nền kinh tế Việt Nam là từ thị trường tiền tệ trong lúc thị trường vốn chưa đủ sức cấp vốn dài hạn. Do vậy mà yếu tố thanh khoản còn bất ổn, lãi suất ngắn hạn cao, kéo theo cấu trúc tài chính chưa ổn định. Để giải quyết vấn đề này, các nhà lãnh đạo mới của Việt Nam cần quan tâm đến việc thành lập thị trường vốn bài bản”, ông phân tích them.

 

Giải phẩu các vụ án tham ô bạc tỷ USD của gia đình Nguyễn Tấn Dủng

Lê Nam Trà và đại án tham nhũng ở Mobifone (kỳ 2)

  • 22/02/2016

    Nguyễn Văn Tung

    Cuộc chơi kinh doanh tài chính với miếng bánh Cổ phần hóa Mobifone

     

    Câu chuyện bắt đầu vào năm 2012, khi Nguyễn Thanh Phượng cùng “bộ đôi Masan” Nguyễn Đăng Quang và Hồ Hùng Anh âm mưu thực hiện vụ áp-phe đình đám trong lĩnh vực viễn thông: sát nhập Gtel vào Mobifone. Gtel khi đó đang trong tình trạng thua lỗ triền miên, khách hàng liên tục bỏ mạng, công nghệ di động 2G lạc hậu, chính phủ từ chối cấp giấy phép 3G, đối tác VinpelCom bỏ của chạy lấy người để lại 450 triệu USD đã đầu tư vào hạ tầng mạng di động. Với kết quả kinh doanh bết bát như vậy, Masan khi đó chỉ cần bỏ ra 50 triệu USD là có thể mua lại toàn bộ cổ phần của Gtel. Công ty cổ phần chứng khoán Bản Việt do Nguyễn Thanh Phượng làm chủ tịch theo kịch bản sẽ được chỉ định thầu làm tư vấn cho vụ sát nhập và có nhiệm vụ định giá Gtel lên cao chót với ở mức 500 triệu USD mặc cho những kết quả kinh doanh ảm đảm.

    Sau khi sát nhập thành công với Mobifone (được định giá 2 tỷ USD), Masan sẽ chiếm 20% cổ phần trong liên doanh mới. Thông qua việc tăng vốn góp để đầu tư 4G, Masan sẽ nâng tỷ lệ cổ phần nắm giữ lên 30% và bộ ba Phượng – Quang – Anh nghiễm nhiên đút túi 3 tỷ USD sau khi bán toàn bộ số cổ phần này cho các nhà đầu tư nước ngoài (Mobifone được dự đoán có giá trị IPO khoảng10 tỷ USD)

    Ai đã hy sinh để cứu Mobifone khỏi vụ áp-phe?

    Dù có tính toán kỹ lưỡng đến đâu, Nguyễn Thanh Phượng cùng bộ đôi Masan cũng không thể biết được kế hoạch của mình lại bị đổ bể phút chót bởi một con người đang cận kề cái chết: ông Lê Ngọc Minh – chủ tịch đương nhiệm lúc đó của Mobifone – người đang bị ung thư giai đoạn cuối.

    Là một người trọn đời gắn bó với sự phát triển của Mobifone, ông Minh không cam tâm để tâm huyết của mình cùng toàn thể cán bộ công nhân viên Mobifone trong suốt 20 năm phút chốc đổ xuống sông xuống biển. Khi tình hình sức khỏe ngày càng đi xuống, ông Minh quyết tâm dành quỹ thời gian còn lại của mình để làm nên một câu chuyện lịch sử: cứu Mobifone khỏi sự sát nhập với Gtel.

    Ông Minh đã cung cấp toàn bộ thông tin chi tiết về kế hoạch của Phượng cho phe “Tổng bí thư” để cầu cứu, đồng thời bằng mọi cách trì hoãn quá trình cổ phần hóa Mobifone, đưa Credit Suisse vào làm tư vấn cổ phẩn hóa Mobifone chứ không phải là Bản Việt, gửi toàn bộ chi tiết kế hoạch của nhóm Nguyễn Thanh Phượng và Masan cho các báo lề trái qua đó tạo nên một cơn bão dư luận vào thời điểm đó.

    Với sức ép của dư luận cùng ý chí sắt đá của cố Chủ tịch Lê Ngọc Minh, kế hoạch của Nguyễn Thanh Phượng cuối cùng bị đổ bể. Ông Minh, với tâm thế của một người không có gì để mất, đã tạo nên một điều kỳ diệu và giúp Mobifone tiếp tục phát triển ổn định trong hai năm kế tiếp.

    Cay cú trước hành động phá rối của ông Minh, Nguyễn Thanh Phượng ngay lập tức đẩy ông Minh khỏi Mobifone ngay khi doanh nghiệp này tách khỏi Tập đoàn VNPT và sát nhập về Bộ Thông tin – Truyền thông năm 2014. Tiếp theo đó, Nguyễn Thanh Phượng bí mật sắp xếp với lãnh đạo Bộ Thông tin truyền thông để đưa đệ tử thân cận Lê Nam Trà ngồi vào chiếc ghế mà ông Minh để lại.

    Cuộc chơi mới

    Khi đã đẩy được Lê Nam Trà vào ghế Chủ tịch Mobifone, Nguyễn Thanh Phượng ung dung tính toán để thực hiện tiếp kế hoạch của mình. Việc đầu tiên là gạt bỏ Credit Suisse và chỉ thầu thầu tư vấn cổ phấn hóa Mobifone cho Công ty chứng khoán Bản việt. Kịch bản cũ đã bị lộ, không thể tiếp tục dùng quân bài Gtel nên Nguyễn Thanh Phượng cùng Lê Nam Trà phải lựa chọn một quân cờ mới, đó là AVG của Phạm Nhật Vũ, em trai Phạm Nhật Vượng, một doanh nhân thân cận và trung thành của gia đình Thủ tướng Dũng.

    Tương tự như Gtel, AVG chỉ là một đống đổ nát với số lượng thuê bao ít ỏi, công nghệ truyền hình vệ tinh thế hệ đầu đã lạc hậu, không tự sản xuất được nội dung nên không có doanh thu phát sinh từ quảng cáo. Tình trạng kinh doanh bết bát, AVG lỗ lũy kế đến 1.000 tỷ đồng và nợ gần 2.000 tỷ tiền đầu tư cơ sở hạ tầng.

    Để hợp lý hóa việc sát nhập AVG, một doanh nghiệp kinh doanh truyền hình chứ không phải viễn thông, Lê Nam Trà đã móc nối với Lãnh đạo Bộ Thông tin – Truyền thông để xin chủ trương của chính phủ cho phép Mobifone đầu tư vào lĩnh vực truyền hình. Với sự giúp đỡ của Nguyễn Thanh Phượng, con gái Thủ tướng Dũng, chủ trương này nhanh chóng được chính phủ phê duyệt.

    Bước ngoặt từ Hội Nghị TW 13

    Khi phe Thủ tướng Dũng có dấu hiệu đuối thế trước phe của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại HNTW 13, Nguyễn Thanh Phượng và Lê Nam Trà nhận thấy hai điều: không thể mạo hiểm bằng mọi giá sát nhập AVG vào Mobifone và không thể hoàn thành việc cổ phần hóa Mobifone vào cuối nhiệm kỳ Thủ tướng (trước tháng 06/2016) vì đó sẽ là thời điểm ông Dũng cần đàm phán với phe ông Trọng để toàn bộ êkip được hạ cánh an toàn. Việc cổ phẩn hóa Mobifone chắc chắn sẽ do chính phủ mới phụ trách. Không còn làm chủ được cuộc chơi, vụ áp-phe lần 2 của Nguyễn Thanh Phượng và Lê Nam Trà đứng trước nguy cơ đổ bể.

    Để vớt vát công sức mấy năm dàn trận, Nguyễn Thanh Phượng cùng Lê Nam Trà quyết định “ăn non”: hoàn tất việc Mobifone mua lại 95% cổ phần của AVG ngay trước khi HNTW 14 diễn ra (ký hợp đồng vào trưa ngày 25/12/2015).

    Sai phạm chồng chất sai phạm

    Giá trị thật sự của AVG được tính toán không đến 1.000 tỷ đồng, tuy nhiên Lê Nam Trà đã ký quyết định mua lại 95% với giá 8.900 tỷ, cao hơn giá trị thực 8.000 tỷ đồng. Số tiền này được Vin Group giải ngân cho Lê Nam Trà cùng một số lãnh đạo của Bộ Thông tin – Truyền thông bằng các bất động sản trong – ngoài nước và các tài khoản ngân hàng nhiều triệu USD ở nước ngoài, mỗi người bỏ túi từ 5%-10%.

    Để kịp hoàn tất hợp đồng mua bán trước HNTW 14, Lê Nam Trà đã chỉ đạo không chuẩn bị hồ sơ, lập dự án trình Bộ Kế hoạch – Đầu tư và Bộ Tài chính thẩm định theo đúng quy trình (vì nếu làm đúng quy trình chắc chắn sẽ không được duyệt) mà chỉ thông qua móc nối với một số lãnh đạo Bộ Thông tin – Truyền thông để trình thẳng lên Chính phủ.

    Dù rất vội vã mua AVG, nhưng sau khi hoàn tất hợp đồng, do lo sợ tính pháp lý không đảm bảo, Lê Nam Trà chỉ đạo nhân viên giữ kín toàn bộ thông tin và không được gây ra bất cứ động tĩnh nào. Mobifone có thành lập Ban Truyền hình để tiếp quản AVG và phát triển kinh doanh truyền hình nhưng đến thời điểm này vẫn án binh bất động, chờ đợi vụ việc chìm xuống. Ngay sau khi bài báo “Lê Nam Trà – tay trong con gái Thủ tướng phá hoại 20 năm phát triển bền vững của Mobifone” được đăng trên các báo lề trái vạch trần các sai phạm ở Mobifone dưới thời Lê Nam Trà, Lê Nam Trà mới vội vã đính chính: “chúng tôi đang tiếp quản AVG” trên các báo lề phải.

    Việc mua AVG đã làm chậm tiến độ cổ phẩn hóa và làm giảm mạnh giá trị vốn hóa của Mobifone. Mobifone đã hoàn thành việc xác định giá trị doanh nghiệp dựa trên giá trị số sách vào ngày 30/06/2015. Tuy nhiên với việc mua lại AVG vào ngày 25/12/2015, việc xác định giá trị doanh nghiệp sẽ phải thực hiện lại dựa trên giá trị sổ sách vào ngày 31/12/2015. Ngoài ra, với việc đưa vào kế hoạch kinh doanh dự phòng lỗ 700 tỷ đồng cho AVG trong năm 2016, nợ đọng của AVG 2.000 tỷ, lỗ lũy kế 1.000 tỷ, giá trị vốn hóa của Mobifone chắc chắn sẽ giảm vài tỷ USD so với con số 10 tỷ USD được ước tính ban đầu. Trong bối cảnh nợ công ngày càng tăng, ngân sách sẽ bị thất thoát đi vài tỷ USD chỉ vì một nhóm người chia chác nhau cái lợi 8.000 tỷ đồng (gần 400 triệu USD).

    Nguyễn Văn Tung

     

 Thủ tiêu gần như triệt để nền kinh tế tư nhân

 Ở Việt Nam, chế độ kinh tế chỉ huy và ‘’kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’’ đã thủ tiêu gần như triệt để nền kinh tế tư nhân. Tại đây các phe nhóm cầm quyền nắm độc quyền kinh doanh, vừa kinh doanh vừa lãnh đạo việc thi hành luật pháp, hình thành đội ngũ ‘’tư bản đỏ’’ lũng đoạn

Nhắm mắt u mê theo thuyết kinh tế chỉ huy lổi thời Mac – Lê, nên Nguyễn Phú Trọng không biết gì về MINH BẠCH trong quản lý kinh tế dân chủ thị trường tự do đa đảng

*  *

Chỉ có dân chủ và kỷ cương mới đẩy lùi được nạn chênh lệch thu nhập

 Bùi Tín

Trong cuốn sách nổi tiếng Le capital au XXIème siècle (Tư bản trong thế kỷ XXI)(xin xem bài trước), kinh tế gia người Pháp Thomas Piketty cho rằng có ba nan đề lớn nhất mà thế giới cần chung sức giải quyết là: nạn khủng bố quốc tế, bầu khí quyển nóng dần và nạn chênh lệch thu nhập gây nên đói nghèo bất công. Cũng theo tác giả, tình trạng chênh lệch thu nhập ngày càng doãng rộng hiện nay là mối đe dọa cực kỳ nghiêm trọng đối với cuộc sống ổn định, hòa hợp và phồn vinh của cả loài người trên trái đất này.

Ở Việt Nam, vấn đề chênh lệch thu nhập chưa được nghiên cứu, dù là nghiên cứu sơ sài, khởi đầu. Tuy Đảng Cộng sản Việt Nam có cả một Học viện Chính trị/Hành chính cao cấp, có trường Đại học Xã hội và Nhân văn nhưng chưa có ai nghiên cứu để có một luận án, một cuốn sách về chủ đề quan trọng này.

Tại Việt Nam, sau cuộc đổi mới kinh tế và trong 40 năm qua, đã xuất hiện một số triệu phú, rồi tỷ phú đôla, như Phạm Nhật Vượng, chủ tịch Vingroup; Đoàn Nguyên Đức, chủ tịch Công ty Cổ phần Hoàng Anh – Gia Lai; Trương Gia Bình, chủ tịch hãng truyền thông FPT; Đặng Văn Thành, chủ tịch Tập đoàn Thành Thành Công… Riêng trong lĩnh vực kinh doanh chứng khoán, ở trong nước hiện nay đã có gần 200 nhà triệu phú đôla.

Nếu như các nhà kinh doanh tự do làm ăn một cách lương thiện, đúng theo luật pháp và trở thành triệu phú, tỷ phú ngày càng nhiều thì đó là điều rất tự nhiên và đáng mừng. Nhưng ở Việt Nam chưa có được điều ấy. Trong một nước dân chủ bình thường, khi kinh tế phát triển, giai cấp trung lưu làm các nghề tự do như tiểu thương tiểu chủ ngày càng nâng cao thu nhập chính đáng, mở rộng đầu tư, cạnh tranh hợp pháp là điều  có lợi cho toàn xã hội và rất đáng khuyến khích.

Ở Việt Nam, chế độ kinh tế chỉ huy và ‘’kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’’ đã thủ tiêu gần như triệt để nền kinh tế tư nhân. Tại đây các phe nhóm cầm quyền nắm độc quyền kinh doanh, vừa kinh doanh vừa lãnh đạo việc thi hành luật pháp, hình thành đội ngũ ‘’tư bản đỏ’’ lũng đoạn. Do đó một nét rất đặc thù ở Việt Nam cũng như ở Trung Quốc là xuất hiện ngày càng nhiều triệu phú và tỷ phú hoàn toàn không do tài kinh doanh mà dựa vào quyền lực. Theo nguyên tắc, chênh lệch tiền lương trong ngành hành chính là 1/7, đến 1/12 – nghĩa là viên chức cao cấp nhất có tiền lương gấp 7 đến 12 lần người thấp nhất. Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác, các viên chức cao cấp ngoài lương còn có bổng, lộc, hối lộ, tiền hoa hồng, tiền thưởng, quà cáp, biếu tặng, tiền mừng đón và sau dự án, tiền đưa dưới mặt bàn…

Theo Trung tâm thông tin – tư liệu của Viện quản lý kinh tế Trung ương Việt Nam, lương tối thiểu ở nước ta hiện nay là 2,5 – 3,5 triệu đồng/  người, tùy theo ngành. Việt Nam hiện vẫn là nước có thu nhập “mức trung bình thấp’’ là 996 US$/người/năm, chưa đạt ‘’mức trung bình’’ của thế giới là 12.195 US$. Hiện còn đến 20% dân số thu nhập mỗi tháng dưới 400 ngàn đồng (bằng 20 US$) ở nông thôn, và dưới 500 ngàn đồng (bằng 25$) ở thành thị.

Ở Việt Nam, số triệu phú cũng chỉ có nhiều trong hàng ngũ quan chức cộng sản và phe nhóm như các vụ án tham nhũng lớn nhất đã cho thấy. Bị can trong các vụ tham ô lên đến hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng, đều là quan chức đảng viên cộng sản và gia đình.

Còn biết bao vướng mắc của công luận về những nguồn thu nhập bất chính, như nhà cửa biệt thự của Tổng Thanh tra Chính phủ, các vụ hối lộ để mua chức, mua ghế trong ngành Tổ chức đảng và Bộ Nội vụ, những bê bối liên quan đến Chủ tịch Viện Kiểm sát nhân dân tối cao và gia đình, rồi cả lời tố cáo Bộ trưởng Công an nhận 1 triệu US$ hối lộ (theo lời khai của bị can Dương Chí Dũng trước khi bị án tử hình).

Trong Le capital au XXIème siècle, Thomas Piketty đề xuất hai biện pháp cơ bản để giải quyết nạn chênh lệch thu nhập quá lớn, đó là:

1/ – Một nền dân chủ thuần thục. Trước hết là sớm chấm dứt mọi chế độ độc tài – từ độc tài cá nhân đến độc tài đảng trị. Có ba quyền phân lập kiểm soát lẫn nhau. Viên chức trong sạch, lương đủ sống, có đạo đức để không cần, không dám, không nỡ ăn cắp của công. Pháp luật thật chặt chẽ, tòa án thật nghiêm minh. Xã hội có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do truyền thông để phát hiện tố cáo tham nhũng, nhũng lạm, hối lộ.

2/ -Như trên vẫn chưa đủ. Về mặt tài chính, tiền nong, thu và chi ngân sách ở mọi cấp, mọi ngành phải hết sức chặt chẽ, bịt chặt mọi kẽ hở, sơ xuất. Đây gọi là kỷ cương trong thu chi tiền bạc. Phải rất cặn kẽ, chi ly. Mua bán phải có hóa đơn, thu chi lớn nhỏ phải có biên lai. Ngành thuế, hải quan, tổ chức, quản lý nhân sự phải kén chọn người liêm khiết, không tham lam, tư lợi. Thuế các loại phải vừa phòng chống lạm thu – thu quá nhiều thuế và các loại phí, làm khổ dân, vừa phòng chống thất thu, dễ dãi buông lỏng làm thiệt công quỹ . Hệ thống kế toán phải rất chặt chẽ, tỷ mỷ, có tính chuyên nghiệp cao. Báo cáo ngân sách thu bao nhiêu cấp mình, nộp bao nhiêu lên cấp trên phải rành mạch. Cấm và nghiêm trị thêm bớt, sửa chữa các con số thu chi, nộp ngân sách. Chi phí công phải có tòa án công chuyên  kiểm tra quyết toán.

Những kinh nghiệm và bài học trên đây rất cần cho nền kinh tế – tài chính Việt Nam. Các nhà kinh tế thống kê Việt Nam chưa quan tâm nghiên cứu về thu nhập của các nhóm dân cư, chênh lệch ra sao, không hợp lý những chỗ nào, những sơ hở trong chi thu ngân sách ra sao, có lạm thu hay thất thu bao nhiêu, ba ngành thuế, hải quan và ngoại thương có được kiểm soát, thanh tra kỹ không, chi tiêu công có chặt chẽ không, và đặc biệt là việc chống tham nhũng có mạnh mẽ như xã hội chờ đợi hay không.

Có nhà kinh tế, thống kê có kinh nghiệm quốc tế cho rằng Việt Nam  có quá nhiều sơ hở, yếu kém trong quản lý kinh tế tài chính, lạm thu thuế khá nhiều, thất thu cũng không ít, chống tham nhũng còn quá yếu , thu hồi tài sản mất không đáng kể, chi phí công rất lỏng lẻo – như cho viên chức sắp nghỉ hưu, cả anh lái xe… đi tham quan nước ngoài.

Ngày 12/2 vừa qua, bản tin của International Budget Partnership (Tổ chức Hợp tác quốc tế về Ngân sách) cho biết Việt Nam chỉ đạt 12 điểm trên 100 điểm về minh bạch quốc tế, gần đứng chót so với các nước khác. Điều này cho thấy ngân sách các cấp ở nước ta bị rỏ rỉ, xà xẻo, luộm thuộm, bất minh đến mức nào.

Chỉ cần chấn chỉnh việc thu chi, triệt để chống tham nhũng mạnh, thu hồi tiền mất mát cho đủ, bớt đi những lãng phí, phô trương là có thể dôi ra hàng trăm tỷ đôla để cải cách giáo dục và y tế, xây dựng trường học và cầu đường bền vững  Việc tăng lương sẽ không còn bị hoãn mãi.

Trong hội trường Đại hội XII có mấy khẩu hiệu rất gọn: “Đoàn kết – Dân chủ – Kỷ cương – Đổi mới”. Nhưng thật ra đây là một thứ “Dân chủ” rất huyễn hoặc khi không có ứng cử, bầu cử tự do, không có tự do báo chí, nên khẩu hiệu trở nên rỗng tuếch. Chữ “Kỷ cương” cũng hoàn toàn thiếu thực chất vì nói “Kỷ cương” mà không quản lý chặt chẽ về ngân sách, thu chi kế toán, quyết toán, không chống tham nhũng lãng phí thật sự triệt để, không thực hiện minh bạch tài chính ở mọi cấp, khiến cho chênh lệch thu nhập tuy ước định 7,8 lần hoặc 12 đến 15 lần, nhưng thật ra có trường hợp chênh lệch đến 2 nghìn lần, khi so sánh một “triệu phú đỏ” có thu nhập 1 tỷ US$/năm với một nông dân vùng sâu vùng xa chỉ có 500 US$/năm.

Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương và cán bộ chính trị, kinh tế – tài chính Việt Nam rất nên đọc cuốn Le capital au XXIème siècle của Thomas Piketty để vận dụng vào thực tế nước ta, thực hiện theo hai điểm cốt lõi là: xây dựng nền dân chủ của dân, do dân, vì dân và xây dựng kỷ cương thật nghiêm minh trong quản lý, điều hành đất nước.

 

 

Mỹ Biết Rõ Cọng sản Rửa Tiền

29/02/2016

“>

Tết Bính Thân năm nay, Ông Nguyễn Hoàng Minh, Phó Giám đốc Ngân hàng Nhà Nước Chi nhánh TP Sài Gòn cho báo chí Đảng Nhà Nước và dân chúng VN biết lượng kiều hối chuyển về Sài Gòn trong năm 2015 hơn 5,5 tỷ đôla, cao hơn mục tiêu ban đầu là 5 tỷ đôla, 80% xuất phát từ Mỹ và Âu châu, chỉ có khoảng 6.7% là của người Việt “xuất khẩu lao động” gởi về. Trên phương điện toàn quốc, Ông Minh nói theo báo cáo mới nhất của Ngân hàng Thế giới, năm 2015 Việt Nam đứng thứ 11 thế giới về thu hút lượng kiều hối với 12,25 tỷ đôla, tăng nhẹ so với con số 12 tỷ đôla của năm 2014. CS nói vậy nhưng không phải vậy, tiền đó là tiền CS bí mật gởi ra ngoại quốc để rửa, rửa xong thì gởi về VNCS, theo Tiến sĩ Vũ Văn Hóa, Phó Hiệu trưởng Đại Học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội phân tich và Tiến sĩ Vũ quang Việt nguyên chuyên gia cao cấp của Liên Hiệp Quốc, sử dụng cách tính toán chuyên môn, sưu khảo khoa học đã hơn một lần cho biết trên truyền thông đại chúng.

An ninh, tình báo của Mỹ theo sát việc chuyển tiền ra ngoại quốc có thể thấy qua một chuyện nhỏ như thế nầy đây. Tin báo Mỹ, Detroit News, hôm 12/2/2106 Cơ quan Quan Thuế và Bảo vệ Biên giới Mỹ cho biết đã chặn hai hành khách đáp chuyến bay từ Hàn Quốc đến sân bay quốc tế Metro, thành phố Detroit, bang Michigan. Vì đã mang theo vượt quá mức quy định 10.000 USD, giới chức đã nảy sinh nghi ngờ và kiểm tra hành lý. Nhân viên công lực Mỹ thấy 93 cọc tiền gồm các tờ 100 USD giả với tổng trị giá là 4,65 triệu USD và 32 cọc tiền VND giả. Hai người này khai họ tính mang số tiền “âm phủ” trên sang Mỹ để hóa vàng cho những người đã khuất theo tập tục ở Việt Nam. Ông Hammond cho biết họ chưa bao giờ có ý định chi tiêu bằng số tiền giả này và đã cho hai người tiếp tục hành trình. Cơ quan Mật vụ Mỹ đang tạm giữ số tiền.

Còn báo Le Monde của Pháp ngày 23/02/2016 ghi nhận, Bắc Kinh đang phải vất vả chống lại tệ nạn chuyển ngân bất hợp pháp, gần 1000 tỷ đô la được chuyển ra ngoại quốc trong vòng một năm rưỡi nay. Kho dự trữ ngoại tệ Trung Quốc đã bị mất 108 tỷ đô la trong tháng 12/2015, rồi mất thêm 99 tỷ vào tháng 01/2016. Tính ra từ đỉnh cao 4000 tỷ đô la năm 2014, đến nay, kho ngoại tệ của Trung Quốc chỉ còn hơn 3.200 tỷ, một mức giảm chưa từng thấy, với một tốc độ chóng mặt, không thể chịu đựng được một cách lâu dài. Việc này trở thành thời sự ở Mỹ, truyền thông đại chúng Mỹ cho biết dân Trung Quốc chuyển tiền ra nước ngoài với mức cao kỷ lục trong lúc nền kinh tế nước này tiếp tục tăng trưởng chậm lại. Tại những nơi như New York, Miami và London, các nhà đầu tư Trung Quốc đang chế ngự thị trường đất đai và cao ốc, nhất là trong khu vực sang trọng. Ông Sam Chandan, giáo sư Trường Wharton của Đại Học Pennsylvania, nhận xét tại một thị trường như Thành phố New York, vụ mua khách sạn lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ là do một công ty bảo hiểm nhân thọ của Trung Quốc thực hiện.

Xin nhắc lại hai tin rõ ràng, tiêu biểu nhứt của hai tờ báo lớn của Mỹ là New York Times và Wall Street Journal. Vì là cơ quan tình báo, NSA và CIA làm việc này âm thầm nhưng hợp hiến, hợp pháp, dựa vào Đạo Luật Ái Quốc, Patriot Act ban hành sau cuộc khủng bố 911 cho phép ngành tình báo Mỹ làm việc này. Hai tờ báo lớn của Mỹ New York Times và Wall Street Journal dựa vào hồ sơ mật do Snowden tiết lộ và phối kiểm với một số nguồn tin vốn là cựu nhân viên và hiện là nhân viên trong ngành tình báo của Mỹ. Nhưng vì an toàn cho nguồn tin và bảo vệ cho nguồn tin theo tinh thần trách nhiệm của báo chí nên báo để nguồn tin ẩn danh. Những người này đã xác nhận việc làm này của CIA và NSA.

Vì đây là một vấn đề quan trọng liên quan đến một công ty tài chánh, có nêu đích danh – đó là công ty chuyển tiền Western Union rất lớn của Mỹ – có thể gây tranh cãi và thưa kiện nên hai tờ báo phối kiểm rất kỹ. Sau tin của hai báo, Western Union không phủ nhận hay xác nhận việc tham gia vào chương trình của tình báo, mà chỉ nói là công ty tuân thủ các luật liên bang, đòi hỏi các ngân hàng báo cáo các giao dịch khả nghi.

Hai tờ báo này viết CIA đã lưu trữ dữ liệu cá nhân và dữ liệu tài chính về các vụ chuyển tiền quốc tế. Có hồ sơ cá nhân người, địa chỉ gởi của Western Union từ năm 2006. Dữ liệu gồm họ và tên, địa chỉ, số điện thoại. Nếu số tiền chuyển trên 3.000 USD thì sẽ có thêm số an sinh xã hội hay số hộ chiếu.

Một số thượng nghị sĩ đã biết chương trình nêu trên vào mùa hè rồi. CIA từ chối bình luận nhưng khẳng định không làm sai luật.

Số tiền hàng chục tỷ Đô la gởi về VN mà nhà cầm quyền CS Hà nội thường rêu rao như là sự ủng hộ Việt Kiều đối với chế độ CSVN. Đó là tiền người Việt hải ngoại gởi về nước, hay ngược lại, đó là số tiền các đại cán, đại gia CS tham ô nhũng lạm chuyển ra ngoại quốc để rửa tiền hay cất dấu. Chắc chắn NSA, CIA có tài liệu nhưng không hại cho Mỹ, nên chưa phanh phui, rờ gáy.

TS Nguyễn Trí Hiếu từng đứng đầu một ngân hàng ở Little Saigon, có lần viết trên báo Đất Việt, đề cập tới những cách thức rửa tiền thông thường nhất. Đó là đi lòng vòng qua trung gian, tiền được chuyển dịch tại hai quốc gia nhưng lượng tiền không được chuyển dịch qua hai lãnh thổ. Ví dụ một người gọi là A chuyển tiền cho người thân là B ở nước ngoài. Người A muốn chuyển ngoại tệ cho người B chỉ cần giao dịch qua người C ở trong nước và người C sẽ giao dịch với người D ở nước ngoài, người B sẽ nhận được ngoại tệ từ người D. Tiền người B nhận được ở nước ngoài trở thành tiền sạch, có thể rửa thêm một lần nữa qua đầu tư vào bất động sản.

Nói một cách bình dân dễ hiểu một người ở hải ngoại gởi tiền về VN. Cơ sở chuyên tiền nhận và thu lệ phí rất rẻ, 1 tới 2% thôi. Tiền này không gởi qua đại dương về VN mà chỉ báo cho đại diện của cơ sở trong nước VN. Cơ sở trong nước nhận tiền của những đại cán, đại gia với lệ phí 10% trở lên, lấy 100 trả cho người được ngoại quốc gởi về và ăn tiền cò là 10% của đại cán. Như vậy cơ sở lấy lệ phí hai đầu là 11%. Với % đó thì quá lợi, cao gấp ba lệ phí thông thường gởi tiền hợp pháp.

Đại cán trả lệ phí cao nhưng tiền được rửa trở thành hợp pháp. Chắc chắn cơ quan an ninh, tình báo nhứt là mật vụ thừa biết. Nhưng đâu có hại gì cho Mỹ, họ cứ để yên. Đại cán CS mua nhà cửa ở Mỹ đâu có gởi đem về VN được. Tiền gởi ngân hàng mang tên con cháu đại cán, email, mật mã qua lại với VN, với khoa học, kỹ thuật của Mỹ, tình báo Mỹ biết dễ như ăn bánh. Điện đàm của các thủ tướng Đức, tổng thống Pháp, Ba tây mà Mỹ còn nghe được, thí sá gì những chuyện nhỏ gởi, chuyển tiền của những đại cán CS ở VN và TQ. Hồ sơ cứ tích lũy để đó, khi nào cần thì giở ra thành mới thôi./. (Vi Anh)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: